Nam Chính Chỉ Yêu Ánh Trăng Sáng

Chương 8: Cá nướng




Tần Miểu Miểu bối rối mãi, nhìn khuôn mặt Đức Minh ca ca, quyết định không đánh thức hắn.

Nàng dựa vào gốc đại thụ, nhích nhẹ cơ thể của mình, để mình nằm hẳn xuống cỏ, rồi nhắm mắt lại.Ngon! Mắt nàng sáng lên.Vẫn may, vẫn may.

Ánh nắng đẹp thật, thích hợp để ngủ nhất.Thiên Thần đế cũng hơi ngạc nhiên, cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ A Giác mất trí nhớ, quên luôn cả cách săn thú hay sao: “A Giác làm sao vậy?”

‘Miểu Miểu, ta bắt được cá ở dòng suối nhỏ gần đây, ăn không?” Tần Miểu Miểu thức dậy, thấy Đức Minh ca ca đang nướng cá.Thời gian trước sống quá dễ dàng, hoặc có thể nói là vị Thái Tử này lúc ở sơn cốc thể hiện ra vẻ vô hại quá mức, thế nên nàng ta đã quên mất vị Thái Tử này tàn nhẫn đến mức nào.

Thấy nàng chỉ nhìn mình không nói gì, Nguyên Giác hỏi lại: Nguyên Giác gọi Khương Thanh lại.

“Miểu Miểu, ăn cá không?”Ngũ hoàng tử đứng phía dưới, nghe phụ hoàng thản nhiên đưa tay gấu mình săn được cho Thái Tử, ánh mắt trầm xuống.

Tần Miểu Miểu hoàn hồn, ngửi mùi thơm của cá nướng, nuốt nước miếng:Khương Thanh không thèm để ý, hỏi lại một lần.Thiên Thần đế cười cười, an ủi Hoàng Hậu: “Săn được một con gấu cũng không dễ, Ngũ hoàng nhi vì trẫm mà bắt được con gấu này đã là không tồi, Hoàng Hậu nàng đừng quá khắt khe với nó.”

“Ăn ạ, ăn ạ!”“Miểu Miểu, ăn cá không?”

Nguyên Giác khẽ cười gật đầu, cầm gia vị rắc lên mình cá, đưa cho nàng.Hai người ăn xong, trời cũng đã xế chiều, Nguyên Giác thổi còi gọi ngựa của hai người quay lại, chậm rãi cưỡi ngựa về lều trại.

Tần Miểu Miểu cầm con cá, thổi thổi rồi nhẹ nhàng cắn một miếng.“Đúng vậy,” Khương Thanh cười nói, giọng điệu đầy vẻ hoài niệm, “Khi đó trong núi không có đồ ăn ngon, điện hạ thường hay đi bắt cá. Có lần nồi hỏng, ta may mắn được nếm thử cá do điện hạ nướng, rất ngon.”

Ngon! Mắt nàng sáng lên.Nói rồi, tự nhiên nhìn Nguyên Giác, trong mắt chan chứa ý vị lòng hiểu rõ mà không nói ra.Nàng ta nhìn thoáng qua Miểu Miểu đang tập trung ăn cá nướng, trong lòng càng cảm thấy không cam tâm.

Tuy Đức Minh ca ca mất trí nhớ nhưng vẫn nướng được cá ngon thế này!Phía dưới ngai vàng, một con gấu nằm bất động trên mặt đất, trên thân có mấy mũi tên.“Vâng ạ.” Tần Miểu Miểu gật gật đầu, dùng tay khác nhận cá nướng của Đức Minh ca ca, cắn dần từ trái sang phải.

Thấy nàng ăn thỏa mãn, Nguyên Giác lại cầm một xiên nữa nướng tiếp.Tần Miểu Miểu vò vò khăn tay, ngập ngừng: “Miểu Miểu… Miểu Miểu chưa bắt được gì ạ.”

