Nàng Phi Điên Của Vương Gia Khát Máu

Quyển 2 - Chương 8-2: Huyết ngọc xuất hiện (2)




Cổ Nhược Phong vô cùng hài lòng ăn miếng điểm tâm, ừ, món điểm tâm đậu xanh xốp giòn này cũng không tệ, da bên ngoài giòn mà không ngán, nhân bên trong thơm ngọt mà không ngấy, ăn rất ngon!

Phong Huyết Lân đưa tay trái lên vuốt cắm: “Hình như Trương gia có rất nhiều bạc.”

Bỗng nhiên, đôi mắt đang khép hờ của Cổ Nhược Phong lấp lánh ánh sáng, chỉ thiếu chưa có hiện lên hai chữ “$”, điển hình cho tài nô!

Há miệng cắm miếng điểm tâm đậu đỏ mà Phong Huyết Lân đưa đến, trong đầu không ngừng tính toán, Trương gia, một trong ba đại thế gia của vương triều Mộ Dung, Trương Túy Dịch này có thể tính là nửa đương gia! Vậy chẳng phải bạc trong tay hắn...

Cổ Nhược Phong nghĩ vậy nên hôm qua tự mình đã viết ra những khế đất khế ước mua bán nhà, thịt đau trong nháy mắt liền khép lại, nàng quyết định, mạng Trương Túy Dịch này nên cứu!

Nhìn hai mắt vô cùng sáng kia của Cổ Nhược Phong, trong lòng Phong Huyết Lân mặc niệm ba giây cho Trương Túy Dịch, hi vọng Trương gia không bị Phong nhi vét sạch sẽ...

Sau khi mặc niệm xong, Phong Huyết Lân liền “ không chút lưu tình” phân phó: “Cứu người.” Về phần sau khi cứu về, Phong nhi dọa nạt như thế nào, hắn sẽ chỉ ngồi bên cạnh châm ngòi thổi gió thôi... Quả nhiên, trên thực tế Phong Huyết Lân cũng là một kẻ tài nô!

(Mỗ Lân: ngươi dám nói ngươi không thích bạc?

Mỗ Nguyệt 【 kiên định địa diêu đầu 】: Không thích! Ta thích... Vàng!

Mỗ Lân 【 ánh mắt cực kỳ kinh bỉ 】: ... )

Lần này người ra tay là Võng, đánh nhanh thắng nhanh là sở trường của hắn, cây kiếm trong tay, lao thẳng đến đám người hắc y nhân, trong nháy mắt liền thu dọn xong đám người đó! Lúc này những thủ hạ may mắn còn sống của Trương Túy Dịch chết lặng người, đây là người nào, có cần đả kích người khác như vậy không?! Rõ ràng không kém bọn hắn là mấy, vậy mà một kích tất sát, khiến cho những thứ bọn họ chăm chỉ khổ luyện hơn hai mươi năm làm sao có thể theo kịp được!

Dĩ nhiên thân thể của Trương Túy Dịch đã đến mức cực hạn, nhìn hai người một đen một đỏ trong xe ngựa, mặt nạ màu bạc, còn có tứ đại cao thủ bên cạnh người, đây không phải là Huyết vương gia và Huyết vương phi thì còn là ai được?! Tuy nhiên Trương Túy Dịch không quen biết Cổ Nhược Phong, nhưng nếu nàng có thể ra tay cứu giúp, trước không đề cập đến nàng có ý đồ gì, nhưng tính mạng của nhón người mình xem như tạm thời không gặp nguy hiểm rồi. Nghĩ đến đây Trương Túy Dịch liền hoa hoa lệ lệ hôn mê bất tỉnh, cũng may mà nữ tử yếu đuối bên cạnh hắn có thể đỡ được hắn.

Hai mắt Phong Huyết Lân nheo lại: “Hắn hôn mê rồi.”

