Nạp Thiếp Ký I

Chương 304: Hẹn hò như mộng




Bấy giờ, các tiểu thái giám khênh vào một rương đồ trang sức rất đẹp, sau khi mở ra, Lý công công nói: "Án đạo lý, Dương tước gia và Bá tước thái phu nhân, phu nhân nên nhập triều tự thân thụ lĩnh sắc phong của hoàng thượng. Nhưng Dương tước gia có công vụ tại thân, phải lập tức đi nhậm chức, do đó hoàng thượng đặc mệnh cho chúng tôi đến đây đại diện cho hoàng thượng sắc phong. Trong rương này đều là y quan và khăn quàng vai (nguyên văn: Hà bí, một phần trong lễ phục phụ nữ quý tộc Trung quốc thời xưa), xin hãy mặc vào."

Ngay sau đó có mấy tiểu nha hoàn bước lên, khiêng rương vào trong nhà trong. Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết vui mừng vào hậu đường thay y phục, một lát sau bước ra, thấy hai người đều mang thái quán (một loại mũ. Người Trung Quốc khi lớn, con trai đến hai mươi tuổi thì làm lễ đội mũ, khi đó được gọi là nhược quán, khi chưa hai mươi gọi là vị quán) của mệnh phụ, trên có tết hai dãy hà bí bằng lụa màu quấn lên quá đầu rồi vòng qua trước ngực, tai đeo khuyên bằng vàng, quả thật là ung dung cao quý, nghi thái vạn thiên.

Mọi người đều lớn tiếng chúc mừng, Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết từ từ thích ứng cái gọi là hạo mệnh phu nhân thân phận cao quý này, cười ha ha lệnh cho người hầu bày yến tiệc đãi quý khách.

Hiện giờ Dương phủ chẳng còn chuyện ăn cơm trắng mà phải do dự ba bốn lần như xưa nữa, nhanh chóng bày yến tiệc linh đình.

Ngoại trừ Tần Chỉ Tuệ mang thai không thể uống rượu, những nữ nhân khác đều mừng cho Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết, không người nào là không nâng ly sướng ẩm. Dương Thu Trì thì ngồi cạnh Lý công công và Tiền bố chánh sứ cùng những người khác, uống cho lâm li thống khoái rồi mới tan tiệc.

Sau khi tiễn quan khách về, cả nhà tụ lại phòng khách nói chuyện.

Dương Thu Trì nói mình đã thăng làm Tứ Xuyên Ba châu tri châu, Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết cùng mọi người đều cao hứng phi thường.

Phùng Tiểu Tuyết đã lâu không gặp phu quân, ngồi cạnh Dương Thu Trì mà mừng không biết sao kể xiết, vừa mới nhấp có chút rượu mà mặt đã ửng hồng, tuy trên mặt còn có khối bớt đen, nhưng vẫn không che được vẻ phong tình của tiểu mỹ nhân tuyệt sắc.

Dương Thu Trì yêu thương cầm tay nàng hỏi tình hình chuyện nhà.

Trong lúc nói chuyện, Dương Thu Trì phát hiện Phùng Tiểu Tuyết cứ nhìn về phía Hồng Lăng mãi, bèn cười hì hì ngoắc tay gọi Hồng Lăng.

Hồng Lăng vũ mị tuyệt luân, dung nhan tiếu lệ vô cùng, giống như viên dạ minh châu lung linh dưới ánh trăng, dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của những người khác. Hồng Lăng ngoan ngoãn chạy lúp xúp tới quỳ xuống thưa: "Hồng Lăng xin ra mắt lão thái thái, thái thái."

Dương mẫu quay sang hỏi Dương Thu Trì: "Vị này..."

"Đây là tiểu nha hoàn trong lần phá án mưu phản của Mễ viên ngoại ở Vũ Xương lần trước, tên là Hồng Lăng, hiện giờ là thiếp thân tiểu nha hoàn của Tống Tình." Dừng lại một chút, hắn hơi ngượng ngập tiếp: "Và cũng là thông phòng đại nha hoàn, và đã nói kỹ trước đó rồi, nếu như em ấy có thể mang thai với con, thì sẽ thu về một phòng."

Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết bừng tỉnh hiểu ra gật gật đầu, dùng ánh mắt từ ái nhìn Hồng Lăng, thấy dáng vẻ của nàng thật dễ thương, quả thật là người khiến cho người ta vừa nhìn đã yêu, mỹ nhân đẹp từ trong trứng đẹp ra.

