Nam Xấu Khó Gả

Chương 48: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: demcodon

Mọi người thức đón giao thừa cả đêm, đến khi bình minh mới nghỉ ngơi lung tung trong chốc lát. Sau đó thức dậy rửa mặt ăn cơm trưa, Đỗ Ích Sơn còn phải chạy về Đỗ gia trang chúc tết bá phụ nên hỏi Phương Vân Tuyên hôm nay có bận chuyện gì không.

Đầu năm mới Thực Cẩm lâu chưa khai trương, Phương Vân Tuyên không có bận chuyện gì, có rất nhiều thời gian rãnh rỗi. Đỗ Ích Sơn lập tức mời hắn cùng về Đỗ gia trang đến nhà bá phụ ăn tết, tránh cho bọn họ đi rồi còn lại hắn và Nam ca nhi cô đơn quạnh quẽ.

Phương Vân Tuyên cảm thấy không ổn nên uyển chuyển từ chối: “Cả nhà ngài gặp nhau, một người ngoài như ta đi theo làm gì? Hay là thôi.”

Nếu hắn không nói lời này thì Đỗ Ích Sơn có lẽ sẽ không miễn cưỡng hắn. Nhưng Phương Vân Tuyên vừa nói câu “người ngoài” này ra khỏi miệng Đỗ Ích Sơn nghe xong cảm thấy rất chói tai. Y lập tức ra mệnh cho Vi Trọng Ngạn chuẩn bị xe ngựa, cũng không cần thương lượng mà ôm lấy Nam ca nhi và kéo Phương Vân Tuyên bước đi.

Y lên xe ngựa xong dặn dò một tiếng: “Ngồi vững chắc một chút!”

Đám người Vi Trọng Ngạn từng người lên ngựa, đoàn người đi về phía trước lập tức đi ra ngoài thành.

Ra khỏi thành thì rẽ sang hướng tây đi thẳng đến Đỗ gia trang. Xuống xe ngựa thay bằng đi đường thủy. Phương Vân Tuyên lên thuyền mới hỏi: “Đang đi đâu vậy? Ta cũng không biết ngoài đường phủ Quảng Ninh còn có nơi như vậy.”

Đỗ Ích Sơn liếc mắt nhìn hắn một cái, trong lòng có chút bất đắc dĩ nói: “Đây là đường thủy đi Đỗ gia trang, từ Quảng Ninh đi đường bộ cũng có thể đến nhưng phải đi vòng nhiều đường, không thông suốt bằng đường thủy.”

Hai người cũng không nhiều nói, đường thủy đi Đỗ gia trang không đi được thuyền lớn, nhiều là loại thuyền nhỏ có thể ngồi ba - năm người. Trên chiếc thuyền nà chỉ có hai người Phương Vân Tuyên và Đỗ Ích Sơn ngồi, giữa hai người bọn họ còn mang theo một Nam ca nhi. Hai người đều một bụng tâm sự, suy đoán tâm tư lẫn nhau. Ngược lại làm cho bực bội bất an, chỉ có Nam ca nhi ngồi ở trên đùi Phương Vân Tuyên tự chơi đến vui vẻ.

Đỗ Ích Sơn ngồi ở trên thuyền nhìn ngoài khoang thuyền sóng nước lóng lánh, không khỏi nhớ tới hôm qua khi trở về tế tổ tộc trưởng Đỗ thị Đỗ Dụ An ngăn y ở ngoài từ đường không cho y đi vào hiến tế tổ tiên, còn ném toàn bộ đồ vật y được ban thưởng từ trong cung ra, nói muốn trục xuất Đỗ Ích Sơn ra khỏi dòng họ Đỗ thị, từ nay về sau không cho y bước vào Đỗ gia trang nửa bước.

Mọi người không ngờ được ông lúc này đột nhiên làm khó dễ, tất cả đều sững sờ ngay tại chỗ. Cuối cùng vẫn là bá phụ Đỗ Ích Sơn đi ra giải vây, chỉ vào mũi Đỗ Dụ An mắng: “Lão tạp mao ngươi, năm mới đùa giỡn gì với đứa nhỏ thế? Ngươi không nhận nó? Ngươi cũng xứng? Ích Sơn là cháu đích tôn đại phòng, ngươi chỉ là ông già xuất thân tam phòng dựa vào cái gì chỉ trích đứa nhỏ dòng chính đại phòng của chúng ta? Đi! Đi! Đi! Nhanh lên tế tổ tông, ta còn chờ bọn nhỏ dập đầu với ta kìa.”

