Nam Thần Và Mèo Của Anh Ấy

Chương 29: Nhiệm vụ thứ mười lăm (2)




Trong phòng khách an tĩnh, chỉ có Nguyễn Nhuyễn, ở trêи lòng bàn tay anh ôn nhu hôn.

Lục Ly vẫn luôn biết, mèo của mình rất thông minh, thông minh đến mức anh khó có thể tưởng tượng.

Nhưng cho tới bây giờ, Lục Ly mới bừng tỉnh, con mèo của mình này, không chỉ dùng từ thông minh để hình dung.

Trong phòng khách đèn sáng trưng, vào ban đêm ở khu biệt thự này rất yên tĩnh.

Bởi vì nhà chiếm diện tích khá lớn, bên ngoài còn có một cái sân nhỏ vây quanh, cho nên không nghe được những thanh âm bên ngoài.

Thỉnh thoảng ở trong phòng khách nghe được, tiếng ve kêu tiếng chim hót.

Ríu rít, cho nên tiếng động vật đều xen lẫn với nhau, ở ban đêm đặc biệt thanh thúy lọt vào tai.

Lục Ly trước kia không có tâm tư đi nghe những âm thanh đó, nhưng bây giờ, bởi vì an tĩnh, lòng đang không tự giác mơ hồ, cho nên tự nhiên mà chú ý tới âm thanh bên ngoài.

Sau khi nghe một hồi, anh quay đầu nhìn về phía Nguyễn Nhuyễn vẫn luôn dùng móng vuốt đè lên lòng bàn tay anh, sau khi hôn xong, cô lo lắng Lục Ly vẫn còn tức giận, cho nên ngoan ngoãn dùng lông mềm mềm trêи đầu, nhẹ nhàng cọ cọ lòng bàn tay anh, làm cho anh cảm nhận được ấm áp từ trong cơ thể cô truyền đến.

Lục Ly nhìn, ý cười trêи khóe môi không tự giác giương cao.

Anh dùng bàn tay kia nhẹ nhàng nâng đầu Nguyễn Nhuyễn lên, lòng bàn tay ở trêи đầu nhẹ nhàng xoa, thấp giọng nói: “Ta không có việc gì.”

Đối với ngôn luận trêи internet, Lục Ly đã sớm đã chết lặng.

Đối với fans thích mình, bảo hộ mình, Lục Ly cưng chiều, đối với antifan, các tin tức giả ở phía dưới weibo truyền bá, chửi rủa chính mình, lúc ban đầu Lục Ly để ý, nhưng hiện tại chết lặng.

Bởi vì người ta, vĩnh viễn đều gọi không dậy người đang giả bộ ngủ.

Lúc anh vừa tiến vào giới giải trí, khi nhìn dến những ngôn từ đó, sẽ thương tâm khổ sở, sẽ muốn khóc, khi đó còn chưa thành niên, có đôi khi còn sẽ nhận được di ảnh của chính mình mà fans gửi, cùng với chuyện khác của antifan.

Bình thường một động tác trong lúc lơ đãng của anh, liền sẽ bị võng hữu phóng đại tới xem.

Bị tất cả mọi người lấy ra để phán xét, anh làm có đúng hay không, cho dù đúng, vẫn luôn có người bới lông tìm vết.

Cho dù bạn có làm tốt, cũng vẫn luôn có người đối với bạn không hài lòng.

Cho đến sau này, càng ngày càng lớn lên, Lục Ly liền dần dần đối võng hữu mà nói, không thèm để ý.

Những đề nghị tốt, đương nhiên sẽ nghe theo, nhưng ví dụ như: Để cho anh đi chết đi, chửi rủa người nhà của anh, nguyền rủa ngôn luận của anh, anh gần như xem qua liền quên.

Lúc trước kia, mẹ Lục cũng từng lo lắng, nhưng đối với con trai độc lập của mình, lại rất yên tâm, cho tới bây giờ vẫn chưa có ai, dùng hành động như vậy an ủi mình.

Cho nên khi nhìn đến Nguyễn Nhuyễn như vậy,

Lục Ly chỉ cảm thấy, tâm như sụp đổ một khối lớn, con mèo trước mắt này, thật giống như so với người càng hiểu mình hơn, cũng biết làm sao để an ủi mình, càng biết cùng mình sống chung như thế nào.

