Mỹ Nhân Trắng Mềm Năm 80

Chương 41: 41: Chương 40





Lung Châu cuối tháng mười sớm muộn vậy mà có chút lạnh.

Ôn Hinh từ trong ổ chăn ấm áp bò ra ngoài, mái tóc đen bù xù uốn cong như tổ chim, dùng tay tùy tiện vuốt xuống mấy cái, liền búi lên kiểu tóc đơn giản, đây là cùng bà cụ học đấy, bà cụ nói tóc Ôn Hinh dài, tay tùy tiện búi lên như vậy, còn rất chắc, đều không cần dùng cây trâm, sau khi Ôn Hinh học được, liền đặc biệt thích như vậy, mỗi ngày đều búi lên.

Nhưng tóc cô đặc biệt dày, thời điểm búi ở phía sau, mái tóc đen ở đỉnh đầu ép xuống, khuôn mặt vừa nhỏ như bàn tay càng nhỏ hơn.

Cô thay quần áo, chà xát tay, ra khỏi phòng, bên này sớm muộn gì cũng là lạnh và ẩm ướt, lạnh như sâu vào xương tủy.

Đôi vợ chồng hảo tâm trên xe lửa là người bản địa Lung Châu, chỗ ở chính là vị trí đầu ngõ của thành bên, nhà ở bên này với Kinh Đô có chút giống nhau, phương thức bố cục là bốn phương, chỉ là sân chiếm diện tích có vẻ nhỏ, sân ở phương Bắc rất lớn, nhà ở bên Lung Châu này chiếm diện tích đất rất tiết kiệm.

Cô đến Lung Châu đã nửa tháng rồi, đối với thành phố này có hơi chút quen thuộc, bên này cho người ta cảm giác chính là nhà lầu nhiều hơn một ít, nhưng mà cao thấp so le không đồng đều, ngõ nhỏ rất hẹp, những bức tường cao ở hai bên xen lẫn đường ngõ quanh co, dưới chân là một kiểu đường lát đá màu xanh, thời điểm đi đường còn có âm thanh”Xoạch xoạch”, cũng nghe rất hay.

Nếu nói kiến trúc ở trong giữa Kinh Đô là hơi thở sáng ngời của tiểu thư khuê các, vậy thì Lung Châu làm cho người ta cảm giác như là con gái rượu(*)lê hoa đái vũ(**).

(*) Gốc là tiểu gia Bích Ngọc: chỉ những cô gái xinh đẹp ở gia đình bình thường.

(**) Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa.

Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương Qúy Phi.

Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Ôn Hinh ở Diêm gia bị Diêm ma đầu dưỡng thành thói quen rồi, ngủ rất sớm, dậy cũng rất sớm, cô đuổi kịp dậy trước bác gái của Ngụy gia, liền rất sớm mà bò dậy, sau đó đi vào gian phòng bếp ở bên cạnh phòng khách, đem than hòn ở trong lò đốt lên, đốt xong thì bị sặc còn khụ khụ hai tiếng, than hòn ở bên này đặc biệt không dễ đốt, độ ẩm cao có khói, cô rửa tay sạch sẽ, bên kia để một cái nồi nấu canh, thêm nước, rồi ở trên thớt linh loạt mà nhào bột.

Lò bánh lửa nhỏ, một cái chảo nhỏ, Ôn Hinh học cấp ba 3 năm nghỉ đông và nghỉ hè đều làm việc ở quán đồ ăn sáng, cô đối với đồ ăn làm bằng bột mì là vô cùng quen thuộc, nhào bột khéo léo, vừa nhanh vừa tốt.

Ở trên xe lửa mua bánh mì, ăn cũng rất ngon, vì thế lúc xuống xe lại mua thêm bánh để học hỏi một chút, cơ bản là có thể làm ra nguyên dạng, hơn nữa lúc cô làm ra, béo ngậy, càng thơm càng giòn càng mềm.

Cô tùy tiện nói một tiếng hệ thống, bên cạnh liền xuất hiện một mảnh danh sách, mặt trên toàn bộ đều là các loại nguyên liệu nấu ăn mà cô để dành, gia vị cùng với các loại tinh dầu lấy ra từ đồ vật.

