Nàng Tiểu Thư Đại Hào Danh Giá

Chương 71




Ngày hôm sau, Tương Nhược Lan tưởng rằng nhất định sẽ bị thái phu nhân trách mắng. Dù sao trong xã hội nam quyền này, nàng lại nói với phu quân mình những lời như thế là đại nghịch bất đạo đến cỡ nào. Nàng không thể tưởng tượng được thái phu nhân sẽ phản ứng ra sao.

Chắc chắn là không thể dùng gia pháp, nàng có kim cẩm y, thái phu nhân sẽ không dám đánh. Nhưng cuối cùng Hầu phủ vẫn là do bà làm chủ, bà còn nhiều cách khiến mình khó chịu.

Nàng âm thầm suy đoán phản ứng của thái phu nhân, cũng nghĩ ra một số biện pháp ứng phó.

Nhưng không nghĩ tới là khi nàng đến Tùng Hương viện thỉnh an thái phu nhân, thái phu nhân vẫn đối xử với nàng như trước, kéo tay nàng nói chuyện phiếm như không hề hay biết gì.

Tương Nhược Lan trong lòng kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ con khỉ kia không nhắc tới chuyện này cho thái phu nhân? Nhưng có lẽ là vì con khỉ kia cảm thấy chuyện này nếu nói ra sẽ rất mất mặt. Mình lại bị thê tử chê bỏ.

Tương Nhược Lan cười thầm, nhưng bất kể như thế nào cũng tốt, có thể gạt thái phu nhân là được. Sống thoải mái hơn được một ngày thì cứ sống.

Sau đó, nàng nói với thái phu nhân muốn đến Lưu phủ một chuyến, tiếp tục chữa trị cho Lưu Tử Đồng, thái phu nhân cười đáp ứng, lại hỏi về bệnh tình của Lưu tiểu thư một chút. Cận Yên Nhiên nghe thế liền nói:

– Đi Lưu phủ? Ta cũng muốn đi, nghe nói Lưu tiểu thư gần đây bệnh tình khá hơn nhiều, ta cũng muốn đi xem một chút!

Nghe được bên ngoài đồn đại Tương Nhược Lan trị hết bệnh cho Lưu Tử Đồng nàng luôn không tin. Không bằng tự nhìn thấy thì hơn.

Tương Nhược Lan làm sao không hiểu ý, nàng cười nói:

– Được, cùng đi!

Hai người ngồi xe ngựa đi Lưu phủ, đầu tiên là đến chỗ Lưu phu nhân hỏi han một chuyến.

Mới hơn mười ngày không gặp, Lưu phu nhân đã có thể xuống giường, khí sắc cũng tốt hơn nhiều. Nhìn thấy Tương Nhược Lan, vội vàng bước lên hành lễ, cười nói:

– Lại phải làm phiền Hầu phu nhân.

Tương Nhược Lan hoàn lễ, đầu tiên là chuyển lời hỏi thăm của thái phu nhân rồi hỏi:

– Thân thể Lưu phu nhân thế nào rồi?

Nói tới đây, Lưu phu nhân vẻ mặt đầy cảm kích:

– Nhắc tới chuyện này, lão thân thật không biết nên cảm tạ Hầu phu nhân thế nào. Từ khi dựa theo những phương pháp thực liệu của Hầu phu nhân, thân thể khá lên rất nhiều. Bây giờ, cũng không phải uống nhiều thuốc như trước, lão thân cảm thấy cuộc sống vui vẻ nhiều lắm.

Nói tới đây, mọi người đều cười rộ lên.

Tiếp theo, Lưu phu nhân lại sai Vân Tiếu đưa ra lễ vật đã chuẩn bị sẵn, hai tay đưa đến tận tay Tương Nhược Lan:

– Đây là chút tâm ý của lão thân, xin Hầu phu nhân đừng chê.

Tương Nhược Lan cười tiếp nhận, liên mồm cảm ơn.

Cận Yên Nhiên ngồi một bên hồ nghi nhìn Tương Nhược Lan, nghĩ thầm, chẳng lẽ nàng thật sự biết chữa bệnh?

