Mỹ Nữ Băng Giá Phải Lòng Tôi

Chương 32: C32: Đây đều là do anh gọi à




Chu Hân Minh còn muốn nói gì nữa, Vương Chí Viễn đã ngắt lời: “Cô về nhà nghỉ ngơi đi, không có việc gì thì chú ý Lý Phú Sinh nhiều vào.”

Hả?

Nghe ông ta nhắc tới Lý Phù Sinh, Chu Hân Minh lập tức có tinh thần.

Cô ấy nhìn trái phải, sau đó hạ giọng nói: “Đội trưởng Vương, ông nói thật cho tôi đi, có phải tên đó là con dê béo nên muốn tôi âm thầm theo dõi anh ta để tìm chứng cứ không?”

Dê béo?

Vương Chí Viễn không khỏi cười khổ trong lòng.

Ông ta không vạch trần mà tỏ vẻ thần bí, nói đầy ẩn ý: “Cậu ta có phải dê béo hay không thì cần cô tự đi điều tra thôi!"

Chu Hân Minh gật đầu, dáng vẻ “tôi hiểu rồi”, nhẹ giọng nói: “Thật ra tôi đã nghi ngờ từ lâu, hơn nữa tôi cũng đã nghĩ ra cách khiến anh ta lộ dấu vết.”

“Ồ?” Vương Chí Viễn bị gợi lên hứng thú: “Cô có cách gì?”

“Hì hì, bí mật!”

Chu Hân Minh giả vờ thần bí.


Vừa mới ra khỏi phòng họp, cô ấy đã nhận được một cuộc gọi lạ.

“Alo, ai vậy?”

“Mời tôi ăn cơm, tôi mang đến lợi ích cho cô đây.” Giọng Lý Phù Sinh vang lên.

“Lợi ích thế nào?” Chu Hân Minh thấy khó hiểu.

Lý Phù Sinh cười he he, nói: “Mời tôi ăn cơm chẳng phải sẽ biết sao?”

Chu Hân Minh không nghĩ ra anh có thể mang đến lợi ích gì cho cô ấy, nhưng cô ấy đã coi đối phương như dê béo, vô cớ tiếp cận đối phương cũng là kế hoạch của cô ấy.

Vì thế, cô ấy tất nhiên sẽ đồng ý: “Được thôi, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh”

Nửa tiếng sau.

Chu Hân Minh đi vào một quán ăn đêm, còn Lý Phù Sinh đã tới trước rồi.

“Tôi gọi đồ ăn rồi.” Lý Phù Sinh cười nói.

“Nói đi, muốn cho tôi lợi ích gì?” Chu Hân Minh ngồi đối diện anh.


“Đừng vội, ăn cơm trước đi.” Lý Phù Sinh cười he he nói.

Chu Hân Minh cũng không vội vã thúc giục anh, gật đâu cam chịu.

Chỉ chốc lát sau, người phục vụ bắt đầu bê đồ ăn lên.

Nhưng sau khi cô ấy nhìn thấy mấy món Lý Phù Sinh gọi thì lập tức sững người.

Cua hoàng đế, tôm hùm, bào ngư Úc...

“Đây đều là do anh gọi à?”

Chu Hân Minh trừng mắt hỏi. “Đúng vậy!”

Lý Phù Sinh nói, bàn tay đã cầm đũa.

“Quán ăn đêm sao lại có mấy món này?” Khóe miệng Chu Hân Minh không kìm được co giật mấy cái.

“À, mấy món này là do tôi cố ý đặt, tôi nói với chủ quán là không thiếu tiền!” Lý Phù Sinh ăn uống thỏa thích.

Chu Hân Minh cảm thấy tim như đang rỉ máu. Bữa cơm này ít nhất đi tong tiền lương cả tháng của cô ấy!

“Tên khốn nạn, anh cứ ăn từ từ đi!” Chu Hân Minh cầm túi lên định rời đi.

Cô ấy không phải là loại người coi tiền như rác!

Nhưng ngay sau đó, Lý Phù Sinh chỉ nói một câu, cô ấy đã ngoan ngoãn ngồi xuống lại.

“Có muốn bắt Phương Tiếu Thiên không?”