Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 305: Vẫn không bỏ xuống được




"Tôi chỉ nói đùa vậy thôi. Nhìn bộ dạng không tim không phổi của em, có ngày bị người ta lừa cho cũng không biết."

Âu Dương Nhân Văn nói xong liền nở nụ cười, gần đây hắn với Tô Song Song rất thân thiết, lúc nói chuyện thỉnh thoảng cũng hay nói giỡn như vậy.

"Tôi thực ra rất thông minh đấy." 

Tô Song Song vẫn có chút chưa tỉnh táo lại được. Cô tới rót một cốc nước, uống chút nước cho đỡ sợ, con mắt liền đảo qua đảo lại mấy vòng, vui vẻ qua đi liền bắt đầu cảm thấy lo lắng.

"Nếu như bọn họ đến tìm anh gây phiền phức thì làm thế nào bây giờ? Nhìn dáng dấp của anh cũng khá là cao lớn, thế nhưng ở trước mặt bọn họ thì lại nhỏ bé như vậy. Hơn nữa lại còn không biết võ thuật vậy thì phải làm sao bây giờ?"

Tô Song Song sốt ruột một lúc lại cảm thấy đói bụng, cô đói bụng cũng không sao nhưng không thể ủy khuất bảo bảo trong bụng được. Cô cũng không thèm quan tâm xem đó có phải là chính sự gì hay không liền cầm bánh quy ở bên cạnh lên bắt đầu ăn. 

Cô để lộ ra hai cái răng thỏ, cắn bánh ăn rất nhanh, Âu Dương Nhân Văn nhìn thấy như vậy còn tưởng cô là thỏ tinh hóa kiếp nữa đấy.

"Ủa? Tại sao anh lại không nói nữa?"

Hai quai hàm của Tô Song Song đều phồng lên, tất cả đều ăn cùng một lúc luôn. Thấy Âu Dương Nhân Văn chẳng qua chỉ dùng con ngươi đen láy nhìn mình chứ không hề nói gì nên nhịn không được hỏi một câu. 

Âu Dương Nhân Văn thấy Tô Song Song trong nháy máy đã biến thành một con sóc, cuối cùng nhịn không được liền đưa tay ra chọc vào hai quai hàm đã phình to ra của cô, suy nghĩ một lúc liền đưa cốc nước bên cạnh tới cho cô.

"Trước hết em cứ bình tĩnh ăn hết đi đã, bột của bánh quy đều bị em phun hết ra rồi nè."

Nói đến đây, Âu Dương Nhân Văn cũng nhịn không được phải cười rộ lên. 

Tô Song Song cũng thấy hơi ngại, uống một hớp nước, đem bánh quy trong miệng nuốt hết xuống bụng, ha ha cười khan hai tiếng, trả lời:

"Gần đây thường hay đói bụng."

"Đói thì ăn a. Ngày mai tôi cho người đi mua cho em một chút bánh ngọt gì gì đó, bánh quy khô như vậy, cẩn thận bảo bối sinh ra cũng khô khan như vậy đấy." 

Âu Dương Nhân Văn rất hưởng thụ khoảng thời gian ở cùng nhau với Tô Song Song.

Tô Song Song là một người rất đơn giản, lại có một chút ý tưởng tinh quái, khi đại não bắt đầu hoạt động thì thường hay nói những câu khiến cho người ta dở khóc dở cười, nhưng cũng lại rất thoải mái. Vì thế Âu Dương Nhân Văn rất thích ngồi ở bên cạnh nhìn cô sờ sờ mó mó ở đây rồi lại sờ sờ mó mó ở bên kia.

"Anh vẫn còn chưa nói bây giờ nên làm thế nào đâu. Hay là chúng ta báo cảnh sát đi." 

Tô Song Song nói xong liền đẩy điện thoại của mình qua, suy nghĩ một chút lại cầm một miếng bánh quy lên nhúng vào trong nước rồi nhét vào miệng.

