Nam Thần Máy Móc

Chương 26: Chương 26





Có thể mở được một gian trà lâu lớn như vậy trong võ lâm giang hồ, bình thường đều thuê một ít nhân sĩ võ lâm làm tay đánh, giờ phút này đám tay đánh ẩn giấu trong khách nhân này nhìn thấy có người gây sự, xem tình hình tựa hồ còn có đồng bọn, nhao nhao nhìn chằm chằm bên kia, lặng lẽ tới gần đối phương.
Lúc này, chỉ nghe đại hán đang xách tiểu nhị kia nặng nề hét lên một tiếng, âm thanh như chuông lớn nói: "Ông đây cùng họ Phong kia có thù không đội trời chung, ngươi thành thật khai báo hai người kia ở nơi nào? Ông muốn chém hắn tám đao mười đao giải hận! ”
Phong Thư Ngâm nói ra những lời này, những người âm thầm quan sát nhất thời không còn hứng thú.

Chỉ còn lại tiểu nhị kia sợ hãi dẫn hai đại hán đắc tội không nổi đi ra ngoài.
"Lúc trước ta nghe Chu lão gia kia nói muốn để cho Phong Thư Ngâm rơi xuống kết cuộc giống hai người kia." Đi trên đường cái, Phong Thư Ngâm đối với tiểu nhị sợ hãi dẫn trước nửa bước kia nói: "Ngươi nói cho ta biết, hiện tại hai người kia là kết cuộc gì? ”
Tiểu nhị trà lâu bất quá chỉ là một người bình thường nửa điểm võ công cũng không có, đối với những nhân sĩ giang hồ không hợp liền cầm đao chém người này rất sợ, còn tưởng rằng hai vị đại hiệp trước mặt này đối với hai người kia hận thấu xương, nghe vậy lập tức phẫn nộ nói: "Hai người kia là thủ hạ của yêu ma, kết cục đương nhiên là thê thảm vô cùng.

Các tiên nhân đem bọn họ treo ở cửa thành mười ngày, ngày thứ bảy hai người kia liền không chịu nổi.

Nguyên bản thành chủ tâm địa tốt, muốn thay hai người kia cầu tình, cũng bị tiên nhân xử trí.


Tiểu nhị nói xong lắc đầu thở dài, "Ngài nói người tốt thì không muốn làm, hết lần này tới lần khác muốn đi làm thủ hạ cho yêu ma, hại mình không nói còn liên lụy đến người khác.


Tiểu nhị kia hơi cúi đầu đi về phía trước, cũng không để ý tới bàn tay run rẩy của "đại hán" phía sau.
Kỷ Hành nhìn thoáng qua, bỗng nhiên cầm lấy tay đang run rẩy.
Phong Thư Ngâm ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Kỷ Hành bên cạnh, đối phương thần sắc hờ hững, mắt không chớp mắt đi về phía trước.


Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi bình tĩnh lại.
Hai người được tiểu nhị dẫn ra cửa thành phía đông, đi vào vùng ngoại ô hoang dã.
Tiểu nhị chỉ vào một cái bao đất cách đó không xa, nói với hai người: "Hai vị đại hiệp, hai người kia sau khi chết liền chôn ở..."
Lời kế tiếp không thể nói ra miệng, tiểu nhị hai mắt trợn trắng, liền hôn mê bất tỉnh.
Phong Thư Ngâm một đao đánh ngất tiểu nhị, bước vài bước đến trước cái túi đất kia, ngồi xổm xuống lấy tay đào lên.
Bởi vì mưa liên tục, bùn đất nơi này đặc biệt ẩm ướt mềm mại, Phong Thư Ngâm rất thuận lợi đào xuống đáy, nhưng mà khi bàn tay đụng phải người phía dưới, hắn lại dừng lại, hai tay run rẩy lợi hại, bùn đất ướt át dưới tay phảng phất biến thành tảng đá cứng rắn, muốn tiến thêm một tấc cũng trở nên đặc biệt gian nan.
Kỷ Hành phát hiện động tĩnh ở phụ cận, hạ thấp âm lượng nói: "Có người đi về phía này.


