Nam Phụ Ác Độc Thì Phải Muốn Làm Gì

Chương 131




Người như Lục Bạch, mấy thế giới trước sở dĩ phải sử dụng nhiều bố cục lắt léo tới giao phong, hoàn toàn là bởi vì chịu giới hạn của thân phận địa vị, không thể không mượn sức đánh sức.

Nhưng hiện tại có được thân phận địa vị dễ dàng nghiền áp người khác này, có thể trực tiếp động thủ, đương nhiên sẽ không nhẫn nhịn.

Cho nên những lời cậu nói lúc ở nhà cũ Lục gia kia, là có mục đích sẵn.

Đều là vì lót đường cho sau này. 

Cái người cha ruột không có đầu óc của Lục Bạch kia, mặt ngoài đối với vợ cùng con trai út đều không tồi, trên thực tế chính là một tên gay lừa hôn, rác rưởi muốn chết.

Trong nhà thì lấy một người vợ ngốc bạch ngọt như mẹ ruột của Lục Bạch, sau đó ở bên ngoài bao dưỡng vài tình nhân. Số tuổi của mấy người kia cùng Lục Bạch không sai biệt lắm, nhưng lúc trên giường lại vô cùng táo bạo dâm loạn!

Đương nhiên, người mẹ kia của Lục Bạch hiện tại là trong lòng sợ hãi cùng bất an, còn bởi vì con trai út mà lo lắng muốn chết, tự nhiên là phản ứng không kịp.

Chờ đến sau khi phản ứng lại, bà ta khẳng định phải đi về nhà mẹ đẻ cáo trạng. Đến lúc đó tra rõ đầu đuôi, liền biết cái tên cha ruột này của Lục Bạch rốt cuộc là cái loại rác rưởi gì.

Tốt nhất là nhanh chóng ly hôn, cắn xé nhau đến càng thêm tàn nhẫn càng tốt. Lục Bạch chỉ cần ngồi xem kịch.

Còn về chuyện để hai mẹ con cùng nhau tiến vào nhà xưởng cũng là sự thật.

Lục Tường cùng mẹ Lục đều là loại phế vật không biết lao động là gì, căn bản chưa từng ăn qua khổ. Hai người bọn họ mặc kệ mẹ hiền con thảo như thế nào, dưới cường độ công việc dày đặc, rất nhanh liền sẽ trở mặt thành thù.

Lục gia nhiều năm qua, trừ bỏ Lục Bạch lạc loài, dư lại ba người đều là gia đình tử tế, cha con hòa thuận, phu thê ngọt ngào.

Lục Bạch giống như một người ngoài trong gia đình ba người đó, trừ bỏ làm một cỗ máy ATM hình người cho bọn họ bòn rút, sinh bệnh, mệt mỏi, khổ sở, chưa từng có người hỏi han một câu.

Bao gồm cả sinh nhật năm trước.

Ngày sinh nhật của Lục Bạch và Lục Tường thật sự rất gần nhau, rõ ràng ngày của cậu ở trước Lục Tường, nhưng lại không có bất cứ người nào chúc một câu.

Ngay cả bằng hữu trên thương trường còn biết phân phó thư ký chuẩn bị lễ vật để đem tặng. Nhưng đám người trong nhà cũ Lục gia lại phảng phất như không có ai là Lục Bạch, hoàn toàn xem nhẹ cậu.

Buổi tối ngày sinh nhật đó của Lục Bạch, bánh kem không ăn đến, ngược lại bởi vì một cái đàm phán ở trên bàn tiệc mà uống vào không ít rượu.

Theo lý thuyết, rượu này cậu không cần phải uống. Nhưng cả bàn dựa theo bổn phận, thấy cậu nhỏ nhất, cũng chỉ có thể dốc hết sức bồi.

Mãi cho đến thời điểm tính tiền, vẫn là người phục vụ hỏi, hôm nay là sinh nhật của ngài sao? Hẳn nên phải chuẩn bị một chén mì trường thọ*.