Từ trước đến nay, khi ăn Tô Song Song thường không mở miệng, cho nên khi cô ăn nhiều một chút thì quai hàm liền phông lên, phồng lên một chút, trông rất đáng yêu.

Âu Dương Nhân Văn nhìn Tô Song Song, hắn tất nhiên là sẽ không đi báo cảnh sát, thế nhưng lại phải làm gì đó để cho cô yên tâm. Suy nghĩ một hồi hắn liền cầm lấy điện thoại của Tô Song Song bấm số điện thoại của cảnh sát. 

Nhưng điện thoại của Tô Song Song đã từng bị hắn động tay động chân rồi, tất cả cuộc điện thoại được gọi đi từ điện thoại của cô đều được truyền đến người của hắn. Vì thế Âu Dương Nhân Văn liền nói vài câu đơn giản rồi thôi.

Lúc hắn bỏ điện thoại xuống, tuy rằng Tô Song Song không hỏi gì nhưng đôi mắt hình lưỡi liềm giờ cũng đã trừng lớn như hai trái cầu nhỏ, ý tứ rõ ràng là đang chờ đợi.

"Lúc nãy cảnh sát có nói là đã bắt được họ, vì thế chúng ta không cần phải lo lắng nữa." 

Âu Dương Nhân Văn nói xong liền đưa điện thoại cho Tô Song Song.

"A! Vậy luận văn của anh viết như thế nào rồi?"

Tô Song Song ở nhà cũng rất nhàm chán, ngoại trừ loay hoay trên bàn vẽ, vẽ vài ba bức tranh thì cô đều không có chuyện gì làm cả. Khó khăn lắm hôm nay Âu Dương Nhân Văn mới không có ở trong phòng viết luận văn hoặc đi ra ngoài, cho nên cô liền nói chuyện vài câu với hắn. 

"Cũng khá tốt. Đúng rồi, tôi đã xem qua bản vẽ của em, em có nghĩ tới việc đi làm thêm hay không?"

Âu Dương Văn Nhân biết Tô Song Song ngây ngốc đến khó chịu rồi. Hắn không muốn để cho cô tiếp tục rảnh rỗi nữa, nếu không một người rảnh rỗi thì sẽ hay nghĩ bậy.

Hiện tại, hắn vẫn chưa thể để cho Tần Mặc tìm thấy Tô Song Song được, nếu không thì tất cả mọi thứ hắn đã chuẩn bị đều trở nên vô nghĩa, trò chơi cũng không có ý nghĩa gì nữa. 

"Thật sao?"

Tô Song Song nghe xong, ánh mắt liền sáng lên, nhanh chóng đi qua, bộ dáng nhu thuận như một tiểu động vật đồi tiền mừng, Âu Dương Văn Nhân thấy như vậy chỉ kém chút nữa liền không nhịn được mà đưa tay ra nhào nặn đầu của cô.

"Ừ, tôi có biết một người bạn làm thiết kế, ngày mai tôi sẽ giúp em hỏi một chút, để cho em thử chút xem sao." 

Âu Dương Văn Nhân nói xong, Tô Song Song lập tức gật đầu một cái.

Nhưng mà không biết cô lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, bước chân vội vã chạy trở về phòng của mình, sau một hồi, trong phòng liền vang lên một tiếng lách cách. Lúc Âu Dương Văn Nhân thấy mình sắp không ngồi yên được nữa thì Tô Song Song lại đi ra.

Cô ôm theo mấy bức vẽ, hứng thú vui vẻ mở từng cái từng cái một lên trên bàn trà trước mặt Âu Dương Văn Nhân. 

"Vậy anh nhìn một chút xem, có cần phải tìm ra hai bản vẽ đưa cho bạn của anh xem qua không?"

Tô Song Song nói xong liền ngồi ở đối diện với Âu Dương Văn Nhân, gương mặt tràn đầy mong đợi.

Âu Dương Văn Nhân thấy Tô Song Song vẽ cũng không tệ nên lật từng tờ từng tờ ra xem. Đột nhiên hai mắt hắn bỗng tỏa sáng, hắn lấy ra một bản vẽ, đưa tay chỉ: "Em vẽ cái này lúc nào vậy?" 

