Nam Phụ Ác Độc Thì Phải Muốn Làm Gì

Chương 32: 32: Chương 30






"Lúc ấy cậu ta trở về quá vội vàng, em lại lo Tiểu Quỳnh sẽ phát hiện ra rồi chịu không nổi, nên để cho quản gia an bài, tận lực cách tầng 3 xa một chút.

Em cũng mới biết được là cậu ta ở nơi này......" Lục Can nói, âm lượng ngày càng thấp.
Bởi vì hắn chột dạ.
Hắn không phải mới biết được Lục Bạch ở phòng công cụ, thậm chí chính là bởi vì hắn cam chịu, cho nên quản gia và người hầu mới dám đối xử với Lục Bạch chậm trễ khắp nơi, thậm chí làm nhục.
Nhưng, nhưng khi đó hắn không biết! Hắn còn tưởng rằng Lục Bạch là cái loại người tham tiền yêu quyền thế, tiểu nhân đê tiện.
Lục Diễm nhìn dáng vẻ của hắn, biết Lục Can chỉ sợ cũng mới nhận ra.

Vì thế cũng ngồi trên giường cùng nhau phát ngốc.
Qua một hồi lâu, Lục Diễm mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, đem tin tức mà chính mình tra được nói cho Lục Can.
"Anh hoài nghi, hai chúng ta bị Lục Du lừa."
"Có ý tứ gì?"
"Em nhớ rõ không? Lần trước anh nói muốn đi gặp Lục Bạch, nhưng mà ngày đó kỳ thật anh không nói chuyện với cậu ta."
"Vì sao? Không tìm được người sao?"
"Không phải, tìm được rồi, nhưng lại nghe được chút chuyện khác."
"Anh nghe được cuộc đối thoại giữa Lục Bạch và Lục Du.

Lục Du khả năng......!Có vấn đề."
"Ít nhất, ở chuyện ôm sai này, Lục Du có tư tâm."
Lục Diễm khó có được lúc khôn khéo, hắn xâu chuỗi lại những sự kiện gần đây theo mốc thời gian.

Cùng Lục Can lấp đầy tuyến thời gian, lại ngoài ý muốn phát hiện, rất nhiều điều mà bọn họ biết về Lục Bạch đều có vấn đề.
Mà những vấn đề đó, đại bộ phận đều bởi vì bị che mắt, còn có báo cáo điều tra nửa thật nửa giả.
Càng vớ vẩn hơn, Lục Can thế mà vẫn luôn cho rằng thân thể Lục Quỳnh không tốt là do Lục Bạch ngấm ngầm ra tay tàn nhẫn.
"Không phải mỗi ngày em đều ở bên hai đứa trẻ sao? Bọn họ từng người làm cái gì, chẳng lẽ em sẽ không phát hiện được? Không có bằng chứng, vì sao em lại nghĩ như vậy?" Lục Diễm trực tiếp ngây ngốc.

Hắn hiểu lầm về tình cảm có thể tha thứ, dù sao hắn không thường ở nhà, mỗi lần nhìn đến kết quả, chính là thời điểm Lục Bạch đã bối nồi.
Nhưng Lục Can lại không phải, mỗi ngày hắn đều ở nhà trông Lục Quỳnh, Lục Du có việc gì đều nói trước với hắn, hắn sao có thể không biết chi tiết về Lục Bạch?
"Em không tìm người điều tra sao?"
"Em, em trực tiếp lấy tư liệu ở chỗ đại ca.


Trên đó viết rất nhiều thứ anh cũng biết.

Hơn nữa hắn thật sự quá......"
Lục Can muốn nói, ánh mắt của Lục Bạch quá thẳng thắn.

Nhưng khi đó bọn họ cảm thấy Lục Bạch là tham tài, hiện tại mới hiểu được, cậu ta chẳng qua chỉ quá muốn có một gia đình thôi.
Lục Diễm thở dài, đưa tài liệu mà mình điều tra được cho Lục Can xem.

Về quá khứ của Lục Bạch, vì hắn sợ kinh động Lục Du, cho nên đều là một ít nội dung gần đây.
Lục Can nhìn ảnh chụp Lục Bạch đang mỉm cười, lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Ánh mắt của Lục Bạch quá bình tĩnh.

Bộ dáng mỉm cười, dường như trong mắt đựng đầy ánh sáng.

Nhưng mới gặp nhiệt tình tỏa sáng lấp lánh nhất, chung quy vẫn còn ánh lửa.

