Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Chương 46: Bừng tỉnh




Tần Vân Hề thần sắc âm trầm, sát ý trong mắt vô cùng rõ ràng, nhìn về phía Trác Tấn.

“Thanh Âm, ta thật sự muốn xem, nàng yêu một người đã chết thì có thể yêu được bao nhiêu năm.”

Trong gió, truyền đến tiếng thở dài sâu kín của Trác Tấn.

“Là do ta không biết dạy dỗ.”

Hắn nói: “Vân Hề, hôm nay ta thật sự thấy may mắn là lúc trước mọi việc không như ngươi mong muốn.”

Sắc mặt Tần Vân Hề càng thêm âm trầm, đôi mắt thấp thấp nhìn chằm chằm hắn. Đôi mắt to vốn dĩ tròn trĩnh rõ ràng của hắn lại đầy ngập oán độc, không cam lòng áp thành hình tam giác như mắt rắn.

“Nói thật, khi đó ta đã rất động lòng.” Trác Tấn không chút nào để ý xuôi tay xuống, đi về hướng Tần Vân Hề vài bước, ngừng ở vị trí cách hắn không đến một trượng.

Ngữ khí vẫn thập phần ôn hòa, giống như là lúc trước khi chỉ dạy cho bọn họ tu hành: “Các ngươi đều cho rằng ta vì do dự không quyết đoán, mới tiếp nhận yêu cầu vô lý của Trịnh Tử Ngọc, đồng ý nghênh thú Lâm Thu. Kỳ thật không phải. Ta làm như vậy, trước hết là vì để chặt đứt một tia nghiệt tình vẫn chưa kịp phát triển trở thành mối họa kia. Thứ hai, cũng là hy vọng lợi dụng việc đón dâu, để cho ngươi biết ngươi cùng Thanh Âm vẫn còn có cơ hội ở bên nhau, có thể có động lực tỉnh lại nhanh một chút.”

Thân hình Tần Vân Hề không khỏi hơi hơi chấn động: “Ngươi nói cái gì? Ngươi đã sớm biết ta đối với Thanh Âm……”

Trêи mặt Trác Tấn hiện lên nụ cười hiền lành của bậc cha chú: “Sao có thể không biết? Ta nhìn các ngươi, giống như phụ thân nhìn hài nhi từng ngày lớn lên, mấy tâm tư vụn vặt đó của các ngươi làm sao giấu được ta. Khi đó ngươi trọng thương hôn mê, ta mỗi ngày khi đến thăm ngươi, đều sẽ cố ý nhắc tới chuyện ta sắp đón dâu ở trước mặt ngươi, nếu thần hồn ngươi vẫn còn đang ở đó, vì sao còn chưa chịu tỉnh lại chứ?”

Khoé môi Tần Vân Hề hiện lên châm chọc, cũng không trả lời.

Vấn đề này Lâm Thu biết đáp án —— sau khi Ngụy Lương đồng ý cưới Lâm Thu, Liễu Thanh Âm liền mỗi ngày ba bữa chạy đến chỗ Tần Vân Hề khóc lóc. Cho dù là người khoẻ mạnh, chỉ sợ cũng phải bị khóc đến mức tâm phiền ý loạn, đánh mất năng lực suy nghĩ bình thường, càng không cần phải nói đến Tần Vân Hề. Nguyên hồn của hắn bị thương nặng, vốn đang thập phần đần độn.

Trác Tấn nói: “Ngày Lâm Thu vào cửa, trong lòng ta đã vướng bận ngươi, lại nghĩ đến mình từ đây liền phải đeo trêи lưng thêm một phần trách nhiệm, ít nhiều gì cũng có chút nôn nóng trong lòng, đến nỗi sau khi thọ thương nguyên hồn ta vốn dĩ đã không xong lại càng thêm rung chuyển. Kiếm của ngươi cùng kiếm của ta chính là một đôi song tử kiếm do phụ thân ngươi để lại, chúng ta khổ tu kiếm ý, tâm thần đã sớm hợp nhất với kiếm. Vì thế một ngày đó, thần hồn chúng ta nương theo song tử kiếm, cộng minh.”

Trác Tấn lại đi về phía Tần Vân Hề thêm một bước, nói: “Ngươi trách cứ ta vô dụng lại không biết biến hoá, hại tông môn tổn thất thảm trọng, ngược lại làm cho Vương thị tiêu dao. Ngươi trách ta phụ Thanh Âm, không nên cố kỵ quy củ cổ hũ, hại nàng ta si mê chờ nhiều năm. Ngươi càng hận ta trong những năm ngươi không có mặt, cướp sự yêu thương của phụ thân ngươi, làm cho ông dưỡng ɖu͙ƈ dạy dỗ ta như con ruột, còn nhận được y bát của phụ thân ngươi. Ngươi nói nếu đổi thành ngươi, nhất định có thể giải quyết tốt hết thảy sự tình, chắc chắn bảo hộ trêи dưới toàn tông an toàn. Ngươi nói tất cả những sai lầm, ngọn nguồn đều là ta, nếu đổi lại là ngươi, những chuyện bất hạnh đó sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra.”