Tô Song Song vừa thấy bản vẽ mà Âu Dương Văn Nhân cầm chính là bản vẽ mà cô đã vẽ hắn vào hôm trước lúc không có chuyện gì làm, trong nháy mắt liền thấy sửng sốt một chút, muốn lấy lại, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ quái.

"Cái đó... Ngày hôm đó nhìn thấy anh đứng ở trước cửa sổ, nắng chiều bên ngoài vừa vặn chiếu vào nên tôi liền vẽ. Không có sự đồng ý của anh đã vẽ, tôi thật xin lỗi."

Tô Song Song vừa nói vừa đưa tay ra, muốn lấy lại. 

Âu Dương Văn Nhân lại lắc đầu một cái, đem bức họa này cuộn lại:

"Tôi thấy hay là lấy luôn tấm này đi. Đến lúc đó chúng ta cũng có ở đây, hắn đem ra so sánh thì cũng có thể nhìn ra người vẽ rất có tài. Hơn nữa nắng chiều phía sau này cũng rất đẹp."

"Cái gì?" 

Tô Song Song không nghĩ tới Âu Dương Văn Nhân sẽ chọn bức này, liền sửng sốt một chút, theo bản năng liền muốn mạnh mẽ lấy lại, ai ngờ Âu Dương Văn Nhân lại đem cánh tay giơ lên cao hơn.

"Cứ lấy bức này đi, em vẽ tôi giống như vậy thì hắn cũng sẽ không tiện nói là không đẹp đúng không?"

Tô Song Song suy nghĩ một chút thì thấy Âu Dương Văn Nhân nói cũng rất có đạo lý, liền gật đầu một cái, nhưng mà như cũ vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên. 

"Lại nói, tôi thực sự có đánh chủ ý tới bảo bảo của em đó."

Âu Dương Văn Nhân đột nhiên cảm thấy trêu chọc Tô Song Song rất thú vị. Thấy Tô Song Song vấn đang xoắn quýt về việc mấy bức vẽ, hắn liền vòng vo đề tài, đem tất cả sự chú ý của Tô Song Song chuyển đi.

"Cái gì!" 

Tô Song Song lúc này càng sửng sốt hơn, theo bản năng giơ hai tay che lại bụng của mình, rồi lui về phía sau mấy bước.

"Không phải chứ?"

Tô Song Song lại cảm thấy chuyện này không có khả năng xảy ra. Nếu cái người tên Âu Dương Văn Nhân này thực sự là một tên buôn người, thì hắn cũng không cần phải ở chỗ này cùng với cô trong suốt mười tháng mang thai. 

Nhưng là Tô Song Song đột nhiên lại nghĩ đến một vấn đề, chính là ba của đứa nhỏ trong bụng cô là Tần Mặc. Nếu như Âu Dương Văn Nhân thật sự không có ý tốt, muốn lợi dụng con của cô đi hại Tần Mặc vậy thì phải làm sao bây giờ.

"Anh rốt cuộc là ai?"

Tô Song Song bình thường ngây ngô như vậy, nhưng là chỉ cần liên quan đến đứa nhỏ thì bản năng của người mẹ sẽ bộc phát mạnh mẽ, trong nháy mắt cả người liền trở nên cảnh giác. 

"A, tôi chính là cha nuôi tương lai của đứa nhỏ nha. Nhìn em khẩn trương chưa kìa."

Âu Dương Văn Nhân cũng đã phát hiện ra thái độ của Tô Song Song có chút quá khích, liền lập tức không lộn xộn nữa, đem lời nói nuốt lại trong bụng.

Tô Song Song trừng mắt một cái, có chút nghi ngờ. Nhưng mà suy nghĩ lại một chút thì hiện tại cô cũng đã rời khỏi đó rồi, nếu Âu Dương Văn Nhân thật sự muốn đem cô cùng với con của Tần Mặc đi hại Tần Mặc, thì chỉ cần chờ cô sinh con ra là được rồi, cần gì phải tốn thời gian với cô ở chỗ này. 