Đỗ Dụ An khó chịu, vừa muốn chửi thì bá phụ chỉ vào cống phẩm đầy đất ngạc nhiên kêu lên: “Được đó, đồ vật Hoàng thượng ngự ban ngươi cũng dám ném? Ngươi mở mắt mà nhìn một cái, trên những cống phẩm đó còn dùng vải sa tanh hoàng lăng bọc, phía trên có ấn ký "Hoàng ân vĩnh ban", vậy mà ngươi cũng dám ném, ta thấy ngươi là chán sống rồi!”

Mồ hôi lạnh của Đỗ Dụ An đều tuôn ra, vừa cúi đầu xuống thì nhìn thấy quả nhiên trên cống phẩm mới vừa bị ông ném ra đều dùng vải sa tanh hoàng lăng bao vây, phía trên còn có ấn ký Lễ bộ, vừa thấy là biết do đương kim vạn tuế ngự ban xuống.

Trong lòng Đỗ Dụ An như gương sáng, ông mặc dù có thể ở trong Đỗ gia trang xưng vương xưng bá. Nhưng một khi ra khỏi nơi này thì ông ngay cả cái rắm cũng không phải, đừng nói đến hoàng đế, chính là Tri phủ Quảng Ninh ông cũng không đắc tội nổi. Bây giờ nhất thời tức giận lại ném đồ vật hoàng đế thưởng xuống đất, đây chính là tội lớn bất kính, làm không tốt chính là chém đầu.

Đỗ Dụ An càng nghĩ càng sợ hãi, cả người run rẩy thành một đống. Bá phụ cũng không hù dọa ông nữa dẫn Đỗ Ích Sơn vào từ đường. Ông là người có bối phận cao nhất dòng chính đại phòng, ở trong gia tộc Đỗ thị rất có uy vọng, lời ông nói người còn lại tự nhiên không có hai lời. Năm mới ai cũng đều muốn nhanh chóng hiến tế xong về nhà ăn tết, ai cũng không muốn gây không thoải mái. Mọi người sôi nổi đi theo vào từ đường để một mình Đỗ Dụ An đứng ở bên ngoài.

Đỗ Dụ An tức giận đến ngã ngửa, vừa gấp vừa giận, thổi râu mép trừng mắt một hơi. Trong từ đường lễ nhạc trỗi lên, hiến tế đã bắt đầu. Từ bá phụ Đỗ Ích Sơn chấp tước tưới rượu, đốt biểu lễ, dẫn các con cháu dập dầu lạy về phía thần chủ vị; lại đến thẩm nương đồng lứa, các tức phụ dâng lên các loại trái cây và các loại đồ ăn dùng để hiến tế, lại đốt hương và dập đầu lạy, làm xong mọi người rời khỏi từ đường.

Đỗ Dụ An đột nhiên phát hiện, thì ra không có Vương đồ tể đoàn người cũng không nhất định sẽ cúng heo sống. Không có tộc trưởng là ông thì dòng họ Đỗ thị cũng có thể hiến tế tổ tiên, tất cả đâu vào đấy không chút nào loạn. Tộc trưởng như ông chỉ là vật trang trí, có hay không cũng giống nhau.

Ông không khỏi bị đả kích lớn, vừa trở về thì ngã bệnh. Cả nhà trên dưới vội vàng nấu canh bưng thuốc, chăm sóc trước giường, chèn ép quấy rầy đến người một nhà mấy năm liên tục cũng đều không quá tốt.

- -- ---

Bá phụ Đỗ Ích Sơn tên một chữ độc nhất Lâm, vừa qua sáu mươi tuổi, là một vị trưởng giả trung hậu. Khi Đỗ Ích Sơn còn thiếu niên đã rất thân với vị bá phụ này, so với phụ thân ruột còn thân hơn. Trong lòng Đỗ Ích Sơn càng tôn kính vị bá phụ này đã cổ vũ đưa y ra cưa nhà.

Đến quý phủ Đỗ Lâm, mọi người rời thuyền đi lên bậc thang vào cửa phủ, phòng ngoài qua sân, chuyển tiếp đến phòng khách. Đỗ Lâm đã chờ ở trong sảnh đường, Đỗ Ích Sơn vén y phục quỳ xuống hành đại lễ bá phụ.

Trong mắt Đỗ Lâm rưng rưng nước mắt, năm đó thiếu niên tính trẻ con đã trưởng thành, dáng vẻ Đỗ Ích


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.