Này Anh Hôm Nay Anh Gặp Hoạ Đó

Chương 10




Cảnh sát cho Khúc Yêu Yêu về nhà nghỉ ngơi trước, sau đó sẽ tiếp tục mời cô đến đồn để điều tra.

Khúc Yêu Yêu liên tục nói: "Cảm ơn các anh chị cảnh sát chính nghĩa." khiến các cảnh sát trong đồn cảm thấy cô gái này vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Lê Thiệu từ khi đến đồn cảnh sát đã không nói câu nào, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Lên xe, anh mắng Khúc Yêu Yêu một trận: "Cô giỏi lắm phải không? Lấy mạng mình ra đùa giỡn à? Tay cô lành rồi lại đi đánh nhau, đến lúc đó bị thương nữa, đừng hòng bắt tôi chăm sóc cô."

Khúc Yêu Yêu bị anh nói đến mức không dám thở mạnh: "Xin lỗi Anh Lê, tôi không ngờ tên đó lại có bản lĩnh lớn như vậy."

"Hừ, ai có bản lĩnh lớn hơn cả cô Khúc đây."

"Bản lĩnh của Anh Lê còn lớn hơn tôi rất nhiều, hôm nay may nhờ có anh. Anh Lê là người có bản lĩnh nhất, thông minh nhất, tốt bụng nhất mà tôi từng gặp!"

Lê Thiệu không thèm tiếp lời nịnh hót của cô, liếc nhìn Cố Hề đang mệt mỏi ở ghế sau, lạnh giọng nói: "Tôi giữ chị ở nhà không phải để chị đi gây họa, muốn chết cũng đừng liên lụy đến người khác."

Cố Hề biết anh đang nói mình, chuyện hôm nay quả thực là do cô ấy làm liên lụy: "Xin lỗi, tôi chỉ là... không nuốt trôi được cục tức này."

"Cách báo thù của chị là đi dọa nạt họ à? Thông minh thật đấy."

Khúc Yêu Yêu vừa định mở miệng, đã bị Lê Thiệu trừng mắt nhìn, đành im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ giả vờ như chim cút.

"Chị quỷ à, chị tự cầu phúc nhé."

Khi về đến nhà, trời đã tờ mờ sáng. Lê Thiệu cả đêm không ngủ, tinh thần rất tệ. Khúc Yêu Yêu cũng không dám nói chuyện với anh, trong lúc anh về phòng ngủ bù, cô và Cố Hề ngồi trên ghế sofa tự kiểm điểm bản thân.

Lê Thiệu ngủ bù đến trưa mới dậy, trong lúc đó Phùng Khải gọi điện thoại nhưng anh không nghe thấy.

Việc nhà việc quán đều chất đống chất chồng, Lê Thiệu nhức hết cả đầu. Anh nói với Phùng Khải hôm nay không đến, bảo cậu ta đóng cửa sớm đi, sau đó khoác áo đi ra ngoài.

Khúc Yêu Yêu đứng dậy, lúng túng nói: "Anh Lê, anh dậy rồi ạ."

Lê Thiệu rót một cốc nước ấm uống: "Cô đang làm gì đấy?"

"Tôi đang tự kiểm điểm bản thân, chuyện tối qua quả thực là do tôi quá nóng vội, Anh Lê, tôi xin lỗi, nhưng mà anh có thể đừng đuổi tôi đi được không ạ?" Cô vô cùng đáng thương nhìn Lê Thiệu.

Lê Thiệu đã nguôi ngoai phần nào: "Có lần sau nữa thì tự dọn đồ cút đi."

Khúc Yêu Yêu cười đáp: "Được, tôi cam đoan sẽ không tái phạm."

Cố Hề co ro trên ghế sofa, ôm lấy thân mình và liên tục r3n rỉ vì lạnh.

Lê Thiệu hỏi: "Cô ấy lại làm sao vậy?"

Khúc Yêu Yêu lắc đầu: "Bị tên đạo trưởng kia làm tổn thương hồn phách, may mà tôi... may mà chúng ta đến kịp, nếu không thì thực sự tan biến thành tro bụi mất rồi."