“Thơm quá.” Một giọng nữ vang lên, ngay sau đó là một loạt bước chân hướng tới bên này.Tuy là không biết vì sao hắn đã mất trí nhớ mà vẫn đối xử với Quận chúa Lan Lăng tốt như vậy, nhưng Thái Tử Đức Minh hùng tài đại lược trước kia cũng không thể làm những chuyện không có đầu óc thế này.Một lát sau, vài bóng người xuất hiện trước mặt Tần Miểu Miểu và Nguyên Giác.

Một lát sau, vài bóng người xuất hiện trước mặt Tần Miểu Miểu và Nguyên Giác.Hai người này lạ thật đấy, trực giác của meo nói cho meo biết, hai người đều không thích đối phương, sao cứ phải cười với nhau thế?

Khương Thanh, Lý Văn Huyên và vài vị quý nữ.Là một con mèo cực kì chán ghét những thứ lễ nghi phiền phức đó, nàng ghét nhất kiểu ăn trái cây phải gọt vỏ, cắt thành miếng rồi mới được ăn. Nhưng khổ nỗi nàng lại có một người mẹ dốc lòng hy vọng nàng có thể làm thục nữ, vì chiều mẹ, nàng chỉ có thể kìm nén bản tính, ăn “trái cây kiểu thục nữ” tận mười mấy năm.Chỉ ăn cá không hơi ngấy, Nguyên Giác dẫn Tần Miểu Miểu đi tìm chút quả dại, rửa qua ở dòng suối nhỏ bên cạnh rồi ăn luôn.

Tần Miểu Miểu tò mò liếc qua Khương Thanh và Lý Văn Huyên.Thấy nàng ăn thỏa mãn, Nguyên Giác lại cầm một xiên nữa nướng tiếp.Thấy nàng chỉ nhìn mình không nói gì, Nguyên Giác hỏi lại: 

Hai người này lạ thật đấy, trực giác của meo nói cho meo biết, hai người đều không thích đối phương, sao cứ phải cười với nhau thế?

Khương Thanh vô cùng tự nhiên lại gần, ngồi bên cạnh bọn họ, cười nói: “Tôi bảo sao mùi hương lại quen thuộc vậy mà, hóa ra là điện hạ đang nướng cá.”Tần Miểu Miểu hoàn hồn, ngửi mùi thơm của cá nướng, nuốt nước miếng:“Miểu Miểu, cá nướng xong rồi.”

Nói rồi, tự nhiên nhìn Nguyên Giác, trong mắt chan chứa ý vị lòng hiểu rõ mà không nói ra.

“Cô đã từng ăn cá điện hạ nướng ư?” Ánh mắt Lý Văn Huyên lóe lên, cũng ngồi xuống, chỉ là cực kỳ cẩn thận trải khăn xuống mặt đất.Các quý nữ: …

“Đúng vậy,” Khương Thanh cười nói, giọng điệu đầy vẻ hoài niệm, “Khi đó trong núi không có đồ ăn ngon, điện hạ thường hay đi bắt cá. Có lần nồi hỏng, ta may mắn được nếm thử cá do điện hạ nướng, rất ngon.”Lúc Nguyên Giác và Tần Miểu Miểu tiến vào, bầu không khí giữa sân đang vô cùng sôi động.

Nói rồi quay đầu nhìn Tần Miểu Miểu: “Quận chúa, người thấy cá điện hạ nướng ngon chứ?”

Điện hạ từng nướng cá cho nàng ta? Mặt Lý Văn Huyên biến sắc.Xem ra tin tức mà người Hoàng Hậu sắp xếp ở Đông Cung có được là chính xác, Thái Tử quả thực đã mất trí nhớ.“Bệ hạ, Ngũ hoàng tử quả thật là thiếu niên anh tài, một mình mà cũng có thể giết được một con gấu, Bệ hạ có tay gấu để thưởng thức rồi ạ.”Mặt Khương Thanh trắng bệch, nhớ tới hành động của vị Thái Tử này sau khi bước lên ngôi vị hoàng đế ở kiếp trước, không nhịn được run rẩy.

