Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

Chương 23




Lệ Nhiên nhìn thủ pháp trói người điêu luyện của Sở Trần, rơi vào trầm tư.

Sở Trần không để ý nhiều như vậy, trói người xong bèn vỗ tay một cái, mỉm cười đoạt ly nước trong tay Lệ Nhiên: "Chồng ơi, anh khát nước rồi phải không?"

Lệ Nhiên nhìn Sở Trần.

Trong lòng Lệ Nhiên thầm nghĩ, người này tính giở trò gì đây?

Quả nhiên đúng như dự đoán.

Một giây sau, Sở Trần biết mà còn hỏi: "Nhưng bây giờ chồng đang bị trói chặt rồi, không thể tự mình uống nước được."

"Phải làm sao đây?"

"Chỉ có thể để em giúp chồng uống nước thôi!"

Sở Trần tự hỏi tự trả lời không biết chán, lâu lâu lại liếc Lệ Nhiên một cái, khóe môi không khỏi cong lên một chút.

Hai mắt Sở Trần sáng rực, đi rót cho Lệ Nhiên một ly nước, không đưa cho Lệ Nhiên mà cầm ly nước ngồi xổm trước mặt anh, ngẩng đầu lên hỏi: "Chồng ơi, anh muốn uống nước không?"

Lệ Nhiên không lên tiếng.

Sở Trần nhướn mày, dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên bắp chân của Lệ Nhiên một cái, thúc giục: "Mau nói."

Lệ Nhiên nhìn thẳng vào ánh mắt của Sở Trần, cam chịu phối hợp với cậu: "Ừ."

Sở Trần: "Vậy chồng gọi em một tiếng em yêu Trần Trần thì em sẽ cho anh uống nước."

Lệ Nhiên: "..."

Đương nhiên là đời nào Lệ Nhiên chịu nói.

Sở Trần đợi một lúc không thấy động tĩnh gì, khẽ thở dài.

Haiz... Nhạt nhẽo.

Đúng là nhạt như nước lã.

Một người đàn ông đẹp trai như vậy mà không có tâm hồn thú vị gì hết. Cho dù không chủ động đùa giỡn thì tốt xấu gì cũng phải bị động phối hợp một chút chứ?

Sở Trần rà tới rà lui khắp khuôn mặt của Lệ Nhiên một lượt.

Thôi được rồi, ai biểu người đàn ông này đẹp trai như vậy chứ.

Tạm tha cho anh đấy.

Mặc dù tạm tha nhưng vẫn phải xơ tí múi chứ.

Sở Trần cười: "Không giỡn với anh nữa, em giúp anh uống nước nhé."

Tuy Sở Trần nói như vậy nhưng không trực tiếp đưa ly nước cho Lệ Nhiên, cậu uống một ngụm nước, sau đó cúi người xuống, chạm vào môi Lệ Nhiên.

Hai cánh môi ướt át chạm vào nhau, đầu lưỡi cũng quấn quýt nhau, hai chân Sở Trần lập tức mềm nhũn, không khỏi "ừm" một tiếng.

Sở Trần quỳ gối trên tấm thảm mềm mại, một tay chống trên xe lăn, một tay cầm ly nước, tay cầm ly nước run rẩy lắc lư.

Hôn được khoảng mười phút, Sở Trần mới tách ra, hơi thở nóng bỏng phả vào Lệ Nhiên: "Nước có ngọt không?"

Lệ Nhiên: "..."

Lệ Nhiên rũ mắt xuống, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Sở Trần.

Lỗ tai cậu đỏ bừng, hơi bĩu môi xuống rồi lại mím chặt, nhìn qua có vẻ không được vui.

Sở Trần cũng không mong đợi Lệ Nhiên sẽ đáp lại mình.

Dù sao con người này lúc nào cũng lầm lầm lì lì làm người khác phát bực.

Sở Trần tiếp tục dùng cách này cho Lệ Nhiên uống nước thêm mấy lần nữa, ỷ vào việc Lệ Nhiên không thể cử động mà thoải mái ăn đậu hũ của anh. Sau đó Sở Trần cảm thấy cầm ly nước trên tay thật phiền phức nên dứt khoát đặt ly nước trên bàn. Bàn tay thò vào trong vạt áo của Lệ Nhiên, vừa hôn đắm đuối vừa thích thú sờ cơ bụng của anh.

