Nam Phụ Ác Độc Thì Phải Muốn Làm Gì

Chương 83




Này không phù hợp lẽ thường.

Omega yếu ớt là không thể đối kháng. Dựa theo giả thiết của thế giới này, bọn họ không chỉ là yếu ớt về thân thể, mà cả tinh thần cũng yếu đuối giống vậy.

Tựa như trong trí nhớ của Lục Bạch, thời điểm phát sinh tai nạn máy bay, những Omega trong khoang thượng hạng cũng đã sụp đổ và hoàn toàn mất khống chế. Trước khi còn chưa có phát sinh ra thương tổn, bọn họ liền đã bởi vì tâm lý khẩn trương mà sinh ra cảm giác không khỏe. Sau khi máy bay rơi xuống, những Omega đó càng là trực tiếp mất mạng.

Không, phải nói là, thậm chí ngay cả Alpha ở trên máy bay cũng đều không còn, vì cái gì cố tình Lục Bạch và Lục Nguyên còn sống?

"Ta đã thoát hiểm như thế nào? Ta phát hiện ta không có đoạn ký ức này." Lục Bạch dò hỏi hệ thống "Có thể tra xét trong tiểu thuyết không?"

"Không có." Hệ thống thành thành thật thật trả lời. Thân phận này của Lục Bạch không phải vai chính, bởi vậy tác giả căn bản sẽ không dùng quá nhiều số lượng từ tới kể lại quá khứ của cậu. Chỉ cần Lục Bạch là công cụ người đủ ác độc là được.

Nhưng hiện tại tiểu thuyết trở thành một thế giới nhỏ, Thiên Đạo tự động bổ sung nhân quả. Rất nhiều mâu thuẫn cùng dối trá cũng theo đó bại lộ ra bên ngoài.

Bởi vậy, tai nạn máy bay năm đó nhất định có vấn đề. Không chỉ có như thế, Lục Bạch có thể kết luận, không chỉ có Lục Nguyên tâm tư ác độc Beta giả dạng thành Omega, mà bao gồm cả Long Kiêu cũng nhất định không phải là thứ gì tốt.

"Ngươi ngẫm lại xem, Từ Duệ của thế giới trước, rõ ràng là tên bị tình yêu làm cho mụ đầu, nhưng vẫn còn có tính toán của riêng mình. Không có đạo lý một kẻ xuất thân từ thế gia như Long Kiêu, tư duy lại không khác gì trùng đế giày* cả! Giả thiết đều vô cùng cường điệu phóng đại về Alpha như vậy, chắc chắn không phải chỉ đơn thuần nói phóng đại về nửa thân dưới của bọn họ đúng không?"

(*) Trùng đế giày: Là động vật đơn bào có hình giống đế giày, ẩn dụ kiểu người không não, suy nghĩ đơn giản.

Hệ thống rơi vào ngây ngốc: "Ngươi cảm thấy Long Kiêu là có mưu đồ với Lục gia?"

"Tự tin lên bảo bối, đem chữ "cảm thấy" xóa đi." Lục Bạch nhịn không được cười "Long Kiêu nhất định có mưu đồ."

"Bằng không, hắn sẽ không ở sau khi tai nạn máy bay phát sinh liền lập tức cưới ta vào cửa, càng sẽ không ở sau khi Lục Nguyên trở về, còn giữ cái tính mạng của ta, chỉ là tra tấn, cũng không lộng chết."

"Vậy hắn có mưu đồ gì a?" Hệ thống đem nội dung tiểu thuyết đọc lại vài lần, từng đoạn từng đoạn đều là miêu tả Lục Nguyên và Long Kiêu trên giường ân ái như thế nào, thậm chí đến cuối cùng hai người bọn họ còn có con.

Còn về phần mưu đồ, Lục Nguyên căn bản đều không đi làm, toàn lực làm một thái thái đúng mực,vậy Long Kiêu rốt cuộc có âm mưu gì?

Lục Bạch lại không nóng nảy "Chậm rãi xem. Trong tiểu thuyết sau khi ta ở trấn nhỏ bị bắt trở về, lại bị nhốt lại. Long Kiêu và Lục Nguyên tự nhiên kê cao gối mà ngủ."

"Nhưng lần này bất đồng, sau khi ta chạy mất, mặc kệ Long Kiêu có ý đồ gì, giữ lại mạng của ta muốn làm cái gì, kế hoạch của hắn đều sẽ bị phá hỏng. Cho nên chỉ cần chờ xem là được rồi."

"Đúng rồi." Lục Bạch nhớ tới một chuyện rất quan trọng "Giá trị hảo cảm của Long Kiêu đối với ta là bao nhiêu?"