Hửm? Tần Miểu Miểu ngơ ngác đặt cá trong tay xuống.Tần Miểu Miểu rất thích như vậy.Rõ ràng là hắn định dùng dao găm để cắt trái cây tử tế cho Miểu Miểu, có định đưa thẳng cho nàng ăn đâu? Miểu Miểu sẽ không trách hắn chăm sóc nàng không chu đáo chứ?Tần Miểu Miểu đang định trả lời thì một con cá thơm phức đã được đưa tới trước mặt nàng, giọng nói nhẹ nhàng của Đức Minh ca ca vang lên:

Nàng ta đang nói chuyện với meo sao? Ánh nắng đẹp thật, thích hợp để ngủ nhất.

Lý Văn Huyên đưa tay lên, lấy tay áo che miệng cười.Sau khi những người đó rời đi, nơi này cũng yên tĩnh trở lại, Nguyên Giác cầm một con cá lên nướng tiếp.

Khương Thanh không thèm để ý, hỏi lại một lần.Lý Văn Huyên đưa tay lên, lấy tay áo che miệng cười.

Tần Miểu Miểu đang định trả lời thì một con cá thơm phức đã được đưa tới trước mặt nàng, giọng nói nhẹ nhàng của Đức Minh ca ca vang lên:Nói rồi quay đầu nhìn Tần Miểu Miểu: “Quận chúa, người thấy cá điện hạ nướng ngon chứ?”

“Miểu Miểu, cá nướng xong rồi.”Nói rồi, Hoàng Hậu lại cảm thán: “Thái Tử xưa nay tôn kính phụ hoàng, không biết lần này sẽ săn được gì mang về cho Bệ hạ.”

“Vâng ạ.” Tần Miểu Miểu gật gật đầu, dùng tay khác nhận cá nướng của Đức Minh ca ca, cắn dần từ trái sang phải.

Nguyên Giác ngẩng đầu, trả lời những câu nói như rất quen thân của Khương Thanh: “Cô không nhớ mình đã từng nướng cá cho ngươi.”Ngũ hoàng tử săn được gấu, huynh trưởng lại vì ở bên cạnh một đứa con gái mà không săn bắt được gì, không biết các triều thần và Bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào.Tuy rằng Thái Tử điện hạ địa vị cao, quyền thế cao, nhưng ngoài Quận chúa Lan Lăng thì đối xử với ai cũng vô cùng lạnh nhạt, các quý nữ không dám nán lại lâu, lần lượt rời đi.

Khương Thanh bấy giờ mới biến sắc, oan ức nhìn hắn: “Điện hạ không nhớ sao ạ, khoảng thời gian hai  ta ở trong núi…”Vậy sao Thái Tử lại ở đây nướng cá với Quận chúa Lan Lăng?Nguyên Giác khẽ cười gật đầu, cầm gia vị rắc lên mình cá, đưa cho nàng.

Nguyên Giác mất kiên nhẫn ngắt lời nàng ta: “Lúc này đang là hội săn mùa xuân, các ngươi hẳn phải tích cực săn mồi, cho mọi người thấy phong thái của các quý nữ nước ta, tụ tập hết ở đây làm gì?”Nguyên Giác mất kiên nhẫn ngắt lời nàng ta: “Lúc này đang là hội săn mùa xuân, các ngươi hẳn phải tích cực săn mồi, cho mọi người thấy phong thái của các quý nữ nước ta, tụ tập hết ở đây làm gì?”

Khương Thanh: …Khương Thanh và những người biết chuyện đều chửi thầm trong lòng: Là bởi vị Thái Tử điện hạ này cả ngày chỉ đi nướng cá cho Quận chúa Lan Lăng.Ông chuyển tầm mắt đến Nguyên Giác: “A Giác thì sao?”Hắn như lơ đãng nhìn Tần Miểu Miểu, thấy nàng ăn vui vẻ trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lý Văn Huyên: …

Các quý nữ: …Khương Thanh bấy giờ mới biến sắc, oan ức nhìn hắn: “Điện hạ không nhớ sao ạ, khoảng thời gian hai  ta ở trong núi…”

Vậy sao Thái Tử lại ở đây nướng cá với Quận chúa Lan Lăng?Khương Thanh: …

Tuy rằng Thái Tử điện hạ địa vị cao, quyền thế cao, nhưng ngoài Quận chúa Lan Lăng thì đối xử với ai cũng vô cùng lạnh nhạt, các quý nữ không dám nán lại lâu, lần lượt rời đi.Thiên Thần đế nhìn con gấu dưới đất, bỗng nói: “Thái Tử cũng rất thích ăn tay gấu, mang cho nó một cái đi.”Nàng ta đang nói chuyện với meo sao? 