"Tên đạo trưởng mà cô nói, rốt cuộc là ai?"

"Bọn họ cũng là tu sĩ, nhưng tu luyện tà đạo." Khúc Yêu Yêu có ấn tượng không tốt về các thuật sư: "A bà từng nói, thuật sư yểm bùa và điều khiển rối rất giỏi, chỉ kiếm tiền bằng những mánh khóe đen tối. Tuy nhiên, người tôi gặp tối qua lại khác với những thuật sư bình thường."

Lê Thiệu lạnh lùng nói: "Cô có vẻ quan tâm đ ến anh ta nhỉ?"

Khúc Yêu Yêu xua tay: "Tất nhiên là không, chỉ là lần đầu tiên gặp thuật sư nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Sau này gặp lại, tôi sẽ không bị thiệt như hôm nay."

Lê Thiệu nhìn thấy vẻ tiều tụy của cô, hỏi: "Cô không mệt à?"

Khúc Yêu Yêu tuy có hơi buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng gượng cười: "Không mệt!"

"Vào ngủ đi, tôi đi mua thức ăn nấu cơm."

Khúc Yêu Yêu thấy giọng điệu của Lê Thiệu dịu dàng hơn, bắt đầu đưa ra yêu cầu: "Vậy có thể làm bánh kem cho tôi ăn không?"

Lê Thiệu khẽ nhếch môi, giọng nhẹ nhàng: "Cô nằm mơ đi."

...

Miệng lưỡi thì nói lời cay độc, nhưng hành động thực tế của Lê Thiệu lại là đến cửa hàng mua nguyên liệu làm bánh kem. Đối với Khúc Yêu Yêu, anh vẫn luôn nhún nhường, thật là kỳ lạ.

Hơn 7 giờ tối, Khúc Yêu Yêu ngủ dậy, bước ra khỏi phòng: "Anh Lê?"

Lê Thiệu tắt máy tính từ trong phòng đi ra: "Dậy rồi à?"

"Ừ." Cô xoa bụng: "Anh Lê, tôi đói rồi."

"Ngoài ngủ thì chỉ biết ăn, cô đúng là giống hệt con heo."

Khúc Yêu Yêu không hề tức giận: "Có gì không tốt chứ, heo có đồ ăn, có chỗ ngủ, còn hạnh phúc hơn tôi nhiều."

Lê Thiệu có hơi bất lực: "Ừ, ăn cho béo mập ú nu, cuối cùng trở thành món ngon trên bàn ăn."

"Heo cũng có một cái chết, như vậy cũng coi là chết được đúng chỗ, huống hồ con người cũng chẳng chắc sống được bao lâu, còn có nhiều chuyện phiền lòng hơn."

Lê Thiệu tự dưng lại thấy lời cô nói có lý, anh phục hồi tinh thần rồi nói: "Đi ăn cơm thôi."

Hôm nay anh không nấu gan heo, mà mua hai miếng bò bít tết kèm mì ống. Khúc Yêu Yêu ngửi thấy mùi thơm, vô cùng thích thú: "Thơm quá! Cuối cùng cũng không phải ăn gan heo nữa."

Thiếu sự hướng dẫn của Cố Hề, Lê Thiệu cũng không biết nấu món gì khác, chỉ có thể làm một số món Tây đơn giản.

Khúc Yêu Yêu dùng nĩa xiên vào giữa miếng bò bít tết, cầm nguyên cả miếng mà cắn. Nước sốt tiêu đen rơi đầy bàn, Lê Thiệu nhìn không nổi nữa: "Đặt thịt xuống."

"Hả? Không được ăn à?" Khúc Yêu Yêu hoang mang.

Lê Thiệu cau mày, lấy đ ĩa của cô sang, dùng dao và nĩa cắt miếng bò bít tết thành từng miếng nhỏ: "Ăn đi."

Thì ra là vậy...

"Cảm ơn Anh Lê." Tuy cách ăn này tiện lợi, nhưng Khúc Yêu Yêu vẫn cảm thấy không sảng khoái bằng việc cắn một miếng lớn.

