Nam Phụ Ác Độc Thì Phải Muốn Làm Gì

Chương 73




Hệ thống có thể theo dõi giá trị hảo cảm của mỗi người. Nhưng trên thực tế, giá trị hảo cảm này cũng không phải dành cho thân thể nguyên chủ, mà là linh hồn của Lục Bạch sau khi thêm vào thân thể này.

Giống như ba anh em Lục gia lúc trước, Lục Bạch cuối cùng có thể lấy được toàn bộ giá trị hảo cảm bất quá là bởi vì bọn họ đối với nguyên chủ áy náy quá lớn.

Lại giống như hiện tại, giá trị hảo cảm của Từ Duệ đối với cậu không ngừng bò lên, không chỉ bởi vì sự phản kháng của cậu sau khi tới thế giới này, mà còn là vì cậu khác rất nhiều với dáng vẻ ẩn nhẫn vốn dĩ của nguyên chủ.

Nói trắng ra là, tiền nhân trồng cây hậu nhân hái quả.

Mặc dù Lục Bạch hiểu rõ, nguyên nhân làm giá trị hảo cảm tăng phần lớn là nhờ năng lực của mình, nhưng đối với Lục Bạch mà nói, những tình cảm đó đều không phải thuộc về cậu.

Cho nên Lục Bạch cũng không tham lam. Khi rời đi, là có thể buông bỏ sạch sẽ.

Nhưng chỉ có Hạ Cẩm Thiên là ngoại lệ.

Ánh mắt của anh mỗi khi nhìn Lục Bạch đều cực kỳ chuyên chú, phảng phất thứ anh đang nhìn không phải là thể xác, mà là linh hồn sâu bên trong.

Cho nên, Lục Bạch cuối cùng trước khi rời đi, nhịn không được cho anh một lời hứa hẹn gần như là lừa gạt.

Lục Bạch theo bản năng hỏi hệ thống: "Phó Chiêu và Hạ Cẩm Thiên có khả năng là cùng một người không?"

"Dù sao, dù sao giá trị hảo cảm của anh ấy đối với ta ngay từ đầu đã rất cao, không phải hơi kỳ quái sao?" Lục Bạch đột nhiên nhớ tới điểm khác thường của Phó Chiêu vào lần đầu tiên gặp mặt.

Cậu có một loại xúc động, hành động và lời nói giống Hạ Cẩm Thiên như vậy, nói không chừng anh cũng có kỳ ngộ có thể xuyên qua mà đến đây thì sao?

Nhưng ngay sau đó, câu trả lời của hệ thống khiến cho Lục Bạch nhanh chóng bình tĩnh lại "Không có khả năng. Trừ phi hắn có được năng lực cùng đẳng cấp với Chủ thần, nếu không sẽ không có khả năng làm được bước này."

"Đây là hai vị diện khác nhau." Hệ thống do dự nói với Lục Bạch "Nếu ngươi thích Phó Chiêu, không bằng ở lại một chút."

Lục Bạch sau một lúc lâu trầm mặc, cuối cùng nói "Ta không thích anh ấy. Vốn dĩ Lục Bạch nguyên chủ kêu ta tới cũng không phải giúp hắn có được tình yêu viên mãn."

Trong thế giới hiện thực, Lục Bạch làm chức nghiệp thế thân mười mấy năm, chán ghét nhất chính là tình yêu không thuần túy.

Cậu và Phó Chiêu, kết quả cuối cùng cũng chỉ có thể như vậy. Nếu thật sự đến được với nhau, ai biết người Phó Chiêu yêu chính là cậu, hay vẫn là thể xác nguyên chủ chứ?

Sau khi mở mắt ra, Lục Bạch không dấu vết tránh đi cái ôm của Phó Chiêu.

Cậu đem bánh kem chia làm hai nửa, tự nhiên bưng lên một phần trong đó nếm thử, rất ngọt.

Sau đó quay đầu dùng ngữ khí vô cùng trịnh trọng nói với Phó Chiêu "Học trưởng vẫn là thôi đi. Dù sao tôi cũng không phải là học đệ danh chính ngôn thuận, gọi vậy ngược lại càng thêm kỳ quái."

"Nếu Phó tiên sinh cảm thấy xưng hô quá nghi thức, về sau tôi liền gọi ngài là nhị thiếu vậy." Lục Bạch nở một nụ cười vô cùng chuẩn mực.

Trừ bỏ cảm xúc kiêng dè rất nhỏ vào thời điểm trợn mắt mơ màng sắp ngủ, mặt sau không có bất luận cử chỉ khác thường nào khác.