Cổ Nhược Phong không vui trừng mắt một cái nhìn chằm chằm đám người may mắn còn sống sót cách đó không xa, sao hắn lại ngất chứ? Vậy tiền cứu mạng phải đi hỏi ai?!

“Hưu” một tiếng, theo tiếng xé gió, một viên thuốc bay ra từ trong xe ngựa, không nghiêng không lệch bay thẳng vào miệng Trương Túy Dịch, viên thuốc vào miệng lập tức tan rã, cho dù người bên cạnh có muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi!

“Dịch!” Vội vàng gọi một tiếng, Sở Nhân Nhân vỗ vào mặt Trương Túy Dịch, không biết vừa rồi Trương Túy Dịch ăn cái gì, có hai đến thân thể hắn hay không? Người trong xe ngựa là ai? Trên thế giới này, ngoài trừ Trương Túy Dịch, nàng không tin trên đời này còn có người tốt! Hơn nữa lần này còn cứu bọn họ, có thể nói là cùng đối đầu với Sát thủ Minh!

Trương Túy Dịch đau đớn nhíu mày, lại làm cho Sở Nhân Nhân hô to một tiếng, đau đớn trong lòng không phải là giả! Nếu Trương Túy Dịch chết, nàng cũng sẽ không sống một mình!

Cuối cùng, dường như hao hết lo lắng của Sở Nhân Nhân, Trương Túy Dịch chậm rãi mở mắt, những đau đớn trên người vẫn còn tồn tại như cũ, nhưng hắn bị nội thương rất nghiêm trọng, giờ cảm giác đã tốt hơn nhiều, trên người mình không có loại thuốc này, vậy khẳng định là Huyết vương gia cho rồi!

“Trương Túy Dịch tạ ơn Vương gia cứu mạng!”

Nhưng mà, thật lâu sau, bên trong xe ngựa vẫn không truyền đến một tiếng hồi âm...

Trương Túy Dịch cung kính cúi đầu cảm kịch thật lâu, cuối cùng không nhịn được ngẩng đầu lên, chỉ thấy mành xe ngựa đã buông xuống, bốn đại thị vệ không lên xe, nhưng xe ngựa đang chạy đến bên này.

Xe ngựa cách Trương Túy Dịch một trượng thì dừng lại, tứ quỷ Si Mị Võng Lượng đứng yên bên cạnh một lần nữa, đầu năm nay chỉ cần đi theo chủ tử, mỗi ngày đều có kịch hay để xem! Đôi mắt phượng của Mị câu lên, tròng mắt liếc nhìn người bên này, mãi đến khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Si mới thu liễm lại, chỉ là ngoài miệng vẫn không phục như cũ, thầm nói: “ Rõ ràng chính mình cũng nghĩ như vậy đấy thôi!”

Trương Túy Dịch không rõ là mình đã làm sai chỗ nào, lại cho là tính cách của Huyết vương gia vốn là như vậy, vì thế lại cúi đầu một lần nữa, mặc kệ là nói thế nào, đây chính là người đã cứu mạng mình!

Đứng trong gió tuyết đợi trọn vẹn một khắc đồng hồ, trong xe ngựa mới chậm rãi truyền đến một câu: “Trương Túy Dịch, ngươi biết tội chưa?” Giọng nói trong veo mà lạnh lùng của nữ tử, so với gió tuyết bên ngoài càng lạnh hơn!

Đây rõ ràng là giọng nói của Huyết vương phi Cổ Nhược Phong! Từ nhỏ trí nhớ của Trương Túy Dịch đặc biệt tốt, tuy chỉ nghe qua giọng của Cổ Nhược Phong một lần, nhưng lại khắc sâu trong trí nhớ của hắn, mặc dù hiện giờ bản thân bị trong thương nhưng vẫn như cũ nghe ra được!

Trương Túy Dịch nhíu mày, nghĩ lại một lần, không biết rốt cuộc mình đã sai ở đâu: “Túy Dịch không biết, mời Huyết vương phi chỉ dạy!” Trước mắt là lần thứ hai hắn gặp Huyết vương phi này, nên cũng không biết mình đã đắc tội với nàng ở đâu!