Sản phẩm của hệ thống làm ra không có chút tạp chất nào, rất tinh khiết, vị cũng càng thuần túy, cho nên các vật liệu đều giống nhau, Ôn Hinh dùng đồ vật trong hệ thống lấy ra, liền rất thần kì, vô cùng mỹ vị.

Giống như là uống một ngụm nước thô có bùn, lại uống một ngụm nước lọc tinh khiết, cảm giác vị mượt mà như tơ.

Bà Ngụy dậy sớm, chẳng qua lúc bà đứng dậy mở cửa, trong sảnh đã ngửi thấy mùi rồi.

Lúc này mọi người đều trước sau mà ra làm đồ ăn sáng, bởi vì ngõ nhỏ hẹp, trên lầu nhà đối diện kia vừa mở cửa sổ là có thể nhìn thấy người, nhìn thấy bà cụ đi ra, liền nói: “Thím nha, nhà thím mỗi ngày buổi sáng làm gì thế, thơm như vậy, đem mấy đứa con nhà tôi đều thèm mà tỉnh, mỗi ngày ở trong nhà ầm ĩ.


Bà Ngụy ra đến nhà chính đã nghe thấy Ôn Hinh đang làm bánh nướng áp chảo, ngày hôm qua ông cụ từ sau lễ đường( nơi hoàng thất nhà Thanh cúng tế Thánh Thần) sách về hai cân đầu cá, đoán chừng đứa nhỏ Ôn Hinh này đầu cá đều nấu chín rồi.

“Hiện tại đầu năm này có thể ăn cái gì? Nặn một viên bột để ở trong nồi nướng, là không tệ rồi, nếu con nhà cô thèm, chính mình nướng hai cái không phải được rồi sao.



Mắt của người sau cửa sổ vẫn luôn men theo suy nghĩ muốn nhìn xuyên qua tường sân hướng vào trong nhà bếp nhìn.

Khoảng cách gần như thế, người ở đông đúc như vậy chính là có chút không tốt, ăn cái gì, nhà người khác đều biết, mùi thơm đều bay ra bên ngoài, hai ngày Ôn Hinh mới đến đó, bản thân cô chạy đến chỗ cửa hàng thực phẩm đấy, ở trên quầy hàng của ông Ngũ cắt ra miếng thịt ba chỉ, trở về làm cho hai người họ một bữa thịt kho tàu, bậy giờ bà cụ vẫn nhớ đấy, cái mùi vị kỳ quái mà ăn ngon, thơm đến rối tinh rối mù! Ở lầu trên, ở đối diện đều sôi nổi mà mở cửa sổ ra, nhìn xem nhà ai nấu thịt rồi.

Thật không nói khoa chương chút nào, ăn lên là miệng bóng nhẫy, thơm đến người ta không biết phải làm sao.

Ôn Hinh hiện tại cho dù nấu bát mì, múc cái muôi thịt lát, đều có người mở cửa sổ nhìn chằm chằm nhà cô, còn có để con vào trong sân đòi nữa.

Bà cụ ở bên ngoài quét bụi ở trên người, lúc này mới đi vào phòng bếp, một cái lò than đang lửa nhỏ mà nấu đầu cá, còn một cái lò khác đang nướng bánh, từng cái từng cái màu vàng to như bàn tay, béo ngậy khiến cho người nhìn vẫn luôn nuốt nước miếng.

Này thật thơm nha, từ lúc Ôn Hinh đến nhà bọn họ, cơm nước của bà cụ với ông cụ càng ngày càng tốt, ăn đến nỗi người đều béo thêm một vòng.

Bếp lò bên cạnh đã đun xong một bình nước ấm đặt ở bên cạnh để cho ấm, để cho ông cụ và bà cụ buổi sáng dậy dùng.

“Con đứa nhỏ này, làm sao lại dậy sớm như vậy, hiện tại lạnh, buổi sáng dậy rất khổ, con nằm nhiều một chút, bữa sáng ta làm là được rồi.

” Bà cụ vội vàng giành lấy cái xẻng trong tay cô.

