Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1022: Nhớ Uống Thuốc Tứ






Tần Dĩ Nam bất giác đi về phía Trình Thanh Thông trên ghế sô pha, anh muốn kiểm tra vết thương của cô một chút.

Anh vừa ngồi xổm trước mặt cô, tay đưa ra còn chưa chạm vào cô, cô liền giống như là nhìn thấy dã thú rất đáng sợ, ôm tấm mền mỏng manh, hung hăng cuộn tròn thân thể vào trong ghế sô pha một chút, toàn thân cô run đến lợi hại, mắt ướt sũng nhìn chằm chằm anh, tràn ngập phòng bị.

Tay vươn đến một nửa của Tần Dĩ Nam, bỗng dưng liền ngừng lại.

Mắt anh cũng không nháy nhìn chằm chằm Trình Thanh Thông một lúc lâu, dùng sức nuốt ngụm nước miếng, nặng nề rút tay trở về, sau đó nhanh chóng đứng lên, dùng giọng nói lãnh đạm ném câu: “Nhớ uống thuốc, đừng mang thai đứa bé, tôi cũng không muốn bị người dùng tờ xét nghiệm mang thai bức phụ trách lần thứ hai!”
Dư quang khóe mắt của anh rõ ràng nhìn thấy khi Trình Thanh Thông nghe thấy những câu nói này của anh, thân thể run cầm cập một chút, sắc mặt còn trắng hơn cả trần nhà.

Anh không biết có phải chính mình xuất hiện ảo giác hay không, lại phát hiện được ngực của mình hung hăng co rút đau một cái.

Loại cảm giác này, khiến cho anh xa lạ và kích động, anh không có dừng lại chút nào, liền giẫm chân vọt vào phòng tắm, mở nước lạnh, tắm rửa thân thể.

Lúc Tần Dĩ Nam tắm rửa xong đi ra, Trình Thanh Thông nằm trên ghế salon cực kỳ an tĩnh, giốn như là đã ngủ say.


Tần Dĩ Nam đứng ở trước ghế sofa không xa, nhìn chòng chọc dung nhan cô ngủ một lát, có một loại xúc động, thúc đẩy anh đi lên trước, ôm lên tới, để lại trên giường.

Thậm chí anh cũng bước lên một bước về phía ghế sô pha, nhưng cũng chỉ là một bước, anh liền ngừng lại, sau đó xoay người, đi đến bên giường, nằm lên.

Đêm đã khuya, ban đêm rất yên tĩnh, Tần Dĩ Nam nghe tiếng vang kim đồng hồ trên vách tường, không có chút xíu buồn ngủ.

Mãi cho đến sáng sớm, anh mới mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi, ngủ chưa bao lâu, anh muốn đi toilet, mở to mắt, còn chưa đứng dậy, liền nhìn thấy Trình Thanh Thông chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, ôm tấm chăn mỏng, ngồi xếp bằng ở trên ghế sofa, nhìn chằm chằm một mảnh bầu trời vẫn còn đen nhánh ngoài cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn.

Anh bỗng chốc liền quên chính mình muốn đi toilet, giống như cô, cũng yên lặng bất động lên.

Anh nhìn cô chăm chú cực kỳ lâu, trong thời gian cực kỳ lâu đó, mí mắt cô cũng không có chớp một cái, anh đã nhìn chăm chú đến mức hốc mắt phiếm chua muốn rơi lệ, nhưng tầm mắt cô vẫn trống rỗng như lúc anh nhìn thấy cô.

Sắc mặt cô tái nhợt, giống như là đang nghĩ cái gì đó, hoặc như là cũng không nghĩ gì hết.

Ánh sáng ngoài cửa sổ dần dần phát sáng lên, tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào trên mặt cô, chiếu lên da thịt tái nhợt dọa người của cô, lúc này cô mới nhẹ nhàng chớp chớp lông mi, chậm rãi xuống ghế sofa.

Từ đầu đến cuối cô đều không có nhìn sang phía giường bên này, bước chân rất tốn sức đi ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Theo tiếng vang đóng cửa lách cách, con ngươi của Tần Dĩ Nam nhẹ nhàng chuyển động, ngồi dậy từ trên giường, nhìn chằm chằm ghế sofa trống không đã không có cô một lát, xuống giường đi nhà vệ sinh, lúc đi ra, ma xui quỷ khiến Tần Dĩ Nam đi đến trước sô pha, ngồi xuống nơi cô từng ngồi, sau đó nhìn theo phía cô vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoại trừ ánh nắng vàng rực rỡ, không còn gì đáng xem, nhưng Tần Dĩ Nam lại vẫn nhìn rất lâu, chờ đến khi anh muốn đứng dậy, tay anh đụng chạm đến một mảnh ướt át, anh quay đầu nhìn lại, phát hiện tấm chăn mỏng cô đắp đó, có một mảnh ẩm ướt rất lớn.

Anh biết, đó là nước mắt của cô, nhất định là khóc rất lâu, mới sẽ khóc thành hiệu quả giống như giặt bằng nước, rồi sau đó lại vắt khô.Chạng vạng hai ngày sau, Trình Thanh Thông và mẹ Trình trở về nhà từ vùng ngoại thành.

