Nam Chủ Đều Là Xà Tinh Bệnh

Chương 11: Mỹ thiếu niên tự bế (11)




edi: luoicon27

"Thời Vũ, ngươi nói cái gì!?!" Cố ba ba kích động ôm bả vai Cố Thời Vũ lay lay.

Cố Thời Vũ bị lắc thất điên bát đảo, nửa ngày sau mới mở miệng:" ta muốn học kinh doanh... cùng ba ba."

Sau khi bên cạnh nhi tử nhà mình xuất hiện Ôn Noãn, Cố ba ba cùng Cố mụ mụ thương lượng về tương lai của bọn họ. Bởi vì tình huống Cố Thời Vũ đặc thù, khẳng định là hắn sẽ không kế thừa gia nghiệp, mà sở trường của Ôn Noãn cũng không phải kinh doanh, bởi vậy Cố ba Cố mẹ tính toán chờ sau khi bọn họ thành thân liền đem công ty bán đi, đem tất cả tiền giao cho Ôn Noãn quản lý, đến lúc đó, cô mở quán hay làm gì đều có thể, chỉ cần bọn họ không tiêu xài xằng bậy, tưng đó tiền đủ để bọn họ áo cơm không lo.

Hết thảy kế hoạch đều tốt, không nghĩ tới nhi tử nhà mình đột nhiên cho bọn họ kinh hỷ.

"Thời Vũ, ngươi nói thật, không có lừa ba ba đi?" Sau khi bệnh tình Cố Thời Vũ chuyển biến tốt, Cố ba ba cũng từng nghĩ bồi dưỡng hắn trở thành người thừa kế công ty, chỉ là cái ý niệm này chỉ tồn tại trong đầu chứ chưa từng thực hiện qua.

"Ân, ta nghĩ khi trưởng thành có thể thành người Ôn Noãn có thể để dựa vào. " Cố Thời Vũ ngượng ngùng mà đỏ mặt nói.

Cố ba ba hoàn toàn có thể lý giải ý tưởng nhi tử nhà mình, năm đó khi hắn vẫn là một tiểu tử nghèo, cũng là vì muốn cho lão bà cuộc sống ngày ngày tốt đẹp mới bắt đầu phấn chấn xây dựng sự nghiệp. Sự thực chứng minh, tình yêu là sức mạnh vĩ đại.

"Ngươi muốn học, ta tự nhiên nguyện ý dạy ngươi! Chỉ là... nhi tử...tính cách của ngươi thực sự không hợp sinh tồn trên thương trường a. " tục ngữ nói phải, thương trường như chiến trường, có thể ở trước mặt người khác ngươi là tâm địa thuần khiết, nhưng phía sau phải là cáo già. Tuy rằng tâm lý nhi tử nhà mình đã có thể đối mặt với người xa lạ, nhưng nếu cho hắn giao tiếp xã giao, đối mặt với nhiều người ở thương trường cũng là quá miễn cưỡng.

"Ta biết, ta sẽ nỗ lực thay đổi!" Cố Thời Vũ nắm tay kiên định nói.

Ngữ khí Cố Thời Vũ kiên định làm Cố ba ba cao hứng quơ chân múa tay, vui mừng vỗ vỗ bờ vai hắn gật đầu: "hảo, ngày mai ngươi bắt đầu làm trợ lý của ta, làm quen một chút sinh ý. "

"Ân " Cố Thời Vũ dùng sức gật đầu.

_________

"Wen thân ái, chốc nữa Lisa trong nhà muốn làm chế phục party, chúng ta cùng đi liên hoan đi!" Đại mỹ nữ nước Mỹ tóc vàng mắt xanh ôm bả vai Ôn Noãn, cô chớp chớp mắt trái, cười ý vị thăm thường: "có rất nhiều tiểu soái ca cũng sẽ đi nga."

"Xin lỗi, hôm nay có việc nên không có biện pháp bồi ngươi." Ôn Noãn cười cự tuyệt.

"Nga? Chuyện gì? Chẳng lẽ là hẹn hò." Kim tò mò nhướng mày.

"Ân, cùng một nam sing đáng yêu ngọt ngào hẹn hò." Ôn Noãn nghịch ngợm chớp mắt, cười ngọt ngào nói.

"Nga, ta còn tưởng ngươi cùng ta là bạn hữu độc thân đâu, ngươi lừa gạt cảm tình của ta Wen! Ngày mai ngươi phải cho mua cho ta năm cái vòng ngọt ngào làm bồi thường!" Kim biểu tình khoa trương xụ mặt, bộ dáng " ta vô pháp thừa nhận đả kích này".

"Tuân mệnh, Kim công chúa của ta, tại hạ ngày mai sáng sớm sẽ đem năm cái vòng ngọt ngào tặng cho ngài." Ôn Noãn tay phải vỗ tay trái một bộ " thành kính vì ngài phục vụ" biểu tình đứng đắn hơi khom người hành lễ.