Ôn Hinh búi tóc lên, bận rộn nửa ngày ở thái dương rơi xuống hai túm tóc nhỏ, nhìn thấy vừa xinh đẹp vừa quyến rũ, cô nhìn bà cụ cong môi cười, “Không có gì bà, cháu đều là thói quen, đến giờ liền tỉnh rồi, bà và ông rửa mặt xong liền có thể ăn cơm rồi.

” Bà cụ nhìn cô gái này, thật sự không thích không được, việc gì trong nhà đều không cần bà cụ làm, mỗi ngày vui vẻ đến miệng đều không khép được, bà cụ cứ cảm thấy giống như là rơi xuống được một đứa con gái.

Ôn Hinh đặc biệt biết làm việc, bà cụ thu nhận cô không cần tiền thuê nhà, nhà của nhà họ Ngụy ở lầu một, bên trên vẫn còn hai tầng, là hộ gia đình khác, lầu một ba phòng và một phòng khách, có một cái sân nhỏ, bình thường là hai vợ chồng bà cụ ở, con trai trở về sẽ ở một chút, phòng khác đều trống, lại thu nhận thêm một người cũng dư dả.

Bà cụ không cần tiền thuê nhà của cô, Ôn Hinh liền làm hết một ngày ba bữa cơm ở trong nhà, bình thường bà cụ và ông cụ rất tiết kiệm, ngẫu nhiên có đôi khi sẽ ra ngoài mua phần bánh quẩy bánh vừng sữa đậu nành, có thể đếm được trên đầu ngón tay, bình thường đều là xào dưa muối, nấu cháo, chính là cái loại đặc biệt nhạt nhẽo đấy, nhưng là từ sau khi Ôn Hinh đến.

Hôm nay đi đến cửa hàng thực phẩm lấy một túi bột mì, ngày mai lại đi cắt một miếng thịt ba chỉ, hôm sau lại xách hai con cá, biến đổi đa dạng mà làm đồ ăn ngon, đem hai người già dỗ đến từ miệng đến dạ dày, từ người đến trong lòng đều thích cô.

Ông cụ kia vừa nghĩ, hộ khẩu nông thôn vẫn phải đi tìm người ở nông thôn bên kia, dứt khoát được rồi, liền dời đến hộ khẩu trong nhà mình, bớt phiền.

Vừa đúng lúc bà cụ có một cô em gái, thời điểm thời trẻ thế đạo làm loạn một nhà nhập cư trái phép đến Hương Hải bên kia, con gái nửa đường bị bệnh chết rồi, bà cụ liền lấy thân phận là cháu gái ngoại, đem hộ khẩu vào nhà mình.

Hiện tại Ôn Hinh có tên mới, tên Ngụy Hân, gọi lên cùng Ôn Hinh không khác lắm, cô ở cái thế giới này có thẻ căn cước(như chứng minh thư) của chính mình rồi, tâm tình thoải mái lên nhiều, sau này cô cũng không tính toán về Kinh Đô nữa, về sau chính là cái thân phận này, bà cụ và ông cụ chính là người thân của cô, với cô mỗi ngày đều trêu đùa hai người họ đến mở cở trong bụng, hận không thể đem cô giống như một đứa con gái mà yêu thương.

Chính là đứa nhỏ này lớn lên quá đẹp, hàng xóm láng giềng biết là cháu gái ngoại của bà cụ, ngày hôm qua đã đến ba người nói làm mai, muốn tìm nhà chồng cho Ôn Hinh, bị bà cụ một mực từ chối, đứa nhỏ mới 18 tuổi, muốn ở lại thêm hai năm nữa, hiện tại không thể so với trước kia, 20 tuổi kết hôn cũng không muộn, hơn nữa, Ôn Hinh trông như thế này, còn lo gả sao?
Có cậu bé nhỏ 16 tuổi nhà ở đầu ngõ kia, nhìn Ôn Hinh đều là trực tiếp mà nhìn, còn biết giúp Ôn Hinh cầm rổ nhanh như chớp mà đưa đến cửa nhà.