Mẹ Trình chuẩn bị bữa tối, sau khi chuẩn bị xong, Tần Dĩ Nam còn chưa tan tầm trở về từ công ty, mẹ Trình không chịu ăn cơm, nhất định phải chờ Tần Dĩ Nam, Trình Thanh Thông chỉ đành chờ theo, vẫn chờ đến chín giờ tối, Tần Dĩ Nam mới trở về.

Sắc mặt Tần Dĩ Nam thoạt nhìn rất mệt mỏi, có lẽ là do bận rộn đói quá lâu, anh để chìa khóa xe lên trên tủ giày chỗ cửa nhà một chút, liền đi nhà vệ sinh rửa tay, ngồi ở trước bàn ăn.


Cơm nước xong, Trình Thanh Thông rửa chén, Tần Dĩ Nam không đi phòng sách vội, ngồi ở trong phòng khách, cùng xem ti vi với mẹ Trình.

Trình Thanh Thông rửa đĩa xong, không muốn đi vào trong phòng khách đối mặt với Tần Dĩ Nam, liền ở trong phòng bếp tìm một ít chuyện khác để làm, mãi đến mười một giờ khuya, mẹ Trình đứng dậy đi phòng ngủ phụ, cô mới đi ra từ trong phòng bếp, bưng một ly sữa tươi nóng, vào phòng ngủ phụ.

Trình Thanh Thông dây dưa trong phòng ngủ phụ rất lâu, mới đi ra ngoài, ti vi phòng khách còn chưa tắt, Tần Dĩ Nam cũng đã không còn ở đó.

Cô nhìn thoáng qua thư phòng, bên trong một màu tối đen, Trình Thanh Thông biết, Tần Dĩ Nam ở phòng ngủ chính.

Cô nghĩ đến hung ác hai buổi tối kia của anh, có chút sợ, không dám lại ở chung đơn độc vào ban đêm với Tần Dĩ Nam nữa, do đó liền đứng ngốc ở trong phòng khách một lát, đi đến trước sô pha, ngồi xuống, cầm lấy điều khiển từ xa, tìm một phim truyền hình phát đêm khuya xem.

Lúc mười hai giờ, Tần Dĩ Nam đi ra từ trong phòng ngủ chính, anh vừa tắm xong, tóc ướt sũng.

Lúc anh đi phòng ăn rót nước, đưa mắt nhìn về phía Trình Thanh Thông đang ngồi ở trên ghế sofa, rõ ràng lưu ý đến lúc anh nhìn cô, cô khẩn trương chuyển thân thể về phía nơi xa một chút.

Anh biết, cô là đang trốn tránh anh, đêm nay từ khi anh tan tầm về nhà đến hiện tại, cô đến một ánh mắt cũng không dám chạm vào anh, dù là lúc giả vờ thân thiết ở trước mặt mẹ Trình, khi cô cười nói chuyện với anh, đều là rủ lông mi.

Chẳng qua mới hai ngày hai đêm không gặp, cũng không biết có phải là ảo giác của anh hay không, cô giống như gầy đi một chút, người cũng trắng hơn rất nhiều, cô vốn đã trắng, lúc này trắng đến có chút không có huyết sắc, là loại tái nhợt không khỏe mạnh kia.


Hiện tại cô cô đơn lẻ loi ngồi ở trên ghế sofa to như vậy, có vẻ hơi đáng thương.

Tần Dĩ Nam uống nước xong, không sốt ruột rời đi, anh tựa vào trên bàn ăn, nhìn chằm chằm bóng lưng Trình Thanh Thông một lát, liền bước đi, đi hướng phòng ngủ chính.

Lúc đi qua bên cạnh ghế sofa, anh ngừng bước chân một chút, anh muốn nói với cô, nhanh chóng về phòng đi ngủ đi, anh sẽ không làm gì cô, nhưng lời nói đến bờ môi, anh lại cảm thấy chính mình quả thực là không hiểu ra sao cả, lúc trước cô đùa giỡn anh thảm như vậy, lừa ngoan như vậy, bây giờ đây cô tốt hay không tốt thì có liên quan gì với anh đâu?
Dù sao sau khi anh biết cô làm chuyện đó, liền chỉ một lòng muốn cho cô thê thảm không nỡ nhìn biến mất ở trong thế giới của anh, mỗi một bước anh đều làm rất tốt, cuối cùng cũng thành công hoàn mỹ không tì vết.

Lần này mẹ cô tới đây, anh giúp cô đã là chính mình đứt gân não, anh cần gì hiện tại lại đứt gân não làm phức tạp quan hệ giữa anh và cô, dù sao qua thêm ba ngày ba đêm nữa, mẹ Trình liền đi, anh và cô cũng sẽ không liên quan gì nhau nữa, hết thảy liền trở lại như trước đây.

Tần Dĩ Nam nghĩ tới đây, liền không hề nói gì bước đi, tiếp tục đi về phía trước, sau đó đẩy cửa phòng ngủ ra, đi vào, đóng cửa lại.

Đã rất muộn, Trình Thanh Thông vẫn không có một chút ý tứ muốn về phòng đi ngủ.

Trong ti vi đã không còn tiết mục nào đáng xem, cô cầm lấy điều khiển từ xa, đổi đài lung tung..