Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện Sống Lại Rồi

Chương 37: Chương 37






Lúc Thẩm Nhu biết được tin tức về Sở Lam thì trường đã cho nghỉ đông rồi, hai người ngồi trên cái ghế dài ở trường, Thẩm Nhu đeo găng tay, quấn khăn quàng cổ kín mít, Chu Tự trông cô như thế thì cười thật nhẹ, vui vẻ thay cho cô từ tận đáy lòng.

“Sở Lam thôi học rồi, cô ấy không thể ở trường được nữa, bởi vì cô ấy đã trở thành nhân vật nổi tiếng trên mạng rồi, cho dù cô ấy chuyển trường khác cũng có rất nhiều người nhận ra cô ấy, cho nên bây giờ cô ấy đang ở một mình tại căn chung cư gần trường mà trước đó nhà họ Sở mua cho cô ấy.”
Chu Tự rũ mắt: “Hôm qua cô ấy tới tìm anh.”
Không cần Chu Tự nói tiếp, Thẩm Nhu cũng biết Sở Lam sẽ làm gì, hẳn là coi Chu Tự thành sợi dây giữ lại tương lai, đời trước Sở Lam không cho Chu Tự bất kỳ sự đáp lại nào bởi vì cô ta có rất nhiều lựa chọn, Thẩm Nhu khá tò mò không biết Chu Tự sẽ lựa chọn thế nào.

Chu Tự: “Anh từ chối, chỉ do anh không nghĩ thông suốt được...!Thôi bỏ đi, chúc em tương lai xán lạn.”
Thẩm Nhu cũng thấy bài viết Trần Quân đăng trên mạng, cô nhớ câu cuối cùng trong bài đăng ấy của Trần Quân cũng là chúc cô tương lai xán lạn.

Thẩm Nhu muốn hỏi tin tức về Trần Quân, sau ngày Sở Lam làm chuyện đó, cậu ta không xuất hiện trước mặt Thẩm Nhu nữa, Thẩm Nhu chỉ biết cậu ta chuyển trường rồi.

Cuối cùng Thẩm Nhu vẫn nhịn xuống, đây là kết thúc tốt nhất rồi.

Thẩm Nhu: “Em cũng chúc anh tương lai xán lạn.”
Chu Tự: “Ừm.”
Chu Tự đi về phía trước một lúc lâu, nhìn Giang Triều đang cau mày thật chặt đứng cách đó không xa, cậu ấy nhướng mày lên với Giang Triều, cũng không biết phải làm sao, cậu ấy biết Thẩm Nhu không có ý gì với mình cả, sao Giang Triều cứ như uống cả bình giấm thế chứ.


Sáng sớm hôm sau, vì lời cam kết giữa cậu và hiệu trưởng Khương trước đó, cậu dựa vào thành tích của mình mà đứng lên vị trí mà Chu Tự từng đứng, bục danh dự ở sân vận động của trường, cậu đứng trên bục có thể nhìn thấy phong cảnh ở tầng cao, nhưng ánh mắt cậu luôn hướng về Thẩm Nhu.

Giang Triều cầm micro, hiệu trưởng Khương đang vô cùng vui mừng khen ngợi Giang Triều, dẫu sao thành tích học tập của Giang Triều quả thực tăng vọt, thành tích của Lý Thâm cũng tăng cao, còn Tần Lễ thì nghiêm túc thi cử nên đạt được thành tích rất tốt.

Hiệu trưởng Khương nói: “Giang Triều, em có gì muốn nói không?”
Giang Triều: “Thẩm Nhu, ông đây cho em tương lai xán lạn!”
Rất nhiều người chúc Thẩm Nhu tương lai xán lạn, nhưng cậu sẽ đạt được tương lai xán lạn rồi cho Thẩm Nhu một tương lai xán lạn.

Hiện trường hét ầm lên, Thẩm Nhu đứng đó mặt đỏ bừng lên.

Không có ai biết lúc Giang Triều đi xuống khỏi bục danh dự, tự nói với mình: “Giống như giấc mơ của tôi vậy.”
Kỳ nghỉ đông, Thẩm Nhu muốn đến cửa hàng đàn của thầy Tôn dạy đàn, cô biết Giang Triều không thích nên cô bảo với Giang Triều là cô đến giúp thầy Tôn một tay, Giang Triều không nói nhiều, lúc Thẩm Nhu chuẩn bị ra ngoài đến chỗ thầy Tôn, cậu quấn khăn quàng cổ cho Thẩm Nhu, rồi lại đeo găng tay cho cô.

Lúc Thẩm Nhu đẩy cánh cửa cửa hàng đàn của thầy Tôn ra thì thấy Giang Triều đang ngồi trước một cây đàn piano trong cửa hàng.


Thầy Tôn đi lên trước: “Nhu Nhu qua đây nào, học sinh mà em cần dạy chính là cậu ấy, cậu ấy tên là Giang Triều.”
Giang Triều: “Xin chào cô Thẩm.”
Thẩm Nhu chẳng biết làm sao: “Giang Triều, về nhà.”
Cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Về nhà tớ dạy cậu.”
Giang Triều: “Được, về nhà.”
Trong chiếc xe cách đó không xa.

Thẩm Hương nhìn bóng người Thẩm Nhu, trong xe còn có Sở Hồng và con trai của bọn họ, bọn họ không dám tới làm phiền Thẩm Nhu, vì thế lần nào họ cũng chỉ có thể dùng cách này gặp Thẩm Nhu.