(*) Mì trường thọ: Mì trường thọ, món ăn vào những ngày lễ Tết hay sinh nhật tại Trung Quốc, mang ý nghĩa như lời chúc sức khỏe và sống thọ.

Lục Bạch cười cười, tính tiền xong liền chạy lấy người. Ở một khắc trước khi tiến vào cửa nhà, đột nhiên lại muốn ăn một miếng.

Cậu cảm thấy, chính mình hẳn phải nên sống lâu trăm tuổi, nếu không hai đại gia đình Lục gia cùng Lâm gia nên trông cậy vào ai đây?

Nhưng cậu càng rõ ràng, thì trong lòng càng khó chịu. Loại cảm giác suy sụp này vào thời điểm nhìn thấy Lục Tường làm nũng với mẹ Lục nói quà sinh nhật không thích hợp, muốn một chiếc xe thể thao mới lại càng lên tới đỉnh điểm.

Trong nhà đừng nói đến chúc mừng sinh nhật, trừ bỏ quản gia, nhóm người hầu kia cũng chỉ có thời điểm đòi tiền mới có thể chủ động cùng cậu nói chuyện.

Cuối cùng, Lục Bạch vẫn là muốn một chén mì.

Quản gia hỏi cậu có muốn mang lên phòng hay không, cậu nghĩ nghĩ, đi phòng bếp ăn.

Không phải bởi vì nguyên nhân gì khác, chỉ là bởi vì Lục Bạch gặp qua người khác thời điểm ăn mì trường thọ, bên người vây đầy người thân. Cho nên cũng muốn ở thời điểm ăn chén mì này, bên cạnh có chút hơi người.

Cho dù những người đó đều là nhân viên công tác do cậu tiêu tiền thuê tới, tại một khắc đó, giao dịch lạnh băng của tiền tài so với huyết thống tình thân càng có hương vị tình người hơn.

Trong trí nhớ của Lục Bạch, cảm tình của một nhà ba người kia quả thực cứng hơn cả vàng. Cho nên lần này cậu liền làm cho bọn họ thể hiện một chút thứ gọi là "tình sâu nghĩa nặng" giữa bọn họ.

Hệ thống: "Nên làm như vậy! Mấy cái tên khốn nạn đó, tất cả đều là rác rưởi."

Lục Bạch thấp giọng đáp lại, thanh âm có điểm mơ hồ, như là muốn ngủ rồi.

Hệ thống cảm nhận được tư duy của cậu đã bình tĩnh trở lại, tức khắc cũng bảo trì an tĩnh.

Lục Bạch đích xác yêu cầu nghỉ ngơi, ba cái thế giới trước, mỗi một thế giới Lục Bạch đến đều như là đi trên băng mỏng. Dốc hết sức lực cũng không nói quá. Mặc dù thế giới này là thế giới nghỉ phép, nhưng sau khi cậu tới, đầu óc cũng vẫn luôn vận chuyển cao độ. Dù sao cậu cũng đang duy trì một cái xí nghiệp khổng lồ là Lục thị.

Thân thể cùng tinh thần hai hạng đều mất sức vô cùng lợi hại, khó được lúc có thể lâm vào ngủ say cũng là một chuyện tốt.

Chỉ là Lục Bạch đây là ngồi xe muốn đi đâu?

Mới vừa rồi chỉ lo ngồi xem kịch, lại quên mất dò hỏi Lục Bạch. Nhưng rất nhanh nó liền từ hướng dẫn của tài xế nghe ra được, Lục Bạch là muốn đi bệnh viện.

Kỳ thật Lục Bạch từ lúc bữa tiệc mới vừa kết thúc liền cảm thấy không quá thoải mái, về nhà cũng là nhanh chóng uống thuốc sau đó xử lý xong công việc mới nghỉ ngơi.