Phong Thư Ngâm hai tay ở trong bùn đất mò mẫm dùng sức, liền đem người phía dưới rút ra.
Một khuôn mặt hơi sưng lên, nổi đầy đốm xanh xuất hiện trước mặt Phong Thư Ngâm, mặt cùng cổ đã có một bộ phận bắt đầu thối rữa, cho dù nhìn qua ghê tởm đến cực điểm, nhưng ngũ quan vẫn có thể nhận ra.
Đây là Phong Lục! Là Phong Lục!
Hốc mắt Phong Thư Ngâm nóng lên, hắn nhẹ nhàng đặt Phong Lục ở bên cạnh, khom lưng tiếp tục đào lên, nhưng mà lần này đem mấy chỗ xung quanh đều mò mẫm một lần, nhưng không tìm được Phong Ngũ.
Kỷ Hành điều chỉnh mắt trái thành chức năng thấu thin, quét một vòng trên mặt đất, không phát hiện ra gì.
"Không cần tìm, Phong Ngũ không có bị chôn ở chỗ này."
"Làm sao lại không có? Tiểu nhị kia rõ ràng nói hai người bọn họ..." Ánh mắt Phong Thư Ngâm bỗng nhiên sáng lên, "Chẳng lẽ, chẳng lẽ Phong Ngũ còn sống, hắn chạy ra ngoài! ”
Kỷ Hành: "Có năm phần khả năng.



"Có năm phần cũng đủ rồi!" Phong Thư Ngâm giờ phút này cự tuyệt bất kỳ ý nghĩ nào rằng Phong Ngũ đã chết.

Hắn không chút cố kỵ khiêng thi thể Phong Lục lên vai, gật đầu với Kỷ Hành, hai người thừa dịp còn chưa bị người ta phát hiện, mang theo Phong Lục rời đi, chỉ để lại tiểu nhị trà lâu nằm tại chỗ, mãi cho đến khi đêm khuya mới bị phát hiện.
=====
Kỷ Hành và Phong Thư Ngâm chôn Phong Lục dưới một ngọn đồi nhỏ cách xa thành Lâm Xuyên.
Lúc Phong Thư Ngâm dùng đá khắc chữ lên ván gỗ, Kỷ Hành lấy ký lục của Phong Lục ra.
Con người này mới mười tám tuổi, khuôn mặt búp bê, nụ cười có hai má lúm đồng tiền, tính cách hoạt bát hiếu động.

Thường xuyên nói chuyện với y, đã đi đến tiệm quần áo để đổi hai bộ quần áo cho y.
Nhưng ở đây, sinh mệnh của hắn đã không được tôn trọng và bảo vệ.
Phong Thư Ngâm rốt cục khắc xong ván gỗ.

Hắn đem nó đặt vững vàng trước gò đất nhỏ trước mặt, làm bia mộ của Phong Lục.

Trên đó viết bốn chữ, "Tùy Ý chi mộ".
"Ngươi đang lo lắng sẽ bị những người đó tìm được, cho nên không dám dùng tên Phong Lục sao?" Kỷ Hành hỏi.
Phong Thư Ngâm có chút kinh ngạc nhìn Kỷ Hành một cái, dừng một chút, mới nói: "Không phải, tên thật của Phong Lục, gọi là Tùy Ý.


"Chỉ là rốt cuộc không dám để cho những người đó biết, cho nên không thể cho Phong Lục lấy họ.

( Phong Lục tên này nè " 随意 ", thiệt sự tên là tùy ý á)
Có lẽ là đã sớm chuẩn bị tốt, lúc này đối mặt với sự thật Phong Lục đã chết, trong lòng hắn mặc dù có chút khổ sở, nhưng cũng không có thương tâm như trong tưởng tượng.
Phong Thư Ngâm quỳ gối trước bia mộ, nhìn hai chữ "Tùy ý" bị hắn khắc ra, phảng phất xuyên thấu qua hai chữ này, nhìn thấy thiếu niên vẫn đi theo phía sau hắn, cười rộ lên vừa giảo hoạt vừa thông tuệ.
"Phong Ngũ Phong Lục là con của gia phó*, năm năm trước trong trận đại họa diệt môn kia, được người giấu ở trong hầm mới tránh được một kiếp." Phong Thư Ngâm nhẹ giọng nói ra chuyện quá khứ.

(*người hầu trong nhà)
"Năm năm trước sau khi ngươi đưa ta về nhà cữu phụ, ta liền mang theo Phong Ngũ Phong Lục vào Văn Phong lâu, bái lâu chủ lúc ấy làm sư phụ.