Mắt Trác Tấn lộ ra hồi tưởng: “Lúc ấy, ta xác thật rất động tâm. Ta biết, nếu lúc trước sư nương không theo Vương Truyện Ân mà đi, sinh ra ngươi ở bên ngoài, như vậy ngươi sẽ không hằn học vì phí nhiều thời gian như vậy, đến mức tu vi mãi chật vật dưới thấp. Tất cả những gì của ta hiện tại, vốn nên là của ngươi. Mà ta, người kế thừa y bát của lão Kiếm Quân lại không có năng lực bảo hộ cái tông phái thật lớn này. Bản thân ta cũng từng nghĩ, nếu đổi lại là người, trong cuộc chiến tiên ma lần đó, kết cục chưa chắc đã thảm thiết như vậy. Lúc đó, ta ngay lúc đó xác thật động tâm, quyết định đem hết cả đều cho ngươi!”

Ánh mắt Tần Vân Hề lập loè, mím môi không nói. Xác thật là có chuyện này, bản thân mình trước khi nguyên hồn tiêu tán, nhờ vào tâm thần cùng kiếm cộng minh, không ngờ trời xui đất khiến, lại trực tiếp chạm vào thần hồn của sư tôn. Lúc ấy mình cũng không tưởng nhiều như vậy, chỉ đem oán hận đầy ngập cùng khó chịu tất cả đổ hết cho hắn, mà sau khi hắn nghe xong, cư nhiên lại nguyện ý tự hủy thần hồn, đem nguyên hồn lực toàn bộ làm thành chất dinh dưỡng đưa cho mình, giúp mình sống lại bên trong thể xác của hắn.

Mà Sư tôn, cũng đích xác đã làm như vậy.

Sau này, mình liền thành “Ngụy Lương”. Bởi vì nhận được toàn bộ hồn lực của hắn, cho nên tất cả mọi chuyện sau này đều không còn khó khăn nữa, sau khi khổ tâm luyện tập, liền hoàn toàn nắm giữ chiêu thức cùng với kiếm ý của hắn khi còn sống.

Sau này nữa, liền cùng Liễu Thanh Âm nước chảy mây trôi……

Nhưng, đó đều là chuyện của kiếp trước! Ở đời này, hắn lại đổi ý!

Trác Tấn không biết suy nghĩ của Tần Vân Hề đã bay đến cách xa vạn dặm, hắn nhẹ nhàng thở dài nói: “Mãi đến một ngày kia, ta mới biết được hoá ra trong lòng ngươi lại tích tụ nhiều bất mãn đến như vậy. Vân hề à, thật ra ta sớm đã quyết định, sau khi bình định ma họa liền mang theo Lâm Thu rời đi, đem Vạn Kiếm Quy Tông truyền lại cho ngươi. Còn tương lại ngươi cùng Thanh Âm như thế nào, thì phải xem duyên phận của chính các ngươi.”

“Ta không tin.” Tần Vân Hề cười lạnh.

Trác Tấn nao nao: “Đúng rồi, ngươi không tin cũng là đúng thôi. Rốt cuộc sau khi ta đổi ý, thì sự tin tưởng của ngươi đã hoàn toàn biến mất.”

Tần Vân Hề nghiến răng nghiến lợi: “Vậy tại sao lúc đó ngươi lại muốn đổi ý! Bởi vì ma chủ xúi giục sao!”

Trác Tấn yên lặng nhìn hắn trong chốc lát, trong ánh mắt có chút thất vọng.

“Vân Hề, vấn đề này, ngươi nên hỏi chính ngươi. Ngươi hỏi bản thân mình trước thử xem, ngươi, đến tột cùng là cái thứ gì?”

Nghe xong, Tần Vân Hề giận quá hoá cười: “Ta còn đứng đây nói chuyện với người, là có ý tốt để ngươi sống lâu thêm chốc lát, ngươi ——muốn tìm chết?! Ngươi dám mắng ta!”

Trác Tấn nhẹ nhàng lắc đầu: “Ngươi thật sự đã quên rồi sao. Ngay thời điểm ta tự bạo chỉ còn nguyên hồn rách nát, ngươi, đã ăn Vân Hề.”

Tần Vân Hề như bị sét đánh trúng.

Không sai, đời này khi hắn trọng sinh trở về, vừa là lúc sư tôn tự hủy nguyên thần, chuẩn bị giúp cho mình đoạt xá thể xác của hắn.