Hiện tại bình thản cũng chỉ là giảng hòa với chính mình, tiếp nhận sự thật tứ cố vô thân, phải một mình bước tiếp mà thôi.
"Em nói, đại ca thông minh như vậy, anh ấy sẽ không nhìn ra được sao?" Lục Diễm hung hăng đấm một phát vào ván giường.
"Hạ gia cũng được, Tiêu gia cũng thế, đây đều là những nhà nào.

Nếu nhân phẩm Lục Bạch thật sự ti tiện, trưởng bối hai nhà sao có thể sủng ái cậu ta như vậy?"
"Cho nên đại ca......" Tức khắc bọn họ hoài nghi Lục Du.
"Khả năng đại ca đối với Lục Quỳnh......!Có tâm tư khác." Lục Diễm khẽ cắn môi, nói những gì ngày hôm đó mình nghe được cho Lục Can.
"Chuyện này không có khả năng," Lục Can không tin, "Tiểu Quỳnh chính là em trai của chúng ta!"
"Vậy em cảm thấy bọn họ ở chung giống như anh em sao? Ngay cả em và Tiểu Quỳnh cũng rất không thích hợp.

Y đã bao nhiêu tuổi rồi? Em còn đút cho y, mỗi ngày đều ôm dỗ y ngủ?"
"Cái này không tính là gì đi? Hạ Cẩm Thiên đối với Lục Bạch cũng thân cận như vậy, hắn cũng thường thường ôm Lục Bạch, hôm nay hắn còn cõng Lục Bạch về phòng ngủ."
Lục Diễm bị sự thiên chân của Lục Can chọc cười, "Hạ Cẩm Thiên là đối với Lục Bạch có tâm tư khác.

Hắn đang theo đuổi Lục Bạch, em không nhìn ra sao?"
"Hạ Cẩm Thiên theo đuổi Lục Bạch?"

"Nếu không thì sao? Hắn hà tất phải chịu áp lực lớn như vậy chỉ để quản loại chuyện này? Hạ lão gia tử sủng Lục Bạch, đó chỉ đơn thuần là sủng sao? Chẳng phải để thêm điểm cho cháu trai của ông ta sao!"
"Như thế nào sẽ, Lục Bạch bất quá chỉ là.....!học sinh bình thường?"
"Em thật sự bị mù sao Lục Can? Chỉ bằng một tay họa kỹ như vậy, Lục Bạch đã xứng.

Vì sao mà em được tôn sùng, trong lòng em không rõ sao?"
Trong giới nghệ thuật, có thể trở thành nghệ thuật gia đều là thanh lưu.

Thế lực ở sau lưng càng không thể khinh thường.

Đây cũng là lý do vì sao Lục gia hao phí rất nhiều tâm huyết ở trên người Lục Can và Lục Quỳnh.
"Cho nên, Lục Bạch ở nhà nửa năm, em thế mà không biết cậu ta giỏi vẽ tranh sao?"
"Em, em nói cậu ta đừng đụng vào bút vẽ.

Em cảm thấy cậu ta là đang khinh nhờn tranh sơn dầu."
"Em! Được rồi, hai ta ai cũng không nói được ai, đều là đồ ngu cả!"
Lục Diễm thật sự kìm nén không được tính tình, "Anh phải gọi điện thoại cho mẹ.

Chuyện này không thể tiếp tục mặc kệ như vậy."
"Nửa năm trước nên nói, hiện tại liền nói ra đi!"
Nói xong, Lục Diễm mặc kệ Lục Can có phản ứng gì, lấy ra di động lập tức liên hệ cho mẹ.

Hắn đã sai lâu như vậy rồi, hiện tại gấp không chờ nổi muốn sửa lại sai lầm của mình.
Lục Can còn đang do dự, nhưng lại không có lập trường để ngăn cản hắn.
Nhưng mà đúng lúc này, một âmthanh vang lên ngoài cửa.
Lục Diễm mở cửa ra, Lục Quỳnh chân trần đứng ở ngoài cửa, sắc mặt tái nhợt, lung lay sắp đổ.

Quản gia ở bên cạnh đang đỡ lấy y, ánh mắt cũng vô cùng hoảng sợ.
Y nghe thấy được.
Lục Diễm quay đầu nhìn Lục Can, hai người cũng không biết phải làm sao.

