Nam Thần Kiêu Ngạo Ở Nhà Tôi Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 915: Đình Đình Anh Có Siêu Năng Lực 19






"Xe tải lớn hoàn toàn không có đụng lên xe của chúng ta, xe đó đụng lên hàng rào bảo vệ, tài xế xe tải bị thương, vì sao anh cũng bị thương giống y như vậy theo?"
"Không chỉ là một lần, còn có lúc trước anh Dĩ Nam bị chậu hoa đập thương, trên đầu anh cũng có vết thương...! Tuy rằng qua rất lâu, có một số việc, em không dám hoàn toàn xác định, nhưng vết thương của anh và vết thương của anh Dĩ Nam gần như là giống nhau như đúc ..."
"Cho nên, Tô Chi Niệm..." Tống Thanh Xuân hơi dừng lại một chút, bình ổn hô hấp, vẻ mặt nghiêm túc nhìn lại mắt của Tô Chi Niệm, gằn từng chữ nghiêm túc hỏi: "Sao anh ở cách xa như vậy, nhưng lại vẫn có thể nghe thấy tiếng của em?"
"Còn nữa, vào lúc em khóc thương tâm muốn chết, sao anh lại có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện, rồi lặng yên không một tiếng động rời đi, còn không để cho em phát hiện?"
"Vào lúc người khác bị thương, sao anh cũng bị thương theo giống y như vậy?"
Theo lời Tống Thanh Xuân nói xong, trong thư phòng rơi vào một mảnh an tĩnh kỳ lạ.

Tô Chi Niệm không chút nhúc nhích ngồi ở trên ghế sofa, nhìn lại Tống Thanh Xuân, thật lâu sau cũng không có mở miệng nói chuyện.


Tống Thanh Xuân không thúc giục hỏi, chỉ nhìn lại anh, kiên nhẫn chờ đợi.

Hình ảnh giống như là dừng lại, an tĩnh không tiếng động một hồi lâu, Tô Chi Niệm mới nhẹ nhàng chớp chớp mí mắt, chậm rãi động thân thể, ngắm nhìn chung quanh một chút, giống như là đang tìm kiếm cái gì.

Sau đó vào lúc Tống Thanh Xuân vừa mới chuẩn bị mở miệng hỏi thăm anh tìm cái gì, mắt Tô Chi Niệm bỗng nhiên híp lại, Tống Thanh Xuân vốn ngồi ở trước mặt anh, chuẩn bị mở miệng nói chuyện , làn môi lại khép lại, người chậm rãi đứng lên từ trên ghế sofa, đi qua bàn sách.

Cô đứng ở trước bàn sách, lấy một cây bút một chồng giấy trắng, quay trở lại ghế sofa lần nữa, ngồi ở chỗ cô vốn đang ngồi, cúi người, liền cầm lấy bút, viết chữ lên giấy.

"Tôi tênTống Thanh Xuân" ...!

Theo chữ cuối cùng rơi xuống, hai mắt Tô Chi Niệm nheo lại, chậm rãi mở to, Tống Thanh Xuân mờ mịt chớp chớp mắt, phục hồi lại tinh thần.

Cô vừa mới rõ ràng nhìn anh chằm chằm chuyên chú, chờ anh mở miệng nói chuyện, sao hiện tại, trước mặt cô nhiều thêm một chồng giấy trắng, nhiều thêm một cây bút, mà trên giấy còn viết một câu nói, tôi là Tống Thanh Xuân, chữ viết xinh đẹp, là bút tích của chính cô.

Ký ức của cô, giống như lại vụn vặt ...!
Tống Thanh Xuân không hiểu ra sao ngẩng đầu, nhìn về phía Tô Chi Niệm, cô còn há to miệng, còn chưa kịp phát ra âm thanh, Tô Chi Niệm tựa vào trên ghế sofa, bỗng nhiên ngồi thẳng người, đưa tay ra, bao phủ ở trên tay cô, lời cô vốn muốn nói, cứ như vậy bị anh giành trước một bước nói ra: "Tô, Tô Chi Niệm, đây là chuyện gì?"
Mắt Tống Thanh Xuân, bỗng dưng mở đến lớn nhất, cô tiếp tục động môi, giống như vừa rồi, xuyên qua tay nắm tay cô, Tô Chi Niệm nói ra lời cô sắp nói ra: "Anh, sao anh biết em muốn những chuyện này?"
Tô Chi Niệm nhìn chằm chằm mắt Tống Thanh Xuân, khẽ mím môi một chút, tiếp tục đọc ý nghĩ trong đáy lòng Tống Thanh Xuân, âm thanh trong miệng, là tĩnh đạm trước sau như một: "Trời ạ, có phải mình nghe nhầm không? Sao Tô Chi Niệm biết mình muốn nói cái gì?"
"Sao Tô Chi Niệm có thể biết tất cả suy nghĩ trong lòng mình?"
"Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Mình sẽ không phải là đang nằm mơ chứ? Chẳng lẽ là mình xem nhiều phim Hàn, xuất hiện ảo giác chứ?"
Theo một câu nói tiếp một câu nói Tô Chi Niệm nói ra, Tống Thanh Xuân hoàn toàn ngây ngốc ngay tại chỗ..