Phùng Tiểu Tuyết bảo nàng ta đứng dậy, cầm tay nàng nói: "Ta nghe Chỉ Tuệ có nói qua em, nói em người vừa thông minh, lại xinh xắn hiểu ý người, còn biết nấu món rất ngon, đúng không?"

Hồng Lăng hơi thẹn, cúi đầu đáp: "Đa tạ bà lớn và bà hai đã khen ngợi."

Tống Tình đứng một bên nhắc nhở: "Thái phu nhân và phu nhân là hạo mệnh phu nhân được triều đình sắc phong, không thể gọi bừa như vậy nữa."

"Dạ!" Hồng Lăng vội chữa ngay, "Đa tạ thái phu nhân khoa tưởng, đa tạ bà hai khoa tưởng."

Tống Tình lại nói: "Cái này lại không đúng nữa, trong nhà này chỉ có một bà lớn, đó chính là phu nhân, còn Chỉ Tuệ tỷ tỷ và ta, các em chỉ có thể gọi là di nương."

"Dạ!" Hồng Lăng đáp ứng, nói lại: "Đa tạ Tần di nương khoa tưởng."

Dương Thu Trì nói: "Làm gì mà nhiều quy củ thế, cứ gọi lại nhị phu nhân, tam phu nhân cho rồi. Hồng Lăng, em cứ gọi như vậy đi."

Hồng Lăng vội đáp: "Dạ, thiếu gia."

"Không quy củ!" Tống Tình bước đến cạnh Dương Thu Trì, nói với Hồng Lăng: "Đã về nhà cả rồi, thái phu nhân, phu nhân đều có mặt, sao lại còn gọi thiếu gia được, phải gọi là lão gia, nếu như cứ gọi là thiếu gia này thiếu gia nọ, thì sau này Chỉ Tuệ sinh em bé rồi nên gọi thế nào."

"Dạ!... lão gia!" Hồng Lăng bị Tống Tình chỉnh cho hồ đồ cả lên.

Tống Vân Nhi xả cho Tống Tình một câu: "Tỷ sao lấy đâu ra nhiều quy củ thế! Cứ gọi tùy tiện như trước kia có phải hay hơn không, tự do tự tại."

"Cái đó không đúng rồi." Tống Tình đáp, bước đến cạnh Dương mẫu, cầm nâng tay bà lên nói: "Thái phu nhân, hiện giờ không còn giống như lúc trước nữa. Lão gia chúng ta đã được phong bá tước, thái phu nhân, phu nhân cùng đã được sắc phong hạo mệnh phu nhân, chúng ta hiện giờ có thể được coi thuộc hàng người trên kẻ trước của triều đình, nếu như đóng cửa lại mọi người có xưng hô thế nào cũng không sao, nhưng nếu có người ngoài, nghe lối xưng hô không thành quy củ như vậy, sẽ khiến người ta ngầm cười chúng ta."

Dương mẫu gặt gật đầu: "Tình nhi nói có lý, như vậy đi, con là người định ra quy củ, sau đó cứ án theo quy củ này mà làm, không thể để cho lão gia các ngươi mất mặt." Xong chuyển đầu nhìn về phía Bạch phu nhân: "Chẳng hay ý thân gia thế nào?" Bạch phu nhân vốn là người nhà quan xuất thân, đối với chuyện tôn ti luân thường cũng rất xem trọng, mỉm cười nói: "Lời thái phu nhân chí phải, một gia đình lớn không có lề thói quy củ thì không thể được."

"Vậy thì tốt." Dương mẫu cười hà hà nói với Tống Tình: "Tình nhi, con cứ định củ đi là được."

Có Dương mẫu và Bạch phu nhân bênh vực, Tống Tình như nắm được thượng phương bảo kiếm trong tay, hoan hỉ gật đầu đáp ứng, chuyển thân quét mắt nhìn xung quanh, nói: "Ta phụng mệnh thái phu nhân, định ra quy củ, sau này ai làm trái lại, gia pháp xử trị!"

Các nha hoàn, bà mụ cùng người hầu đều dạ vang đáp ứng.

