Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 1208: Áo bông tri kỷ, đụng mặt trực tiếp




Ở Manhattan hai ngày, ngày 8 tháng Tư, Hàn Sóc và con trai về nước, đi cùng là người đại diện của cô.

Vốn dĩ Khương Mỹ Linh cũng muốn về cùng nhưng tự nhiên Hàn Quốc Đống lại nảy lòng tham, muốn đi với bà tới Las Vegas, theo lời là “nghỉ phép” nhưng thực ra là thiếu một người bạn đi dự tiệc.

“A Sóc, công ty yêu cầu em trong1vòng ba ngày phải tới thủ đô để ký hợp đồng.” Triệu Thu cầm điện thoại đi từ ngoài ban công vào, ánh mắt áy náy. “Chẳng phải đã ký rồi hay sao?”

“Còn có thêm điều khoản phụ nữa.”

Cứ thế, chuyến bay từ NewYork về Hồng Kông chuyển thành bay thẳng tới thủ đô.

“Mommy, chúng ta không về nhà ạ?” A Thận ngồi ổn định, còn không quên nhắc nhở Hàn8Sóc thắt đai an toàn.

“Chờ xong việc thì chúng ta sẽ về, được không?” “Vâng.” Giữa trưa hôm sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế ở thủ đô. Hàn Sóc bế con trai lên định ra ngoài thì bị Triệu Thu gọi lại, “Em định cứ thế mà đi ra ngoài à?”

“Có vấn đề gì hay sao ạ?” “Tự giác của Ảnh Hậu đâu rồi hả?” Hàn Sóc2à một tiếng, A Thận đã nhận lấy mũ và khẩu trang từ trong tay Triệu Thu, giúp cô mang lên.

Nhìn người ta làm mẹ như thế, Triệu Thu không khỏi ghen tị.

Cậu bé này không chỉ hiểu chuyện mà còn tri kỷ, ấm áp như một vầng mặt trời nhỏ vậy. Đây đâu phải là nuôi con, rõ ràng là nuôi tình nhân nhỏ đấy chứ! Triệu Thu đẩy hành4lý đi ở phía trước, Hàn Sóc bế con trai theo sát đằng sau. Vừa ra tới phòng chờ bên ngoài thì bị một đống âm thanh ồn ào thu hút, thuận thể nhìn theo, chỉ thấy một đống người đang đứng chắn kín lối ra, dường như đang muốn chặn đường ai đó.

Tay cầm micro, vai khiêng máy quay, rõ ràng là paparazzi. Sắc mặt Triệu Thu khẽ biến đổi, đầu tiên là dùng thân thể mình chắn trước mẹ con Hàn Sóc, sau đó rảo bước nhanh hơn để ra ngoài.

“Chị Thu, đám phóng viên này...” Không phải tới để chờ cô đấy chứ? Hàn Sóc nuốt nước bọt. “Tạm thời chưa rõ lắm, cứ tránh đi là tốt nhất.”

“... Vâng.”

****

A Thận đến thủ đô, người vui vẻ nhất chính là cô bé Ngộ Hạ. “Thật không ạ?” Quên luôn cả uống sữa chua, mắt nhìn Đàm Hi đầy mong chờ, bên trong như có ngôi sao sáng lấp lánh, “Vậy khi nào cục cưng có thể gặp anh A Thận ạ?” A Lưu cũng dừng tay, ngẩng cái đầu quả dưa nhỏ lên, ánh mắt lộ vẻ chờ đợi.

Lục Chinh thấy cả con trai và con gái đều có phản ứng giống nhau thì khá là kinh ngạc, thầm nghĩ: “Anh A Thận” kia rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?

Đàm Hi thì đã quá quen với việc này rồi, “Giữa trưa mai.”

“Hay quá!” Ngộ Hạ vỗ tay. A Lưu cũng nở một nụ cười hiếm hoi. Đàm Hi hỏi Lục Chinh: “Anh có đi không?”

“... Đi.”

Thật muốn nhìn xem thằng nhãi kia từ đầu chui ra, có phải thật sự khiến người ta thích như thế không. Sáng sớm, trời bên ngoài còn tờ mờ sáng. Đàm Thủy Tâm đã lớn tuổi nên cũng ngủ ít đi hẳn, tuy rằng mắt vẫn nhắm nhưng thực ra đã tỉnh từ lâu rồi. Ước chừng mười lăm phút sau, có âm thanh sột soạt vang lên. Lục Giác Dân: “Đánh thức bà rồi à?“.

Đồng hồ sinh học của ông cụ Lục rất chuẩn, ngày nào cũng phải dậy đi tập thể dục buổi sáng.

