Nàng Muốn Cùng Ta Ly Hôn

Chương 10: Để Cô Ấy Hợp Tác Với Trình Hạc Niên






#Kỷ Dao Quang đánh người#
Giải trí Hoa Hoa V: Nghệ sĩ nào đó trong đoàn phim "Nịnh Thần" phát sinh xung đột với tân tiểu hoa đán, tuyên bố muốn cô ấy rời khỏi đoàn phim.

[video] [hình ảnh].

@Fan chân ái của Lý Dao Dao: Lại là Kỷ Dao Quang, âm hồn không tan mà.

@Tôi sẽ nói cậu đánh tôi: Luôn bên Dao Dao, phiền Kỷ bình hoa mời lăn khỏi giới giải trí, Thường nữ thần của tôi mắt thật sự mù mà.

@Dù sao đều là ngốc: Sinh hoạt cá nhân thối nát, tiềm quy tắc, kỹ thuật diễn không tốt, ngực đại ngốc nghếch, không văn hóa, nhân phẩm kém....!Khoan đã, để tôi xem Kỷ nào đó còn có tật xấu gì? Mau tán thành ý tôi.

@Gửi đến ngư thiếu niên: Lầu trên miêu tả một hàng văn như vậy không phải đang nói Lý Dao Dao sao?
@Mạc Tiểu Kiều: Tôi không phải fan Kỷ, cũng không phải fan Lý, tôi chỉ cảm thấy đoạn video quay lén này có chút mơ hồ, Kỷ chơi xấu Lý Dao Dao, mà không phải Lý muốn đánh người sao?
@Mấy người đều điên rồi sao: Xem trang phục hai người mặc, không phải đang quay phim chứ? Vì sao lại đem đoạn này lên mạng?
Vừa tiến vào đoàn phim một thời gian, tên đã nằm trên hot search, Kỷ Dao Dao dùng tay xoa mắt mình, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trong lòng khẽ thở dài, Lý Dao Dao đã bị người đại diện mang về, xa xa là cảnh cuối của Thường Du cùng Tương Vương, người đang đắm chìm trong diễn xuất vẫn không biết ngoại giới đã rối rắm phức tạp cỡ nào.

Tô Từ: Sao lại như vậy? Trời ơi, tại sao chỉ một thời gian ngắn đã bị nói xấu đến như vậy? Chị thật phục em.

Có người mua hot search, đề tài này không ngừng lên top, công ty bên kia cũng không muốn quản em, em xem nên làm sao bây giờ? [khóc lớn].

Tin nhắn Wechat của Tô Từ hiện lên, những người đại diện khác sớm đã bắt tay vào giải quyết sự việc, chỉ có người đại diện của mình lại như mẹ già dong dài.


Kỷ Dao Quang mắng thầm, ngón tay gõ lên màn hình: "Chị giải quyết đi." Cô nhìn thấy tin tức chỉ là không để bụng.

Thanh giả tự thanh trong vòng này là một việc không có khả năng.

Kỷ Dao Quang không nghe thấy đạo diễn bên kia hô "Cắt!", bàn tay cô vẫn gắt gao cầm điện thoại, bĩu môi thể hiện không vui trong lòng.

Một tiếng "Kỷ sư tỷ" truyền vào tai, cô ngẩng đầu đã thấy gương mặt tươi cười xán lạn của Giang Hoài.

Hai người cùng công ty, Kỷ Dao Quang xuất đạo sớm hơn Giang Hoài một chút, vậy nên một tiếng sư tỷ này cũng không tính quá phận.

Tuy rằng là nghệ sĩ cùng công ty nhưng ngày thường ít tiếp xúc.

Kỷ Dao Quang không nói gì, cô chỉ dùng ánh mắt dò hỏi, vì sao nam nhân xán lạn này đột nhiên ân cần.

"Kỷ sư tỷ, em cảm thấy chị thích hợp diễn Bình Dương công chúa, vì sao lại muốn diễn một vai tiểu tốt?" Giang Hoài cảm giác được sự xa cách lạnh nhạt từ trên người Kỷ Dao Quang truyền đến, hắn không dám ngồi cạnh cô, chỉ đứng cách cô một mét, hai tay cắm vào túi quần, nhẹ nhàng tùy ý đứng.

Không chỉ Giang Hoài tò mò mà những người trong đoàn cũng tò mò.

Kỷ Dao Quang nói thế nào cũng là minh tinh có lưu lượng lớn, ngay cả Lý Dao Dao cũng có thể diễn Bình Dương công chúa, cô cũng có thể.