“Con bé...”
“Thi đại học xong thì nói tiếp, chúng ta có thể vì Sở Lam mà không nói cho Sở Lam biết con bé không phải con ruột chúng ta thì tại sao không thể vì Thẩm Nhu mà không đi làm phiền Thẩm Nhu chứ.”
Sở Hồng nói xong thì thấy có số lạ gọi tới, lạnh mặt tắt điện thoại, chắc chắn nhà họ Trần lại đổi số điện thoại gọi tới xin xỏ ông ta gì đó.

Suy nghĩ một chút thì thấy thật kỳ diệu, kỹ năng đánh piano của Thẩm Nhu là do Giang Triều dạy, đời này, cô lại ngồi trước đàn piano dạy Giang Triều cách đàn, Thẩm Nhu cũng không biết, mỗi lần cô dạy Giang Triều, Giang Triều đều ngạc nhiên, thậm chí càng cảm thấy mình và Thẩm Nhu quả là xứng đôi nhất, nếu không tại sao những gì Thẩm Nhu nghĩ lại giống như những gì cậu nghĩ vậy chứ.


Tần Lễ đẩy cửa đi vào: “Nhu Nhu, anh Triều, tuyết rơi rồi!”
Thẩm Nhu đứng dậy chạy tới trước cửa sổ rồi mở cửa ra: “Tuyết rơi rồi, thật đẹp”
Lý Thâm chạy xuống từ trên tầng: “Nhu Nhu, tôi nấu trà sữa cho cậu nhé, ngày tuyết rơi uống trà sữa là tuyệt nhất.”
Tần Lễ quơ quơ điện thoại di động: “Nhu Nhu, tôi đặt trà sữa mà cậu thích nhất rồi đó.”
Lý Thâm: “...!"
Thẩm Nhu đứng trước cửa sổ mỉm cười thật nhẹ, ngắm nhìn tuyết ngoài cửa sổ, Giang Triều tựa vào tường nhìn cô.

.....!
Gần thi đại học, tiết tấu sinh hoạt của mọi người nhanh hơn một chút, bầu không khí cũng khẩn trưởng hơn, nhóm Thẩm Nhu giành gần như toàn bộ thời gian để không ngừng ôn tập, ông cụ giang tìm giáo viên bổ túc chuyên môn cho bọn họ, còn bảo họ dọn hết đến nhà tổ nhà họ Giang.

Buổi tối trước hôm thi đại học một ngày, nhóm Thẩm Nhu quyết định thả lỏng, sau đó mọi người cùng nhau đi câu cá với ông cụ Giang, ông cụ Giang vui cười hớn hở, ông ấy thấy những người xung quanh nhìn ông với ánh mắt hâm mộ thì vô cùng hả hê, kết quả một lúc sau Lý Thâm bị đánh cho một trận.

Ông nội Lý Thâm: “Cháu, cháu, cháu, rốt cuộc cháu là cháu nội ai hả, cháu đi câu cá với ông ấy mà không tới bên này câu cá với ông.”
Lý Thâm: “Aaaaa, đừng đánh mà, ông đánh cháu thì cháu thi vào đại học A thế nào được!”
Ông nội Lý Thâm: “Câu cá đi, không sao hết.”
Lý Thâm: “..."
Lý Thâm cũng không biết mình có thể thi đậu đại học A hay không, cậu ta đã không còn suy nghĩ như trước nữa, cậu ta muốn thi đại học rồi ở cạnh Giang Triều và những người khác giống như lúc này, vì thế cậu ta học tập cực kỳ nghiêm túc, chăm chỉ.

Đến tối, Thẩm Nhu về không đi ngủ ngay, cô ngồi trước bàn cầm bút và một bức thư màu hồng nhạt, viết lên mấy chữ gửi Giang Triều, sau đó cô lấy giấy ra bắt đầu viết thư tình, một bức thư tình gửi cho Giang Triều.


Lúc sống lại, câu chuyện của họ bắt đầu từ một bức thư tình, vì thế để cuộc sống cấp ba của họ kết thúc bằng một bức thư tình đi, tương lai của bọn họ cũng bắt đầu từ một bức thư tình.

Viết xong bức thư tình ấy, Thẩm Nhu ra khỏi phòng, đi tới phòng Giang Triều ở ngay cạnh phòng mình, kết quả lúc cô đứng trước cửa phòng Giang Triều, Giang Triều đẩy cửa ra.

Hai người gần như cất lời cùng một lúc.

“Sao cậu chưa ngủ.”
“Em đừng căng thẳng, mau đi ngủ đi.”
Thẩm Nhu siết chặt bức thư tình, nhớ đến cảnh trong quán cafe, Giang Triều bảo cô sửa hết tên trên bức thư lúc ấy thành hai chữ Giang Triều, cô đi lên trước mấy bước, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triều: “Giang Triều, em thích anh, anh có muốn nhận thư tình của em không?”
Giang Triều không dám tin, lắp ba lắp bắp nói: “Em, em thích tôi?”
Thẩm Nhu: “Đúng, em thích anh, em muốn ở bên anh, em muốn anh có một tương lai xán lạn, em muốn tương lai của anh có em, em muốn anh, em muốn anh!”
Cô ngẩng mặt lên: “Vì thế, Giang Triều, anh có muốn nhận thư tình của em không?”
Giang Triều cầm lấy thư tình của Thẩm Nhu, nói: “Thẩm Nhu, cả đời này, em không được phép nuốt lời!”
“Vì thế, hôm ấy, anh nói thi đại học xong thì muốn nói với em một chuyện, là gì vậy?”
“Vì thế...!Vì thế sau này em có muốn kết hôn với anh không?”
“Được, Giang Triều, em nhất định phải gả cho anh.”.