Nhưng khi hắn vừa muốn cảm khái thời cơ, lại phát hiện ở đây lại còn có một cái hồn phách khác —— đó là cái tên “Tần Vân Hề” đang ngoi ngóp sắp chết, nhưng lại xoa tay hầm hè chuẩn bị tiếp nhận thân thể cùng hồn lực của sư tôn, cái tên “Tần Vân Hề” còn chưa biết tương lai đem có bao nhiêu phong ba khổ ách, cũng chính là, người từng mình!

Hắn trọng sinh trở về là muốn nghịch chuyển càn khôn, mà không phải muốn trơ mắt nhìn “bản thân mình” lặp lại bi kịch một lần nữa.

Vì thế hắn không chút do dự, lập tức tiến lên, dựa vào bản năng nuốt lấy cái nguyên hồn “Tần Vân Hề” vốn nhỏ yếu hơn bản thân mình rất nhiều kia. Hắn căn bản không để ý chuyện này. Giữ lại cái “bản thân mình” đã từng nhỏ yếu, sắp sửa đi vào vô số đường cùng kia để làm cái gì chứ ?! Hơn nữa, đó chẳng phải là chính mình sao? Chính mình nuốt mình, có vấn đề gì?

Hắn cho rằng lúc ấy sư tôn đã hồn phi phách tán, đang chuẩn bị an tâm tiếp nhận hết thảy của sư tôn. Lại không ngờ, sau một trận trời đất quay cuồng, hắn thế nhưng bị đá trở về chính thân thể nửa chết nửa sống kia của mình.

Lúc ấy Liễu Thanh Âm đang nằm trong tầm tay hắn và khóc.

Tần Vân Hề còn chưa m hoãn thần, liền thấy Liễu Thanh Âm đầy mặt vui mừng mà xông ra ngoài, nói muốn báo cho sư tôn, Đại sư huynh đã tỉnh.

Lúc ấy hắn đang đần độn, cả đầu óc mê mang khó hiểu, vậy mà không phản ứng lại Liễu Thanh Âm vui sướиɠ đều không phải là vì hắn tỉnh, mà là vì chuyện này đủ để phá hỏng buổi động phòng hoa chúc của sư tôn.

Hắn nằm trêи giường hàn ngọc kia không ít thời gian mới tiếp nhận được sự thật này —— lúc này, sư tôn không đem thể xác cho hắn, cũng không đem hồn lực cho hắn, ngay lúc là hắn đầy cõi lòng hy vọng, một chân đá hắn văng! Sư tôn đổi ý! Vậy mà đổi ý! Sư tôn sao có thể đổi ý!

Hắn bị nhốt trong chính thể xác cơ hồ không thể nào động đậy của mình, từng khắc trôi qua là từng khắc hắn muốn phát điên rồi.

May mắn, dù sao hồn phách này của hắn cũng đã trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, hắn mạnh mẽ buộc mình trấn định lại.

Nhưng khi thấy Lâm Thu cùng Ngụy Lương nắm tay nhau mà đến, hắn suýt nữa phá công. May mắn độ phù hợp của thần hồn cùng thân thể quá thấp, hắn cũng không biểu hiện ra được cái gì, nên cũng đỡ phải lộ ra nhiều sơ hở.

Những ngày tháng kế tiếp, hắn âm mưu dùng bao nhiêu chiêu trò để thử thì không cần phải nói. Hắn phát hiện Ngụy Lương đối với hắn không có nửa điểm bao dung hoặc là tha thứ, mà triệt triệt để để hờ hững, vì thế hắn thở dài nhẹ nhõm thở một hơi, suy đoán nhất định là ma chủ lợi dụng nhập vào, đoạt xá thể xác, cắn nuốt hồn lực.

Nếu để cho hắn chọn, hắn cam nguyện Ngụy Lương hiện tại là ma chủ, chứ không phải bản thân sư tôn.

Bởi vì ở trước mặt hồn phách của sư tôn, Tần Vân Hề hắn vĩnh viễn là một người bị lột trần trụi —— như giờ phút này chẳng hạn.

Trác Tấn lần thứ hai phát ra tiếng: “Ngươi đã ăn Vân Hề, ngươi tột cùng là cái thứ gì?”

“Không phải!” Tần Vân Hề theo bản năng bác bỏ, “Ta không phải là đồ vật!”

Từ Bình Nhi vốn dĩ thập phần khẩn trương, đôi tay nhỏ gắt gao nắm chặt góc áo Trác Tấn, vừa nghe lời này, không nhịn được liền bật cười “phụt” một tiếng.