Tô Song Song cảm thấy hoang mang không biết nên nói cái gì cho phải.

"Song Song, nếu như bây giờ em vẫn chưa tin tôi, thì tôi thực sự đau lòng đó."

Âu Dương Văn Nhân nói một câu rồi thở dài, cũng không nói thêm tiếng nào nữa liền đứng dậy định đi về phòng của mình. 

Tô Song Song nghe xong cũng cảm thấy mình có chút quá đa nghi rồi, vì thế cô liền vội vàng đưa tay ra kéo lấy cánh tay Âu Dương Văn Nhân, cười ha hả nói: "Tôi đùa thôi! Anh lớn như vậy rồi sao còn hẹp hòi như vậy chứ?"

"Tôi cũng đùa thôi!"

Âu Dương Văn Nhân thấy đã hóa giải được nghi ngờ của Tô Song Song, cũng không thấy có gì không được tự nhiên liền quay đầu nhìn về phía Tô Song Song, khẽ mỉm cười. 

Tô Song Song ở nhà đợi ba ngày, bên phía Âu Dương Văn Nhân kia cũng đưa tới một tin tố. Mặc dù không thể để cho Tô Song Song thiết kế những sản phẩm lớn, nhưng một vài sản phẩm nhỏ cũng có thể giới thiệu cho Tô Song Song được.

Tô Song Song sướng đến phát điên luôn, còn tự lấy tiền túi của mình mời Âu Dương Văn Nhân ăn một bữa tiệc thật lớn. Hai người cơm nước no nê xong liền ngồi ở trên chiếc ghế bên ngoài chờ tiêu cơm.

Tròi sao ở nước Mỹ vô cùng xinh đẹp, Tô Song Song nhìn bầu trời đầy sao sáng lấp lánh này liền bất chợt nhớ lại khoảng thời gian cùng ngắm đom đóm với Tần Mặc. 

Những ngôi sao trên bầu trời dường như cũng biến thành gương mặt của Tần Mặc, lóe lên rồi lại lóe lên. Tô Song Song thật sự rất vất vả mới có thể khiến cho lòng mình tĩnh lại, vậy mà trong nháy mắt lại trở nên rối loạn rồi.

"Làm sao vậy? Em lạnh sao?"

Âu Dương Văn Nhân cảm giác cơ thể Tô Song Song có hơi run rẩy một chút, cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Tô Song Song. 

Tô Song Song lập tức lắc đầu, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất bí bách, rất muốn tìm một người để nói ra hết những đè nén trong lòng.

"Văn Nhân, anh nói xem, nếu như anh yêu một người đã gián tiếp hại chết ba mẹ của anh thì anh phải sao bây giờ? Anh vẫn sẽ tiếp tục ở cùng với người đó sao?" Tô Song Song nói rất nhẹ nhàng, giống như việc này không liên quan gì đến mình vậy. Nhưng là lỗ tai của cô lại dựng đứng lên, tim cũng chợt co chặt lại.

"Đây đúng là cái vấn đề khó khăn. Mỗi người có một tính cách khác nhau, nên đưa ra lựa chọn cũng khác nhau. Chỉ là dựa theo lẽ thường thì nếu như là tôi thì tôi sẽ không có cách nào yên tâm, thoải mái ở cùng một chỗ với người đó cả, dù sao thì tôi cũng rất yêu ba mẹ của mình." 

Âu Dương Văn Nhân lúc nói ra những lời này cơ bản đều là nói bậy cả, lúc nói yêu ba mẹ thì vô cùng tình chân ý thiết (1), chỉ tiếc là trong lòng của hắn lại đang rất là khinh bỉ việc này.

Người mà hắn gọi là ba mẹ, trong mắt chỉ có mỗi lợi ích, chỉ muốn lợi dụng bọn họ mà thôi. Nếu như không phải là hắn còn cần đến bọn họ thì hắn đã sớm giết bọn họ để tránh bị khống chế rồi.