Tương Nhược Lan cùng Lưu phu nhân hàn huyên vài câu xong liền cùng Cận Yên Nhiên đi về phòng Lưu Tử Đồng. Hôm nay, Lưu Tử Đồng đã về lại vườn cũ, có thể thấy được tâm tình của nàng đã tươi vui không ít.

Đi đến đó thì Lưu Tử Đồng mời từ hoa viên tản bộ về. Nàng nhìn thấy Tương Nhược Lan, đầu tiên sắc mặt vui mừng nhưng chợt nhớ ra là trước kia chính nàng là kẻ đầu sỏ hại mình, lại trầm mặt xuống.

– Tương Nhược Lan, ngươi lại tới làm gì?

Sau đó nhìn Cận Yên Nhiên, sắc mặt khá hơn một chút:

– Cận tiểu thư tới!

Cận Yên Nhiên đến kéo tay nàng cười nói:

– Lâu rồi không thấy ngươi, hôm nay cố ý cùng tẩu tẩu đồng thời đến xem ngươi!

Nàng dù thấy sắc mặt Lưu Tử Đồng có những nốt mụn nhưng không lộ ra một chút kinh ngạc hay cười nhạo tựa như không phát hiện ra khiến tâm lí Lưu Tử Đồng thoải mái không ít, cười nói:

– Vậy sau này ngươi thường xuyên đến đây chơi.

– Được! Cận Yên Nhiên cười đáp ứng. Hai tiểu cô nương nhìn nhau cười, vô cùng vui vẻ.

Tương Nhược Lan ở một bên nhìn, bất đắc dĩ nghĩ. Thì ra tiểu cô mặt lạnh chỉ nhằm vào mình ta.

Lại nhìn Lưu Tử Đồng, thấy mụn trên mặt nàng đã không còn đáng sợ như hôm trước, mặt cũng tròn lên, tinh thần rất khá liền cười nói:

– Lưu tiểu thư. Ta đến để cạo gió cho ngươi.

Nha hoàn Mai Hương bên người Lưu Tử Đồng nhìn Tương Nhược Lan cười nói:

– Hầu phu nhân, ngài đã tới, chúng ta ngày nào cũng ngóng trông người tới! Lần trước người cạo gió cho tiểu thư xong, vài ngày sau tiểu thư đã tới nguyệt sự. Thật là thần kì! Hầu phu nhân, xin người nhất định chữa bệnh cho tiểu thư, Mai Hương xin dập đầu với ngài

Vừa nói rồi lập tức quỳ xuống dập đầu ba cái.

Lưu Tử Đồng dậm chân nói:

– Mai Hương, ngươi cầu nàng làm cái gì!

Sau đó nhìn Tương Nhược Lan hừ một tiếng, kéo tay Cận Yên Nhiên đi vào phòng.

Mai Hương đứng dậy nói với Tương Nhược Lan:

– Hầu phu nhân, ngài đừng phiền lòng. Thật ra, trong lòng tiểu thư rất cảm ơn người, mấy ngày nay vẫn nhớ đến người!

Tính tình trẻ con sao nàng lại đi so đo. Tương Nhược Lan vỗ vỗ tay Mai Hương, cười cười bước vào.

Trong phòng, hai tiểu cô nương đang ngồi nói chuyện, nghe Cận Yên Nhiên hỏi:

– Tử Đồng, tẩu tẩu ta thật sự chữa được bệnh cho ngươi.

Giọng nói lộ vẻ không tin.

Lưu Tử Đồng không muốn nhưng vẫn gật đầu.

Cận Yên Nhiên vẻ mặt kinh ngạc:

– Sao có thể thế được. Còn chưa bao giờ nghe nói nàng biết chữa bệnh.

– Ta cũng không dám tin, nhưng là thật sự nàng cạo cạo trên người ta một lúc, qua vài ngày bệnh của ta đã khá lên nhiều.

Hai tiểu cô nương mắt to trừng mắt nhỏ.

Tương Nhược Lan bên cạnh rửa tay xong rồi cười nói:

– Lưu tiểu thư, bắt đầu thôi.