Sư phụ mỗi lần nhìn thấy ta, đều nói ba chúng ta là thiên tài võ học khó gặp.

Hắn đối xử với chúng ta cực tốt, sau khi biết được Phong Ngũ Phong Lục không có tên liền cân nhắc muốn đặt cho hai người bọn họ một cái tên.

"
Khóe miệng Phong Thư Ngâm mơ hồ hiện ra một chút ý cười, "Khi đó sư phụ liên tục suy nghĩ mấy ngày, liệt kê mấy cái tên trên một tờ giấy để cho Phong Lục chọn.

Phong Lục nhìn cũng lưỡng lự, dứt khoát nói tùy ý, khi đó sư phụ liền lẩm bẩm Phong Tùy Ý Phong Tùy Ý, thật sự rất tuyệt ha! Vì vậy, tên của Phong Lục cứ định ra như vậy.

Phong Lục tên Tùy Ý, Phong Ngũ tên Vô Kỵ..."
"Phong Lục còn hai tháng nữa mới tròn mười tám tuổi.

Thời điểm chúng ta quyết định báo thù, ta đã đồng ý với hắn, nếu có thể sống sót trở về, liền cùng nhau đến thanh lâu tốt nhất, nhìn hoa nương đắt nhất...!Nhưng hiện tại, Phong Lục một mình nằm dưới lòng đất lạnh như băng này, Phong Ngũ không biết tung tích..." Phong Thư Ngâm ngửa đầu nhìn bầu trời, trên mặt có chút mờ mịt, đáy mắt lại áp lực như mây đen chồng chất trên bầu trời.

Kỷ Hành đứng bên cạnh nhìn Phong Thư Ngâm, khi hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, chương trình phân tích hành vi của con người bỗng nhiên nhảy ra một đề nghị: [Theo tư liệu cho thấy, con người cho rằng lúc đau lòng ngẩng đầu sẽ không rơi lệ.

Lúc này nên cho một cái ôm, và nói: "Muốn khóc thì khóc đi!"]
Vì thế Kỷ Hành đi qua, quỳ xuống bên cạnh Phong Thư Ngâm, đồng thời vươn hai tay ôm lấy đối phương, nói: "Muốn khóc thì khóc đi! ”
Đột nhiên bị ôm lấy Phong Thư Ngâm sửng sốt, hắn muốn nói mình còn chưa yếu ớt đến mức giống như nữ nhân tựa vào trong ngực người khác khóc.

Nhưng khóe môi hắn giật giật, cuối cùng vẫn không mở miệng, mà nhẹ nhàng tựa trán vào cổ Kỷ Hành.
Thật ấm áp!
Phong Thư Ngâm thầm nói, may mắn bên cạnh hắn còn có Kỷ Hành, may mắn...
=====
Ngày hôm sau, hai người từ đường thủy ngồi thuyền rời đi, trải qua suốt mười ngày phiêu bạt, mới rời khỏi Đại Minh quốc, đến Thủy Nguyệt thành trong lãnh thổ Nam Việt quốc.
Khoảnh khắc Kỷ Hành từ trên thuyền bước lên bờ, hệ thống nhắc nhở năng lượng còn lại 7%.
Đi phương tiện giao thông của nhân loại quả nhiên tương đối tiết kiệm năng lượng, nếu như hoàn toàn dựa vào năng lượng cơ thể đi bộ đến Nam Việt, hiện tại y đã sớm bị cưỡng chế tắt máy rồi.
Phong Thư Ngâm theo sát phía sau xuống thuyền, hắn đi về phía trước một bước sóng vai cùng Kỷ Hành, nghiêng đầu nhìn y, "Thân thể cảm thấy thế nào? Có tốt hơn không? ”
Kỷ Hành mặt không chút thay đổi gật đầu, "Tốt hơn nhiều.


"Vậy là tốt rồi." Chân mày Phong Thư Ngâm giãn ra, lộ ra một nụ cười.
Kỷ Hành trầm mặc.

Mười ngày này vì tiết kiệm năng lượng, y vẫn luôn tận lực giảm thiểu vận động, đại bộ phận thời gian đều là nằm ở trên giường nhỏ trong khoang thuyền, càng không dám hao phí năng lượng nói quá nhiều, Phong Thư Ngâm bởi vậy cho rằng y say sóng, mười ngày này vẫn một tấc cũng không rời chiếu cố y...!Thật là một sự hiểu lầm..