Tuy nói không khổ sở, nhưng cảm xúc bị hạ thấp vẫn có.

Cho nên, Nguyễn Nhuyễn an ủi, ở một trình độ nào đó rất có tác dụng.

Lục Ly ôm cô vào trong ngực, cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Chúng ta về phòng ngủ thôi.”

“Meo.” Nguyễn Nhuyễn hướng vào trong ngực anh rụt rụt,tỏ vẻ đồng ý.

Lục Ly cười khẽ, tay cô che đi đôi mắt, không muốn cho anh xem biểu cảm hiện tại của mình.

Anh hơi ngừng lại, mặt nhu hòa, ở dưới ánh trăng, vẻ mặt ôn nhu làm người cảm thấy khó có thể tin.

“Ta sẽ không để cho người khác tổn thương mày, cướp đi mày.”

Nguyễn Nhuyễn nghe thấy được.

Tuy rằng đôi mắt bị che lại, nhưng che lại đôi mắt, lỗ tai lại càng nhạy cảm.

Tuy rằng là Lục Ly lẩm bẩm, nhưng mỗi một chữ đều rơi vào tai cô.

Nguyễn Nhuyễn có đôi khi thậm chí sẽ nghĩ, chính mình rốt cuộc rất may mắn, mới có thể biến thành mèo, gặp được Lục Ly, thậm chí trở thành mèo anh nuôi.

Cô thật may mắn, gặp được một người chủ nhân tốt như vậy.

Một người một mèo trở về phòng ngủ.

Bóng đêm tĩnh lặng, những chuyện ở trêи mạng hư vô mờ mịt, tạm thời đều bị hai người lãng quên.

Hiện tại bọn họ chỉ cần bồi bổ tinh thần thật tốt, nghênh đón mọi chuyện ngày mai.

Xuân phong ấm áp, ánh trăng như nước.

Trong phòng một người một mèo, không bao lâu sau, liền nặng nề đi vào giấc ngủ.

Bóng đêm yên tĩnh, một phòng ấm áp.

*

Nắng ban mai hiện lên.

Lục Ly sớm đã tỉnh dậy, lúc Trần Bân đến, Lục Ly đã thay quần áo xong, chuẩn bị ra cửa.

“Ăn bữa sáng?”

“Ừ.”

“Mèo đâu?”

Lục Ly chỉ chỉ con mèo vẫn đang ăn bên kia, cười nhẹ: “Chắc là chưa ăn no.”

Trần Bân nhìn, nhíu nhíu mày nói: “Nó lại ăn bánh quy cùng sữa bò?”

“Ừ.”

“Lần trước bác sĩ nói, không nên cho mèo ăn quá nhiều đường sữa.”

Nghe vậy, Lục Ly nhăn nhăn mày, nhìn chằm chằm mèo, bất đắc dĩ lắc đầu: “Không có việc gì, tôi sẽ chú ý, qua mấy ngày nữa thì mang nó đi khám bác sĩ, kiểm tra một chút.”

Trần Bân cười: “Cậu như vậy là tin tưởng hôm nay có thể đem mèo bình an không có việc gì mang về?”

“Đương nhiên.” Lục Ly khẽ nhếch cằm, trêи mặt tràn đầy tự tin.

“Mèo của tôi, trước nay đều không phải của người khác.”

Trần Bân nghẹn nghẹn, tuy rằng cũng biết là như vậy, nhưng vẫn muốn nói thật, vẫn có chút lo lắng chuyện ngày hôm nay.

Dù sao, người nọ nếu dám ở trêи mạng phát Weibo khiêu khích, vậy đại biểu khẳng định là có chứng cứ.

“Bây giờ đi sao?”

“Bác sĩ đâu?”

“Tôi bảo bác sĩ trực tiếp đi tới hiện trường cuộc họp, dù sao nếu tôi nói cho người khác trước, đoán trừng lại sẽ bị bắt lấy điểm này không buông.”

“Không thành vấn đề.”

Lục Ly khom lưng, đem Nguyễn Nhuyễn còn đang ăn trực tiếp ôm lên.

“Chúng ta đi đến cuộc họp báo.”

“Meo.”