Toàn bộ quá trình chỉ có thể dùng một câu để diễn tả.

Con mẹ nó sướng quá đê!

Tiếc là hai chân của Lệ Nhiên bị tàn tật, chỉ có thể sống được hai năm nữa. Nếu không vận động nhiều chắc chắn cơ bụng của anh sẽ biến mất.

Vừa nghĩ đến sau này không còn được hưởng thụ cảm giác này nữa, Sở Trần bèn tranh thủ sờ thêm mấy cái.

Sau khi đơn phương "sướng" xong, Sở Trần thỏa mãn cầm ly nước trên bàn giúp Lệ Nhiên uống thêm mấy ngụm nữa.

Lệ Nhiên yên tĩnh uống nước.

Sở Trần nhìn anh, đột nhiên hỏi: "Nếu anh muốn đi vệ sinh thì phải làm sao? Hay em cầm giúp anh nhé?"

Lệ Nhiên: "..." Đột nhiên không muốn uống nước nữa.

Sở Trần vừa nhìn đã biết Lệ Nhiên đang suy nghĩ cái gì.

Cậu cười phá lên, vai không ngừng run rẩy, ly nước trên tay cũng lắc lư theo, hai mắt cong lên như trăng lưỡi liềm: "Em giỡn thôi. Nếu anh muốn đi vệ sinh thì nói với em một tiếng, em sẽ cởi trói cho anh."

Sở Trần có rất nhiều kinh nghiệm trong việc đối phó với mẹ mình, cậu hoàn toàn không sợ bị thương nếu thả Lệ Nhiên ra.

Sau khi uống gần hết một ly nước, Sở Trần đứng dậy đi kiểm tra nguyên liệu người máy ship đến tận nhà: "Trước khi em về nhà mẹ có gọi cho em nói hôm nay anh sẽ tái phát chứng bạo loạn tinh thần, còn dặn em tạm thời ở bên ngoài một đêm. Nhưng lần trước anh phát bệnh đã làm bản thân bị thương, em sợ anh xảy ra chuyện nên quyết định về nhà."

Sở Trần cất hết nguyên liệu vào tủ lạnh: "Em ở nhà với anh."

Lệ Nhiên sững sờ.

Ai cũng biết độ nguy hiểm của căn bệnh bạo loạn tinh thần.

Người phát bệnh không thể kiểm soát được bản thân, sẽ tấn công tất cả mọi người trong một phạm vi nhất định. Hơn nữa do tinh thần bị bạo loạn nên sức mạnh tinh thần mà họ giải phóng ra sẽ cao hơn rất nhiều so với cấp độ ban đầu.

Đã từng có một chiến sĩ có sức mạnh tinh thần cấp A đột ngột phát bệnh ở trung tâm thương mại, công kích tinh thần gây tổn thương đến một người có sức mạnh tinh thần cấp A, ba người có sức mạnh tinh thần cấp B và vô số người khác.

Cho nên người phát bệnh cần thiết xác định rõ ngày tái phát, trong khoảng thời gian phát bệnh phải ở nhà một mình, không được đi ra ngoài, từ trước tới giờ chưa từng có ai dám nói câu "Em sẽ ở cùng anh" với người mắc chứng bạo loạn tinh thần.

Lệ Nhiên bình tĩnh nói: "Cậu không cần phải làm như vậy đâu."

Sở Trần nhún vai: "Không sao, dù sao anh cũng không làm tổn thương em."

Sở Trần nhét tất cả nguyên liệu vào tủ lạnh theo thói quen, sau đó quay đầu lại nhìn Lệ Nhiên đang bị trói chặt trên xe lăn: "Em tin tưởng anh."

Khoảng thời gian sau đó Sở Trần không trở về phòng ngủ.

Cậu ngồi khoanh chân đằng trước xe lăn của Lệ Nhiên, kê một cái gối sau lưng rồi dựa vào người anh, dùng vòng tay chiếu những bộ phim có hiệu ứng đặc biệt, câu được câu không trò chuyện với Lệ Nhiên.

Ban đêm.

Sở Trần làm một chút đồ ăn, tự mình cắn một miếng rồi đút Lệ Nhiên miếng còn lại, hai người giải quyết xong bữa tối một cách ngọt ngào.