Bà cụ Lục cũng dậy luôn. Bà vẫn nhớ rõ hôm qua đã đồng ý với hai đứa trẻ là sẽ làm tiểu long bao nước rồi. Lúc đi ngang qua cửa phòng của Ngộ Hạ, bà cụ lại chợt nghe thấy tiếng động. Đàm Thủy Tấm dừng bước, vặn cửa ra. Chỉ thấy trên giường không có người, cửa tủ quần áo đang được mở ra. “Cháu chào cụ, chúc cụ buổi sáng tốt lành...”Ngộ Hạ thò đầu ra từ phía sau, nở một nụ cười tươi sáng. “Bé ngoan, cháu đang làm gì thế? Còn không mặc quần áo...” Nói xong bèn vội vàng cầm cái áo khoác nhỏ ở trên giường trùm lên người cho cô bé. “Cái áo lông này có đẹp hay không ạ?” Ánh mắt dò hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

Bà cụ Lục gật đầu: “Đẹp.”

“Cái này thì sao ạ?”

“Cũng đẹp.”

“Vậy cái này...”

“Đẹp, đẹp, cái nào cũng đẹp hết!”

Ngộ Hạ:“...”

Cuối cùng, cô bé chọn một cái váy liền, bên ngoài khoác thêm áo len, tất cả đều là màu hồng, hơn nữa bản thân cô bé tương đối bụ bẫm nên nhìn từ xa chẳng khác nào một cục bông tròn mềm mại.

Xoay một vòng, tạo dáng, phong cách y như người mẫu, trong nháy mắt liền bắt được trái tim bà cụ Lục. Đàm Thủy Tâm: “Cục cưng nhà chúng ta là đẹp nhất, không ai sánh bằng!” Cổng công viên giải trí.

Hàn Sóc dẫn con trai tới từ trước, chờ chưa tới mười lăm phút thì chiếc Hummer kiêu ngạo cuốn theo cát bụi trên đường dừng lại vững vàng. “Anh A Thận...” Cửa xe vừa mở ra, cô bé con đã không chờ nổi mà lao ra.

Trong mắt cậu bé con cũng xuất hiện ánh sáng, “Hạ Hạ!”

“Em nhớ anh lắm đấy!”

“... Anh cũng nhớ em.” Vừa dịu dàng lại vừa có vẻ ngượng ngùng, cầm lấy cái ba lô của cô bé như đã từng làm qua cả trăm ngàn lần.

Ngộ Hạ cũng để mặc cho cậu bé cầm, chẳng hề có một chút do dự nào. Sự tin tưởng giữa những đứa trẻ, không cần nói cũng có thể nhìn ra.

A Lưu: “Mẹ nuôi.”

Hàn Sóc cười, hôn nhẹ hai cái lên mặt cậu: “Mới nửa năm không gặp mà thằng nhóc này lại càng đẹp trai hơn rồi!”

A Thận nhìn về phía Đàm Hi, cười chào: “Mẹ nuôi,“ Ngay sau đó lại chuyển hướng sang phía Lục Chinh, lại chào: “Ba nuôi.”

Sắc mặt Lục Chinh đột nhiên trở nên ấm áp: “Lần đầu gặp mặt, chào con.”

“Con chào ba.”

Bàn tay to và bàn tay nhỏ nắm lấy nhau như đúng rồi, vừa có vẻ nghiêm túc lại vừa có phần buồn cười. Lục Chinh thầm nghĩ: Thằng bé này rất biết đối nhân xử thế, trẻ nhỏ dễ dạy. A Thận thì thầm nghĩ: Ba nuôi cao quá đi, tay cũng thật ấm.

Cậu bé còn không biết, thứ hiện ra trong mắt cậu lúc này có tên là... ngưỡng mộ.

Một hàng sáu người, ba lớn ba nhỏ đi vào bên trong. Đầu tiên tới nhà hàng ăn cơm, ăn xong mới đi chơi. Đến khi mặt trời ngả về đằng Tây, chân trời bắt đầu tối dần thì mới lái xe trở lại nội thành. Ba đứa trẻ ngồi xếp hàng trên băng ghế. A Thận: “Hạ Hạ, em uống nước hay uống nước trái cây?” Ngô Hạ: “Có sữa chua không ạ?” A Thận gật đầu: “Có.” Nói xong liền lấy từ trong túi ra một hộp, cắm ống hút vào rồi đưa cho cô bé.

Đổi lấy một tiếng “cảm ơn” đầy ngọt ngào của cô bé con. Lại quay sang hỏi A Lưu. A Lưu: “Coca.” “Hết Coca mất rồi, Sprite được không?” Bạn nhỏ Lục Xuyên Lưu xưa nay cực kỳ khó tính liền trầm ngâm trong chớp mắt, sau đó gật đầu đồng ý, còn nói cảm ơn nữa.

Lục Chinh nhìn thấy hết thảy thông qua kính chiếu hậu, không nhịn được thầm nghĩ. Thằng ranh này, bình thường đâu có thấy nó dễ nói chuyện như thế đầu cơ chứ? Tầm mắt lại xẹt qua A Thận, không thể không thừa nhận, cậu nhóc này quả thực rất đáng yêu, mặc dù bọn họ mới chỉ gặp nhau có nửa ngày.

