Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 984: Thuốc lá với rượu nồng




Ngón tay trắng nõn như sứ, hộp thuốc màu bạc, rốt cuộc là người đã từng chơi nhạc cụ, cho dù chỉ là hành động rút điếu thuốc cũng như mây trôi nước chảy, chẳng khác nào đang diễn tấu vậy. “Båt läy.” Một đường cong xẹt qua trong không khí, Đàm Hi đưa tay ra chụp, điếu thuốc rơi vào lòng bàn tay. Đặt lên chóp mũi khẽ ngửi, mùi thuốc lá lẫn với một hương hoa nhài thanh mát, cô không khỏi nhướng mày: “Thuốc lá này...” “Có phải thấy rất thần kỳ không?” Hàn Sóc dựa vào trước cửa sổ sát đất, khoanh tay trước ngực, dù bận vẫn ung dung “Ở đâu ra thế?” “À... Để tớ nghĩ lại xem... Hình như là cậu Ba Hoắc gia đưa cho...” “Hoắc gia?” “Á hử.” Đàm Hi nhíu mày. Hàn Sóc cười lên nhưng ý cười lại không xuất hiện trong đáy mắt: “Đối tượng xem mắt mà ba tớ giới thiệu. Đáng tiếc.” Móc bật lửa ra chầm thuốc, nhẹ nhàng hít vào, mùi nicotin hòa lẫn với hương hoa nhài nhè nhẹ từ từ dâng lên, “Thuốc đúng là thuốc ngon, nhưng người lại chẳng phải người tốt.” “Á Sóc...” Nhìn cô bạn như thế, bao nhiêu cảm xúc của Đàm Hi lúc này chỉ còn lại có mỗi đau lòng. “Nào, để tớ châm thuốc giúp cậu!” Cô bạn tiến lên hai bước. Đàm Hi ngậm điếu thuốc, thuận thế ghé sát lại. Chỉ nghe một tiếng “tách” nhỏ, ngọn lửa bốc lên, theo sự lưu động của không khí mà không ngừng lập lòe. Hít nhẹ một hơi, vẫn là hương vị thuốc lá quen thuộc kia nhưng nhạt hơn bình thường rất nhiều. Cảm nhận kỹ hơn, chỉ thấy hương hoa nhài lập tức tràn ngập trong khoang miệng. “Sao hả?” Hàn Sóc cưới hỏi, mày nhướng cao lên ẩn chứa mấy phần đắc ý. “Thuốc ngon.” Nhưng chỉ hợp cho phụ nữ hút. Sau khi nghe Đàm Hi nhận xét thế, Hàn Sóc lập tức tỏ vẻ phấn chấn, xoay người, ngậm điếu thuốc trong miệng, một tay nhấc chai rượu màu đỏ lên, một tay khác với lấy dụng cụ mở chai: “Thuốc lá rất hợp với hương vị của rượu vang...” Keng... m thanh pha lê chạm vào nhau thanh thúy, rượu sóng sánh trong hai chiếc ly chân dài. Hai người phụ nữ đứng đối diện nhau, trong mắt đều hiện lên ý cười, gần như mở miệng cùng một lúc... “Cụng ly!” “Cheers!” Hàn Sóc: “Kính chúng ta cửu biệt trùng phùng.” Đàm Hi: “Kính những năm tháng tuổi trẻ của chúng ta.” “Kính Tiểu Công Trúa!” “Kính An An!” Rượu trong hai chiếc ly trôi xuống bụng, hơi rượu xộc lên, hai má Hàn Sóc ửng đỏ, đôi mắt mông lung đầy sương mù, thật sự là mặt như hoa đào... đẹp không sao tả xiết. “Em gái, anh thực sự không muốn kết hôn chút nào...” Trên mặt Hàn Sóc xuất hiện vẻ căm thù đến tận xương tủy, “Như bây giờ chẳng phải rất tốt hay sao? Tự do tự tại, không có vướng bận.” Đàm Hi lườm cô nàng: “Không có vướng bận à? Thế A Thận thì sao hả?” “He he... Tiểu soái ca nhà tớ rất hiểu chuyện mà. Nó không càm ràm tớ đã là tốt lắm rồi, tớ còn dám vướng bận nó à?” Nhắc tới con trai mình, đôi mắt ảm đạm của người phụ nữ đột nhiên sáng ngời. Đàm Hi gật đầu, quả thực đứa trẻ đó rất hiểu chuyện... Còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt, cô còn đang đắm chìm trong sự khiếp sợ không thể