Nam Thần Bệnh Kiều, Thỉnh Tiết Chế

Chương 75: Nữ minh tinh tai tiếng và ảnh đế cao lãnh




Vương Mẫn tiến lên, giúp Tô Yên sửa sang lại quần áo.

Nếu không phải bận tâm thân phận Tạ Phỉ, chị đã sớm mắng người ta.

Bề ngoài nhìn tao nhã cấm dục, thực chất bên trong còn không phải là cầm thú ư?

Chỉ diễn thử mà thôi, thật quá phận!!

"Diễn rất hoàn mỹ, xem ra trong lúc cô và Tạ Phỉ ở chung cũng khá hòa hợp, vai diễn thế thân kia sẽ giao cho cô, cuối tuần tiến tổ, không có vấn đề gì chứ?"

Vương Sùng lại nhìn máy quay lần nữa, sau đó khoát tay, nhìn Tô Yên cũng thuận mắt hơn rất nhiều.

"Cảm ơn đạo diễn Vương."

Tô Yên khẽ gật đầu nói cảm ơn, thái độ rất đúng mực.

Vương Mẫn và Tô Yên đi rồi, Tạ Phỉ đến bên cạnh Vương Sùng, cùng ông xem cảnh vừa quay.

Có lẽ ngay cả chính Tạ Phỉ cũng không phát hiện, lúc này ánh mắt anh sâu thẳm nguy hiểm cỡ nào. Giống như muốn xuyên thấu qua màn hình nuốt cô gái mảnh mai chỉ có thể ỷ lại mình bên trong kia vào bụng.

"Cô ấy diễn rất tuyệt đúng không?"

Vương Sùng châm điếu thuốc, hung hăng rút ra khỏi miệng, "Nhất là ánh mắt này", ông chỉ Tô Yên trên mặt cười lộ ra lúm đồng tiền như hoa nhưng trong đôi mắt, con ngươi lại bi thương đến mức tận cùng, cười cười, "Mẹ nó, Ôn Ngọc vẫn còn kém xa so với cô ấy!"

Tạ Phỉ không nói, chỉ im lặng sửa lại áo sơ mi.

Nếu không phải đôi mắt vẫn nhìn theo hình ảnh trên màn hình không rời, phỏng chừng còn tưởng anh không nghe thấy.

"Nhưng có thể làm sao bây giờ? Tôi nợ ba cô ta một nhân tình, hơn nữa ngoại hình của cô ta, quả thật là thích hợp diễn vai Hạ Lan nhất trong vòng luẩn quẩn này."

Vốn Vương Sùng cảm thấy Ôn Ngọc còn khá được, mãi đến khi nhìn Tô Yên diễn.

Chỉ là một ánh mắt mà thôi, lại khiến cả người ông khẽ run, không khỏi sinh ra thương tiếc cùng mềm lòng đối với cô.

Phải biết rằng, diễn nội tâm là kỹ thuật diễn khó nhất.

Nhưng Tô Yên lại làm được .

"Ai tìm cô ấy làm thế thân? Ôn Ngọc?"

Tạ Phỉ thản nhiên mở miệng, ánh mắt bình tĩnh.

"Không phải, Vương Mẫn chủ động liên hệ tôi, Tô Yên. . ." Vương Sùng giọng nói có chút khàn, ông gãi cằm, "Chuyện năm đó của cô ấy nháo lớn như vậy, ai mà chẳng biết? Nói chứ, cô ấy còn có dũng khí quay về, tôi thân là một người đàn ông cũng bội phục cô ấy!"

"Phải không?"

Tạ Phỉ cười nhẹ một tiếng, ý tứ hàm xúc không rõ.

"Nếu không có việc gì thì tôi đi trước, trước khi quay tôi sẽ tới."

Dứt lời, anh xoay người, đi đến cửa.

Chỉ có Vương Sùng, xem lại cảnh vừa rồi một lần lại một lần.

Kỳ thật, Tạ Phỉ và Vương Sùng đều hiểu rõ trong lòng nhưng không nói, cho nên Tạ Phỉ cũng sẽ không chủ động hỏi, nếu cảm thấy diễn xuất của Tô Yên tốt hơn Ôn Ngọc, vì sao không chọn cô làm nữ chính?

Bởi vì ai cũng biết Vương Sùng tuyệt đối sẽ không lựa chọn Tô Yên làm nữ chính, ông thân là đạo diễn, phải băn khoăn rất nhiều.

Hơn nữa thân phận Tô Yên đã bị bôi đen toàn bộ, chọn cô phỏng chừng là muốn làm cho bộ phim nằm liệt giữa đường.

. . .

Cùng lúc đó, bên trong một studio chụp ảnh.

Ôn Ngọc mặc lễ phục thuần trắng với phần đuôi kéo dài, trên mặt trang điểm trang nhã, càng toát ra vẻ thanh thuần thoát tục.

Cô ta kiên nhẫn nghe nhiếp ảnh gia giải thích cầm váy làm mấy tư thế, sau khi kết thúc, lập tức cười cúi đầu, "Cảm ơn, mọi người vất vả rồi."

"Người vất vả nhất là cô mới đúng, nhanh đi nghỉ ngơi đi."

Hai trợ lý của cô ta đồng thời đi tới đỡ cô ta đến phòng nghỉ, cách khá xa còn có thể nghe được người phía sau khen Ôn Ngọc ôn nhu như thế nào, lễ phép cỡ nào.

Hợp tác cùng cô ta, là thoải mái nhất. . .

"Chị, vừa rồi bên đạo diễn Vương Sùng có thông báo, nói là tìm được diễn viên thế thân cho chị rồi."