Nguyên Giác gọi Khương Thanh lại.May mà Đức Minh ca ca hiểu nàng! Con sen này thật ra cũng không tồi!

Khương Thanh mừng rỡ, chẳng lẽ Thái Tử Đức Minh thật ra vẫn còn có chút tình nghĩa với nàng, vừa nãy hành động như vậy là để cho các quý nữ kia xem?Cô gái này vô cùng quỷ dị, tuyệt đối không thể để nàng ta tiếp cận Miểu Miểu.Tác giả có lời muốn nói: Rồi rồi rồi, cuối cùng cũng thả lỏng một chút…Nguyên Giác cầm quả, bỗng ngây người.

Nàng ta mỉm cười, duyên dáng quay đầu, nhưng lại bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Thái Tử Đức Minh.

“Sau này đừng cố ý xuất hiện trước mặt Cô và Quận chúa, bằng không, Cô sẽ đưa ngươi và cả Hoàng Hậu luôn trợ giúp ngươi ra khỏi cung, hiểu chưa?”“Thơm quá.” Một giọng nữ vang lên, ngay sau đó là một loạt bước chân hướng tới bên này.

Cô gái này vô cùng quỷ dị, tuyệt đối không thể để nàng ta tiếp cận Miểu Miểu.Thấy hai người về cùng nhau, Thiên Thần đế chọc ghẹo bảo: A Giác sao lại về cùng Miểu Miểu thế này? Bắt được cái gì rồi?”

Mặt Khương Thanh trắng bệch, nhớ tới hành động của vị Thái Tử này sau khi bước lên ngôi vị hoàng đế ở kiếp trước, không nhịn được run rẩy.

Thời gian trước sống quá dễ dàng, hoặc có thể nói là vị Thái Tử này lúc ở sơn cốc thể hiện ra vẻ vô hại quá mức, thế nên nàng ta đã quên mất vị Thái Tử này tàn nhẫn đến mức nào.

Nàng ta nhìn thoáng qua Miểu Miểu đang tập trung ăn cá nướng, trong lòng càng cảm thấy không cam tâm.

Sau khi những người đó rời đi, nơi này cũng yên tĩnh trở lại, Nguyên Giác cầm một con cá lên nướng tiếp.Lý Văn Huyên: …

Chỉ ăn cá không hơi ngấy, Nguyên Giác dẫn Tần Miểu Miểu đi tìm chút quả dại, rửa qua ở dòng suối nhỏ bên cạnh rồi ăn luôn.“Thái Tử hay tin được phụ hoàng ban tay gấu, không biết sẽ vui mừng đến cỡ nào, thần thiếp phái người mang tay gấu đi ngay ạ.”Hoàng Hậu nhìn hắn cười, trong mắt ẩn chứa ý cảnh cáo, ngay sau đó mỉm cười nói với Thiên Thần đế:Tuy Đức Minh ca ca mất trí nhớ nhưng vẫn nướng được cá ngon thế này!

Tần Miểu Miểu rất thích như vậy.

Là một con mèo cực kì chán ghét những thứ lễ nghi phiền phức đó, nàng ghét nhất kiểu ăn trái cây phải gọt vỏ, cắt thành miếng rồi mới được ăn. Nhưng khổ nỗi nàng lại có một người mẹ dốc lòng hy vọng nàng có thể làm thục nữ, vì chiều mẹ, nàng chỉ có thể kìm nén bản tính, ăn “trái cây kiểu thục nữ” tận mười mấy năm.“Sau này đừng cố ý xuất hiện trước mặt Cô và Quận chúa, bằng không, Cô sẽ đưa ngươi và cả Hoàng Hậu luôn trợ giúp ngươi ra khỏi cung, hiểu chưa?”