Mà Lục Quỳnh lắc lư, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
"Không xong! Gọi điện thoại cho đại ca, nhanh gọi bác sĩ tới đây!"
Bầu không khí khẩn trương bởi vì Lục Quỳnh bị té xỉu mà càng trở nên hỗn loạn, Lục Can cùng Lục Diễm vội vàng ôm Lục Quỳnh lên lầu, để lại chiếc di động ở trên giường còn đang sáng.

Chỉ là dãy số mới nhập một nửa, điện thoại cũng chưa gọi được.
Thời điểm Lục Du trở về, không khí trong nhà cũng không tốt.
Lục Can cùng Lục Diễm canh giữ ở bên người Lục Quỳnh, bác sĩ gia đình đang làm kiểm tra cho Lục Quỳnh.
Nằm ở trên giường lớn, sắc mặt Lục Quỳnh tái nhợt.

Còn chưa thanh tỉnh, thân thể cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn luôn bị bóng đè, trong lúc hôn mê cũng đang nhỏ giọng khóc.
"Đừng sợ, đại ca đã trở lại." Lục Du ôm người vào trong ngực, thuần thục vỗ lưng Lục Quỳnh, dỗ y, "Ngủ đi, khi tỉnh lại liền không có việc gì."
Thanh âm Lục Du rất ôn nhu, Lục Quỳnh đang bị bóng đè giống như cảm nhận được sự ấm áp từ đại ca, dần dần an ổn lại.
Lục Du đỡ Lục Quỳnh nằm xuống, ra hiệu ý bảo hai anh em Lục Diễm đi ra ngoài.
Trong thư phòng, Lục Can cùng Lục Diễm đều cúi đầu không nói lời nào.
Lục Du gõ gõ mặt bàn, "Lục Bạch thật đúng là có năng lực, một bức tranh đã làm hai người các em đều hoảng loạn."
"Em không nghĩ tới Tiểu Quỳnh sẽ nghe lén." Lục Diễm biện bạch, sau đó cũng trầm mặc, cố lấy dũng khí nói ra nghi hoặc trong lòng.
"Anh, kỳ thật em vẫn luôn nghĩ không rõ, đều là em trai, Lục gia chúng ta không phải không nuôi nổi, hà tất phải làm vậy đâu?"
"Hơn nữa hiện tại Tiểu Quỳnh đã biết, để cho Lục Bạch trở về không tốt sao? Cậu ta nhiều năm như vậy đều......"
Lục Diễm muốn thuyết phục Lục Du, nhưng thái độ của Lục Du lại chém đinh chặt sắt, "Không có khả năng.

Lục Bạch trở về, Tiểu Quỳnh chỉ sợ cũng không sống nổi nữa."
"Anh có ý gì?" Lục Diễm nhịn không nổi nữa.
Nhưng Lục Du lại hỏi hắn một câu, "Nếu năm đó bọn họ cố ý ôm sai thì sao?"
"Cái gì?"
"Ai, đúng là giấu không được.

Tâm tư Lục Bạch thâm trầm, nếu anh vẫn cứ che giấu, ba anh em chúng ta liền bị chia rẽ." Lục Du thở dài đem tư liệu cho bọn hắn xem.
"Anh vốn dĩ không muốn cho các em biết, chính là không làm các em phải khó xử."
"Năm đó, cha nuôi của Lục Bạch, cũng chính là cha ruột của Lục Quỳnh, bởi vì chính mình không nuôi sống được hài tử, liền bí quá hoá liều, chủ động thay đổi vị trí của hai đứa nhỏ.

Cho nên Tiểu Quỳnh cùng Lục Bạch không phải là ngoài ý muốn, mà là do người làm ra."
"Này, chuyện này không có khả năng!" Lục Diễm không tin, " Từ nhỏ thân thể Tiểu Quỳnh đã không tốt, theo lý thuyết, là bởi vì mẹ của y bị khó sinh mà tạo thành.

Nhưng Lục Bạch không giống vậy! Lục Bạch sinh ra đã khỏe mạnh, lúc ấy không ai phát hiện ra sao?"
Lục Can cũng nhìn chằm chằm Lục Du, bởi vì vấn đề này hắn cũng nghi hoặc từ rất lâu.
Lục Du lắc đầu, "Các em nhớ lầm.


Thời điểm mẹ sinh Lục Bạch, vốn dĩ muốn sinh thuận lợi, nhưng bởi vì cuống rốn bị vòng qua cổ nên lâm thời đổi thành sinh mổ.