Gió, hình như lạnh hơn một chút: “Ngươi cũng biết cứu ngươi là người của bổn vương phi, người ngươi phải cảm tạ là bổn vương phi mới đúng!”

Suy nghĩ của Si Mị Võng Lượng trở nên lộn xộn theo gió... Vương phi có cần so đo như vậy không? Nàng cứu hay Vương gia cứu không phải là đều giống nhau sao? Hai người có gì khác nhau sao? Có sao? Có sao?!

Trương Túy Dịch kinh ngạc mở to hai mắt, trong đầu nhớ lại, trong ngày hội ở Vân Hồ, Huyết vương phi bảo vệ Huyết vương gia hắn đã nhìn thấy rõ ràng! Nàng muốn cho Huyết vương gia tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trong thiên hạ! Bây giờ, hắn cảm tạ Huyết vương gia thì có gì sai sao?

Trương Túy Dịch bối rối... Nhưng trước mắt, Huyết vương gia không hề lên tiếng, vậy người cứu hắn hẳn là Huyết vương phi, như vậy...

“Túy Dịch tạ ơn ân cứu mạng của Huyết vương phi!” Mặc kệ là cứu như thế nào, đã cứu thì phải cảm tạ! Trương Túy Dịch rất tự giác cúi đầu nói lời cảm tạ.

Trong xe ngựa...

Khóe miệng Phong Huyết Lân giật giật nhìn Cổ Nhược Phong càn quét hết mười đĩa điểm tâm bàn! Nàng... Có phải là đã ăn nhiều quá không? Không đúng, có phair hắn đã chuẩn bị nhiều quá hay không?

Cổ Nhược Phong lau vụn còn xót lại ngoài miệng, từ từ nâng ly trà trên bàn lên, thỏa mãn nhấp một ngụm, thuận tiện đánh cái ợ no nê: “Điểm tâm này cũng không tệ, ai làm? Khi nào quay về liền kêu hắn làm thêm điểm tâm đi.”

Phong Huyết lân hít sâu một hơi: “Trương Túy Dịch còn đang chờ bên ngoài...”

Lúc này Cổ Nhược Phong mới giật mình phục hồi tinh thần: “A...! Thiếu chút nữa ta liền quên mất!” Ài... Đều tại điểm tâm này gây họa! Làm hại nàng thiếu chút nữa quên vơ vét của cải!

Phất tay vén rèm cửa lên, nhìn lướt qua Trương Túy Dịch, ừ, nội thương khôi phục cũng không tệ, xem ra dược của nàng lại có tiến bộ rồi, khi nào quay về phải làm nhiều một chút chắc là cũng bán được không ít tiền đi?

“Ngươi muốn cảm tạ bổn vương phi như thế nào?” Cổ Nhược Phong nhíu mày, cảm tạ là phủ vân, bạc mới là đạo lý!

Trương Túy Dịch ngẩng đầu nhìn ánh mắt trêu tức của Cổ Nhược Phong, trong lòng cười khổ, hiện giờ hắn cái gì cũng không có, hắn có thể lấy cái gì để cảm tạ?

Sở Nhân Nhân cắn chặt răng, lấy ra miếng ngọc bội duy nhất trên người, đưa đến: “Hiện giờ chúng ta bị người hãm hại, bị người đuổi giết, đây là ngọc bội gia truyền của tổ tiên ta, nếu Huyết vương phi không chê...”

“Nhân Nhân!” Trương Túy Dịch lo lắng kêu lên một tiếng, làm sao hắn có thể để nàng đem bảo ngọc tổ truyền ra tặng cho người khác chứ?

Cổ Nhược Phong nhìn miếng ngọc bội trong tay Sở Nhân Nhân, kia là một miếng huyết ngọc! Mặc dù vòng tay huyết ngọc này không phải là huyết ngọc thuần túy, nhưng cũng được coi là cực phẩm! Đây cũng là thứ vô giá!