Kỷ Dao Quang lãnh đạm nói: "Tôi thích." Cô không có hứng thú trò chuyện cùng Giang Hoài, nếu là trước kia vì chọc tức Thường Du, cô sẽ ra vẻ thân mật cùng một ít nam, nữ minh tinh, nhưng hiện tại cô chỉ hận không thể giữ khoảng cách mấy mét với mấy người này, cô sợ những báo lá cải lại sẽ lại tung tin vớ vẩn, sau đó dìm chết sự nghiệp truy thê của mình.


Giữa sân đã không thấy thân ảnh Thường Du, chỉ có Kiều Tây nhàm chán ngồi một bên.

Kỷ Dao Quang không nghe Giang Hoài hỏi, cô đứng dậy, bước nhanh về phía Kiều Tây, thấp giọng hỏi: "Thường Du đâu?" Thường Du một là về nhà hai là về khách sạn nhưng bây giờ Kiều Tây đang ở đây, có nghĩa Thường Du không đi xa.

Kiều Tây nhìn Kỷ Dao Quang một cái, nàng có lướt đến hot search trên Weibo, ngẫm lại đều do Lý Dao Dao bày mưu, nhưng vì sao vị này lại xem như không có việc gì? Một chút cũng không nóng nảy làm sáng tỏ? Còn có Tô Từ đâu? Vì sao cũng không làm gì? Chung công ty, có vài sự việc Kiều Tây cũng nghe nói đôi chút, công ty là kiếm lời, Kỷ Dao Quang đẩy hết lịch trình chạy đến đây diễn người qua đường Giáp, bên trong công ty đã sớm bất mãn, lại xảy ra chuyện này, khả năng công ty hận không thể để Kỷ Dao Quang rời đoàn phim.

"Chắc đang giảng kịch với Lý đạo." Một lúc lâu, nhìn thấy vẻ mặt có vài phần nôn nóng của Kỷ Dao Quang, nàng mới chậm rãi nói.

Tâm tư người trẻ thật không đoán được, vị chủ này chỉ biết lo suông, còn vị nào đó thì nghẹn mọi chuyện trong lòng, rõ ràng không buông được, bằng không sao có thể đưa thuốc cho Kỷ Dao Quang? Lần này hai người thật sự nháo quá mức, bất quá chuyện ly hôn, sợ sẽ không có khả năng.

Một cắn chết không bỏ, một không thể nề hà.

"Vì sao ông ấy lại tìm chị ấy nói về kịch bản?" Kỷ Dao Quang có chút bất mãn lẩm bẩm.

Kiều Tây đương nhiên nghe thấy lời cô, trừng mắt nhìn Kỷ Dao Quang, cười trừ một cái, chuyển đề tài hỏi: "Trên Weibo đang hất nước bẩn lên người em, em tính giải quyết thế nào?"
Kỷ Dao Quang không chút để nói: "Này không phải việc đoàn phim nên làm sao?"
Đó, vì chủ này có chủ ý của mình, thật đúng là không cần mình lắm chuyện.

Kiều Tây xê dịch thân mình, chừa khoảng trống cho Kỷ Dao Quang, hai người ngồi bên này mắt trông mong nhìn về trước.

Tới cảnh giới của Thường Du, căn bản không cần đạo diễn đơn độc chỉ điểm, năng lực lĩnh ngộ của nàng tuyệt đối hạng nhất.


Thời điểm đến tìm Thường Du, nguyên bản trên mặt Lý Âu đang tức giận cũng hiện lên tươi cười.

Kỷ Dao Quang không biết vì sao đã bị Lý Dao Dao tát một cái, nhưng không thấy cô đến hưng sư vấn tội.

Chỉ thấy Thường Du nhấp môi đứng yên, khí thế trên người cũng đủ khiến người khác sợ hãi.

Lý Âu sờ tay mình, nói: "Lý Dao Dao không thể ở lại đoàn phim, sự việc cụ thể chúng tôi sẽ làm sáng tỏ với đại chúng, sẽ cho Kỷ Dao Quang một công đạo.

Cô nói để Kỷ Dao Quang diễn thay, tôi cũng đã suy xét, thừa dịp này nói ra, vừa lúc còn đang hot.

Chẳng qua...." Lý Âu đột nhiên dừng nói.

Thường Du nhàn nhạt hỏi: "Chẳng qua gì?"
Lý Âu hít sâu một hơi, nói: "Chẳng qua tôi có điều kiện, cô biết Trình Hạc Niên? Cô ấy trong đoàn này diễn vai người qua đường, với tài hoa của cô ấy, làm như vậy thật sự phí phạm tài hoa.