Kết quả còn phải an bài cái trò khôi hài kia, làm chậm trễ việc uống thuốc, cho nên lúc này muốn đi bệnh viện nhìn qua xem.

Tuy rằng chút đau bệnh này đối với Lục Bạch mà nói, đều là chút đau có thể xem nhẹ. Nhưng ngăn không được cậu coi trọng tình huống thân thể của thân xác này a!

Trong tiểu thuyết gốc, cha ruột cha nuôi của Lục Bạch tất cả đều sống đến 80 tuổi, Lục Bạch và hệ thống cùng nhau cân nhắc, cho rằng chính mình nhất định phải sống đến 90 tuổi, thậm chí còn phải sống đến già không thể già hơn nữa.

Đặc biệt là cái tên cha nuôi tiện nghi, đại lão tàn tật so với Lục Bạch nhỏ hơn ba tuổi kia. Đoạt vị hôn thê của con trai nuôi thì thôi đi, còn nơi chốn chèn ép Lục Bạch.

Này liền căn bản không thể đủ! Làm một tra nam, nhất định phải gặm nhấm máu thịt của loại cẩu cha này, gặm đến một khúc xương cốt cũng không để thừa lại.

Một người một hệ thống, đi ngủ nhưng trong lòng đều tràn ngập ý nghĩa xấu. Nhưng mà ở trong mắt người ngoài, Lục Bạch lại là một đứa nhỏ vừa đáng giận vừa đáng thương.

Người khác đều trách móc mắng chửi cậu, còn trong lòng lão quản gia Lục gia này, lại vô cùng đau lòng cho Lục Bạch.

Khi Lục Bạch nói muốn đi bệnh viện, toàn bộ hành trình đều có tài xế cùng quản gia đi theo. Hai người này đều là nhìn Lục Bạch lớn lên, nên càng thêm cảm thấy cha mẹ Lục Bạch cùng em trai cậu bị vậy là xứng đáng.

Lại thấy Lục Bạch mệt đến nỗi môi không có chút sắc, dựa vào ghế sau xe ngủ gần như hôn mê, trong lòng liền càng khó chịu.

"Đại thiếu gia quá khổ rồi. Nếu lão gia còn sống, khẳng định không đành lòng." Lão quản gia cẩn thận đắp chăn mỏng cho Lục Bạch.

Tuổi tài xế trẻ hơn chút, ngữ khí cũng mang theo không ít sắc thái cá nhân "Lão gia nhẫn tâm hay không, còn không phải đem cái gia đình đó đều ném lên người thiếu gia sao? Tôi phải nói là, buổi tối ngày hôm nay nháo rất hay! Ngày mai đều đuổi ra ngoài, mắt không thấy tâm không phiền, một đám bạch nhãn lang!"

Nhưng lão quản gia lại đầy mặt ưu sầu "Cậu nói thì nhẹ nhàng, những lời đồn đại bên ngoài đó làm sao dễ nghe được."

"Hiện tại cũng chẳng có chỗ nào dễ nghe rồi, cả cái nhà kia, đã sớm đem thanh danh của thiếu gia hủy hoại sạch. Nhưng trên thực tế, trong giới người hiểu rõ cũng không ít, ai còn có thể không thấy rõ tròn méo bên trong chứ!"

"Nói nhỏ chút, đại thiếu gia ngủ rồi, quay đầu nghe thấy trong lòng lại khó chịu." Lão quản gia là thật sự đau lòng cho Lục Bạch. Lúc này tuổi mới bao lớn chứ, liền đã phải gánh toàn bộ gia nghiệp.

Này nếu là đặt ở nhà người khác, đứa nhỏ có khả năng giống như Lục Bạch đã sớm được sủng như bảo bối. Cha mẹ mỗi ngày đều phải đặt ở trên miệng mà khen.