Nhưng Phó Chiêu lại có thể cảm nhận được trong nháy mắt thái độ của Lục Bạch đối với mình trở nên xa cách, dù vậy anh cũng không biết nên dò hỏi như thế nào.

Chỉ có thể tạm thời giằng co.

May mắn thuộc hạ phía bên kia gửi đến tin tức, làm anh thuận lợi tìm được đề tài có thể nói chuyện với Lục Bạch.

"Lục Bạch, đã xác định được tình huống của Dịch Văn Trác." Phó Chiêu đem tin tức mình tra được giao cho Lục Bạch.

Lục Bạch cầm lên nhìn, quả nhiên giống y như cậu suy đoán. Từ Duệ sẽ không để mình lưu lại chút dấu vết nào, liền đơn giản phái người ra nước ngoài ngụy trang thành Dịch Văn Trác.

Hiện tại tin tức đã trở lại trong nước, bao gồm cả những bằng hữu mà Dịch Văn Trác thường xuyên liên hệ cũng đều cho rằng Dịch Văn Trác đã chạy thật xa rồi.

"Người này chúng ta đã khống chế được. Vấn đề duy nhất ở chỗ, danh sách mà em đưa cho tôi, một người tôi cũng không tìm được."

"Tất cả đều biến mất sao?"

"Tôi gọi người đi tra xét hồ sơ người mất tích bên phía Cục Cảnh sát, bên trong không có người giống với miêu tả."

"Dù sao cũng chỉ là tranh vẽ, còn là tranh vẽ từ 6 năm trước, căn bản không có cách nào xác định được những đứa trẻ đó đến từ nơi nào, đã từng làm cái gì."

"Quan trọng là, chúng ta không thể rút dây động rừng, tìm kiếm trên quy mô lớn." Phó Chiêu sau một lúc trầm mặc, đột nhiên cảm thấy bản thân thật thất bại "Thực xin lỗi, tôi không giúp được gì cho em."

Lục Bạch sửng sốt "Không cần xin lỗi."

"Tôi biết." Phó Chiêu nhìn chằm chằm Lục Bạch với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc "Tôi biết em đều lên kế hoạch ổn thỏa rồi mới làm, nếu không tìm thấy người, em cũng sẽ có cách khác để thu thập Từ Duệ. Chỉ là Lục Bạch, tôi hi vọng em có thể sống nhẹ nhàng một chút."

"Ít nhất, thời điểm ở bên cạnh tôi, em có thể không cần phải khó xử chính mình như vậy."

Duỗi tay ôm lấy Lục Bạch, Phó Chiêu châm chước lời nói với cậu "Điều lúc trước tôi nói vẫn luôn hữu hiệu. Nếu thật sự gánh vác không được, hãy dựa vào tôi xin giúp đỡ."

"Tôi khác với những người mà em đã từng gặp phải. Chỉ cần em duỗi tay, tôi nhất định sẽ giữ chặt em."

Nói xong, Phó Chiêu vỗ vỗ sau lưng Lục Bạch, chậm rãi buông cậu ra, rời khỏi phòng.

Lục Bạch ngồi ở trên sô pha, sau một hồi lâu vẫn chưa phục hồi lại tinh thần. Thẳng đến khi phục vụ bên ngoài mở cửa phòng Lục Bạch, đem thức ăn đã chuẩn bị xong đưa tới, cậu mới hỏi hệ thống "Giá trị hảo cảm của Phó Chiêu đối với ta là bao nhiêu?"

Hệ thống: "Một trăm."

Lục Bạch gật gật đầu: "Ta đã biết."

Đem chén cháo trong tay ăn xong, Lục Bạch đột nhiên cảm thấy, chén cháo này tựa hồ trở nên đặc biệt ấm áp.

Mà dưới lầu, Phó Chiêu đang trên đường trở về nhà cũng phân phó thủ hạ "Tiếp tục tìm kiếm tung tích 19 đứa trẻ kia. Mặt khác, nghĩ biện pháp theo sát Từ Duệ, chú ý động tĩnh gần nhất của hắn."

"Nhị thiếu, hắn không phải đã có được Dịch Văn Trác rồi sao? Hẳn là sẽ không đi ra ngoài làm chuyện gì nữa!"

"Không, hắn nhất định sẽ đi ra ngoài." Phó Chiêu cẩn thận đem tính cách của Từ Duệ ở trong lòng cân nhắc một lần.