Tần Vân Hề giờ phút này căn bản không có rảnh rỗi để ý tới người khác, hắn gắt gao nhìn thẳng vào mắt Trác Tấn, lặp lại nói: “Ta không phải là thứ gì, ta chính là Tần Vân Hề, là bản tôn! Ta trọng sinh trở về, há có thể trơ mắt nhìn bi kịch tái diễn?! Ta đoạt xá chính mình thì có vấn đề gì?! Ta làm tất cả những chuyện này chính là vì Thanh Âm cùng thiên hạ! Ta có gì sai! Mà ngươi thì sao? Ngươi thất tín bội nghĩa, nhường thân thể cho ma chủ, ngươi uổng công là người đứng đầu chính đạo! Hiện giờ hoạ loạn buôn xuống thiên hạ, đó là do từ ngươi mà ra!”

Liễu Thanh Âm bỗng nhiên ở phía sau cười khẽ ra tiếng: “Ngươi cuối cùng thừa nhận mình không phải sư tôn rồi à, Đại sư huynh.”

Tần Vân Hề hít sâu một hơi, giận dữ nói: “Thanh Âm, hiện tại không phải lúc nói cái này.”

Hắn tiếp tục nhìn chằm chằm Trác Tấn.

Trác Tấn nói: “Cho nên ngươi tới tìm ta, muốn giết ta, là bởi vì kiếp trước ta cũng sống lại trở thành ‘ Trác Tấn ‘ sao? Ở kiếp trước, ta từng làm chuyện gì có uy hϊế͙p͙ đối với ngươi chưa ? Ta tồn tại, làm người ta nghi ngờ ngươi không phải Kiếm Quân chân chính, lý do là như vậy sao?”

“Đâu chỉ có bao nhiêu đó!” Tần Vân Hề cười lạnh nói, “Ngươi nâng đỡ Vương Vệ Chi, trăm phương ngàn kế hại Thanh Âm phi thăng thất bại, lại từng bước thiết hạ bẫy, làm ta cùng Thanh Âm tin lời nói dối như cuội của ngươi, cuối cùng hại ta thân vẫn đạo tiêu, cầu mà không được!”

Trác Tấn chém đinh chặt sắt: “Không có khả năng! Ta tuyệt không khả năng làm như vậy!”

“Sự thật như thế! Giảo biện vô dụng!” Ánh sáng lạnh lẽo trong mắt Tần Vân Hề hiện ra, “Đời này, ngươi sẽ không có cơ hội nữa. Chìa khoá bí mật của Huyền môn đã ở trong tay ta, hôm nay ta giết ngươi trước, ngày mai ta lại giết Vương Vệ Chi! Đời này ta xem ai có thể trở ta!”

“Vân Hề.” Trong giọng nói của Trác Tấn mang theo đau khổ âm ỉ, “Ngươi rốt cuộc có biết chuyện mình chân chính muốn là cái gì hay không ? Tâm tư của ngươi đã nhập tà, lạm sát kẻ vô tội, đã đúc thành đại sai không thể vãn hồi. Ta đã là sư phụ của ngươi, sao lại có thể tha cho ngươi tiếp tục làm hại nhân gian? Vân Hề, ta đối với ngươi không có một chút trả thù riêng nào, ta giết ngươi, đơn giản chỉ là giết người thì phải đền mạng, chính là thiên lý.”

Hắn hơi hơi cuộn ngón áp út bên bàn tay trái lên.

Người quen thuộc với hắn đều biết, đó chính là điềm báo khi hắn khởi động sát khí.

“Ha ha ha ha ha ——” Tần Vân Hề ôm bụng cười ầm lên, “Như thế nào, ngươi muốn tới trước mặt Diêm La Vương để cáo trạng ta à ? Sư, tôn.”

Trong lúc nói chuyện, Tần Vân Hề đã không trì hoãn nữa!

Chỉ thấy thân thể hắn ngay tại chỗ hơi hơi nhoáng lên, liền có một đường bóng kiếm hình cung tuôn gia ở giữa hắn cùng Trác Tấn.

Cao nhân có tu vi hơn người thì mới có thể nhìn ra một tàn ảnh —— thân ảnh Tần Vân Hề lướt đến trước mặt Trác Tấn, khi đến nửa đường thì trở tay rút kiếm, đâm thủng yết hầu Trác Tấn, sau đó rút kiếm ra lướt về chỗ cũ.

Trường kiếm nghiêng nghiêng đâm vào, một dòng máu nhỏ uốn lượn chảy xuống.

Tần Vân Hề thu kiếm vào vỏ, xoay người, không hề nhìn thêm Trác Tấn một cái nào nữa.

“Sư muội, đi rồi.” Ngữ khí hắn lạnh lẽo, “Thế gian, không còn…… Sư, tôn,.”

Liễu Thanh Âm chưa bao giờ nghe hắn dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với nàng ta, không khỏi có chút co rúm lại. Nàng ta không chút nghi ngờ, nếu như giờ phút này không làm theo những gì hắn, hắn sẽ giết chết luôn cả nàng ta tại chỗ này.