Lưu Tử Đồng nghe lời ngồi lên giường, như là nhớ ra cái gì nói với Mai Hương:

– Phái người đến Thái y viện gọi ca ca ta, nói là Hầu phu nhân đã tới.

Tương Nhược Lan vừa bắt đầu cạo gió vừa hỏi:

– Sao thế?

Lưu Tử Đồng nói:

– Ca ca ta nói muốn thỉnh giáo ngươi chuyện cạo gió, dặn ta rằng nếu ngươi đến thì báo cho hắn.

Tương Nhược Lan lúc này mới nhớ ra, lần trước đáp ứng hắn mấy ngày sau sẽ tới Lưu phủ. Nhưng là sau khi Thái hậu ban thưởng có nhiều việc bận rộn nên quên khuấy đi mất, đến hôm nay mới tới.

Mai Hương lên tiếng đi ra ngoài.

Lúc này, Cận Yên Nhiên bước lên, tròn mắt khẩn cầu Lưu Tử Đồng:

– Ta có thể ở đây nhìn không?

– Ngươi ở đây nói chuyện với ta cũng tốt. Cạo gió hơi đau, ngươi nói chuyện cùng ta cũng giúp ta phân tán lực chú ý. Lưu Tử Đồng cười nói.

Cận Yên Nhiên vừa nói chuyện với Lưu Tử Đồng vừa ngạc nhiên nhìn thủ pháp Tương Nhược Lan vô cùng thuần thục cạo gió cho Lưu Tử Đồng. Nhìn Tương Nhược Lan chăm chú, đột nhiên cảm giác lúc này Tương Nhược Lan không đáng ghét như bình thường.

Sau đó, lại thấy trên người Lưu Tử Đồng đỏ bừng lên, không khỏi bưng miệng, ánh mắt sợ hãi.

Lưu Tử Đồng thấy, vội vàng vỗ tay nàng an ủi nói:

– Không có việc gì không có việc gì, đây là hiện tượng bình thường, qua vài ngày là tốt rồi

Tương Nhược Lan không ngừng tay:

– Lưu tiểu thư hôm nay phối hợp thế này. Ta rất muốn thưởng cho ngươi.

– Ta không cần ngươi thưởng. Lưu Tử Đồng bĩu môi trả lời.

– Ta tặng ngươi thuốc cao có thể trị mụn trên mặt ngươi ngươi cũng không muốn.

Lưu Tử Đồng hưng phấn vội vàng quay đầu, hai mắt sáng bừng:

– Thật sao?

Nhưng ngay lập tức lại ngại ngùng:

– Ta cũng không phải rất muốn.

Tương Nhược Lan bật cười, đúng là tiểu cô nương:

– Là ta nghĩ tới ngươi, muốn ngươi giúp ta thử xem hiệu quả, được chứ!

Tiểu cô nương làm ra vẻ miễn cưỡng:

– Được, ta giúp ngươi một lần.

Cạo gió xong, Cận Yên Nhiên thừa lúc Tương Nhược Lan ra ngoài rửa tay, nhỏ giọng hỏi Lưu Tử Đồng:

– Tử Đồng, sao ta cảm giác được ngươi không hề hận nàng, không phải lúc đầu chính nàng đã đẩy ngươi xuống nước.

Lưu Tử Đồng nhìn Tương Nhược Lan đang rửa tay ngoài cửa sổ, bĩu môi, nhỏ giọng nói:

– Lúc đầy ta cũng rất hận nàng…. Nàng quay đầu nhìn Cận Yên Nhiên: – Nhưng suy nghĩ kĩ, nàng rất đáng thương, chúng ta đều có cha mẹ, huynh đệ, tỷ muội nhưng nàng lại không có gì cả…. Mẫu thân ta nói, trẻ con không có mẫu thân rất đáng thương, tính cách có bướng bỉnh một chút cũng khó tránh khỏi. Bây giờ nàng đã gả cho ca ca ngươi, mọi người đều thấy nàng đã thay đổi. Có thể thấy nàng vẫn muốn làm người tốt. Bây giờ nàng phí tâm giúp ta trị bệnh, ta cũng không hận nàng nữa…

Lưu Tử Đồng thấy Cận Yên Nhiên không nói, lại hỏi:

– Ta thấy ngươi cũng không thích nàng.