Nguyễn Nhuyễn cọ cọ trong ngực Lục Ly, ngoan ngoãn tỏ vẻ đồng ý.

Ba người một mèo xuất phát đi tới cuộc họp báo, cuộc họp báo mượn sân của một cửa hàng lớn nổi tiếng, tổ chức ở trêи tầng hai.

Đoàn người Lục Ly đi theo lối đi đặc biệt, trực tiếp từ bãi đỗ xe rồi sau đó xuống xe, đi lên tầng hai.

Cảnh Việt cùng Chu Phiên Phiên cũng hiếm khi xuất hiện ở nơi này, khi nhìn đến Nguyễn Nhuyễn đang được Lục Ly ôm trong ngực, hai mắt Chu Phiên Phiên sáng lên: “Cho tôi ôm một cái được không?”

Lục Ly nhìn cô ấy một cái, nhưng không cự tuyệt.

“Meo.”

Nguyễn Nhuyễn kinh hỉ nhìn Chu Phiên Phiên, vui mừng.

Cô còn rất thích Chu Phiên Phiên.

Chu Phiên Phiên cười tủm tỉm vuốt đầu cô, nhìn về phía Lục Ly nói: “Chuẩn bị thế nào? Anh muốn chứng cứ, tôi đều đưa đến cả.”

Lục Ly cười nhẹ: “Là ông xã cô tìm ra chứ?”

Chu Phiên Phiên nhướng mày: “ Ông xã của tôi tìm chính mà tôi tìm, đúng không ông xã.”

Cảnh Việt: “ Bà xã luôn đúng.”

Ai bảo hắn là thê nô của bà xã.

Lời nói của bà xã, nào dám không theo.

Lục Ly nhìn hai người, cong cong môi.

“Trông coi Nhuyễn Nhuyễn một chút, tôi đi bên kia nhìn xem.”

“Ừ, đi đi đi đi, bảo đảm sẽ trông coi mèo của anh, ai cũng không cướp đi được.”

“Nên như vậy.”

Chu Phiên Phiên: “……”

Sa mạc lời nhưng lại không so đo nhiều với Lục Ly, ngược lại hết sức chuyên chú trêu đùa Nhuyễn Nhuyễn.

Còn Cảnh Việt, cũng cùng Lục Ly đi tới bên kia, thương nghị đại sự của bọn họ.

“Nhuyễn Nhuyễn à Nhuyễn Nhuyễn, em thật sự rất đáng yêu, trách không được có người muốn cướp em đi.”

Nguyễn Nhuyễn: “……”

Chu Phiên Phiên tiếp tục nói: “Chị cũng rất thích em nha, nhưng chị mới không cần thủ đoạn đê tiện như vậy, huống chi, nếu là chị làm như vậy, Lục Ly trước tiên sẽ giết chết ông xã chị mất.”

Nguyễn Nhuyễn: “……”

Chu Phiên Phiên: “ Haizz, chủ yếu là luyến tiếc ông xã của chị, bằng không thật đúng là muốn ôm em về nhà.”

Nguyễn Nhuyễn: “……”

Cô thật muốn biết, vì sao Cảnh Việt thoạt nhìn giống như một người bá đạo tổng tài, lại tìm một bà xã như vậy… ‘Đáng yêu’ khó lòng giải thích?

Nguyễn Nhuyễn cùng Chu Phiên Phiên ở bên này đợi một hồi lâu, Lục Ly mới từ bên kia lại đây, phía trước đã chuẩn bị ổn thoả, tất cả phóng viên truyền thông, cũng đều ngồi ở trong đại sảnh, mà Ái Miêu Hề Hề, nghe nói cũng cùng bạn tốt của cô ta đi tới hiện trường.

Lục Ly ôm Nguyễn Nhuyễn ở trong tay mình, cong cong môi, sau khi đi lên trêи, trêи mặt có một tia nhu hòa, lại bị thu lại.

Anh vừa xuất hiện, phía dưới liền bắt đầu có động tĩnh.

Trần Bân ở một bên duy trì trật tự.

“Yên lặng một chút.”

Các phóng viên đều an tĩnh lại, nhìn về người đàn ông đang ôm mèo phía trêи.

Lục Ly hơi ngừng lại, ngồi xuống ở một bên, nhìn về mọi người ở phía dưới lạnh đạm nói: “Chào mọi người, tôi là Lục Ly.”