"Chuyện  này... Như  vậy à!"  

Thật  ra  thì  lúc  Tô  Song  Song  hỏi  ra  lời  thì  liền  thấy  hối  hận,  nghe  được  Âu  Dương  Văn  Nhân  nói  như  vậy,  tâm  trạng  muộn phiền liền giảm  bớt  lại.

"Làm  sao  vậy?  Là  bạn  của  em  sao?" 

Âu  Dương  Văn  Nhân  làm  bộ  như  nghe  không hiểu  được  người  mà  Tô  Song  Song  nói  chính  là  mình.  Tô  Song  Song  nghe  vậy  liền  vội  vàng  gật  đầu  một  cái. 

"Đúng  vậy!  Là  bạn  của  tôi.  Gần  đây  cô  ấy  rất  đau  khổ,  nhưng  mà  tôi  cũng  không  biết  phải  khuyên  cô  ấy  như  thế  nào  nữa." 

Tô  Song  Song  suy  nghĩ  một  chút,  nếu  đã  nói  rồi  thì  nói  hết  luôn  đi,  hay là  đem  tất  cả  những  áp  lực  trong  lòng  nói  ra  để  nhận  lời  khuyên  một  thể  luôn.

"Nhưng  mà  bạn  của  tôi  rất  yêu  người... người  con  gái  kia!  Làm  thế  nào  đây?"  

Tô  Song  Song  lại  vội  vàng  giải  thích  một  câu: 

"Là  cô gái  kia  gián  tiếp  hại  chết một người  bạn  của  tôi!"

Tô  Song  Song  trong  đầu  nghĩ  muốn  thay  đổi  giới  tính  một  chút  thì  Âu  Dương  Văn  Nhân  sẽ  không  nghĩ  tới  người  đó  là  cô  rồi. Nghĩ  như  vậy,  cả  người  cô  cũng  hoàn  toàn  buông  lỏng. 

"Nhưng  dù là  gián  tiếp  hay  là  trực  tiếp,  cũng  đều  là  hại  chết  ba  mẹ  người  đó.  Song  Song,  ít  nhất  tôi  cũng  không  thể  yên  tâm,  thoải  mái  được.  Em cảm  thấy  thế  nào?" 

Âu  Dương  Văn  Nhân  lại  đem  lời  nói  đẩy  trở  về.

Hắn  còn  nói  thêm  một  câu:  

"Nhưng  mà  có  lẽ  thời  gian  sẽ  xóa  bỏ  loại  hận  ý  này.  Có  lẽ  tôi  sẽ  rời  đi  mấy  năm,  sau  đó có  thể  tiếp  tục  ở  bên  cạnh  người  con  gái  đó  được.  Tôi  nghĩ  nếu  cô  ấy  thật  tâm  thật  ý  yêu  tôi  thì  cũng  có  thể  chờ  tôi  được  mấy  năm  này."

Tô  Song  Song  suy  nghĩ  một  chút,  lại  có  chút  khẩn  trương  níu  chặt  váy,  nghĩ  đến  tờ  báo  kia,  đột  nhiên  liền  muốn  trốn  tránh  không  muốn  suy  nghĩ  tới  chuyện  này.  Cô  chợt  đứng  lên,  còn  làm  bộ  như  bị  lạnh  đến  run  lên:

"Tôi  thấy  có  chút  hơi  lạnh  rồi,  về  trước  đây." 

Tô  Song  Song  nói  xong  cũng  không  đợi  Âu  Dương  Văn  Nhân  liền  trực  tiếp  chạy  một  đường  về  phòng.  Vừa  đóng  cửa  nước  mắt  Tô  Song  Song  liền  tuôn  rơi  xuống,  thế  nào  cũng  không  ngừng  được.

Cô  hít  mũi  một  cái,  trở  lại  trong  phòng  của  mình,  hít  một  hơi  thật  sâu,  lắc  lắc  đầu.

***

(1) Tình chân ý thiết: chỉ tình cảm thể hiện vô cùng rõ ràng.