Cận Yên Nhiên bĩu môi:

– Ngươi không biết đó thôi, ở nhà nàng toàn coi thường tiểu tẩu.

Lưu Tử Đồng lắc đầu nói:

– Ta cảm giác được Tương Nhược Lan mặc dù tính tình hơi ngang ngược, không quy củ nhưng nàng không phải là người xấu! Hơn nữa…

Nàng nhỏ giọng nói vào tai Cận Yên Nhiên:

– Những di nương cũng không phải là người tốt. Bệnh của mẫu thân ta chủ yếu là vì các di nương khiến cho bà tức giận, các nàng rất quỷ quái.

Rồi lại thở dài:

– Ta rất sợ sau này cũng phải đối mặt với việc này, nhưng thật không có cách nào, ngay cả ca ca ta cũng có thông phòng chứ đừng nói đến những nam nhân khác.

– Nhưng ta cảm giác tiểu tẩu của ta không phải là người xấu.

Lưu Tử Đồng che miệng cười:

– Yên Nhiên, ngươi thật buồn cười, chẳng lẽ trên trán nàng sẽ khắc hai chữ người xấu.

Cận Yên Nhiên thấy nàng chê cười mình, tức giận hừ một tiếng.

Lưu Tử Đồng thấy nàng tức giận kéo tay nàng nói:

– Được rồi, ta nói sai rồi. chúng ta không nói chuyện đó, nói chuyện khác đi. Gần đây có chuyện gì hay? Tháng sau nếu ta khá hơn, có lẽ sẽ cùng mẫu thân tiến cung dự sinh nhật Hoàng hậu nương nương, đến lúc đó sợ không biết gì, nhất định sẽ bị người chê cười!

Cận Yên Nhiên lúc này mới quay mặt, nhắc tới chuyện bát quái trong các phủ.

Tương Nhược Lan rửa tay xong, đem hoa đào bạch diện cao đưa cho Lưu Tử Đồng nói:

– Đây là dùng hoa đào, dưa chuột, bạch đinh hương và mật ong mà chế thành cao, mỗi ngày dùng hai lần. Đắp lên mặt chừng một khắc thì rửa sạch. Cách điều chế đã nói cho ngươi rồi, ngươi yên tâm dùng! Cái này trị mụn nghe nói hiệu quả rất tốt.

Lưu Tử Đồng vui mừng nhưng lại tỏ vẻ không cần nói:

– Ta chỉ giúp ngươi thử hiệu quả thôi

Tương Nhược Lan cười cười, không nói.

Lúc này, Lưu Tử Đồng xuống giường, lấy từ trong tủ ra một vật màu trắng, từ từ đi đến bên cạnh Tương Nhược Lan, không nhìn nàng, chỉ đưa tay ra:

– Cho ngươi!

Tương Nhược Lan nhìn tay nàng, chỉ thấy nàng cầm một con búp bê bằng lụa trắng, ngũ quan thêu chỉ kim tuyến, quần áo rất đẹp đẽ. Dù có hơi cũ nhưng rất khéo léo, tinh xảo.

Lưu Tử Đồng chớp chớp mắt, không nhìn Tương Nhược Lan nói:

– Đây là thứ ngày đó ngươi muốn xem. Cho ngươi.

Tương Nhược Lan trong lòng nóng lên, nhận lấy búp bê vải, cổ họng như tắc lại. Hai kiếp làm người, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhận được món quà hữu tình như vậy. Lại còn do tiểu cô nương kém mình 10 tuổi tặng…

Nàng cầm tay Lưu Tử Đồng, nghẹn ngào nói:

– Tử Đồng, cám ơn ngươi.

Lưu Tử Đồng không nói gì, không lâu sau, quay đầu lại nhìn Tương Nhược Lan cười cười, mặt hơi ửng đỏ.