Anh cười cười: “Hôm nay sở dĩ gióng trống khua chiêng mở họp báo như vậy, chủ yếu là bởi vì mèo con ở trong tay tôi, mọi người trước đó không lâu đều biết, tôi nuôi một con mèo rất đáng yêu, liền vào tối hôm qua, đột nhiên có tin nóng, con mèo tôi ôm trong tay này, thật ra là của một cô gái khác, cho nên vì muốn chứng minh trong sạch cho mình, chứng minh một chút tôi không phải không mua nổi một con mèo, tôi còn quyết định, đi nói rõ một chút.”

Những lời này của anh, mang theo một chút ý cười, làm người cảm thấy như là trêu chọc, lại cảm thấy khó có thể tin.

Đúng vậy, Lục Ly sao có thể sẽ cướp mèo của người khác được.

Anh lại không phải không có tiền, mua không nổi, sao có thể sẽ làm loại chuyện này.

Lục Ly đầu tiên ổn định phóng viên cùng fans.

Những fans hâm mộ xem truyền hình trực tiếp cũng nhanh chóng spam.

“Tỷ tỷ, nam thần sao có thể sẽ cướp mèo của người khác.”

“Ủng hộ Lục Ly.”

“Em tin tưởng anh Lục Ly.”



Dừng một chút, Lục Ly nhìn về một người đứng ở phía bên kia, hơi hơi gật đầu: “Cô chính là chủ Weibo, Ái Miêu Hề Hề?”

Ái Miêu Hề Hề là một cô gái nhìn qua đại khái tầm hai mươi lăm tuổi.

Sắc mặt cô ta tái nhợt, nhưng vẫn đứng dậy, gật gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi chính là Ái Miêu Hề Hề.” Cô ta nói xong, liếc mắt nhìn Nguyễn Nhuyễn một cái, sau đó lại nhìn về phía truyền thông lên án nói: “Mèo Lục Ly ôm trong tay, là tôi từ hai mươi tuổi bắt đầu nuôi, hiện tại đã 5 năm, mà không lâu trước đi lạc, tôi tìm rất lâu, nhưng không nghĩ tới là bị Lục Ly ôm trở về.”

Có phóng viên hỏi lại: “Vậy cô làm sao để chứng minh, mèo trong tay Lục Ly là của cô bị thất lạc?”

Ái Miêu Hề Hề: “Tôi ở trêи Weibo có nói, trêи đuôi của mèo có một chấm đen.”

Nghe vậy, mọi người đem tầm mắt dừng ở trêи người mèo.

Lục Ly mỉm cười: “Vậy cô có thể nói xem, chấm đen này trông như thế nào, lớn như thế nào, cùng với… Làm sao lại tạo thành?”

Ái Miêu Hề Hề hơi ngừng, dùng ngón tay khoa tay múa chân một chút.

“Còn do cái gì tạo thành, tôi đã quên mất, đó là do mèo nghịch ngợm, lúc đi ra ngoài chơi nên gặp phải.”

Lục Ly gật đầu: “Có thể nói nói đại khái là bao lâu rồi?”

Ái Miêu Hề Hề chần chờ một chút, nói: “Ba năm.”

Nghe vậy, Lục Ly cười cười, vẫy nhân viên công tác đưa đồ phát sóng trực tiếp tới.

Anh cúi đầu, khóe môi vẫn luôn mang theo ý cười, giơ cái đuôi của Nguyễn Nhuyễn lên, cho nhϊế͙p͙ ảnh gia chụp, hình ảnh trong nháy mắt hiện lên màn hình lớn.

Tất cả mọi người đều hít một ngụm khí, bởi vì trêи đuôi của mèo, thật sự có một chấm đen, kϊƈɦ thước cũng giống như Ái Miêu Hề Hề nói.

Nhìn hình ảnh trêи màn hình, trêи mặt Ái Miêu Hề Hề hiện lên một tia đắc ý.

Nhưng Lục Ly không một chút hoang mang, để cho nhϊế͙p͙ ảnh gia lui về phía sau một bước.

“Mọi người đã nhìn thấy rồi, trêи đuôi mèo thật sự có một chấm đen, không sai chứ?”