Nhưng cố tình vợ chồng Lục gia lại bất công như vậy, kiêng kị Lục Bạch niên thiếu cầm quyền, hận không thể đem cậu làm kẻ thù để nhằm vào. Loại không có trách nhiệm làm cha mẹ như vậy, đáng giá để Lục Bạch còn nhỏ tuổi liền vì những chuyện đó đem thân thể dùng hỏng sao?

Lão quản gia nghĩ đến việc Lục Bạch đuổi đám người đó ra khỏi nhà, cũng cảm thấy vô cùng thống khoái.

Rất nhanh đã đến bệnh viện, Lục Bạch nghe thấy tiếng lão quản gia gọi liền mở mắt.

"Đi, đi khám một chút." Mới vừa rồi thời điểm ngủ còn chưa cảm thấy gì, hiện tại ngủ một hồi, cảm giác không khỏe trong thân thể cũng dần dần tìm tới. Đặc biệt là dạ dày truyền tới từng đợt quặn đau, gần như rút đi hơn phân nửa sức lực của Lục Bạch.

"Tôi đỡ ngài." Tài xế nhanh chóng đỡ lấy Lục Bạch.

Nhưng đi chưa được hai bước, dưới chân Lục Bạch lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té ngã ở cửa bệnh viện.

May mắn bên cạnh có người duỗi tay bắt được cánh tay cậu.

"Cảm ơn cảm ơn, rất cảm ơn ngài." Lục Bạch không có ngẩng đầu, nhưng lại nhạy bén ngửi được trên người của người này có mùi thuốc lá quen thuộc.

"Nơi nào khó chịu?" Thanh âm của người nọ ở bên tai Lục Bạch vang lên, đê đê trầm trầm phá lệ dễ nghe, chỉ là bên trong cất giấu lo lắng, nồng đậm đến cơ hồ không hòa tan được. Cẩn thận nghe, còn có chút trách cứ cùng không tán đồng.

Lục Bạch cũng không nói lời nào, chỉ thấp thấp giọng hô một tiếng "Học trưởng."

Quả nhiên, tiếng thở dài quen thuộc truyền đến, sau đó trên tay người nọ dùng sức, đem Lục Bạch chặn ngang bế lên.

Lục Bạch thuận thế chui vào trong lồng ngực anh, sau đó hướng lão quản gia cùng tài xế xua xua tay, tỏ vẻ không cần lo lắng, có người tiếp nhận cậu rồi.

Bạc Ngạn, cũng chính là học trưởng của Lục Bạch ở thế giới này nhìn bộ dạng của đứa nhỏ núp ở trong lồng ngực mình, cũng nhịn không được thở dài.

Lục Bạch lại đánh giá bốn phía, thấy không ai chú ý, liền duỗi tay lật thẻ bác sĩ đeo trước ngực của Bạc Ngạn ra đọc "Bạc Ngạn, chủ nhiệm khoa. Nội khoa."

"Học trưởng." Lục Bạch buông thẻ bác sĩ ra rồi vòng tay ôm lấy cổ Bạc Ngạn, trong giọng nói mang theo chút đắc ý nhỏ mà đến bản thân cậu cũng chưa phát giác ra "Anh ở chỗ này học y là vì em sao?"

Như là bị đoán trúng tâm tư, bước chân của Bạc Ngạn dừng lại một chút.

Lục Bạch tức khắc bật cười, ngẩng đầu cọ cọ gương mặt của anh, khó được lúc làm nũng.

Bạc Ngạn nhịn không được lại thở dài "Không thoải mái liền nói cho anh biết, mệt nhọc liền ngủ. Vốn dĩ thế giới này chính là để cho em nghỉ ngơi."

So với hệ thống, hiểu biết của Bạc Ngạn đối với thế giới nghỉ phép càng nhiều hơn một ít.

Nhìn tên đoán nghĩa, thế giới nghỉ phép chính là vì cấp cho những nhiệm vụ giả bị hệ thống trói định có một nơi để thả lỏng thể xác và tinh thần.