Tống Tình tiếp: "Lão thái thái, thái thái là hạo mệnh thái phu nhân, phu nhân, trước mặt người ngoài chỉ được phép xưng theo phong hiệu, còn ở trong nhà, thì có thể xưng hô là lão thái thái, thái thái. Tiểu Tuyết tỷ tỷ đương nhiên có thể xưng hô với phu nhân là mẹ, còn Chỉ Tuệ tỷ tỷ và ta cũng không có tư cách đó, chỉ có thể xưng hô là thái phu nhân, lão thái quân hay là lão thái thái. Lão gia của chúng ta hiện giờ là bá tước, khi ở trước mặt người ngoài phải xưng hô là tước gia, ở trong nhà thì có thể xưng hô là lão gia, không được phép xưng hô là thiếu gia, như vậy không có quy củ."

Dừng một chút, lại chỉ Tần Chỉ Tuệ và Bạch Tố Mai: "Đối với Chỉ Tuệ và ta, thì phải xưng hô là Tần di nương, Tống di nương, sau này Bạch cô nương quá môn, thì phải xưng hô là Bạch di nương, người nhà với nhau thì có thể xưng hô là "nãi nãi" (mợ), không được phép xưng hô là thái thái (bà)."

Nói đến đây, lại khẽ lay cánh tay của Dương Thu Trì, nói với Tần Chỉ Tuệ và Bạch Tố Mai: "Tiếng gọi phu quân hay tướng công này chỉ có Tiểu Tuyết tỷ tỷ mới được xưng hô, chúng ta chỉ có thể xưng hô là lão gia hoặc tước gia, đặc biệt là khi có người ngoài, ngàn vạn lần không được làm sai."

Dương mẫu vừa ý kéo tay Tống Tình, nói: "Rất tốt, trong nhà phải có con giúp bà lớn làm chủ mọi chuyện mới được."

"Đa tạ thái phu nhân khoa tưởng." Tống Tình mừng rỡ thưa.

Dương mẫu nhìn Tống Tình và Hồng Lăng, nhỏ giọng hỏi: "Hai đứa các ngươi có tin mừng chưa?"

Tống Tình và Hồng Lăng đều tái mặt, khe khẽ lắc đầu.

Dương mẫu an ủi: "Không hề gì, hai đứa còn nhỏ, từ từ rồi có." Rồi bà quay sang Dương Thu Trì: "Lần này con đến Ba châu thì mang theo hai đứa Tống Tình và Hồng Lăng đi, tranh thủ lần sau trở về nếu đều có mang hài tử như Chỉ Tuệ vậy thì mẹ vui lắm! Ha ha ha!"

Tống Tình và Hồng Lăng đều đỏ mặt, nghe nói có thể cùng đi với Dương Thu Trì tới Ba Châu, lòng vui mừng khôn xiết.

Nhân lúc bọn họ đang nói chuyện, Dương Thu Trì đến cạnh Tần Chí Tuệ, thấy bụng nàng đã lúp xúp, chúi đẩu nghe em bé trong bụng nàng, khiến Tần Chỉ Tuệ đỏ bừng cả mặt, nhưng lòng thì sung sướng vạn phần. Dù gì thì nàng cũng là người đầu tiên mang thai cho Dương Thu Trì, nếu như là sinh con trai, thì vị trí của nàng trong nhà này chỉ sau Phùng Tiểu Tuyết, địa vị không thể lay động. Tuy vậy, nàng không biết là còn có một Liễu Nhược Băng đã có mang với Dương Thu Trì sớm hơn nàng mấy ngày.

Dương Thu Trì hỏi: "Em bé của chúng ta có nghịch ngợm không?"

Tần Chỉ Tuệ cười khanh khách: 'Đương nhiên tinh nghịch, cứ đạp thiếp suốt." Ngừng một chút, nàng hạ giọng tiếp: "Giống như chàng lúc ở trên giường vậy!"

Dương Thu Trì cố ý làm ra vẻ rất ủy khuất: "Ta mà tinh nghịch cái gì? Ta với nàng trong đêm đầu tiên đó có dám cởi áo ra đâu, thật thật thà thà ngồi bên cạnh nàng ngủ suốt đêm thấy không?"

Trong đêm tân hôn của hai người, Tần Chi Tuệ dùng độc bỏ vào rượu định thuốc chết Dương Thu Trì, không ngờ âm soa dương thác, hắn không trúng độc mà nàng lại suýt bị độc chết. Dương Thu Trì thức canh cho nàng suốt đêm, Tần Chỉ Tuệ cảm động có dư, bảo hắn lên giường, hai người ôm nhau ngủ qua hết đêm tân hôn.