Tất cả mọi người đồng thời gật đầu, không phải rõ ràng sao, nói không chừng đây chính là mèo của Ái Miêu Hề Hề.

Lục Ly nhìn, hỏi lại lần nữa: “Nhưng có tò mò thời gian chấm đen này tồn tại không?”

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

Đúng vậy, Lục Ly mới hỏi vấn đề này.

Lục Ly hơi ngừng lại: “Tôi đã tìm một người chuyên về thú ý lại đây, đối với mỗi vấn đề trêи người mèo, tôi tin tưởng ông ấy có thể thấy rõ ràng.”

Anh vừa mới dứt lời, Ái Miêu Hề Hề liền tức muốn hộc máu nói: “Vạn nhất người này bị anh thu mua thì sao?”

Lục Ly nhướng mày, nhìn về phía bác sĩ kia nói: “Ông sẽ bị tôi thu mua sao?”

Vị bác sĩ kia lạnh lùng nói: “Sẽ không, tôi cũng không hiếm lạ chút tiền ấy.”

Tất cả mọi người ồ cười.

Thậm chí có người nhận ra, người này là bác sĩ thú ý của bệnh viện thú y nổi tiếng nhất thành phố, nghe nói bệnh viện thú y là nhà ông, muốn nói ông thiếu tiền, đó là không có khả năng.

Hơn nữa người này, yêu động vật như mạng, tin tưởng cũng sẽ không lấy loại chuyện này tới nói giỡn.

Vị bác sĩ kia tới gần, đeo bao tay nhìn điểm đen trêи đuôi Nguyễn Nhuyễn, hơi dừng lại, sau đó tiếp nhận micro của phóng viên.

“Đầu tiên, thời gian mà vị tiểu thư kia nói có vấn đề, chấm đen này là do bị bỏng, thời gian chưa quá một tháng, dấu vết vẫn rất rõ ràng, hơn nữa, cái này chắc là bị tàn thuốc làm bỏng, nếu nói động vật của chính mình bị bỏng cái gì cũng không biết, vậy cũng đừng nuôi động vật.”

Ông hơi dừng lại: “Cái này đại biểu, cô đối với thú cưng của mình, cũng không quá quan tâm cùng yêu thích.”

Bác sĩ nói, làm cho tất cả truyền thông cùng fans hâm mộ một lần nữa xét duyệt tính chân thật trong lời nói của Ái Miêu Hề Hề.

Lục Ly hướng bác sĩ gật đầu: ”Còn có, vị tiểu thư này nếu mèo là cô nuôi năm năm, vậy phiền cô nói một câu, mèo là mua ở nơi nào hoặc là thu nuôi sao, càng hoặc là, ảnh chụp của mèo trong năm năm này, tóm lại là có chứ?”

Sắc mặt Ái Miêu Hề Hề trắng bệch, nhưng vẫn tiếp tục kiên trì.

Cô ta cưỡng từ đoạt lí nói: “Khoảng tời gian trước, ảnh trước đó, bởi bị điện thoại bị mất, nên không có lưu lại.”

Lục Ly cười khẽ: “Máy tính cũng không có lưu? USB cũng chưa từngkhông có phục chế qua?”

“Không có ảnh chụp lại thì sao, anh không phải cũng không có sao?”

Lục Ly nhướng mày: “Tôi không có, dù sao mèo đúng mà mới nuôi không lâu.”

Anh hơi ngừng lại: “Trêи Weibo, cô nói mèo một tháng trước đi lạc, như vậy có thể nói xem địa điểm đi lạc không?”

“Công viên.”

“Công viên nào?”

“Nhớ không rõ.”

Lục Ly cười cười gật đầu: “Thời điểm mèo đi lạc, đã từng đăng gợi ý tìm mèo sao?”

“Đúng… Đúng vậy.”

Trêи mặt Lục Ly làm người nhìn không ra cảm xúc gì: “Đăng ở đâu?”

“Weibo.”

Lục Ly mỉm cười, nhướng mày: “Xác định?”

“Đương nhiên.” Ái Miêu Hề Hề khẳng định nói: “Nhưng hiện tại đã xóa.”

Lục Ly cười: “Không sao cả, tôi tin nhân viên hậu trường Weibo vẫn có người có năng lực khôi phục Weibo bị xóa bỏ.”