……
Ông Ngụy buổi sáng kẹp nồi ra, còn có một số cái bánh thơm giòn còn hơi nóng, giữa bánh còn có nhân tương vừng ngọt ngọt, ăn ngon đến nỗi có thể đem cả đầu lưỡi nuốt luôn, lại uống thêm một muỗng canh đầu cá nấu hành, nước súp màu trắng sữa, vào miệng mượt mà như tơ, một ngụm canh cá nóng hầm hập vào bụng, ngon đến người ta không biết hôm nay hôm nào.

Ăn cơm xong, ông Ngụy xách theo một nửa nồi canh đầu cá trắng sữa đang đun trên bếp lửa, dùng túi giấy gói thêm năm cái bánh ăn còn dư lại, liền một đường chạy bước nhỏ, xách đến con đường sau ngõ kia.

Ngõ nhỏ cuối của con đường kia có một quán nhỏ mái ngói đỏ ba tầng, ông bình thường đều ở đó làm công, đốt lò và làm những việc linh tinh, một tháng 20 tệ.


Nhà này là của hai vợ chồng, người đàn ông là người câm, nhưng dáng người cường tráng, người phụ nữ hơn 30 tuổi lớn lên như hoa như ngọc, người phụ nữ này có đôi tay rất độc đáo, chính là biết làm vịt, Lung Châu là vùng đất của cá và nước, vịt cũng rất nhiều, cá tôm rất rẻ, phương pháp làm vịt của cô ấy tuyệt đối người vừa ăn qua đều kêu ngon.

Cứ cách ba ngọ trưa thèm ăn liền sẽ có người đến cửa, ngay từ đầu đều là bằng hữu của chính mình mang theo đồ vật tới, sau lại là bằng hữu mang theo bằng hữu, lại sau nữa truyền ra chút tin đồn nhảm nhí, cô ấy đóng cửa, sau đó có người bên trên đáng tin cậy ra chủ ý, truyền đến lời nói, nói là chính phủ mấy năm nay liền muốn mở rộng chính sách rồi, cô ấy không bằng như này như thế.

Vì thế cô ấy lại mở cửa, nhưng lúc này đây, cô ấy chỉ tiếp đãi bằng hữu, cùng một ít khách có uy tín danh dự có tiền có địa vị, những người khác giống nhau không tiếp đãi.

Cô ấy cũng không cần tiền, cũng không mở miệng đòi tiền, nhưng người đến ăn cơm, ngoại trừ bằng hữu thì đều là người có uy tín danh dự sĩ diện, niên đại này vẫn chưa có mấy người ăn quỵt, ăn cơm trả tiền là đạo lý hiển nhiên, hai vợ chồng kiếm được không ít tiền, năm nay còn đem trong phòng dọn dẹp tốt một phen.

Vừa bước vào đã thấy là một con ngõ nhỏ bình thường, bày một cái bàn đặt nước trà, ngõ nhỏ treo mấy bức tranh chữ, bày mấy cái bình sứ, cắm mấy bó hoa vải nghệ thuật, nhiều thêm mấy phần đạm bạc thanh nhã.

Một trái một phải hai phòng, trên cửa treo mành trúc, một tấm mành trúc, yên tĩnh và dễ chịu, phong cách cổ xưa thanh lịch tao nhã, giống như người ngoài gia.

Vén mành đi vào, bên trong một gian phòng cách hai cái nhã gian, có thể để hai cái bàn, nữ chủ nhân của phòng này vừa nhìn liền biết là một người vô cùng thú vị, đồ vật ở mỗi nơi đều là cảnh đẹp ý vui, mặt sau ngõ là nhà bếp.

Người đàn ông câm đang ngồi xổm ở bên bệ bếp để nhóm lửa và hầm vịt, người phụ nữ xinh đẹp dáng người mảnh khảnh, đang nhìn vịt nấu trong nồi.

Ông Ngụy gọi kêu một tiếng, người chồng câm tuy rằng không thể nói chuyện, nhưng lỗ lai không có vẫn đề, làm xong bếp lửa, liền đi đến đại sảnh đằng trước.

“Buổi sáng còn chưa ăn đi? Đến đây ăn chút, cố ý lấy cho cậu đấy, là cháu gái ngoại tôi làm, cậu nếm thử xem như thế nào.

” Ông Ngụy gọi người chồng câm.

Người chồng câm cười hai tiếng, “Hì hì.