May mà Đức Minh ca ca hiểu nàng! Con sen này thật ra cũng không tồi!

Nàng vui vẻ rạo rực cắn một miếng trái cây.

Nguyên Giác cầm quả, bỗng ngây người.

Rõ ràng là hắn định dùng dao găm để cắt trái cây tử tế cho Miểu Miểu, có định đưa thẳng cho nàng ăn đâu? Miểu Miểu sẽ không trách hắn chăm sóc nàng không chu đáo chứ?Thiên Thần đế gật gật đầu, không bất ngờ chút nào, dù sao thì con bé này cũng chưa từng bắt được con gì.

Hắn như lơ đãng nhìn Tần Miểu Miểu, thấy nàng ăn vui vẻ trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vẫn may, vẫn may.

Hai người ăn xong, trời cũng đã xế chiều, Nguyên Giác thổi còi gọi ngựa của hai người quay lại, chậm rãi cưỡi ngựa về lều trại.

“Bệ hạ, Ngũ hoàng tử quả thật là thiếu niên anh tài, một mình mà cũng có thể giết được một con gấu, Bệ hạ có tay gấu để thưởng thức rồi ạ.”Điện hạ từng nướng cá cho nàng ta? Mặt Lý Văn Huyên biến sắc.Nguyên Giác ngẩng đầu, trả lời những câu nói như rất quen thân của Khương Thanh: “Cô không nhớ mình đã từng nướng cá cho ngươi.”

Phía dưới ngai vàng, một con gấu nằm bất động trên mặt đất, trên thân có mấy mũi tên.Hoàng Hậu nhìn con gấu, làm như bất mãn rồi nói: “Trác Nhi, sao con bất cẩn quá, da gấu đẹp thế này có thể làm cho phụ hoàng một cái áo choàng, vậy mà bị con làm thành như vậy.”

Hoàng Hậu nhìn con gấu, làm như bất mãn rồi nói: “Trác Nhi, sao con bất cẩn quá, da gấu đẹp thế này có thể làm cho phụ hoàng một cái áo choàng, vậy mà bị con làm thành như vậy.”Khương Thanh mừng rỡ, chẳng lẽ Thái Tử Đức Minh thật ra vẫn còn có chút tình nghĩa với nàng, vừa nãy hành động như vậy là để cho các quý nữ kia xem?

Thiên Thần đế cười cười, an ủi Hoàng Hậu: “Săn được một con gấu cũng không dễ, Ngũ hoàng nhi vì trẫm mà bắt được con gấu này đã là không tồi, Hoàng Hậu nàng đừng quá khắt khe với nó.”

“Được rồi, trẫm cũng đang muốn nếm thử hương vị của tay gấu đây.”Người mà Hoàng Hậu sắp xếp vẫn luôn âm thầm đi theo Thái Tử, biết được vị Thái Tử này không hề đi săn thú mà đi nướng cá cho con bé Lan Lăng, sợ là lần này sẽ trở về tay không.Nguyên Giác vô cùng bình tĩnh: “Con chưa bắt được gì ạ.”

Thiên Thần đế nhìn con gấu dưới đất, bỗng nói: “Thái Tử cũng rất thích ăn tay gấu, mang cho nó một cái đi.”

Ngũ hoàng tử đứng phía dưới, nghe phụ hoàng thản nhiên đưa tay gấu mình săn được cho Thái Tử, ánh mắt trầm xuống.Nàng dựa vào gốc đại thụ, nhích nhẹ cơ thể của mình, để mình nằm hẳn xuống cỏ, rồi nhắm mắt lại.

Hoàng Hậu nhìn hắn cười, trong mắt ẩn chứa ý cảnh cáo, ngay sau đó mỉm cười nói với Thiên Thần đế:

“Thái Tử hay tin được phụ hoàng ban tay gấu, không biết sẽ vui mừng đến cỡ nào, thần thiếp phái người mang tay gấu đi ngay ạ.”Tần Miểu Miểu bối rối mãi, nhìn khuôn mặt Đức Minh ca ca, quyết định không đánh thức hắn.