Tần Chí Tuệ đỏ mặt cười, nói: "Đó là vì chàng người tốt lòng tốt, là cái phước mà Chỉ Tuệ đã tu từ mấy kiếp trước. Có thể gả cho chàng, nhiều khi thiếp cứ không ngờ hạnh vận của mình lại tốt vậy."

"Nói đến hạnh vận, ta mới là có vận may nè, ta nếu không gặp nàng, con trai của ta hiện giờ chỉ sợ còn chưa có tăm hơi nửa chi."

"Sao chàng chưa chi đã khăng khăng là con trai rồi, nếu là con gái thì sao?" Tần Chỉ Tuệ tủm tỉm nhìn hắn.

"Gái à? Con gái càng tốt! Ta càng thích, vừa văn vẻ vừa biết thương người, không như con trai suốt ngày cứ đánh đấm sanh sự, không để cho người ta tĩnh tâm."

Tần Chỉ Tuệ phì cười: "Coi chàng kìa, toàn là nói tốt không." Rồi nhìn về phía hai mẹ con Bạch Tố Mai đang nhìn họ, thuận tiện bảo hắn: "Bạch tỷ tỷ nhất mực mong ngóng chàng, mau đi nói chuyện với tỷ ấy đi."

Hai mẹ con Bạch Tố Mai nhất mực ngồi ở bên cạnh mỉm cười nghe họ nói chuyện, Bạch Tố Mai cứ lén nhìn Dương Thu Trì không ngớt.

Nghe Tần Chỉ Tuệ nói thế, Dương Thu Trì nhìn về phía Bạch Tố Mai, nhớ tới lúc hắn và nàng ở đỉnh huyền nhai trong đêm mưa gió, cùng trần trụi thân hình ôm chặt nhau, lòng dâng lên niềm ấm áp, bước đến ngồi xuống cạnh nàng, hỏi: "Tố Mai, những ngày này nàng có khỏe không?"

Bạch Tố Mai tính cách nhu nhược, nàng sẽ không thể nào trước mặt nhiều người mà nói vói Dương Thu Trì những lời đại loại như vậy, nhưng trong lòng rõ ràng là tràn đầy nỗi nhớ mong hắn, cho nên cuối cùng cũng không nhịn được gật đầu, đỏ mặt lí nhí đáp: "Khỏe... chỉ là... nhớ chàng quá..."

Dương Thu Trì cầm tay nàng, thì thào: "Ta cũng nhớ nàng quá, nhớ đến những ngày chúng ta ở trên huyền nhai."

Bạch Tố Mai cố nhịn lòng ham muốn nhào phắt vào lòng Dương Thu Trì, nam nhân sau này sẽ thành phu quân của nàng, nam nhân mà nàng luôn luôn mong chờ lo lắng, nam nhân mà nàng muốn nằm gọn trong lòng, tỏ bày hết nỗi lòng chất chứa bấy lâu.

Dương Thu Trì đã đoán được tâm tư từ ánh mắt của Bạch Tố Mai, thì thào: "Sáng sớm ngày mai, ta đến tiểu hoa viên thăm nàng, được không?"

Bạch Tố Mai mừng rỡ, đôi mắt đẹp lóe lên vẻ sung sướng hạnh phúc vô bờ, gật đầu: "Dạ! Thiếp chờ chàng."

Đêm đó, Dương Thu Trì và Phùng Tiểu Tuyết tắm rửa xong vào phòng, Dương Thu Trì không nhịn được vội vã lột trần Phùng Tiểu Tuyết đè lên giường. Phùng Tiểu Tuyết đã lâu không nồng nhiệt cùng phu quân, hơi bẽn lẽn, nhưng phần lớn là do kích động, nên thân hình run run, nhiệt tình nghênh đón hắn.

Môn nội công tâm pháp mà Tống Vân Nhi dạy cho Dương Thu Trì đã được hắn tập luyện nhiều ngày, đã đạt tiểu thành, dùng để đối phó với Phùng Tiểu Tuyết đã lâu chưa gặp mưa gió, rõ ràng là khoan thai điêu luyện có dư, dễ dàng tống Phùng Tiểu Tuyết mấy lần lên tuyệt đỉnh điên phong, cuối cùng mới cùng cưỡi lên đỉnh vu sơn. Phùng Tiểu Tuyết mồ hôi nhễ nhại bấy giờ mới nằm gọn trong lòng Dương Thu Trì.

Phùng Tiểu Tuyết e thẹn hỏi: "Phu quân, chàng... chàng so với trước lợi hại hơn nhiều..."

"Thích không?" Dương Thu Trì trêu nàng.