” Nhỏ.

Sau đó ngồi xuống, vừa sáng sớm liền vội vàng làm vịt, làm gì còn rảnh rỗi mà ăn cơm, cũng không khách sáo với ông Ngụy, cầm lấy cái bát múc canh đầu cá.

Liền uống hai ngụm nhét thêm miếng bánh.

“Ừ ừ ừ!” Anh ta liên tục gật đầu, hướng ông Ngụy dựng ngón cái, ý là ăn ngon.

Đừng nhìn vợ anh ta ở mắt người ngoài là làm vịt tuyệt nhất, là mỹ vị, nhưng ăn lâu rồi cũng ngấy, mỗi ngày làm vịt, liền ăn mấy tháng anh ta cũng chịu không nổi.

Lúc này uống ngụm canh đầu cá, quả thực là thơm ngon đến tiên.

Trong lòng ông Ngụy nở hoa, đắc ý đến giống như như khen chính mình, bọn họ xem như láng giềng cũ, thời điểm lúc hai vợ chồng này mới dọn lại đây, ông Ngụy đối với bọn họ ít nhiều có quan tâm, sau đó khách trong nhà hai vợ chồng tới nhiều người, liền đem ông Ngụy gọi đến hỗ trợ bưng trà rót nước một tháng 20 tệ, cũng không phải là ngày ngày bận, chỉ bận buổi trưa và buổi tối kia không lâu.

Cơm trưa và cơm tối của ông Ngụy đều dùng ở chỗ này, ở cùng với hai vợ chồng kia rất tốt, chưa từng tức giận qua.

Người phụ nữ xinh đẹp từ trong nhà bếp vén rèm tiến vào, cô ấy ngũ quan trong sáng, thanh tú mà không quyến rũ, trong trẻo nhưng không sợ hãi, hai người là mấy năm trước từ nơi khác lại đây mua nhà định cư, lại thêm một người câm một mỹ nhân.


Hàng xóm láng giềng liền có truyền tin, người phụ này có phải hay không trước kia ở làm ở chỗ đó(gái điếm), hiện tại hoàn lương, nếu không xinh đẹp như vậy làm sao sẽ gả cho người câm? Chẳng qua sau này những lời này bị người câm nghe được, đã phát cáu một trận lớn, đừng nhìn anh ta không biết nói chuyện, nhưng dáng người cường tráng, khung xương lớn hơn so với người bình thường, cánh tay thô như đôi chân nhỏ của phụ nữ, một quyền có thể đem người ta đánh bay, ai mà chọc nổi.

Hơn nữa vợ chồng người ta ân ái, người đàn ông này mỗi ngày đi theo phía sau cô ấy, không thể tách rời, ai dám khi dễ vợ anh ta anh ta có thể liều mạng, dần dà cũng không nói nữa, chẳng qua mấy năm nay, hai vợ chồng vẫn luôn không có con, liền lại có người nhàn rỗi nói lời linh tinh, nói người phụ nữ đó bên trong thân thể bị thương, nếu không người đàn ông kia cường tráng như vậy, làm thế nào đến con khỉ cũng đều sinh không ra.

Cô ấy từ buồng trong cầm ra một đĩa thức ăn gan vịt, trên người là một bộ váy cũ đã sửa qua, đi đến cười với ông Ngụy nói: “Ông Ngụy, canh đầu cá này nấu thơm quá a, là cháu ngoại kia của ông làm đi?”
“Còn không phải sao, sáng sớm chưa đến 5 giờ liền dậy nấu cái này cho hai vợ chồng già rồi, nói là dinh dưỡng bổ thân thể, tôi ở bên ngoài vất vả, để tôi uống nhiều chút, lấy đến chính là đầu cá mà hôm qua mang về, đây không, tôi mang qua cho hai người thử, còn có bánh mà cháu nó nướng, đứa nhỏ này là thật hiếu thuận.


Người chổng câm ở bên cạnh nhanh chóng kéo vợ đến trên ghế ngồi, “Ừ ừ!” Múc một bát cho cô ấy ăn.

Người phụ nữ xinh đẹp cười cười, “Thật là cảm ơn đứa nhỏ tốt, vậy tôi liền không khách sáo nữa, cùng nhau ăn.