“Tôi bên này mời nhân viên công tác phụ trách phương diện về nội dung Weibo lại đây, chỉ cần cô có tuyên bố qua tin tức như vậy, vô luận bao lâu, đều có thể kiểm tra đo lường, thậm trí hoàn nguyên.” Anh nhìn về phóng viên truyền thông bên dưới: “Không ngại nếu nhờ nhân viên công tác ở đây phụ trách đem Weibo của Ái Miêu Hề Hề hoàn nguyên chứ?”

“Tôi để ý.” Truyền thông còn chưa kịp trả lời, Ái Miêu Hề Hề liền nhanh chóng nói: “Weibo đã cắt bỏ nội dung riêng tư thuộc về tôi, cho dù là minh tinh cũng không có quyền lợi xem chuyện riêng tư của tôi chứ?”

Lục Ly không nói lời nào.

Nhân viên công tác Weibo đi lên, gật đầu với Ái Miêu Hề Hề nói: “Những tin trêи Weibo đã cắt bỏ sẽ không tiến hành hoàn nguyên, chúng ta chỉ dùng hệ thống của hậu trường sàng lọc những tin liên quan tới mèo mà cô từng đăng lên.”

Lần này, fans hâm mộ cùng truyền thông bên cạnh nhịn không được nói chuyện.

“Nếu cô nói là Lục Ly ôm mèo của cô, vậy một chút chứng cứ này, cô cần thiết cũng phải đưa ra, nếu hoàn toàn không có dán gợi ý tìm mèo, điểm đen kia cũng coi như nhận lầm, vậy con mèo này, liền không phải con mèo của cô.”

“Đúng vậy, ai bảo cô đi lung tung bôi nhọ nam thần của tôi.”

“Người này là bị ai mua được hả, hay là không mang đầu óc ra cửa?”

“Đúng vậy, phải kiểm tra Weibo, nếu không liền có thể rất rõ ràng chứng minh mèo không phải của cô ta.”



Tất cả mọi người đều cãi cọ ồn ào, Lục Ly sở dĩ không nói chuyện, là bởi vì đang lẳng lặng chờ đợi.

Một lúc sau, Ái Miêu Hề Hề căng da đầu gật đầu, cô ta cảm thấy, nhân viên công tác chắc không có bản lĩnh lớn như vậy.

Mười phút sau, trêи Weibo của cô ta, những thứ về mèo, xác thật không ít, nhưng rất rõ ràng, chưa bao giờ tuyên bố qua nội dung tìm mèo, mọi người trêи mạng thậm chí phát hiện một vấn đề rất lớn.

“Mèo của cô so với mèo của Lục Ly mà nói, nhỏ hơn một chút không phải sao?”

“Hơn nữa, mèo của cô ta lông không có trắng như vậy.”

Lông mèo xung quanh chân không ngắn như Nhuyễn Nhuyễn, có nơi nào giống?

Đột nhiên, Lục Ly kêu một tiếng: “Dừng một chút.”

Trêи màn hình lớn hiện lên, là một tin weibo bị Ái Miêu Hề Hề xóa bỏ.

Là về nội dung mèo qua đời.

Ái Miêu Hề Hề: Mèo theo tôi nửa năm đã đi rồi, có chút đau lòng, nhưng tôi lại cảm thấy chính mình như được giải phóng, về sau ít nhất không cần lại tận tâm tận lực chăm sóc mèo, rốt cục cũng nhẹ nhàng, hy vọng nó ở trêи thiên đường thật tốt. 【 ảnh chụp 】.

Tin này vừa hiện lên, fans không biết có bao nhiêu kϊƈɦ động.

“Đệch, cô là một kẻ cặn bã sao, mèo của mình đã chết, hiện tại tới nói mèo của nam thần là của cô sao?”

“Bệnh tâm thần, không thích mèo thì nuôi mèo làm gì?”

“Việc này tôi nhịn không nổi, thế nhưng có người lại bôi nhọ nam thần của tôi như vậy.”

Truyền thông phía dưới cũng thì thầm nói nhỏ, mặt Ái Miêu Hề Hề trắng bệch, người bạn cùng đi đến với cô ta, vốn muốn đưa tay đỡ cô ta, cũng lặng lẽ buông ra, lui về sau một bước.