Kim bị chọc cười ha hả, cô nhiệt tình ôm Ôn Noãn, ngữ khí quái quái nói: "Wen, ta sắp bị ngươi biến thành les."

Cùng Kim cười cười nháo nháo ở cổng trường tạm biệt, Ôn Noãn liền bước nhanh về ký túc xá.

Từ ngày sự kiện ở quảng trường qua đi, cơ hồ mỗi ngày Ôn Noãn đều mang Cố Thời Vũ ra cửa chạy loạn, lúc bắt đầu có chút kinh hoảng đến sợ hãi đến cuối cùng có thể không né đám người đi lại, Ôn Noãn cùng Cố Thời Vũ phí không ít tâm lực. Tuy rằng hiện tại hắn vẫn như cũ hướng nội thẹn thùng, nhưng bản chất đã cùng người bình thường không khác biệt là mấy. Sau khi xác nhận Cố Thời Vũ đã không còn vấn đề, Ôn Noãn tiếp nhận ý kiến của Lương giáo thụ, dưới ánh mắt đáng thương hề hề của Cố Thời Vũ bước lên máy bay sang Mỹ.

"Tiểu Noãn, ngươi thực chậm a." Cố Thời Vũ ở bên kia video oán giận nói.

"Thực xin lỗi nha, hôm nay tra tư liệu ở thư viện, trở về hơi chậm." Lúc trước, khi Cố Thời Vũ biết cô muốn ra Mỹ học tập cao hơn liền hung hăng khóc nháo loạn một phen, sống chết đều không muốn cô rời đi, cô không thể không hứa hẹn với hắn rất nhiều yêu cầu mới làm hắn miễn cưỡng đồng ý. Chính là khi cô đã ký xong hiệp ước không bình đẳng, Cố Thời Vũ liền gắt gao lôi kéo cô ý đồ làm cô lỡ mất giờ bay đi Mỹ.

Tiểu tử này, bệnh tình dần dần khôi phục, chỉ số thông minh cũng tăng lên rồi....

"Tiểu Noãn, ngươi có thể trở về sớm một chút không..."trong video, ánh mât Cố Thời Vũ sáng long lanh nhìn cô: "ta rất nhớ ngươi!"

"Không cần bán manh!" Ôn Noãn tim đập nhanh che mặt. Từ khi tiểu hài tử này biết cô không chống lại được với bán manh, liền mỗi ngày qua video đều sẽ làm nũng nhắc nhở " rất nhớ ngươi nha"," nhanh lên trở về nha".

Cố Thời Vũ không quản Ôn Noãn bất đắc dĩ, hắn tiếp tục hứng trí bừng bừng làm nũng: "Tiểu Noãn ~ ta gửi quà cho ngươi, ngươi nhận được sao?"

"Vừa lấy được, còn chưa có mở ra, ngươi gửi cái gì?" Ôn Noãn vừa trở về thì từ khu bảo vệ nhận được hộp giấy hình chữ nhật, tuy chiều cao dài kinh người nhưng lại không nặng lắm, một đường về nhà căn bản không mất nhiều khí lực để khiêng nó.

"Không nói cho ngươi!" Cố Thời Vũ ngượng ngùng cười cười: " trước lúc ngủ ngươi mở ra sẽ biết."

Trước khi ngủ mới mở ra? Ánh mắt Ôn Noãn quỷ dị nhìn khuôn mặt đỏ lên vì ngượng ngùng của Cố Thời Vũ, cứ có cảm giác đồ vật đó rất kinh người.

Hai người lại nói chuyện phiếm một lúc, nói cho nhau biết ngày này làm chuyện gì, thời gian chớp mắt trôi qua, đảo mắt đã tới 12 giờ rồi. Ôn Noãn hơi buồn ngủ bị Cố Thời Vũ chú ý tới, hắn lưu luyến không rời kết thúc đề tài, thúc giục cô đi ngủ.

"Tiểu Noãn, nhớ nhớ ta nha." Cố Thời Vũ múa may đôi tay cười nói.

" ừ... ngủ ngon." Ôn Noãn vẫy tay hắn tạm biệt.

Kết thúc trò chuyện video, Ôn Noãn vào phòng tắm rửa một cái. Trước lúc ngủ, cô cầm dao nhỏ chuẩn bị mở đồ Cố Thời Vũ đem đến rốt cuộc là thứ gì.

Mũi dao sắc bén nhanh chóng cắt băng dán bên ngoài, khi tất cả đều mở ra, Ôn Noãn lòng tràn đầy tò mò mở cái hộp.

.....

!!!

(Rốt cuộc là đồ vật gì, mời coi chương sau sẽ rõ muhahaha)