Hệ thống chạy nhanh đi tra, sau đó liền ngây ngốc.

"Không, không thích hợp."

"Làm sao vậy?"

"Giá trị hảo cảm của Long Kiêu đối với ngươi là 90......" Hệ thống nói xong, chính mình liền ngốc lăng.

Trừ phi ký ức của Lục Bạch cùng nội dung trong tiểu thuyết có vấn đề, nếu không sao Long Kiêu lại lộ rõ hận ý với Lục Bạch ra bên ngoài như vậy, nhiều lần đều muốn dồn cậu vào chỗ chết? Bằng không, với giá trị hảo cảm cao như vậy, Long Kiêu lại không phải kẻ điên nghiện ngược đãi người khác như Từ Duệ, hắn có khi chỉ hận không thể đem Lục Bạch nâng niu trong lòng bàn tay mà cẩn thận sủng ái, căn bản không có khả năng để cậu chịu nửa điểm thương tổn.

"Tại sao lại như vậy?"

Lục Bạch lại trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới hỏi "Beta cùng Beta có thể sinh con không?"

"Không thể." Hệ thống chém đinh chặt sắt.

Lục Bạch không dò hỏi nữa, nhưng ở trong lòng lại cân nhắc một lần tên của cuốn tiểu thuyết, song bào thai........

"Nếu Lục Nguyên và ta là song bào thai, như vậy Long gia có khả năng có hai Long Kiêu hay không?"

"......Vậy, vậy thật là đáng sợ. Nếu nói có hai Long Kiêu, vậy Long Kiêu thật sự không phải đã......"

"Giam cầm. Hoặc là bởi vì không thành tài, hoặc là trộm long tráo phụng! Ta nhớ rõ đương gia chủ mẫu hiện tại của Long gia không phải vợ chính thất, nhưng Long Kiêu lại là con của chính thất!"

Hệ thống "Đậu má! Ý của ngươi là, từ nhỏ hai người này đã bị tráo đổi?"

"Đúng. Hơn nữa Long Kiêu hiện tại không phải Long Kiêu chân chính."

"Vậy hắn vì cái gì không trực tiếp giết chết hàng thật đi? Còn muốn lưu lại làm gì a?" Hệ thống cảm thấy nơi này nghĩ mãi không thông.

Lục Bạch cười lạnh "Ngươi đã quên sao? Thế giới này có sáu loại giới tính. Mà Long gia là thế gia, chỉ có Alpha có năng lực sinh dục mới có thể trở thành người thừa kế cuối cùng."

"Nhưng Long Kiêu hàng thật phân hóa rất sớm, cơ hồ vừa sinh ra đã được xác định là Alpha, lúc ấy chuyện này còn khiến không ít người thảo luận. Chính là sau này thay thành tên Long Kiêu giả mạo kia, mà bọn họ cũng không thể xác định được hắn có thể phân hóa thành Alpha hay không, cho nên chỉ có thể giữ lại hàng thật."

"Kết quả hắn cùng Lục Nguyên giống nhau, đều phân hóa thành Beta. Đây là nguyên nhân vì sao, đêm tân hôn hắn mạnh mẽ dùng tin tức tố đánh dấu ta, nhưng lại không chạm vào ta."

"Alpha khi đánh dấu đồng thời sẽ thành kết, nhưng Beta thì không! Hơn nữa hắn ở kỳ dịch cảm không trấn an ta, rồi lại không cho ta thuốc ức chế, chưa chắc là để tra tấn, mà là sợ Omega trong kỳ dịch cảm trở nên mẫn cảm với tin tức tố sẽ phát hiện hắn không phải là Alpha chân chính."

"Còn về lần đánh dấu như muốn cắn nát tuyến thể đó, hắn trước tiên chỉ cần chuẩn bị tốt một ống tiêm, đem tin tức tố của Long Kiêu chân chính tiêm vào là xong rồi."

"Cho nên miệng vết thương lớn như vậy, là vì che giấu lỗ kim. Đau đớn lợi hại như vậy, là bởi vì tên Beta này cũng không hiểu đánh dấu chân chính nên có lực đạo như nào."

Hệ thống đã hoàn toàn ngốc "Vậy hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?"

"Trước cứ chạy đã. Nếu ta đoán không sai, hiện tại chắc Long Kiêu và Lục Nguyên đều đang điên cuồng lùng bắt ta. Đề tài nghiên cứu cuối cùng của Lục gia, nếu ta không có nhớ lầm, là nhổ trồng hệ thống tuyến thể."