Phong Huyết Lân nheo mắt lại, nhìn chằm chằm miếng ngọc bội kia rất lâu: “Khí tức quen thuộc...”

“Chàng nói... Vòng tay huyết ngọc?” Cổ Nhược Phong khẽ nói.

“Ừm.” Phong Huyết Lân gật đầu, cho dù cách xa, nhưng khí tức trên đó cũng không thể nào giấu được hắn!

Bông tuyết hình lục giác tụ tập thành từng mảng từng mảng, lượn vòng rơi lên người Trương Túy Dịch và Sở Nhân Nhân, sau đó dừng lại ở trên đầu trên người bọn hắn.

“Mang theo bọn họ.” Thật lâu sau, Cổ Nhược Phong mới nói một câu như vậy, mành xe ngựa cũng rơi xuống theo những lời nói này, chắn tất cả phong cảnh bên trong.

Sở Nhân Nhân nhìn ngọc bội trên tay, hồng ngọc trên đời này rất hiếm, cho dù chỉ là một miếng ngọc nhỉ như vậy, cũng đủ để làm cho người khác cảm thấy háo thắng! Vậy mà Huyết vương phi này lại không muốn? Hay là... đợi đến khi đưa nhóm người mình đến nơi an toàn rồi mới muốn?

Đám người Trương Túy Dịch vào chiếc xe ngựa phía sau xe của Cổ Nhược Phong, cái đó chuẩn bị cho đám người Si Mị Võng Lượng, tuy nhiên bọn hắn không cần nghỉ ngơi, nhưng không phải còn có Phàm sao? Đối với sủng thê kia của Võng, Cổ Nhược Phong không bày tỏ điều gì. Bây giờ Trương Túy Dịch, Sở Nhân Nhân và Phàm ngồi chung một xe ngựa, đương nhiên, bên trong còn có một Tuyết Cơ...

Mà ba người thị vệ may mắn của Trương Túy Dịch vừa vặn đảm nhiệm chức xa phu, bên ngoài tuy rét lạnh, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, lạnh giá này vốn không là gì đối với bọn hắn.

Sắc trời càng lúc càng tối, mà trên đường bởi vì đám người Trương Túy Dịch mà bị trì hoãn, lại thêm tuyết lớn như vậy, lúc này muốn vào thành cũng không còn kịp rồi! Đêm nay đành phải nghỉ ở trong núi thôi...

Chỉ là, đêm nay lại là ngày trăng tròn!

Nhìn bóng đêm buông xuống, nhìn ánh trăng tròn kia dần dần hiện lên...

“Shit!” Cổ Nhược Phong thấp giọng mắng một tiếng, vậy mà nàng lại quên mất ngày quan trọng như vậy! Đêm nay trăng tròn, đối với Lân mà nói, sẽ là loại tra tấn như thế nào!

“Si, hạ trại!” Thanh âm lần lành càng trong veo mà lạnh lùng hơn, còn có chút lo lắng không thể nhận ra!

Dĩ nhiên Si Mị Võng Lượng cũng biết trăng tròn ban đêm rất đặc biệt với chủ tử bọn hắn! Si vội vàng tìm một nơi khuất gió rồi ngừng xe ngựa lại, tứ quỷ bắt đầu tìm củi nhóm lửa.

Đám người Trương Túy Dịch cũng xuống xe ngựa sưởi ấm, thuận tiện xử lý những vết thương trên người.

Có viên thuốc kia của Cổ Nhược Phong, thân thể của Trương Túy Dịch đã không còn có gì đáng ngại, ngược lại ba ám vệ may mắn sống sót của hắn lại bị thương nghiêm trọng hơn rất nhiều! Trương Túy Dịch đưa mắt nhìn về phía xe ngựa của Cổ Nhược Phong, dược kia hiệu quả thế nào hắn đã tự mình lĩnh hội qua, chỉ là... Nếu dược tốt hiếm có, có thể được một viên cũng đã là vận khí, lại mở miệng hỏi nàng, sợ là không tốt đẹp gì! Nhưng ba người nay liều mạng vì mình...