Ca khúc chủ đề cùng MV tuyên truyền của "Nịnh Thần" tôi muốn mời cô ấy cùng Kỷ Dao Quang song ca, giọng tiểu Kỷ nhà cô tốt hơn kỹ thuật diễn nhiều."
Thường Du nhíu mày, nàng nghe nói qua Trình Hạc Niên, chỉ là không thân, nàng không biết Lý Âu vì sao lại muốn nàng mời Trình Hạc Niên, suy tư một lát, nàng hỏi: "Vì sao không để Lục Dư Thanh hát?" Lục Dư Thanh chính là nhân vật cấp bậc trời cao trong giới âm nhạc, là tòa thành không thể vượt qua, chẳng qua năm trước, vào yến hội sinh nhật tuổi 30 của mình, nàng tuyên bố rút khỏi giới trí, mai danh ẩn tích, ai cũng không biết nàng đi đâu.

Lý Âu nghe thấy ba chữ Lục Dư Thanh thì hai mắt sáng ngời, thanh âm cất cao vài lần, hàm chứa sự kinh hỉ không thể tin: "Cô có thể mời Lục Dư Thanh rời núi? Nếu như vậy, để cho cô ấy cùng Trình Hạc Niên hợp tác."
"Lý đạo, ngài không nói chuyện được với Trình Hạc Niên đúng không? Tôi cũng không có giao tình gì với Trình Hạc Niên." Thường Du có chút bất đắc dĩ nói.

Lý Âu thần bí cười, hắn nói: "Không có việc gì, tôi thấy quan hệ giữa Kỷ Dao Quang cùng cô ấy khá tốt, hai người thường đi cùng nhau, không chừng sẽ có ý đồ xấu gì đó."
Thường Du: "........."
Kỷ Dao Quang ngồi cạnh Kiều Tây, chờ đợi Thường Du trở về, diễn viên bên cạnh có chút sợ hãi rụt rè, tựa như muốn tiến lên đáp lời Kỷ Dao Quang, chẳng qua nhìn thấy mặt lạnh có chút chán nản của cô nên đành thôi.


Ngón tay đặt trên đùi gõ một chút, lúc Thường Du ra, Kỷ Dao Quang là người đầu tiên nhìn thấy nàng, đôi mắt sáng lên, vui sướng trên mặt đọng lại khi thấy sắc mặt âm trầm của Thường Du.

Nàng căn bản không đi về phía này, mà Kiều Tây đâu, đang không nhanh không chậm xắn tay áo, ánh mắt hình viên đạn nhìn về phía Kỷ Dao Quang.

Khách sạn cách đoàn phim không xa, đi vài bước đường đã đến.

Kỷ Dao Quang nhìn thân ảnh Thường Du cùng Kiều Tây dần biến mất, môi cô lẩm bẩm, muốn gọi tên hai người, cuối cùng vẫn chỉ ủ rũ cúi đầu, hai tay nắm chặt, bước nhanh về khách sạn.

Đoàn phim an bài khách sạn dựa theo tầm quan trọng của nhân vật trong kịch, với nhân vật mà Kỷ Dao Quang diễn, cô sẽ cùng diễn viên khác ở cùng, chỉ là Kỷ Dao Quang làm sao nguyện ý? Cô hao tốn tâm tư để được ở phòng đối diện phòng Thường Du, về tới phòng cũng không nghỉ ngơi, mà kề sát tai vào cửa nghe động tĩnh phía đối diện.

Thanh âm Kiều Tây lúc lớn lúc nhỏ, cuối cùng dần dần đi xa, tiếng đóng cửa không nặng không nhẹ truyền đến, Kỷ Dao Quang hít sâu một hơi, lưng dựa vào cửa lạnh băng xuất thần.

Hộp thuốc mỡ Thường Du đưa vẫn còn nằm trong ví, cô nhắm mắt lặp đi lặp lại cảnh Thường Du giúp cô thoa thuốc, bắt chước lại tình cảnh lúc đó cùng tâm tư có thể xuất hiện, chị ấy lúc đó là nghĩ thế nào? Chị ấy đến gần cô nhưng đã không còn ấm áp giống lúc trước ngược lại có một ý vị lạnh như bên trong.

"Tìm chị ấy, hỏi chị ấy một chút." Trong lòng không ngừng có giọng nói vang lên, Kỷ Dao Quang cố lấy dũng khí mở cửa, ánh đèn hành lang sáng lên, cô phảng phất như thấy cảnh mình bị Thường Du cho đứng ngoài cửa.

Vào lúc này, đối diện đột nhiên truyền đến thanh âm nhỏ, cửa hơi mở ra, ngay sau đó là gương mặt quen thuộc dò ra.

Kỷ Dao Quang: "............"
Liếc mắt nhìn Thường Du, lúc này Kỷ Dao Quang không thể trở về phòng.

Thường Du cũng không lập tức đóng cửa, điều này cho cô một tia hy vọng, lòng tràn đầy thấp thỏm cô tựa như ốc sên di chuyển, đường chỉ cách vài bước chân cô lại cảm giác như gần trăm mét.

Thường Du trở về phòng nhưng cửa vẫn mở..