"Nói cách khác, cho dù là hai Beta kết hợp, bất luận nam nữ. Chỉ cần bọn họ muốn kéo dài hậu đại, thông qua nhổ trồng hệ thống tuyến thể, biến thành Omega và Alpha, liền có thể sinh sản."

"Cái kỹ thuật này hiện tại cũng chưa hoàn thành, vợ chồng Lục gia mất rồi, cũng chỉ có ta và Lục Nguyên biết."

"Nhưng Lục Nguyên trong lĩnh vực dược tề học......chỉ sợ chẳng ra làm sao. Nếu không hai năm qua đi, hắn cũng sẽ không vẫn là một Beta."

Lục Bạch cơ hồ lập tức đem toàn bộ chuyện xưa chân chính mạch lạc chải chuốt lại cẩn thận, cũng tìm ra được nguy hiểm tiềm tàng.

Nói trắng ra là, thế giới này cùng với nói phải dùng phương pháp đặc thù gì đi công lược ai, không bằng nói chỉ cần sống sót, báo thù thành công là có thể bắt được khen thưởng.

Dù sao Long Kiêu chân chính nguyên nhân bởi vì độ xứng đôi cao, giá trị hảo cảm đối với Lục Bạch đương nhiên liền lên tới 90 điểm.

Trong lòng Lục Bạch đại khái đã có ý tưởng.

Nhưng mà chờ sau khi cậu cùng hệ thống kết thúc cuộc đối thoại trong não, lại ngoài ý muốn phát hiện, bốn thiếu niên trên xe không biết từ khi nào tất cả đều tiến tới bên người cậu, nhắm mắt lại sôi nổi ngủ mất.

Ông chủ đang lái xe ở phía trước quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhịn không được cũng cười "Tình cảm anh em không tồi nha!"

Lục Bạch thuận thế đáp lại một câu "Đúng vậy!"

Bùi Hằng bên cạnh nghe thấy động tĩnh mở mắt ra, mơ mơ màng màng ngẩng đầu nhìn Lục Bạch. Tuy rằng khuôn mặt đầy phấn trang điểm còn chưa có xóa sạch, nhưng cặp mắt kia lại sạch sẽ như nai con mới sinh, tràn đầy đều là tín nhiệm.

Lục Bạch sửng sốt một chút, đột nhiên duỗi tay che khuất đôi mắt của Bùi Hằng "Ngủ đi. Không có việc gì."

Thanh âm Lục Bạch phá lệ ôn nhu, ngay cả biểu tình trên mặt cũng là một vẻ bao dung.

Bùi Hằng còn chưa tỉnh ngủ, theo bản năng dùng mặt cọ cọ tay Lục Bạch.

"Sợ hãi à?" Lục Bạch đem Bùi Hằng ở bên người ôm vào trong lòng.

Bùi Hằng không đáp lại, tay lại túm lấy góc áo của Lục Bạch.

Lục Bạch thở dài, vỗ vỗ sau lưng hắn "Không có việc gì, ca ở đây canh cho em."

Bùi Hằng lần này thanh tỉnh đôi chút, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một thiếu niên chưa thành niên, lại vừa mới trải qua quá nhiều chuyện, khống chế không được chui rúc vào trong lồng ngực Lục Bạch, sau đó thấp giọng nói "Lục Bạch, lúc trước đánh anh, rất xin lỗi."

Hắn xin lỗi về việc lúc trước ở ngõ nhỏ mất khống chế mà bóp cổ Lục Bạch.

Lục Bạch cũng không để ý "Không sao cả, đều qua rồi."

"Cảm ơn Lục ca." Thanh âm Bùi Hằng rầu rĩ, thái độ lại càng thêm có vẻ ngoan ngoãn.

Mới vừa rồi mọi người đều không nói lời nào, Bùi Hằng cũng bình tĩnh hiểu rõ được tình huống hiện tại.

Lục Bạch thông qua đôi câu vài lời là có thể phân biệt được người giao dịch là bẫy rập, hơn nữa dùng phương pháp điều chế thuốc làm giao dịch với ông chủ, cứu ông nội, còn đem bọn họ cùng đi ra khỏi trấn nhỏ. Đủ loại hành động này đều chứng minh Lục Bạch không phải là người bình thường.

Có lẽ lúc ấy ông nội khăng khăng muốn mang Lục Bạch theo, cũng là vì nhìn trúng đầu óc cùng bản lĩnh của cậu.

Người chân chính kéo chân sau kỳ thật là bọn họ. Thời điểm Lục Bạch ở hẻm nhỏ, là hoàn toàn có thể ném lại bọn họ cùng ông lão đang bệnh nặng sắp chết để tự mình đào tẩu.