Khoảng mười giờ tối, Sở Trần bắt đầu gật lên gật xuống, cuối cùng ngủ gục trên chân của Lệ Nhiên giữa tiếng nổ "bùm bùm" của bộ phim có hiệu ứng đặc biệt.

Lệ Nhiên nhìn Sở Trần, trong hoàn cảnh phạm vi bị hạn chế, anh nhẹ nhàng đưa tay qua, đặt lòng bàn tay dưới phần gáy yếu ớt trắng nõn của Sở Trần. Khi lòng bàn tay của Lệ Nhiên tiếp xúc với làn da của Sở Trần, trong lòng anh chợt xuất hiện một cảm giác rất đỗi kỳ diệu.

Anh nhẹ nhàng xoa mấy cái rồi dừng lại.

Nhiệt độ cơ thể của hai người truyền cho nhau, Lệ Nhiên cảm thấy chỗ ngón tay mình chạm vào Sở Trần nhiệt độ lại cao hơn những chỗ khác.

Ban đêm.

Sở Trần cảm thấy tư thế ngủ của mình không thoải mái, vừa nhúc nhích người một cái lập tức rơi khỏi đôi chân của Lệ Nhiên, thiếu chút nữa gãy eo rồi.

Cậu mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện mình và Lệ Nhiên còn đang ở trong phòng khách.

Xung quanh tối thui.

Lệ Nhiên không ngủ, cúi đầu xuống nhìn Sở Trần, nói giọng khàn khàn: "Tỉnh rồi?"

Sở Trần ngáp một cái, nước mắt sinh lý tự động chảy ra: "Mấy giờ rồi?"

Lệ Nhiên: "Ba giờ."

"Có phát bệnh không?"

"Vẫn chưa."

Sở Trần giật mình, hơi bối rối ôm đầu gối: "Không phải đã nói sẽ phát bệnh vào ban đêm sao?"

"Không biết."

Thật ra Lệ Nhiên cũng cảm thấy là lạ.

Anh cứ tưởng đêm qua sẽ phát bệnh nhưng sự thật thì tinh thần vẫn luôn bình tĩnh, không có dấu hiệu gì của việc bạo loạn.

Anh vốn định đánh thức Sở Trần nhưng lại nhìn thấy cậu đang ngủ say sưa, cuối cùng cũng không lên tiếng.

Sở Trần giơ tay lau khóe mắt, tự mình lẩm bẩm: "Sao không xảy ra chuyện gì hết? Không lẽ tính sai ngày rồi? Vậy không phải em trói anh mấy tiếng đồng hồ chỉ uổng công vô ích rồi hay sao. Anh có mệt không?"

Cậu đứng dậy, nhanh chóng nới lỏng sợi dây trên người Lệ Nhiên: "Thôi kệ, đi ngủ mai tính tiếp."

Sở Trần đẩy Lệ Nhiên trở về phòng, đỡ anh lên giường rồi rúc vào trong chăn, không thèm để ý tới sắc mặt của Lệ Nhiên, trực tiếp nhào vào lòng ngực anh, ôm người chặt cứng.

Chất lượng giấc ngủ của Sở Trần luôn rất tốt, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Sở Trần nghe thấy giọng nói của Thẩm Du vang lên bên ngoài cửa.

"Sao trong nhà sạch sẽ thế? Người máy dọn dẹp sao?"

"Không biết, để tôi vào xem con trai thế nào."

Hai mí mắt của Sở Trần giống như bị dính vào nhau, không cách nào mở ra nổi.

Cậu còn chưa kịp nhận ra có chuyện gì đã cảm thấy giấc ngủ của mình bị quấy rầy, vô thức cong người rúc vào lòng ngực của Lệ Nhiên, nói mớ câu gì đó rồi định ngủ tiếp. Sau đó chợt nghe Thẩm Du ngạc nhiên thốt lên: "Tiểu Trần?"

Lệ Duệ Đạt: "Tiểu Trần ở nhà sao?"

"Đúng. Chúng ta đi ra ngoài trước." Thẩm Du nhỏ giọng nói, đẩy Lệ Duệ Đạt ra ngoài.

Rõ ràng hôm qua Sở Trần đã hứa với hai người họ sẽ đến khách sạn ở tạm một đêm, nhưng không ngờ cậu lại trở về nhà ở cùng Lệ Nhiên. Trong phòng khách sạch sẽ như vậy, không giống như Lệ Nhiên đã phát bệnh, hoặc có thể Sở Trần đã dọn dẹp rồi cũng không chừng.