Lục Bạch lúc ấy suýt nữa bị cuống rốn siết chết."
"Mà mẹ của Lục Quỳnh cũng là vì khó sinh, Lục Quỳnh và Lục Bạch bị đưa đến ở cùng một chỗ."
"Hai đứa nhỏ nhìn tương tự nhau, chỉ dựa vào ngũ quan cũng không phân biệt ra, cha nuôi Lục Bạch bí quá hoá liều, thay đổi đứa bé, suốt đêm mang Lục Bạch và di thể của người vợ đi."
"Mà thời điểm Lục Bạch mới sinh ra, bởi vì mẹ còn đang hôn mê, chúng ta không có ai đi xem."
"Tại sao ông ta dám?"
"Sao lại không dám? Lục Quỳnh sinh non, tiếng khóc giống như mèo nhỏ, không có mẫu thân bên người, khẳng định là không sống nổi."
"Vậy hắn liền vì để đứa con của chính mình sống, liền ôm đi em trai của chúng ta!"
"Lúc ấy Lục Bạch cũng rất yếu đi? Ông ta không nuôi được Lục Quỳnh, thì có thể nuôi sống Lục Bạch sao?" Lục Diễm hỏi lại, như một lưỡi dao sắc bén, chặn ngang ở giữa chân tướng và tình cảm.
Lục Can nhắm mắt, không đành lòng nghe tiếp.
Nhưng Lục Du cũng không trả lời vấn đề của Lục Diễm, tiếp tục nói.
"Đơn giản là ông ta đánh cược chính xác, Lục Bạch cùng Lục Quỳnh ngay cả nhóm máu cũng giống nhau, cho nên tới nay chúng ta cũng chưa phát hiện."
"Sau đó Lục Bạch trở về, anh cho người cẩn thận đi điều tra mới biết được, nguyên lai nhiều năm như vậy, cha nuôi Lục Bạch vẫn luôn chú ý Tiểu Quỳnh."
"Trong rất nhiều ảnh chụp của Tiểu Quỳnh đều có thể thấy thân ảnh của cha nuôi Lục Bạch.

Em còn nhớ không? Năm đó Tiểu Quỳnh thiếu chút nữa bị bắt cóc, lúc ấy có một nam nhân cứu y.

Cũng không cần chúng ta cảm tạ, che mặt liền chạy, người kia chính là cha nuôi của Lục Bạch."
"......" Cho nên, nhiều năm trước, bọn họ đã chạm tới chân tướng sao?
Trong lòng Lục Diễm lại càng lạnh.

Bởi vì ngày tháng trên tư liệu rất quen thuộc, ngày Lục Quỳnh bị bắt cóc đó, là ngày Lục Bạch đạt được đệ nhất khu trong kỳ thi lên cao trung.
Ngày đó, thành tích vừa ra, Lục Bạch nhận được vài trường cao trung đặc cách mời, ngay cả trường trọng điểm đều tung ra cành ôliu, thậm chí hứa hẹn tương lai Lục Bạch có thể đạt được tư cách thi vào trường tốt hơn, cùng với tư cách trở thành học sinh trao đổi nước ngoài.
Nhưng mà cuối cùng, Lục Bạch ở nhà đợi rất lâu, cũng không chờ được cha trở về để chia sẻ niềm vui.

Về phần chọn trường, Lục Bạch lựa chọn cao trung, cũng không phải điều kiện tốt nhất, mà là tính ba năm học, học phí thấp nhất.
Mặc dù đi học ở địa phương đơn sơ như vậy, Lục Bạch mang theo vết thương đi thi, vẫn như cũ thi được vào trường học đứng thứ hai toàn quốc.

Cậu thật sự......! Rất ưu tú.
"Anh, anh biết không?" Lục Diễm nói chuyện đều mang theo nghẹn ngào, "Lục Bạch hẳn là có nơi càng tốt để phát triển.

Nếu cậu ta lớn lên ở Lục gia, tiếp thu giáo dục giống chúng ta, cậu ta sẽ càng loá mắt hơn so với hiện tại."
"Cho dù lúc ấy cậu ta đi học tại trường trọng điểm, cũng tuyệt đối sẽ không bị người trào phúng cho đến nay."
"Em cũng biết nếu, em cho rằng vì sao Lục Bạch lại tìm đến cửa? Ngay từ đầu cậu ta đã biết chân tướng!".