"Dạ!" Hắc ám che đi dãy hồng hà trên mặt Phùng Tiểu Tuết, nàng đưa tay thon vuốt ve ngực hắn, cười hi hi nũng nịu: "Thiếp còn lo chàng nạp hai phòng tiểu thiếp, cộng thêm tiểu nha đầu Hồng Lăng, thân thể sẽ mệt nhừ luôn. Hiện giờ xem ra thiếp lo dư rồi."

"Ta học được một môn công phu, không những có thể cường thân kiện thể, mà còn có thể làm việc đó xong rồi rất nhanh khôi phục thể lực, thậm chí còn bảo trì tinh thần vượng thịnh, không cần phải lo lắng đâu."

Phùng Tiểu Tuyết a lên một tiếng, lại hỏi: "Phu quân, lần này chàng đi Tứ Xuyên Ba châu trấn nhậm, thiếp rất muốn theo chàng."

"Được a, ngày mai ta nói với mẹ, nàng cùng đi với ta, ta cũng hi vọng có nàng ở bên cạnh."

Phùng Tiểu Tuyết thở dài: "Nhưng suy đi nghĩ lại thì không đi hay hơn."

"Vì sao vậy?" Dương Thu Trì xoay người lại, ôm nàng.

"Thân thể của mẹ không được khỏe lắm, hiện giờ Chỉ Tuệ có mang với chàng, thiếp đi rồi ai chiếu cố đây?"

"Trong nhà chẳng phải là có nhiều nha hoàn người hầu bà mụ hay sao?"

"Không giống nhau. Chàng ở ngoài làm quan không thể ở cạnh mẹ tận hiếu, nếu như thiếp cũng không ở cạnh, thì chẳng thể nói sao cho được. Hơn nữa, thiếp cũng muốn chiếu cố cho Chỉ Tuệ thật tốt, đó chính là cốt nhục đầu tiên của Dương gia chúng ta, không thể để bất kỳ sai sót gì."

Dương Thu Trì thầm nghĩ, Phùng Tiểu Tuyết nói rất có lý, không khỏi thở dài: "Ta chỉ hi vọng có thể sớm bắt được Kiến Văn, không còn làm quan ở những chốn khỉ ho cò gáy kia nữa. Sau khi trở về Vũ Xương hoặc Ninh Quốc phủ, chúng ta có thể ở cạnh nhau rồi."

Phùng Tiểu Tuyết xoay trở uốn éo trong lòng Dương Thu Trì, để cho bản thân nằm ngủ thoải mái hơn một chút, nói: "Dạ đúng, mẹ và thiếp cũng thường nói thế, thật hi vọng sẽ sớm có ngày đó."

"Sẽ mà, nhất định sẽ có." Dương Thu Trì khẽ hôn lên trán vợ.

Sáng sớm hôm sau, Dương Thu Trì mang theo các thiếp thân hộ vệ đến tiểu hoa viên. Tiểu nha hoàn Oái nhi sau khi mở cửa, nói tiểu thư đang chờ ở Tiểu các lâu.

Nam Cung Hùng cùng các hộ vệ phân tán xung quanh cảnh giới, Dương Thu Trì một mình tiến vào lầu, khẽ gõ cửa. Cửa mở, Bạch Tố Mai dường như đứng sau cửa tự lúc nào, vui mừng nhìn hắn, reo lên một tiếng lao vào lòng hắn.

Dương Thu Trì ôm chặt nàng, hai người hôn nhau thật lâu. Hắn ẵm nàng tới giường, cởi áo váy nàng, hôn cổ nàng, gò ngực cao cao của nàng, vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng.

Thân mình Bạch Tố Mai toát ra làn hương thật mê người, Dương Thu Trì khắc chế không được định cởi quần áo mình, Bạch Tố Mai đột nhiên mở mắt, níu chặt tay hắn, run giọng nói: "Thu Trì, không, không được... thiếp không thể..."

Dương Thu Trì phải phí rất nhiều nghị lực mới trấn áp dục vọng đang dâng trào như hỏa sơn của mình.

Bạch Tố Mai thấy thần tình khát khao của Dương Thu Trì, vừa thương vừa cảm kích, ôm vít cổ hắn nói: "Chỉ hơn hai năm nữa thôi, thiếp là người của chàng rồi. Đến lúc đó... tùy chàng muốn gì thiếp cũng chiều... được không?"