Nói rồi, Hoàng Hậu lại cảm thán: “Thái Tử xưa nay tôn kính phụ hoàng, không biết lần này sẽ săn được gì mang về cho Bệ hạ.”

Người mà Hoàng Hậu sắp xếp vẫn luôn âm thầm đi theo Thái Tử, biết được vị Thái Tử này không hề đi săn thú mà đi nướng cá cho con bé Lan Lăng, sợ là lần này sẽ trở về tay không.

Ngũ hoàng tử săn được gấu, huynh trưởng lại vì ở bên cạnh một đứa con gái mà không săn bắt được gì, không biết các triều thần và Bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào.

Nghĩ vậy, Hoàng Hậu mới thả lỏng đôi chút.

Tuy là không biết vì sao hắn đã mất trí nhớ mà vẫn đối xử với Quận chúa Lan Lăng tốt như vậy, nhưng Thái Tử Đức Minh hùng tài đại lược trước kia cũng không thể làm những chuyện không có đầu óc thế này.Khương Thanh, Lý Văn Huyên và vài vị quý nữ.

Hửm? Tần Miểu Miểu ngơ ngác đặt cá trong tay xuống.(hùng tài đại lược: tài năng lớn lao, mưu kế giỏi giang)Thái Tử điện hạ sao vậy, sao có thể đến một con mồi cũng không bắt được?

Xem ra tin tức mà người Hoàng Hậu sắp xếp ở Đông Cung có được là chính xác, Thái Tử quả thực đã mất trí nhớ.“Được rồi, trẫm cũng đang muốn nếm thử hương vị của tay gấu đây.”

Lúc Nguyên Giác và Tần Miểu Miểu tiến vào, bầu không khí giữa sân đang vô cùng sôi động.

Thấy hai người về cùng nhau, Thiên Thần đế chọc ghẹo bảo: A Giác sao lại về cùng Miểu Miểu thế này? Bắt được cái gì rồi?”

Tần Miểu Miểu vò vò khăn tay, ngập ngừng: “Miểu Miểu… Miểu Miểu chưa bắt được gì ạ.”

Thiên Thần đế gật gật đầu, không bất ngờ chút nào, dù sao thì con bé này cũng chưa từng bắt được con gì.

Ông chuyển tầm mắt đến Nguyên Giác: “A Giác thì sao?”

Nguyên Giác vô cùng bình tĩnh: “Con chưa bắt được gì ạ.”

Toàn trường ồ lên.Nàng ta mỉm cười, duyên dáng quay đầu, nhưng lại bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Thái Tử Đức Minh.

Thái Tử điện hạ sao vậy, sao có thể đến một con mồi cũng không bắt được?“Cô đã từng ăn cá điện hạ nướng ư?” Ánh mắt Lý Văn Huyên lóe lên, cũng ngồi xuống, chỉ là cực kỳ cẩn thận trải khăn xuống mặt đất.

Thiên Thần đế cũng hơi ngạc nhiên, cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ A Giác mất trí nhớ, quên luôn cả cách săn thú hay sao: “A Giác làm sao vậy?”

Ngũ hoàng tử cũng ra vẻ quan tâm nói: “Đúng đấy Tam ca, có phải huynh khó chịu ở đâu không? Hay là muốn cho phụ hoàng một niềm vui bất ngờ? Đệ còn bắt được một con gấu, sao huynh có thể không bắt được thứ gì chứ?”Khương Thanh vô cùng tự nhiên lại gần, ngồi bên cạnh bọn họ, cười nói: “Tôi bảo sao mùi hương lại quen thuộc vậy mà, hóa ra là điện hạ đang nướng cá.”

Khương Thanh và những người biết chuyện đều chửi thầm trong lòng: Là bởi vị Thái Tử điện hạ này cả ngày chỉ đi nướng cá cho Quận chúa Lan Lăng.
Tác giả có lời muốn nói: Rồi rồi rồi, cuối cùng cũng thả lỏng một chút…