nào tự kiềm chế được về việc “Hàn Sóc có con trai” thì cậu nhóc ấy đã xông lên, ôm lấy cẳng chân cô không buông tay, mở miệng nói với giọng đầy non nớt: “Con biết, mẹ là mẹ nuôi!” Đàm Hi: Nếu có nhớ không lầm thì đây mới là lần đầu tiên gặp mặt đi? Lại nghe đứa bé con nói tiếp... “Mẹ nuôi, mẹ thơm quá, có thể bế con được không?” Sau đó, Đàm Hi liền trở thành mẹ nuôi của anh bạn nhỏ A Thận. Sau đó, Hàn Sóc cũng trở thành mẹ nuôi của Ngô Hạ và A Lưu. “Con trai, giỏi lắm!” Anh bạn nhỏ A Thận gặm ngón tay, vẻ mặt ngây thơ và vô tội: “Mommy...” “Dùng một mình con mà đổi được Hạ Hạ và A Lưu, có lời rồi!” Đàm Hi bị bỏ qua: “...” Tớ còn ở bên cạnh đấy, OK? Trải qua chuyện này, Đàm Hi thực sự nghi ngờ khả năng nuôi nấng trẻ con của Hàn Sóc. Dù sao, chính cô nàng cũng còn là một đứa bé to xác. Nhưng ngày tháng dần trôi qua, A Thận cũng dần lớn lên, trở thành một chàng trai nhỏ đẹp trai, như một cái cây khỏe khoắn vững vàng, không mọc lệch cũng không mềm yếu. Hết thảy dấu hiệu đều cho thấy sự lo lắng của Đàm Hi là dư thừa, ngay cả chính cô cũng cảm thấy có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều rồi, cho đến khi... Mùa hè năm ngoái, Đàm Hi đưa hai đứa con tới Hồng Kông du lịch. Hàn Sóc cũng đưa con trai ra ngoài chơi. Hai bà mẹ, ba đứa trẻ đã có một chuyến du lịch hai ngày một đêm tràn đầy vui sướng ở Disney. Chuyện của Đàm Hi và con trai hằng ngày là... “A Lưu, con còn nhỏ quá, chưa chơi được cái này đâu.” “Vâng.” Mà mỗi ngày của Hàn Sóc và A Thận lại là... “Mommy, mẹ cao quá, không thể chơi cái này đâu! Mẹ sợ ma, cũng không thể chơi trò này! Cái này phải xuống nước, mẹ đang tới tháng nên không chơi được đâu.” “... Con trai, con phiền quá đi.” Lúc đó Đàm Hi sợ phát khiếp, đặc biệt khi nghe thấy từ “đến tháng” từ miệng một đứa trẻ ranh vừa tròn ba tuổi thì chẳng khác nào nghe thấy sét đánh giữa trời quang, đánh cho cô mất một lúc lâu vẫn không tỉnh táo lại được. Nhìn Hàn Sóc thì có vẻ như tập mãi đã thành thói quen rồi. Vị trí của hai mẹ con nhà này bị tráo đổi rồi sao? Tiểu A Thận càng hiểu chuyện thì Đàm Hi càng cảm thấy đau lòng thay cho đứa bé này. Lúc trước, khi Hàn Sóc phát hiện ra mình mang thai, thậm chí còn muốn chạy tới bệnh viện để bỏ... Có lẽ, từ lúc xuất hiện trên thế gian này, thằng bé ấy đã phải đối mặt với vận mệnh gặp nhiều chông gai rồi. Cũng may, Hàn Sóc không trút hết nỗi hận với cha đứa bé lên người nó, vẫn cứ cực kỳ thương yêu. Nghĩ tới chuyện này, Đàm Hi đột nhiên nhớ ra, hỏi: “A Thận đâu rồi? Sao hôm nay không thấy thằng bé đâu cả?” “Ở chỗ ba tớ.” Trên mặt Hàn Sóc xuất hiện vẻ bực bội, “Ông già cứ bám riết, phiền chết đi được.” Ba của Hàn Sóc là Hàn Quốc Đông, thương nhân ngành sản xuất điện tử lớn nhất Hồng Kông, khối tài sản trong tay lên tới hàng chục tỷ. Tỷ lệ thuận với sự thành công trong việc làm ăn của ông ta chính là tình sử vô cùng phong luu. Chưa nói tới chuyện ông ta từng có scandal ầm ĩ với rất nhiều ngôi sao trong nội địa và ở Hồng Kông, chỉ riêng số lượng vợ bé bên ngoài đã cực kỳ chói mắt rồi.