Cậu lựa chọn mang theo bọn họ cùng rời đi, đây chính là tình nghĩa mà không phải đạo lý.

Bởi vậy, Bùi Hằng liền càng thêm khó chịu chính mình lúc trước đã làm thương tổn và không tôn trọng Lục Bạch. Nghĩ tới việc sau này rời đi mang theo ông nội đang bị bệnh làm lại từ đầu như thế nào, càng thêm bàng hoàng.

Hắn vốn dĩ cho rằng, chỉ cần có thể chạy ra ngoài, chẳng sợ đi công trường dọn gạch, đều có thể có một nơi để kiếm miếng ăn.

Nhưng chân chính ra rồi mới biết được. Bên ngoài có lẽ tự do hơn so với Lục Viện, nhưng cũng có nhiều sợ hãi hơn. Tỷ như bọn họ ở Lục Viện, tốt xấu gì còn có cơm để ăn. Nhưng ở bên ngoài, bọn họ nếu không tìm được việc làm, liền không có cách nào nuôi sống được chính mình.

Bùi Hằng lớn đến như vậy, chỉ có lúc 4 tuổi còn được ở trong vòng tay che chở của mẹ trải qua mấy ngày tháng của người bình thường. Nhưng dù vậy, hắn tại một khắc này cũng cảm nhận được sự trầm trọng của hai chữ "tồn tại".

Thiếu niên trong lồng ngực run lên bần bật.

Lục Bạch cúi đầu nhìn Bùi Hằng. Mà ba thiếu niên khác bên người cậu không biết cũng tỉnh từ khi nào, tất cả đều thật cẩn thận nép vào bên người Lục Bạch, như mèo con bị kinh hách, nhu cầu cấp bách muốn mèo lớn ấm áp ôm ấp che chở.

Hệ thống: "Ô ô ô ô, này cũng quá khó khăn rồi, dìu già dắt trẻ, trên có kẻ ác dưới có tiểu nhân, ngươi phải làm sao bây giờ?"

Lục Bạch phi thường không để tâm dỗ hệ thống một câu "Bảo bối đừng khóc, mở đầu bằng khó khăn địa ngục không phải đã là thao tác thường làm của chúng ta rồi hay sao?"

Hệ thống vẻ mặt giận dỗi, cảm thấy chính mình đang bị chọc ngoáy. Nhưng lại tìm không thấy biện pháp nào tốt để phản bác lại, chỉ có thể một mình tự bế.

Mà xe của ông chủ cũng dừng ở địa điểm đã định trước, một khách sạn nhỏ vô cùng ẩn nấp trong nội thành.

"Chuẩn bị cho các cậu chính là tiền mặt, điện thoại này là sạch sẽ, thẻ bên trong điện thoại tạm thời cũng sẽ không bị người hoài nghi tra được. Tôi chỉ đưa các cậu đến đây thôi. Không cần lo lắng ông chủ bên trong, đây là một người quen của ta." Ông chủ thuận miệng trêu chọc một câu "Khác với người giao dịch lúc trước của các cậu, ông ta rất vui lòng giúp các cậu chút việc."

"Cảm ơn." Nghe hiểu ý ngoài lời của ông chủ, Lục Bạch mang theo bốn thiếu niên nâng ông lão ra ngoài, an trí ở trong phòng đã chuẩn bị tốt.

Bởi vì suy xét vấn đề an toàn, bọn họ quyết định cùng nhau ở phòng xép có ba phòng lớn nhất của khách sạn. Ông lão một đường xóc nảy, bệnh tình ổn định lại có điểm lặp lại. Lục Bạch nhờ ông chủ chuẩn bị giúp bọn họ ít dược liệu.

Ông lão sau khi uống thuốc xong, hô hấp lần thứ hai khôi phục vững vàng, tính mạng không còn lo ngại.

Lục Bạch cùng mấy người Bùi Hằng ngồi lại thương lượng đối sách. Ông chủ để lại không ít tiền, ít nhất đủ để bọn họ sinh hoạt ở khách sạn này một năm.

Nhưng vấn đề chân chính cũng không phải là sinh tồn, mà là tương lai bọn họ muốn sắp xếp như thế nào.

Mỗi người ngồi ở chỗ này, mục đích thoát ra ngoài đều là báo thù. Như vậy hiện tại chính là lúc bọn họ nên bắt đầu chuẩn bị.

Lục Bạch nhìn bốn thiếu niên trước mặt "Tới nói một chút đi, kẻ thù của các em là ai?"