Lúc Trương Túy Dịch còn đang suy nghĩ, trong xe ngựa liền bay ra ba viên thuốc, Trương Túy Dịch dễ dàng tiếp được, cái gì cũng không nói, nhưng mùi thơm ngát tỏa ra từ viên thuốc kia, Trương Túy Dịch liền biết đây là viên thuốc mình đã ăn lúc hôn mê!

“Đa tạ Vương phi ban thuốc!” Lời nói này thật sự xuất phát từ trong lòng! Mặc kệ Huyết vương phi có ý đồ gì với mình, nhưng giờ khác này, Trương Túy Dịch hắn đã nhận định rồi! Hiện giờ Trương gia đã rơi vào trong tay người nọ, trên người hắn một xu cũng không có, bị người đuổi giết, tìm được đường sống trong chỗ chết, sinh mạng này, là Cổ Nhược Phong cứu! Cho dù nàng muốn Trương gia, hắn cũng sẽ hỗ trợ lấy!

Mà bên trong xe ngựa, lúc này Cổ Nhược Phong lại không nghĩ nhiều đến vậy, hai lần trăng tròn trước, luôn xảy không ít chuyện, nhất là lần trước, một kích trí mạng của quốc sư Thiên Tâm khiến cho Cổ Nhược Phong đến giờ vẫn còn cảm thấy sợ! Mặc dù mình liều mạng khiến hắn bị nội thương nghiêm trọng, nhưng thời gian một tháng cũng đủ để cho hắn khôi phục! Mà một tháng qua, đám người Phong Huyết Lân phái đi đã lật tung khắp cả vương triều Mộ Dung, nhưng vẫn không hề tìm thấy bất kỳ tung tích nào của hắn! Lúc đó hắn bị thương nghiêm trọng, vốn không thể rời khỏi vương triều Mộ Dung, mà ngày thứ hai Lân đã cho người đi tìm rồi! Chuyện này là một vướng mắc rất lớn trong lòng Cổ Nhược Phong, hôn may lại là đêm trăng tròn, loại cảm giác bất an này càng đặc biệt trở nên nghiêm trọng!

Cho đám người Trương Túy Dịch mấy viên thuốc kia hoàn toàn là vì không muốn bọn hắn vướng chân mình, tối nay, nhất định là một đêm không yên lành!

Cổ Nhược Phong và ngũ quỷ Si Mị Vọng Lượng Phàm đều nghiêm mà đợi trận, trăng tròn lần trước ngũ quỷ cũng trải qua cảnh tượng đó, nên lần này liền có ấn tượng rất sâu sắc! Hơn nữa, tận mắt chứng kiến Cổ Nhược Phong bị thương, cảm giác này lại càng thêm khổ sở! Đêm nay, cho dù có xảy ra chuyện gì, bọn hắn đều sẽ bảo vệ chủ tử thật tốt!

Trăng sáng càng ngày càng lên cao, mồ hôi trên mặt Phong Huyết Lân không ngừng chảy xuống, cố nén cảm giác khát máu, từ từ bắt đầu lâm vào trạng thái hôn mê...

Bên ngoài xe ngựa, Si Mị Võng Lượng Phàm đều nghiêm túc canh giữ, thậm chí ngay cả Tuyết Cơ cũng trở nên nghiêm túc, canh giữ bên cạnh xe ngựa, không cho bất kỳ người nào đến gần!

Đám người Trương Túy Dịch cũng cảm thấy không khí có chút kì quái!

"Ngao --" tiếng gầm của một con lang, trong đêm tối, trên nền tuyết trắng xuất hiện một đôi mắt màu xanh mang theo vài phần dữ tợn!

"Đó là..." Giọng nói của Tuyết Cơ có chút run rẩy, "Hỏa lang."