” Nói xong, dùng cái thìa hớt một ít nước canh, hơi hơi ngừi thấy mùi vị, mới chậm rãi uống một ngụm, tiếp theo là muỗng thứ hai, muống thứ ba, từ từ thưởng thức cho đến uống xong.

Cô ấy dùng khăn tay lau khóe miệng, dư vị (sau khi ăn) một lát, mới nói: “Xác thật không tồi, ông Ngụy, canh đầu cá này, làm cũng rất tuyệt a.

” Cô ấy nghĩ nghĩ, vịt bên này không đắt, cá tôm càng rẻ, mỗi ngày đầu cá dư lại rất nhiều, hơn nữa canh này vừa dinh dưỡng vừa mỹ vị, sau khi uống xong làm môi lưỡi người ta giữ lại vị thơm ngon, lưu luyến không tha.

“Không bằng để cháu gái ngoại của ông mỗi ngày đến chỗ tôi một chuyến, nấu một nồi canh đầu cá tôi trả cho 2 tệ.

” Một nồi nhưng múc được mười bát to, một bát 6 xu, mười bát 10 tệ, trừ đi 2 tệ tiền công, thế nào cũng đều là tiền, còn có thể bổ sung canh cho khách, chủ yếu là canh này tươi ngon quả thật ngoài dự đoán của mọi người, là mỹ vị hiếm có được, cô ấy mới có thể đột nhiên nổi lên ý nghĩ như vậy.

“Đây là chuyện tốt, chờ tôi trở về hỏi nha đầu này một chút, chắc là không có vấn đề.

” Ông Ngụy cao hứng mà đáp lại.

……
Ôn Hinh mấy ngày nay vẫn xoay chuyển ở trong Lung thị, ngồi mấy tuyến xe, đem bưu cục của các cửa hàng bách hóa và cửa hàng thực phẩm ăn uống của các trường đại học đi quanh mấy lần, cô ở cửa hàng bách hóa mua cho bà cụ một khối vải dệt màu xanh lam, làm quần áo cho bà cụ, mua cho ông Ngụy một cái áo khoác màu xám, nhìn thấy trên quầy hàng có bán len sợi.

“Đồng chí, len sợi màu hồng phấn bao nhiêu tiền?” Cư nhiên lại có màu hồng phấn, Ôn Hinh không hề nghĩ ngợi liền hỏi người bán.

“Một lạng 2 tệ 7 xu.

” Người bán hàng thật không có lấy thái độ cao ngạo gì, người bán hàng ở đây có thái độ tốt một chút.

Ôn Hinh hỏi bác gái có kinh nghiệm bên cạnh, bác gái kia cũng là người nhiệt tình, nhìn cô rồi nói: “Cô cơ thể nhỏ bé, năm lạng sợi là đủ rồi.


Cô vội vàng móc tiền ra mua sợi, chẳng qua mua bảy lạng, bởi vì dư lại nhiều như vậy, cô mua hết luôn, cô đây là vận khí tốt, tới vừa lúc, lại chờ một lát liền bán hết sạch, nhưng giá cả quả thật đắt, tính ra một cân phải 27 rồi, lúc Ôn Hinh đi ra mang theo một nghìn tệ, ở Ngụy gia mấy ngày nay mua đông mua tây hiện tại chỉ còn lại có hơn tám trăm.

Chẳng qua Ngụy gia giải quyết vấn đề hộ khẩu của cô, lại cung cấp nơi ở, tốn chút tiền là chính đáng, chờ cô ngày sau có tiền, mua nhà mua xe cho hai người không phải nói chơi nữa, Ngụy gia đến cả xe đạp còn không nỡ mua đâu, bà cụ nói muốn giữ tiền để cho con trai thứ hai lấy vợ.

Cầm len sợi màu hồng, lông xù xù, mềm mại, tuy rằng cô không biết đan áo len, nhưng cô có thể học nha, nghe nói qua hai ngày nữa ở đây sẽ lạnh, đến lúc đó vừa lúc đan xong áo len mỏng màu phấn hồng, sợi len còn dư lại liền đan một cái khăn quàng cổ.