Dương Thu Trì hôn vào đôi môi hồng của nàng liên tục, gật gật đầu, chỉnh lý lại áo quần cho nàng, rồi ôm nàng nằm dựa ra giường, khe khẽ nói chuyện.

Bạch Tố Mai nói: "Thiếp rất mong chàng sớm trở về đây làm quan, như vậy thiếp có thể ngày nào cũng được gặp chàng."

Lời này Phùng Tiểu Tuyết cũng vừa nói đêm qua, hiện giờ nghe Bạch Tố Mai nhắc lại, Dương Thu Trì không khỏi thở dài, ngửa mặt lên trời, hai tay kê sau ót, bảo: "Ta cũng muốn lắm a, thật muốn được sớm trở về cạnh các nàng, làm hay không làm quan không trọng yếu, có thể cùng các nàng khoái khoái lạc lạc với nhau mới là trên hết."

Bạch Tố Mai trở người, nằm đè lên mình Dương Thu Trì, khẽ nói: "Chàng hiện giờ làm quan lớn hơn cả cha thiếp, lại đã là bá tước rồi. Thiếp hi vọng sau này chàng sẽ làm quan lớn hơn." Dừng lại một chút, nàng cười hi hi tiếp, "Chẳng phải là có câu phú quý thế vinh hay sao, chàng làm đại quan, Tiểu Tuyết và bọn thiếp đều nở mặt nở mày"

Dương Thu Trì dùng tay vuốt ve gương mặt tơ non như phấn của nàng: "Được rồi, vậy thì ráng tiếp tục những ngày khổ cực, tiếp tục nỗ lực phá án, bắt Kiến Văn dư đảng. Nếu như bắt được Kiến Văn, cái chức đại quan của ta chỉ sợ có muốn tránh cũng tránh không được, hắc hắc hắc."

Bạch Tố Mai không cười, trong mắt không hiểu vì sao xuất hiện một tia tư lự. Dương Thu Trì kỳ quái hỏi: "Sao vậy?"

"Thiếp dù sao cũng có điểm lo lắng, nếu như sau này chàng bắt Kiến Văn rồi, quét sạch Kiến Văn dư đảng rồi, hoàng thượng có..."

Lòng Dương Thu Trì chợt rúng động, nhớ đến câu danh ngôn "Thỏ chết giết chó, chim hết bẻ cung", nghĩ đến cổ nhân Hàn Tín, Lý Mục, và còn có mệnh vận của các danh tướng theo Chu Nguyên Chương đánh thiên hạ nữa, không khỏi rùng mình ớn lạnh.

Bạch Tố Mai khuyên giải: "Có thể là chúng ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đấy thôi, chàng phá án như thần, cho dù là tiêu diệt Kiến Văn xong, hoàng thượng còn phải dựa vào chàng phá những án khác, giữ cho thiên hạ bình an a."

Dương Thu Trì thở dài đánh sượt: "Chỉ mong là như thế,... nhưng mà, chúng ta dù không có lòng hại người, nhưng phải có tâm phòng bị người. Nàng nhắc nhở rất hay, ta cần phải suy nghĩ kỹ vấn đề này, đừng đến lúc bị giết rồi mà chẳng biết rốt cuộc vì cớ làm sao." Dừng một chút, hắn lại hôn lên môi của Bạch Tố Mai, nhìn nàng cười: "Ta chết không quan trọng, nhưng mà để đóa hoa mai như ngọc như ngà của ta liên lụy, thì có chết vạn lần cũng không chuộc lại được."

Bàn tay thon của Bạch Tố Mai che miệng Dương Thu Trì, nói vội: "Không được nói loạn!" Sau đó niệm phật liên tục: "Bồ tát phù hộ, chuyện xấu không linh!" Sau đó gắt: "Coi chàng nói cái gì kìa!... Chàng mà chết rối, thiếp... thiếp còn sống được hay sao?"

Dương Thu Trì thấy nàng gấp đến nỗi thanh âm hơi run, liền khẽ đánh vào mặt mình, "Ta nói sai rồi, hai chúng ta ân ân ái ái đến bạc đầu, sao có thể chết thế được."

Bạch Tố Mai toàn thân vô lực nằm dựa vào lòng Dương Thu Trì, khẽ nói: "Đúng a, chỉ cần chúng ta có thể ân ái đến bạc đầu, còn có chuyện gì đáng cao vọng nữa."

Dương Thu Trì khẽ gọi Tố Mai, hai người đắm đuối nhìn nhau, ôm chầm lại một chỗ.