Tuy rằng hắn đã trả túi Càn Khôn lại cho nàng ta, nhưng tay nàng ta giống như kẹt dưới khối đá nặng ngàn cân, muốn nhấc cũng nhấc lên không nổi sức lực hay dũng khí đi gom lại hồn phách phía sau.

Huống hồ, nghe xong câu chuyện của hai người này, trong lòng nàng ta đã vô cùng rõ ràng, sư tôn đã không thể trở về nữa.

Hồn lực của hắn đã mất, hiện giờ, chỉ là một phàm nhân có được ký ức từng thuộc về mình thôi.

Nàng ta không tự giác nuốt một ngụm nước miếng thật mạnh, tầm mắt hơi run, lui về phía sau nhìn lại. Giờ khắc này, nàng ta đã ra quyết định, không muốn chống đối lại Tần Vân Hề nữa —— nàng ta chỉ muốn nhìn xem Từ Bình Nhi sẽ khóc như thế nào thôi.

Bỗng nhiên liền ngơ ngẩn.

Từ Bình Nhi đích xác đang khóc, nhưng lại đang cầm cánh tay của Trác Tấn mà rớt nước mắt.

Trác Tấn cũng không có ngã xuống, hắn êm đẹp đứng ở tại chỗ, bình tĩnh nhìn bóng dáng Tần Vân Hề, ánh mắt phảng phất như bỗng già đi mười tuổi.

Sau đó nữa, Tần Vân Hề giơ ra chân trái, bỗng nhiên ngả về phía trước quỳ xuống thật mạnh.

Chợt, đùi phải cũng theo sát sau đó, đầu gối “thông” một tiếng, quỳ trêи mặt đất.

Hai đầu gối hắn quỳ xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu to tươi đẹp đến cực điểm. Giữa trán, một đường máu mỏng manh tinh tế chậm rãi vỡ ra.

Ngàn tính vạn tính, chỉ tính nhầm một sự kiện, liền tổn thất cả tính mệnh hắn —— ngày ấy người phi thăng sau núi ở Vạn Kiếm Quy Tông, lại là thân xác phàm nhân Trác Tấn này !!

Thân thể Tần Vân Hề đảo về hướng một bên, giãy giụa, quay đầu lại nhìn về phía Trác Tấn, hai mắt trợn lên, tràn đầy khó có thể tin: “Ngươi, ngươi……”

Trong miệng không ngừng trào ra máu tươi.

Chỉ thấy thanh kiếm gãy bên hông Trác Tấn nhẹ nhàng đong đưa, phảng phất như vừa mới trở vào bao.

Trác Tấn chặt đứt một cổ tay, Từ Bình Nhi đang cắn môi, xé xuống một miếng vải trêи váy băng bó cho hắn.

Thanh âm ôn hòa theo gió đêm bay lại đây: “Một ngày vi sư, cả đời vi phụ. Đệ tử không dạy dỗ tốt, chính là vi sư có lỗi. Ngươi phạm phải đại sai ngập trời, vi sư thẹn với thiên hạ, chặt cổ tay để tự khiển trách, lấy chuyện này ghi khắc giáo huấn, sẽ không còn thu thêm đồ đệ nào nữa, để tránh lầm người.”

Hoá ra mới vừa rồi hắn là dùng cánh tay chặn kiếm của Tần Vân Hề.

Tần Vân Hề sở dĩ chưa từng phát hiện là bởi vì kiếm ý của Trác Tấn đã thông thiên, nếu hắn muốn, có thể làm cho kiếm của Tần Vân Hề phản phệ chủ nhân ngay tại chỗ dễ như không.

Trác Tấn không tránh, không phải bởi vì tránh không được, mà hắn cho rằng sai lầm của Tần Vân Hề hôm nay cũng có lỗi cho hắn dạy dỗ không được, hắn muốn tự phạt.

Liễu Thanh Âm ngơ ngẩn. Tầm mắt nàng ta quét qua quét lại giữa Trác Tấn và thân kiếm của Tần Vân Hề, giờ khắc này, nàng ta lại có loại ảo giác, Trác Tấn tuy bộ dáng đều rất tầm thường, nhưng phảng phất như đã biến thành ngọn núi không thể vượt qua, làm cho người phải nhìn lên.

Mị lực như vậy…… Mạnh mẽ như vậy…… Mạnh đến mức làm người chiết tâm.

Người này, mới là sư tôn! Không liên quan gì đến thân phận hay tướng mạo, làm người khuynh tâm chính là bản thân hắn.

Nàng ta đang muốn không tự giác nhấc chân đi về hướng Trác Tấn, làn váy lại bị Tần Vân Hề kéo lấy.

Nàng ta rũ mắt nhìn nhìn hắn đang sắp chết, chung quy vẫn thở dài, ngồi xổm xuống trước mặt hắn.