Lại nghĩ tới Chu Dịch, đúng là hời cho hắn rồi. Mà trên một chiếc xe khác, Hàn Sóc ngồi trên ghế lái, Đàm Hi ngồi ghế phụ. cửa sổ xe hạ xuống, gió lạnh ùa vào, lạnh đến thấu tim. “Lần này định ở đây bao lâu?” Hàn Sóc nghiêng đầu, mái tóc bù xù như ổ gà, cao giọng hỏi: “Cậu nói gì cơ...”

Khóe miệng Đàm Hi giật nhẹ, kéo cửa kính xe lên: “Giờ đã nghe thấy chưa hả?” “Rồi.”

“Tớ hỏi, cậu định ở lại thủ đô bao lâu?”

“Xong việc thì sẽ về Hồng Kông ngay.”

“Không sợ A Thận và Chu... đụng mặt nhau à?” Hàn Sóc cười không để tâm cho lắm: “Thủ đô này không lớn nhưng cũng không nhỏ, sao có thể dễ dàng đụng mặt nhau thể được chứ? Mà dù có đụng phải thì có sao đâu? Bà đây không sợ hắn.”

Đàm Hi gật đầu tán đồng.

“Em gái, em cũng ủng hộ anh, đúng không?”

“Đương nhiên rồi.” Hàn Sóc nhếch miệng: “Gừng càng già càng cay.”

Đàm Hi không hề lo lắng về Chu Dịch mà ngược lại còn lo lắng thay cho hắn.

Bối cảnh gia thế của Hàn Sóc hoàn toàn đủ để cô nàng có tự tin rồi, mà dù có thật sự đối mặt, chính Hàn Quốc Đông cũng tuyệt đối sẽ không khiến con gái phải chịu thiệt thòi nửa phần.

Chu Dịch thì khác.

Mấy năm trước, Chu gia bị thương nặng, hiện giờ chỉ có thể kéo dài hơi tàn, hoàn toàn dựa vào sự chống đỡ của một mình Chu Dịch Hồng Kông xa xôi như thế, nếu Hàn Sóc muốn tránh né thì dễ như trở bàn tay.

Huống hồ, A Thận lại hướng về phía mẹ mình.

Không biết nghĩ tới cái gì mà Đàm Hi chợt cười lên. Hàn Sóc tỏ vẻ khó hiểu. “Cậu nói xem, nếu Chu Dịch biết mình có một đứa con trai thì sẽ có phản ứng thế nào?” “Quan tâm làm gì chuyện hắn sẽ phản ứng thế nào chứ...”

Đàm Hi vốn dĩ chỉ thuận miệng nói ra mà thôi, ai ngờ lại mồm quạ đen thật. Địa điểm ăn cơm chiều là một nhà hàng tư nhân không nổi tiếng lắm, Lục Chinh đặt chỗ.

Ba đứa trẻ được giao nhiệm vụ gọi đồ ăn.

A Lưu thì rõ ràng là không bận tâm, gọi tùy tiện hai món cay rồi thôi. Cô bé Ngộ Hạ lập tức đắm chìm vào thế giới đồ ngọt, không thể nào tự kiềm chế được. Cuối cùng, “trọng trách” gọi đồ được giao cho A Thận,“... Tôm hùm nhỏ xào ớt, vịt nướng Bắc Kinh, sườn tẩm bột chiên, bắp cải xào, nộm đậu bắp, lại thêm một nồi canh đậu hũ nấu đầu cá.” Nhẹ nhàng gập quyển menu lại, ngước mắt dò hỏi: “Như thế đủ chưa ạ?”

Tôm hùm nhỏ xào ớt là món ưa thích của Đàm Hi và Hàn Sóc.

Sườn tẩm bột chiên là món yêu thích nhất của Ngộ Hạ. Còn vịt nướng Bắc Kinh hẳn là dành cho Lục Chinh rồi. Dù sao, một người sinh ra và lớn lên ở thủ đô chắc sẽ không quá mức bài xích với đồ ăn điển hình của nơi này. Nói là đánh bậy đánh bạ cũng được, mà nói là suy nghĩ chu đáo cũng được, trình độ tri kỷ của cậu bé này đã vượt quá sự tưởng tượng của mọi người rồi.

Đàm Hi quay đầu nhìn Hàn Sóc: “Con trai cậu... bao nhiêu tiền?”

“Hở?”

“Tớ mua.”

“Cút đi.” Hàn Sóc vừa cười vừa mắng, không nhịn được ngẩng đầu ưỡn ngực, đó là con trai cô đấy! Con trai cô! Một bữa cơm chay thịt đều đủ cả, mặn nhạt cũng vừa phải, sau khi ăn xong còn có bánh ngọt tráng miệng, cả người lớn và trẻ con đều ăn vô cùng vui vẻ.

Lục Chinh đi thanh toán, Đàm Hi và Hàn Sóc dẫn theo ba đứa trẻ ra khỏi phòng.

Vừa đi vừa cười nói rộn ràng. Đột nhiên, cửa phòng bên cạnh mở ra, người đàn ông mang theo hương rượu quấn quanh người đi ra, giây tiếp theo, hoàn toàn ngơ ngẩn...