Lại mua len sợi phù hợp với đôi vợ chồng già, mỗi người đan một cái.

Đem đồ cất vào trong túi, cô lại chạy đến một trường cấp ba gần đây, tìm mấy học sinh cấp ba giúp đỡ, cho bọn họ tiền, để bọn họ giúp bản thân kiếm một bộ sách cấp ba, thi đại học năm sau còn bảy tháng, đoạn thời gian này cô muốn đem kiến thúc cấp ba của niên đại này ôn tập một chút, sang năm tham gia thi đại học.

Đây cũng không có biện pháp, cô vòng mấy vòng rồi, muốn làm chút gì ăn, cả đường đều là quốc doanh, đầu năm nay, làm tư doanh là có chút nhát gan, mặc dù quốc gia nói có đầu mối với phương diện này rồi, nhưng mà không có ai dám là người đầu tiên ăn cua, chợ đen đến bây giờ còn tồn tại, chỉ là bắt cũng không có dữ như vậy rồi.


Ôn Hinh nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy hiện tại còn không phải thời cơ tốt nhất, không bằng thi đại học trước, dù sao trong sách miêu tả đến từ giữa thập niên 80 đến cuối niên đại 90, mới là lúc tốc độ mở cửa cải cách phát triển, đến lúc đó tùy tiện đi thành phố lớn nào mua mười miếng tám miếng đất, ngồi chờ tăng giá trị.

“Ai, tiểu đồng chí kia, em có thể lại đây chút không, chị có việc cùng em thương lượng.

” Ôn Hinh vô cùng ôn nhu mà kêu đến một cậu bé dáng vẻ lanh lợi, dùng 10 tệ, liền từ trong tay đứa nhỏ xách đến một bộ sách cấp ba với vở viết tay, nói là chị của nó, cô cầm lấy sách,mỉm cười đem tiền cho cậu bé nhỏ kia, có tiền vẫn là dễ làm việc a.

Đem đồ vào một túi, Ôn Hinh ngồi hai tuyến xe, sau khi xuống xe liền vô cùng cao hứng ở trong ngõ nhỏ nhảy nhảy một đường trở về Ngụy gia.

……
Diêm đoàn xuất viện ngày đó, mấy người trong đoàn 146 với trung đội trưởng đại đội trưởng tiểu đội trưởng mà đoàn trưởng quen, lái xe đi theo chính ủy chạy đến bệnh viện, muốn đón đoàn trưởng Diêm ma đầu của mình ra viện.

Phòng bệnh, Diêm ma đầu một mặt hé ra lạnh lùng cực độ, nhìn bọn họ quát lớn: “Ai cho các người ra ngoài? Ai cho các người quyền lợi tự tiện rời đoàn?”
Một nhóm trung đội trưởng đại đội trưởng tiểu đội trưởng cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, im như ve sầu mùa đông.

Bọn họ, bọn họ chỉ là muốn đón đoàn trưởng của mình về đoàn a? Muốn cho đoàn trưởng một cái ngạc nhiên, kết quả, thành kinh hãi rồi…….

Một bên Diệp chính ủy trong lòng gương sáng, Diêm Trạch Dương đây là nằm ở trên giường bệnh hơn hai mươi ngày, hơn nữa người không tìm được, trong lòng nghẹn đến một cỗ giận dữ, anh ta nhìn đến bản thân cũng muốn phát hỏa đây, đừng nói mấy nhóm tiểu binh nhãi con.

“Bọn họ đều là binh lính mà anh mang, cố ý tới đón anh xuất viện, xe đều dừng ở bên ngoài, được rồi.

” Quay đầu lại với nhưng binh lính đó nói: “Không có lần sau, biết không?”
“Biết!” Trả lời rất lớn tiếng.

Diêm Trạch Dương mặt âm trầm cài cúc áo trên quân trang, tuy rằng vết thương ở chân còn chưa có hoàn toàn khỏi hẳn, còn cẩn tu dưỡng một đoạn thời gian, nhưng bình thường đi đường, chỉ cần không quá nhanh, vẫn là có thể.