Sau khi sợ hãi kịch liệt qua đi, ý thức của Tần Vân Hề trong khoảng thời gian còn lại không nhiều lắm này, mau chóng bình tĩnh lại.

Trước mắt còn vẫn còn hình ảnh của đám đèn kéo quân đang hơi mờ nhạt dần, hắn biết đây là Trác Tấn cố ý để cho hắn thêm thời gian để nói những lời sau cùng, thu xếp hậu sự. Hắn kỳ thật, đã rất mệt rồi. Giờ phút này trong lòng hắn ngoại trừ thù hận, còn lại chỉ là hư không vô tận, linh hồn phảng phất như không đầy đủ.

Mãi đến giờ khắc này, trong đầu hắn mới hậu tri hậu giác nhớ lại câu hỏi của Trác Tấn mới vừa hỏi hắn —— cả đời này, hắn đến tột cùng đang theo đuổi cái gì chứ?

Vì sao đến lúc gần chết rồi hắn vẫn còn cảm thấy mờ mịt hư không như vậy? Đời trước, trước khi chết, trong lòng hắn vẫn còn khắc sâu chấp niệm, hiện tại, cái gì cũng đã không còn…… Hắn có dự cảm, lúc này mới thật sự là kết thúc. Hết thảy đều kết thúc.

Hắn chăm chú nhìn thật sâu vào người nữ nhân mà mình dùng cả hai đời để yêu thương, thấy ánh mắt khuynh mộ của nàng dừng trêи người của nam nhân khác, vậy mà trong lòng hắn cũng không gợn lên cơn sóng lớn nào.

Hắn không biết mình nên làm cái gì để có thể làm cho nàng cả đời quên không được hắn.

Hắn phải đi, tất cả những gì hắn có thể vì nàng làm, chỉ có chuyện này.

“Thanh Âm,” Tần Vân Hề suy yếu đến cực điểm, lại đọc từng chữ rất là rõ ràng, khe khẽ nói cho chỉ mỗi Liễu Thanh Âm có thể nghe được, “Chìa khoá bí mật của Huyền môn nàng ngàn vạn lần cất cho kỹ. Trăm triệu lần không thể để nó rơi vào tay Vương Vệ Chi. Chỉ cần chìa khóa bí mật không mất, nàng nhất định có thể thành công vượt qua tâm kiếp, thuận lợi phi thăng. Nhưng mà, ma chủ cùng Lâm Thu nhất định sẽ làm khó nàng, nếu thật sự cùng đường, có thể thông qua Vương Truyện Ân, đi tìm vị “tôn chủ” mà hắn ta đàn phụng dưỡng kia, nhớ lấy, nếu không đến mức sơn cùng thủy tận, trăm triệu lần đừng đi đến bước đường như ta.”

“Sư tôn tính tình cố chấp, nếu hắn đã nhận định Từ Bình Nhi, nhất định sẽ không dây dưa với nàng nữa đâu, nàng ngàn vạn lần đừng tự rước tự nhục! Rời xa bọn họ, mới là vương đạo. Nàng đưa lỗ tai lại đây, ta nói cho nàng mấy chỗ cơ duyên cùng bí tàng, nói cho nàng nghe……”

Liễu Thanh Âm do dự một lát, cuối cùng cũng đỡ thân mình hắn dựa vào trêи người mình, hai người kề tai dán cổ.

Tần Vân Hề nằm ở bên tai Liễu Thanh Âm, nói rất nhiều.

Hắn tỉ mỉ ngửi hương thơm của nàng, suy nghĩ đã bay trở về kiếp trước.

Kiếp trước, chính là như vậy…… Thân mật khăng khít.

Một nhát kiếm này của Trác Tấn tuy rằng đâm xuyên qua não hắn, nhưng hắn lại không đau, chỉ là suy yếu đến cực độ, có thể rõ ràng cảm giác được sinh mệnh lực đang trôi đi.

Hắn lả người nói chuyện cùng Liễu Thanh Âm trong chốc lát, rốt cuộc không còn sức lực.

Hắn đem chìa khóa bí mật đặt vào trong lòng bàn tay nàng ta, bàn tay to nắm thật chặt, ấn thật mạnh chìa khoá vào tay nàng. Cái động tác nàng cho hắn sức lực hồi quang phản chiếu, hắn nhớ lại từng bộ dáng của Ngụy Lương, những động tác hắn từng học, ầm ầm làm vỡ nát chính thần hồn của mình!

Một cơn đau nhức xé rách khủng bố đến cực điểm trong nháy mắt đem hắn kéo vào luyện ngục sống không bằng chết!