Thế cục toàn bộ bị xoay chuyển, Nguyễn Nhuyễn không phải là mèo của cô ta cũng được chứng thực.

Lục Ly nhìn về phía fans, ý bảo mọi người an tĩnh một chút.

“Tôi có thể lý giải cô đại khái là quá mức tưởng nhớ mèo.” Hai chữ tưởng nhớ, bị Lục Ly đè rất nặng, anh cười cười, ngữ khí trong nháy mắt nghiêm túc lên: “Nhưng tôi muốn nói, nếu Nhuyễn Nhuyễn thật là mèo của cô, cô sẽ không có thái độ như vậy, không nói đến chuyện nhắn tin trêи Weibo cho tôi, cô hoàn toàn có thể quang minh chính đại liên hệ với người đại diện của tôi.”

“Mèo của tôi, đúng là nhặt, nhưng nó là nguyện ý chủ động cùng tôi về nhà, đây liền chứng minh nó là một con mèo hoang, tôi lúc ấy cũng đi đăng ký, cũng hỏi qua mấy hộ gia đình bên cạnh, đều nói trong tiểu khu không có con mèo này.”

Lục Ly cười nhạt: “Đây cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là, nếu mèo của tôi bị mất, tôi sẽ không chờ đến một tháng sau mới tìm nó, đương nhiên, tôi cũng sẽ không để mèo đi lạc, nếu làm chủ nhân của mèo, ngay cả thú cưng của mình chăm sóc không chu toàn, cô vì sao lại muốn nuôi?”

Anh ôm Nguyễn Nhuyễn ở trong tay mình, cúi đầu nhìn Nguyễn Nhuyễn, nhàn nhạt nói: “Mèo của tôi rất thông minh, nó thậm chí biết nhận người, cũng có thể nghe hiểu mọi người nói chuyện.”

Lục Ly hơi ngừng lại, trực tiếp hướng truyền thông nói: “Ta hỏi mày, người kia lúc trước mày đã gặp qua sao?”

“Gặp qua, kêu một tiếng, chưa gặp qua, kêu hai tiếng.”

Nguyễn Nhuyễn nâng đầu lên nhìn về phía Lục Ly, đặc biệt vì Lục Ly cảm thấy ủy khuất.

“Meo meo.”

Cô liền kêu hai tiếng, sau khi kêu xong, truyền thông ở phía dưới khó nén khỏi kinh ngạc.

Đây thật đúng là nghe hiểu được.

“Vậy đổi cách khác thì sao?” Có người đề nghị, “Có thể hỏi nó kia có phải là chủ nhân của nó, nếu đúng vậy, kêu hai tiếng, không phải kêu một tiếng.”

Mọi người cảm thấy vừa nãy nhất định là trùng hợp.

Nguyễn Nhuyễn dưới đáy lòng cười thầm, cô lại không phải là đồ đầu đất.

“Meo.” Sau khi kêu xong một tiếng, cô liền ở trong ngực Lục Ly cọ cọ.

Lục Ly cong cong môi, duỗi tay xoa đầu cô, an ủi cô.

Điều này, gần như tất cả mọi người đều tin tưởng Nguyễn Nhuyễn có thể nghe hiểu người nói chuyện.

Còn Ái Miêu Hề Hề, mọi người cũng không phán xét nhiều.

Lục Ly đứng ở một bên, Trần Bân đi lên nói mấy câu.

“Về chuyện bôi nhọ nghệ sĩ của tôi, cùng với ở trêи mạng chửi rửa, chúng tôi sẽ mời luật sư…”

Cuộc họp báo buổi sáng liền kết thúc.

Ái Miêu Hề Hề sẽ có người đi khiển trách.

Các fans bên cạnh đều vô cùng rung động.

“Mèo của nam thần quá đáng yêu.”

“Nam thần về sau anh khoe mèo nhiều hơn một chút được không?”

“Rất thích Nhuyễn Nhuyễn, thật muốn ôm về nhà.”

Nghe vậy, Lục Ly nhướng mày, cười nói: “Vậy không được.” Anh cúi đầu nhìn Nguyễn Nhuyễn, ngữ khí phá lệ bá đạo: “Nó chỉ có thể là của tôi.”