Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 642: Chúng Ta Kết Hôn Đi 3






Editor: May
Tống Thanh Xuân đi thẳng đến chỗ cách xe Tô Chi Niệm khoảng 100 mét, mới ngừng lại.

Vừa rồi lúc cô dựa vào ở dưới đèn đường chờ xe, hai chân không thoải mái đã phát run, lúc này đi một khoảng cách ngắn ngủi như vậy, gần giống như là hao hết tất cả sức lực trong cơ thể cô, lại có thể khiến cho hô hấp của cô đều trở nên hơi khó khăn lên.

Tống Thanh Xuân bất giác vịn một cây cổ thụ ven đường, nhắm mắt lại, thở từng ngụm từng ngụm mấy hơi, mới chậm rãi xoay người, vô cùng suy yếu dựa vào ở trên thân cây.

Gửi đi tin nhắn gọi xe riêng, vẫn là không có đáp lại, đã bị tắt.

Tống Thanh Xuân cảm thấy chính mình không đi nữa, rất có thể sẽ té xỉu ở nơi này, cô nhấn một cái giá gấp đôi, gọi xe riêng lần nữa.

Trên màn hình điện thoại di động thông báo con số bao nhiêu chiếc xe riêng, vẫn luôn đang tăng lên một cách điên cuồng, nhưng từ đầu đến cuối đều không có người nhận đơn.


Tống Thanh Xuân cảm giác được mồ hôi toát ra từ trong cơ thể mình, đã tẩm ướt hết quần áo, cô dùng sức cầm điện thoại di động, gắng gượng chống đỡ ý thức, nghĩ dù muốn té xỉu, cũng phải chờ đến sau khi Tô Chi Niệm đi, rồi mới té xỉu.

Thời gian khi thân thể cô khó chịu, bị kéo dài vô hạn.

Con số phút trên màn hình điện thoại di động, chỉ mới nhảy năm lần, Tống Thanh Xuân đã cảm thấy chính mình bị giày vò sắp không chịu đựng nổi.

Lúc con số thứ bảy nhảy lên, cuối cùng Trình Thanh Thông đi ra từ trong cửa xoay tròn của "câu lạc bộ Kinh thành".

Bước chân cô ấy vững vàng nhanh chóng, nhưng Tống Thanh Xuân lại cảm thấy không đủ rất xa, tầm mắt của cô gần như đều đã dính ở trên chân Trình Thanh Thông, vào lúc Trình Thanh Thông đi đến trước xe, mở cửa xe ngồi lên, cuối cùng Tống Thanh Xuân cũng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Xe Tô Chi Niệm chậm rãi khởi động, theo khoảng cách càng ngày càng gần mình, Tống Thanh Xuân biết, Tô Chi Niệm chưa chắc sẽ nhìn cô một lần, nhưng cô vẫn cúi đầu.

Qua khoảng nửa phút, Tống Thanh Xuân cho rằng xe Tô Chi Niệm đã lái đi, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, không nghĩ tới nhìn thế là xe anh không biết dừng lại từ khi nào.


Cách cô chỉ khoảng hai mươi mét, tầm mắt của cô vừa lúc có thể xuyên qua cửa sổ phía sau xe, nhìn thấy anh ngồi bên trong.

Có thể là bởi vì xe khởi động, anh đã ngừng làm việc, tư thế thanh nhã dựa vào ở trên lưng xe, hơi rủ mí mắt, tỏa ra một tràng khí chất cao quý lạnh nhạt.

Thật ra vào khoảnh khắc tầm mắt Tống Thanh Xuân chạm đến mặt mũi Tô Chi Niệm, liền muốn thu hồi ánh mắt, nhưng mà sốt cao khiến cho phản ứng của cô không theo kịp suy nghĩ của đầu óc, chậm chạp một hồi lâu, mới khống chế đầu chuyển đi một chút, chỉ là, tầm mắt còn chưa hoàn toàn chuyển dời từ trên mặt anh, anh bỗng nhiên hơi quay đầu, đối diện mắt cô.

Tống Thanh Xuân mấp máy môi, động tác lại dừng lại.

Dù hiện tại cô sốt có chút không phân rõ được phương hướng, nhưng cô vẫn có thể rõ ràng bắt giữ được đạm đạm xa cách từ đáy mắt của anh.

Dư quang khóe mắt của Tống Thanh Xuân, nhìn thấy tài xế của Tô Chi Niệm để điện thoại di dộng xuống, lần nữa khởi động xe.

Anh và cô đối diện mắt, cách cô càng ngày càng gần, lúc đầu xe lái đến trước người cô, trước mắt cô tối om, cả người liền không chống đỡ nổi nữa ngã xuống mặt đất.

Đau đớn té ngã trên mặt đất, khiến cô rên khẽ một tiếng, trước khi cô hoàn toàn rơi vào hôn mê, tầm mắt của cô, không chịu khống chế bay về phía Tô Chi Niệm trong xe.

Người đàn ông đối diện với việc cô té ngã trên đất, vẻ mặt rất bình thản, thậm chí còn chậm rãi chuyển đi tầm mắt vốn hướng về phía cô.