Mãi đến giờ phút này, hắn mới hiểu được nỗi thống khổ mà vị sư tôn sau khuôn mặt nhàn nhạt của hắn đã từng nhận lấy. Lúc ấy, vậy mà sư tôn không có biểu hiện ra bất luận một tia miễn cưỡng cùng đau đớn nào, khi hồn lực của sư tôn dung nhập vào thần hồn của hắn, hắn chỉ cảm thấy một cơn bình tĩnh an tường.

Cho nên…… Người kia, là tâm cam tình nguyện …… là yêu thương mình! Trong nháy mắt, Tần Vân Hề rốt cuộc hiểu rõ cái gì gọi là một ngày vi sư, cả đời vi phụ! Hoá ra, sư tôn hắn yêu người đệ tử như hắn thật sự giống như cha mẹ yêu con cái mình!

Là do mình…… Hẹp hòi!

Vì sao, lại đem lòng tiểu nhân, đo dạ quân tử!

Đều nói mình cùng sư tôn tính tình tương tự, hoá ra bản thân mình từ đầu đến cuối, bất quá là một tên ngụy quân tử thôi!

Hắn biết hồn lực của mình tuyệt đối sẽ không giống sư tôn, thuần túy nhu hoà như vậy. Đau nhức làm hắn vô cùng thanh tỉnh nhận thấy, những cái xấu xa, những cái xấu xí, những cái bất kham, đã thấm sâu vào bên trong thần hồn

của mình, như ung nhọt trong xương.

Nhưng những cái đó, cũng đều là tình yêu của mình, tuy rằng không vĩ đại, không mạnh mẽ, không so sánh được với vạn ái như sư tôn, nhưng, đó cũng là một mảnh chân tâm của mình.

Hắn nguyện đem phần tâm ý còn lại này dâng lên cho nữ nhân mà mình yêu thương, mặc dù nó không mấy gì tốt đẹp.

Một khắc cuối cùng, hắn rốt cuộc cũng thẳng thắn, thành khẩn được với bản thân.

Hồn lực theo tay hai người nắm chặt, nhanh chóng rót vào cho Liễu Thanh Âm.

Tần Vân Hề gồng hết sức lực cuối cùng, vươn người lên, cắn thật mạnh một ngụm trêи vành tai của nàng.

Cũng không phải là cái cắn thân mật, mà như nảy sinh ác độc, muốn trêи người mà mình yêu thương lưu lại dấu vết cuối cùng của bản thân mình.

Liễu Thanh Âm đang kinh ngạc tiếp nhận một linh hồn lực cường đại, đột nhiên không kịp phòng ngừa ăn đau, theo bản năng vươn tay, đột nhiên hất một cái, đẩy Tần Vân Hề thật mạnh ra ngoài.

Hắn mềm mại nghiêng về phía sau ngã xuống, trong cặp mắt kia đã mất đi hết thảy sinh cơ.

Liễu Thanh Âm sửng sốt một lát, bỗng cảm thấy một lực lượng thần hồn cực kỳ cường đại ở bên trong đang gột rửa thân thể mình, ngay lập tức lặng lẽ thoát thai hoán cốt. Nàng ta ngơ ngác nhìn thi thể Tần Vân Hề trút đi hơi thở cuối cùng, rốt cuộc chậm rãi chảy xuống một giọt nước mắt.

Thấy Tần Vân Hề đã chết, Lâm Thu cũng từ chỗ ẩn thân đi ra.

Trong đầu nàng vẫn còn một chút choáng váng, nhưng mà đại khái cũng đã hiểu.

Đời trước, Ngụy Lương cam tâm tình nguyện nhường thân hình cùng hồn lực của mình cho Tần Vân Hề, Tần Vân Hề lấy thân phận “Ngụy Lương” này sống hết một đời, cùng Liễu Thanh Âm thành duyên giai ngẫu. Cuối cùng, lại bị Trác Tấn cùng Vương Vệ Chi liên thủ hố chết.

Không biết được do cơ duyên gì, Tần Vân Hề sau khi chết lại được trọng sinh, đó chính là đời này. Nhưng đời này, hắn không thể thành công đoạt xá Ngụy Lương, mà là bị đánh văng về chính thể xác của mình.

Bởi vì hồn phách của hắn so với thân thể lúc đó cường đại hơn nhiều, lại không bị thương, cho nên mau chóng thành công khống chế thân thể của mình.

Đây cũng là chuyện Lâm Thu vẫn luôn có chút buồn bực không hiểu —— Khi nhìn thấy hắn vào cái đêm động phòng đó, Tần Vân Hề rõ ràng vẫn là người bệnh toàn thân bất toại, làm sao có thể ngày hôm sau liền ngồi xe lăn ra cửa? Sau khi Ngụy Lương lấy được Cố Nguyên Thảo cho hắn, hắn đã khôi phục thực lực nhanh chóng chỉ trong ngắn ngủn mấy ngày, có thể chạy đến Vân Thuỷ Dao đi trợ giúp Liễu Thanh Âm.