Mấy người binh lính nhìn đoàn trưởng không có việc gì, không có lại giáo huấn bọn họ, rất nhanh liền sôi nổi lên, “……Đoàn trưởng lúc đó cũng thật nguy hiểm, dẫm lên chân ga liền xông đi lên, tôi sợ tới mức tim đều nhảy đến cổ họng……” Vài người đều là lúc đó ngăn Diêm Trạch Dương không cho lái xe, mấy người xung phong nhận việc lái xe chịu chết, cái gì giáo dục cái gì binh lính, không sợ chết dạy ra đến có chút gan hổ.

Bên trong bọn họ có không ít người là Diêm đoàn trưởng một tay chọn ra, cảm tình tự nhiên khác nhau.

“Nhìn vào lá gan này của cậu, Ngụy Hữu Thuận không phải là tôi nói cậu, cậu nói cậu lúc ấy xông đi lên, đoàn trường, tôi lái, tôi không sợ chết, bị đoàn trưởng một tay đẩy ra, sau đó cậu liền một mông mà ngồi dưới đất, nửa ngày không bò dậy, cậu nói cậu lúc ấy có phải hay không sợ đoàn trưởng thật để cậu lái?”
“Tôi không phải, tôi không có, tôi không sợ, tôi lúc ấy kia không phải là lo lắng đoàn trưởng sao? Lo lắng mấy người biết không? Không phải sợ hãi! Đừng nói lung tung!”
Người bị gọi là Thuận Tử là người nhỏ tuổi nhất trong đoàn, rất có chút ủy khuất nói.

“Ha ha……” Mấy người binh lính đều cười, có một người cườ cùng chính ủy nói: “Diệp chính ủy, cùng anh nói cái chuyện buồn cười này, lúc trước Thuận Tử đưa bố mẹ mình lên xe lửa, sau khi bố mẹ cậu ta về đến nhà, không lâu sau liền viết thư lại đây cho cậu ta, nói ở trên xe quen biết một cô gái, rất đáng thương, liền nhận kết nghĩa, hiện tại hộ khẩu dời vào trong hộ khẩu nhạ bọn họ, trên thư nói, không phải là không nghĩ muốn để cô gái kia làm vợ con trai nhà bọn họ, chủ yếu là cô gái kia lớn lên quá xinh đẹp, Thuận Tử không xứng……”
“Ha ha ha……” Lại đưa đến một trận tiếng cười.

“Cậu nói bố mẹ tôi nhiều bất công, có cô gái xinh đẹp không giới thiệu cho con trai, còn nhân thân thích, là bố mẹ ruột thịt không?” Thuận Tử càng ủy khuất, cậu ta thiếu vợ có được không.

“Bố mẹ cậu ta còn nói phải giới thiệu đối tượng cho cô gái, muốn Thuận Tử nhìn xem trong bộ đội có hay không so với cậu ta mạnh tốt tính giới thiệu một cái, trọng điệm là mạnh hơn cậu ta, chính ủy anh nói có buồn cười không……”
Mấy người binh lính sau đó lại là một trận “Ha ha ha ha……”
Diệp chính ủy đều tạo cười, “Thuận Tử chàng trai này rất nhanh nhẹn, tôi nhìn không tệ, quay về nói chuyện tốt cùng bố mẹ cậu, như thế nào liền không xứng cô gái nhà người ta? Lần sau kêu bố mẹ cậu lại đây, tôi làm công tác tư tưởng cho bọn họ, phải đối với con trai của mình có chút tin tưởng đây.


“Ha ha ha ha ha……”
“Muộn rồi chính ủy, người ta đều vào hộ khẩu nhà cậu ta rồi, trên thư nói, cô gái nhà người ta cùng họ với nhà cậu ta, họ Ngụy, gọi là Ngụy Hân, anh nói có buồn cười không……”
“Ngụy……Hinh?”( trong tiếng trung chữ Hinh và chữ Hân đọc âm giống nhau)
Một đám binh lính ở kia cười, chỉ có đoàn trưởng bọn họ đen mặt, một tay cài cúc áo, sau đó cầm lấy mũ vẻ mặt hững hờ chuẩn bị đội lên, kết quả sau khi nghe thấy cái tên này, thân hình nháy mắt cứng đờ.

.