Thẩm Du ngồi trên ghế sôpha, ánh mắt phức tạp.

Trước kia bà luôn tự hỏi không biết Sở Trần có đối xử tốt với con trai mình hay không, nhưng hiện tại xem ra trước đó bà đã lo lắng quá nhiều rồi.

Có lẽ chỉ có một mình Sở Trần dám ở bên cạnh Lệ Nhiên trong khoảng thời gian nó phát bệnh thôi.

Một đứa trẻ tốt như vậy...

Thực sự lêu lổng nổi loạn giống như những lời đồn đại bên ngoài sao?

Thẩm Du nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không đúng, bèn quay qua hỏi Lệ Duệ Đạt: "Lúc trước tôi bảo ông đi điều tra Sở Trần, ông điều tra được gì chưa?"

Lệ Duệ Đạt: "Điều tra rồi."

"Vậy những tin đồn về thằng bé thì sao? Tôi cảm thấy Sở Trần không phải loại người như vậy."

"Sở Trú." Lệ Duệ Đạt nói ngắn gọn: "Em trai cùng cha khác mẹ của Sở Trần, chính cậu ta đã thao túng tin tức và lan truyền những tin đồn này sau lưng thằng bé. Mục đích chắc bởi vì tranh giành quyền thừa kế."

"Thì ra là vậy..." Thẩm Du vừa nói vừa trầm tư, sau đó hừ lạnh một tiếng: "Từ hôm nay trở đi, tôi không muốn con dâu của chúng ta tiếp tục chịu oan ức nữa. Ông biết phải làm như thế nào rồi chứ?"

Lệ Duệ Đạt bất đắc dĩ nói: "Biết rồi."

Thực ra khi Lệ Duệ Đạt biết Sở Trần ở cùng Lệ Nhiên trong khoảng thời gian phát bệnh, ông cũng không tránh khỏi cảm động.

Không cần Thẩm Du nói, ông cũng muốn làm như vậy.

Trên lầu.

Sở Trần ôm cổ Lệ Nhiên, mơ mơ màng màng hỏi: "Vừa rồi có phải ba mẹ anh đến đây phải không?"

Lệ Nhiên: "Ừ."

Sở Trần: "..."

Sở Trần ngẩng đầu, hôn chụt một cái lên môi Lệ Nhiên: "Vậy chúng ta mau dậy thôi, không thể nằm đây ngủ để ba mẹ đợi dưới lầu được. Làm vậy không hay lắm."

Lệ Nhiên lại "Ừ" một tiếng.

Sở Trần đi đánh răng rửa mặt, sau đó đi ra ngoài, vừa mặc quần áo vừa hỏi: "Cả đêm hôm qua anh không bị phát bệnh đúng không?"

Lệ Nhiên: "Đúng, chiều nay tôi muốn tới bệnh viện làm kiểm tra."

Trên thị trường không phải không có loại thuốc đặc trị có thể chữa khỏi chứng bạo loạn tinh thần, nhưng có nhiều người đã lấy tính mạng của mình ra chứng minh mấy thứ thuốc đó không có tác dụng. Tất cả chỉ là mánh lới quảng cáo!

Cho nên sau khi biết mình mắc chứng bạo loạn tinh thần, Lệ Nhiên không thèm uống mấy thứ thuốc đó mà dứt khoát chờ chết.

Tuy nhiên trong hoàn cảnh không có một chút tác động nào mà anh lại có thể trì hoãn không phát bệnh, còn lời thêm mấy ngày sống trên đời.

Tại sao?

Lệ Nhiên nhíu mày.

Khi Lệ Nhiên muốn mở miệng nói chuyện thì ánh mắt đột nhiên biến đổi, vẫn là khuôn mặt đó nhưng khí chất cả người đã hoàn toàn thay đổi, ánh mắt chợt trở nên hung ác.

Anh nhận ra mình đang ngồi trên giường, Sở Trần đứng cách đó không xa quay lưng về phía mình, cậu đang cúi đầu cài cúc áo sơ mi, phía dưới không mặc quần. Lệ Phần giật mình, sau đó lộ ra vẻ mặt không vui.

Bây giờ là mấy giờ rồi?

Tại sao bây giờ mới dậy?

Không phải hai người này đã lén lút làm chuyện gì đó sau lưng mình rồi chứ?