Tốc độ phục hồi thương thế như thế này chỉ có thể nói là có bug thôi.

Hoá ra, đây là một linh hồn già cỗi cường đại.

Lại là như vậy.

Hắn cũng không xác định được đời này người ở trong thân xác Ngụy Lương rốt cuộc là ai, cho nên liên tiếp cẩn thận thử thân phận Ngụy Lương mấy lần, hơn nữa còn muốn đánh đòn phủ đầu, tìm được kẻ địch của đời trước —— Trác Tấn.

Sau khi hắn phát hiện thân phận của Trác Tấn là Nguỵ Lương chân chính, liền cho rằng mình đã tìm được nguyên nhân mà Trác Tấn ở kiếp trước đối địch với mình, cho rằng chỉ cần giết Trác Tấn cùng Vương Vệ Chi, tất cả nguy cơ có thể kết thúc.

Đây là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Lâm Thu trăm phần trăm xác định, Trác Tấn của đời trước tuyệt đối không phải là Trác Tấn của hiện tại. Theo Tần Vân Hề miêu tả, Trác Tấn đời trước là một tên tâm cơ thâm trầm, tinh quái tột cùng, không gì kiêng kỵ. Nếu so với vị quân tử hơi có chút cổ hủ ngoan cố, cố chấp, đệ tử phạm sai lầm liền tự chặt một cổ tay để tạ lỗi ngay trước mắt này, căn bản như là một trời Nam một đất Bắc, nhất định là không có khả năng cùng một thần hồn.

Nhưng con người một khi cố chấp lên, liền tự mình che lại hai mắt mình, không muốn xem, không muốn nghe, không muốn cảm thụ những sự thật quá rõ ràng. Tần Vân Hề, chính là một người cực đoan cố chấp như vậy.

Sự thật, Trác Tấn là một chân chính quân tử. Nếu hắn muốn giết ngươi, sẽ đương trường đứng ngay trước mặt giết ngươi, giải thích lý do, đạo lý cho ngươi, để ngươi chết được rõ ràng.

Hắn không thông minh mưu lược không phải vì hắn ngu si vụng về, mà vì hắn là quân tử đoan chính, chỉ nguyện sống theo một đường thẳng.

Người như vậy, Lâm Thu thập phần khâm phục.

Nhưng mà nếu muốn nói thích, nàng càng thích cái loại người không kiêng kỵ gì nhưng trong lòng vẫn có giới hạn nhất định hơn.

Trác Tấn giống như thầy giáo giáo ɖu͙ƈ công dân ấy, chỉ thích hợp với nữ tử ngoan ngoãn như Từ Bình Nhi mà thôi.

Lâm Thu bị trí tưởng tượng của mình làm “Phụt” cười một cái, lại nhớ đến thân phận Trác Tấn vốn là một tiên sinh dạy học, trong lòng không khỏi càng kêu to ba chữ “quá chuẩn xác!”.

Tầm mắt vừa chuyển, chỉ thấy Từ Bình Nhi “ngoan ngoãn” bước nhanh đến trước mặt Liễu Thanh Âm, thi lễ, khẩn cầu nói: “Có thể nhờ ngài giúp một chút, nối lại cổ tay giùm cho Trác tiên sinh được không?”

Từ Bình Nhi cũng không ngốc, tất cả mọi chuyện nếu đã làm rõ ràng rồi, nàng tất nhiên sẽ không kêu Trác Tấn là “Biểu ca” nữa.

Liễu Thanh Âm không khỏi có chút ngơ ngẩn.

Suy nghĩ nháy mắt bay đến mấy chục ngày trước, Trác Tấn bị đám chân chó của Mã Vương gia phái tới đập đứt đầu gối, cũng chính mình đã nối xương lại cho hắn……

Trái tim nàng ta hơi nhói lên, nói: “Không cần ngươi cầu, ta tất nhiên sẽ chiếu cố sư tôn. Ngươi không có việc gì thì đi về thu thập nhà ở một chút đi”.

Từ Bình Nhi cắn cắn môi, không nhìn Trác Tấn, gật gật đầu liền đi.

Nàng biết tâm ý của Liễu Thanh Âm đối với Trác Tấn, trong lòng tất nhiên không bao giờ muốn để cho hai người bọn họ ở riêng một chỗ. Nhưng mà cái chuyện nối lại xương cổ tay này cũng không phải mình chỉ cần có tình yêu là có thể làm được, nàng chỉ có thể xin người giúp đỡ. Liễu Thanh Âm đã muốn nàng đi, vậy nàng liền rời đi —— thân thể hắn quan trọng nhất.

Từ Bình Nhi đang chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nghe được tiếng Trác Tấn từ từ nói chuyện với Liễu Thanh Âm: “Vân Hề nói, Hình trưởng lão chết trong tay ngươi, có việc này không?”