Từ quá khứ của Lục Bạch có thể thấy, người như Từ Duệ không chỉ có cố chấp, mà còn cực kỳ tham lam. Hắn đã muốn cái gì, nếu không chiếm được, thì sẽ nhanh chóng tìm kiếm vật tương tự tới để thay thế.

Giống như Lục Bạch năm đó, điều kiêng kị nhất khi dạy dỗ một thế thân, chính là thế thân có một tính cách cá nhân quá mức ngang bướng.

Nhưng Từ Duệ thích, lại đúng là loại ngang bướng, bất khuất này. Cho nên Lục Bạch càng phản kháng, cuối cùng thời điểm bị bắt khuất phục liền càng thêm hoàn mỹ.

Mà hiện tại, hình tượng của Dịch Văn Trác sụp đổ, đối với Từ Duệ, Lục Bạch lại trở thành bạch nguyệt quang trong lòng cầu mà không được của hắn. Hơn nữa so với Dịch Văn Trác mà nói, Lục Bạch còn có một ý nghĩa đặc thù khác vô cùng quan trọng.

Hết thảy của Lục Bạch hiện tại, đều là do một tay Từ Duệ dạy dỗ mà thành. Có thể nói, không có Từ Duệ, thì sẽ không có một Lục Bạch lóa mắt như ngày hôm nay.

Cũng đúng là bởi vậy, Phó Chiêu có thể khẳng định, sự cố chấp và tham lam của Từ Duệ nhất định sẽ không vì có Dịch Văn Trác ở bên người mà nhận được bất cứ một sự trấn an nào.

Bởi vì Dịch Văn Trác là một kẻ nhu nhược, hắn sẽ liều mạng xin tha, cũng sẽ bởi vì khổ hình dày vò mà trở nên điên khùng. Mặc kệ Từ Duệ dùng biện pháp gì, Dịch Văn Trác cũng sẽ không bày biện ra được một chút dù chỉ là nhỏ tí tẹo sự kiên cường giống như Lục Bạch.

Cho nên, Phó Chiêu phỏng đoán, Từ Duệ nhất định sẽ còn ra tay lần nữa.

Thứ mà Dịch Văn Trác không cho được, thì Từ Duệ sẽ đòi lại từ trên người người khác.

Nhưng hiện tại, Lục Bạch đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, Từ Duệ không dám động vào. Hơn nữa hắn cũng biết Lục Bạch đang muốn tóm được nhược điểm của hắn, cho nên hắn càng không thể làm việc không chút kiêng nể giống như lúc trước.

Từ Duệ ở tình huống bị làm cho nóng nảy như vậy, nói không chừng sẽ hành hạ đến tàn tạ vật lợi dụng.

19 đứa trẻ năm đó, không nhất định đã chết toàn bộ. Phàm là còn một người tồn tại, hiện tại cũng sẽ bị Từ Duệ bắt trở về.

Mặc dù không ai sống sót, vậy Từ Duệ khẳng định cũng sẽ mượn cơ hội này đi ôn lại chút dư vị. Dư vị bạo lực lúc trước mang lại cho hắn niềm vui sướng cùng cảm giác vượt trội hơn người.

Dù sao, những kẻ đó cũng giống như Lục Bạch, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Mà Lục Bạch trước mắt, kỳ thật có cùng ý tưởng với Phó Chiêu. Điểm bất đồng duy nhất chính là, Lục Bạch có thể khẳng định, 19 đứa trẻ kia nhất định đã không còn nữa.

Hệ thống: "Vì sao?"

Lục Bạch: "Bởi vì chỉ có người chết mới có thể bảo vệ bí mật. Hơn nữa chỉ có người đã chết, là có thể thuận lý thành chương đốt thành tro, chôn vùi theo tội ác."

Hệ thống càng nghe càng không hiểu: "Vậy ngươi vì cái gì còn muốn Phó Chiêu đi tìm người?"

Lục Bạch: "Ta là muốn anh ấy tìm kiếm chứng cứ chứng minh 19 đứa trẻ này đã từng tồn tại."

"Cho dù là mua tới từ vùng núi xa xôi, không có giấy khai sinh, nhưng ít nhất đứa nhỏ này lớn lên ở trong thôn xóm, sẽ có người quen biết nó."

"Mặc dù được nhận nuôi từ cô nhi viện, bị sửa lại tên họ, nhưng thời điểm lúc trước khi nó đến cô nhi viện, nhất định từng ghi chép qua."