Dù sao thời gian dài sắm vai người khác, quay vòng quá mức nhanh chóng với bối cảnh thế giới bất đồng, đối với nhóm nhiệm vụ giả tới mà nói, bản thân liền vô cùng vất vả.

Mà thế giới nghỉ phép cũng là vì làm cho bọn họ có thể hoàn toàn phát tiết cảm xúc mà tồn tại. Miễn cho linh hồn bởi vì áp lực quá lớn mà hỏng mất.

Cho nên Lục Bạch mặc dù bị Chủ Thần cùng Thiên Đạo nơi chốn kìm hãm, ở chỗ này cũng có thể yên tâm hoàn toàn thả lỏng.

Bạc Ngạn hy vọng Lục Bạch có thể hưởng thụ thật tốt thời gian ở thế giới nghỉ phép. Hy vọng cậu không cần quá mệt mỏi, cũng không cần quá mức ủy khuất chính mình.

Cúi đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của Lục Bạch, Bạc Ngạn cảm thấy chính mình xuất hiện tựa hồ vẫn là có chút muộn. Rốt cuộc vẫn là làm cậu khó chịu. Nhưng Lục Bạch lại không cảm thấy như vậy, ngược lại cho rằng như vậy là "gãi đúng chỗ ngứa".

"Thời điểm sinh bệnh được học trưởng bế đi, đã là một loại may mắn. Ít nhất em có thể an tâm té xỉu." Trên mặt Lục Bạch như cũ có ý cười, phảng phất như những đau xót đó đều không tồn tại.

Trong lòng Bạc Ngạn bị nắm đau, chỉ có thể nhanh chóng đem cậu đến phòng khám, trước làm kiểm tra, sau đó thì uống thuốc.

May mắn tình huống lần này của Lục Bạch không nghiêm trọng, nhưng thân thể cũng hư hao đến lợi hại, công tác hàng năm mang đến cho thân thể cậu gánh nặng rất lớn, may mắn hiện tại tuổi còn nhỏ, chậm rãi tẩm bổ, liền có thể khỏe mạnh trở lại.

Bạc Ngạn sợ Lục Bạch không thèm để ý thân thể, dứt khoát nói có chút nghiêm trọng để hù dọa cậu.

Kết quả Lục Bạch lại nắm lấy tay anh, ánh mắt đều là hoàn toàn tín nhiệm "Học trưởng, thân thể của em liền giao cho anh! Nhất định phải làm em sống đến 90 tuổi."

Bạc Ngạn lần đầu tiên nghe được dục vọng cầu sinh mãnh liệt như vậy từ Lục Bạch, cũng kinh ngạc, hơi hơi trọn to mắt.

Nhưng mà câu nói tiếp theo của Lục Bạch là "Dùng thuốc quý như nào cũng không quan trọng. Em hiện tại chính là tra nam trong truyền thuyết. Không có tiền dưỡng bệnh, em liền đi bòn rút, bắt cha ruột cùng cha nuôi của em đưa tiền. Lại không đủ cũng không có việc gì, còn có em trai bán thận bán giác mạc bán gan để em chữa bệnh."

"Cho dù những cái đó chưa đủ cũng không có vấn đề gì, em còn có một tên tiện thụ đối với em si tâm không thay đổi, hắn liền tính đi hội quán bán thân cũng có thể nuôi nổi em!"

Lục Bạch càng nói hai mắt càng tỏa sáng, càng hứng thú bừng bừng. Mà Bạc Ngạn lại từ chỗ sâu trong ánh mắt hưng phấn của cậu đọc được ám chỉ bí mật.

Ngoài cửa có người, Lục Bạch là cố ý nói như vậy.

Bạc Ngạn không dấu vết dùng dư quang khóe mắt nhìn ra phía cửa, quả nhiên, ngoài cửa đang đứng một tiểu hộ sĩ thực tập, trong tay còn cầm một cái điện thoại, màn hình đang sáng lên, hẳn là đang cùng người khác nói chuyện.