"Mục đích của ta, chỉ là để tìm kiếm điều chứng minh sự tồn tại của những đứa trẻ đó là thật, sau đó bị rơi vào tay Từ Duệ."

"Vậy hiện tại Phó Chiêu tìm không thấy thì phải làm sao bây giờ a?"

"Không cần sốt ruột." Lục Bạch lắc đầu "Dịch Văn Trác đã bị bắt, vậy Phó Chiêu chỉ cần nhìn chằm chằm Từ Duệ, nhất định có thể tóm được đuôi cáo."

Quả nhiên, ngày thứ ba, Phó Chiêu lại lần nữa gõ cửa phòng Lục Bạch.

Bất quá lần này anh là mang theo thuộc hạ tới.

"Có thể chứ? Sự tình tương đối bí ẩn." Phó Chiêu kêu thuộc hạ chờ ở bên ngoài, chính mình đi vào dò hỏi tình huống của Lục Bạch trước.

"Không sao đâu, vào đi."

Lục Bạch mở cửa cho hai người, Phó Chiêu và thuộc hạ không có đi vào bên trong, mà trực tiếp dùng phòng khách của cậu.

"Có một ít là tư liệu video, tôi phải mượn TV một chút."

"Anh cứ tự nhiên." Lục Bạch tỏ vẻ bọn họ có thể tùy ý.

Phó Chiêu để cho thuộc hạ đi chuẩn bị, còn mình lại đi đến bên cạnh Lục Bạch rót một ly nước ấm, đặt vào trong tay cậu.

"Đừng sợ." Thanh âm Phó Chiêu thực ôn nhu.

Lục Bạch lắc lắc đầu "Đừng lo lắng, tôi không có việc gì."

Phó Chiêu thấy thần sắc bình tĩnh của cậu, lúc này mới bảo thuộc hạ mở video lên.

Lọt vào trong tầm mắt là một chiếc xe tư gia màu đen quen thuộc, đúng là chiếc mà Từ Duệ thường dùng nhất.

Theo hình ảnh được cắt, xe cuối cùng được chuyển vào trong bãi đỗ xe của công ty Từ Duệ.

"Đây là chuyện xảy ra khi nào?" Lục Bạch mẫn cảm dò hỏi

"Rạng sáng lúc 1 giờ." Phó Chiêu thay thuộc hạ giải thích, mà video vẫn còn tiếp tục phát.

9 giờ tối ngày hôm sau, xe của Từ Duệ lại một lần nữa chạy từ nhà cũ Từ gia đến bãi đỗ xe công ty.

Mà ngày thứ ba, Từ Duệ căn bản không có về nhà, mà ở luôn tại công ty.

"Từ Duệ gần đây đang cùng bên nước ngoài ký một hợp đồng tài nguyên. Đúng là vô cùng vất vả. Đêm khuya đi công ty có lẽ là bởi vì lệch múi giờ, mở cuộc họp hội nghị video với bên kia để triển khai phương án phối hợp."

"Nhưng mặc dù như vậy, liên tục ba ngày đều ở những thời gian khác nhau cố tình chạy tới công ty đều làm người khác cảm thấy rất kỳ quái."

"Không sai. Hơn nữa từ đoạn thời gian này có thể thấy, giống như trong nhà không có gì hấp dẫn hắn, không bằng tới công ty?" Lục Bạch thuận lý thành chương phân tích.

"Tôi cũng cảm thấy như vậy. Cho nên kế tiếp suy đoán, em không cần sợ hãi. Kế tiếp tôi sẽ nghĩ biện pháp gọi người ra chứng thực. Nếu có thể khẳng định, tôi nghĩ, em có thể báo án để bắt Từ Duệ rồi."

"Là sao?"

Phó Chiêu đem một tấm ảnh chụp để trước mặt Lục Bạch "Tôi phát hiện, Từ Duệ sau khi tới công ty, hắn vẫn luôn ở trong phòng nghỉ ngồi như vậy."

Lục Bạch nhìn kỹ nội dung bức ảnh, là một ảnh chụp lén từ ngoài cửa sổ.

Từ Duệ tây trang giày da, ngồi ở trên ghế tròn nhỏ không có lưng tựa. Phía sau lưng hắn gắt gao mà dàn vào góc tường phòng nghỉ. Lộ ra trong ảnh chụp chỉ có một bên sườn mặt.

"Tư thế này quá kỳ quái. Tôi hoài nghi, tường sau lưng hắn khả năng đang cất giấu thứ gì đó."

"Ít nhất là đồ vật có thể làm cả thể xác và tinh thần hắn sung sướng."