Sau bữa ăn, Lê Thiệu dọn dẹp đ ĩa và cất vào bồn rửa chén, sau đó lấy bánh ngọt ra khỏi lò nướng. Khúc Yêu Yêu ngửi thấy mùi thơm, chạy vội vào bếp: "Là bánh ngọt hả!"

Nhìn vào thứ Lê Thiệu đang cầm trên tay, Khúc Yêu Yêu nhăn mặt: "Anh Lê, anh nướng bánh cháy đen sì rồi kìa."

Lê Thiệu cảm thấy mình có ngày sẽ bị cô làm cho tức chết: "Đây là bánh brownie chocolate."

Khúc Yêu Yêu không quan tâm gọi là gì, cô chỉ muốn biết: "Có ăn được không?"

"Không được, tôi bỏ độc vào rồi."

Lê Thiệu bưng bánh brownie quay lại bàn ăn, tự mình cầm nĩa nhỏ sắn bánh ăn.

Khúc Yêu Yêu lo lắng: "Anh Lê, tôi không sợ có độc đâu!"

Hương vị chocolate rất lạ, ngọt xen lẫn chút đắng, Khúc Yêu Yêu cau mày, cảm thấy bánh này thật khó ăn. Nhưng con sâu thèm ăn trong bụng vẫn chưa thỏa mãn, thế nên cô lại sắn thêm một nĩa.

Lê Thiệu đã cho kem tươi vào trong bánh, ăn kèm sẽ trung hòa vị đắng, chỉ còn lại vị ngọt thơm của kem. Như vậy mới đúng là bánh, Khúc Yêu Yêu thỏa mãn nheo mắt.

Rất nhanh, phần lớn bánh hạnh nhân đã biến mất trong bụng Khúc Yêu Yêu. Khi cô còn muốn ăn tiếp, Lê Thiệu đã dời đ ĩa bánh đến trước mặt mình.

Khúc Yêu Yêu đưa tay lơ lửng giữa không trung, nhìn Lê Thiệu: "Anh Lê?"

"Buổi tối không nên ăn nhiều đồ ngọt, sẽ khó tiêu."

Khó tiêu? Khúc Yêu Yêu chưa bao giờ gặp chuyện như vậy: "Sẽ không đâu, tôi tiêu hóa tốt lắm."

"Vậy cũng không được."

Khúc Yêu Yêu lại lộ ra vẻ mặt đáng thương: "Nhưng mà không ăn sẽ hỏng mất, lãng phí quá."

"Cất vào tủ lạnh, mai ăn tiếp."

Lê Thiệu đã quyết định không cho cô ăn, Khúc Yêu Yêu đành chịu thua. Tuy nhiên, cô lén lút nhìn vị trí cất bánh, đợi buổi tối Lê Thiệu ngủ say rồi thì, he he, tất cả sẽ thuộc về cô!

....

Tình trạng của Cố Hề ngày càng tệ hơn, hồn thể bắt đầu dần dần tan biến. Khúc Yêu Yêu nhìn thấy tình trạng này của cô ấy, lần này cô ấy đã thực sự bị thương không nhẹ: "Anh Lê, gần đây có cửa hàng bán hương không ạ?"

"Không có, phải đi đến chỗ khác." Lê Thiệu đi ra ngoài nhìn quanh, quả thực không có mấy cửa hàng.

Khúc Yêu Yêu lo lắng cho Cố Hề không chịu nổi, bèn nói: "Anh có thể đưa tôi đi mua hương được không?"

"Bây giờ?"

"Đúng vậy, nếu muộn hơn nữa thì chị quỷ sẽ gặp nguy hiểm."

Lê Thiệu vốn không muốn đi, Cố Hề rơi vào kết cục như vậy, đều là do cô ấy tự chuốc lấy. Nhưng anh không chịu được lời lải nhải của Khúc Yêu Yêu: "Anh Lê, đây là một việc tích đức."

"Anh Lê, chị quỷ rất đáng thương."

"Anh Lê..."

Lê Thiệu nghe đến đau đầu: "Đừng nói nữa, tôi đi."

Anh lái xe đưa Khúc Yêu Yêu đến cửa hàng bán hương lần trước, nhưng giờ đã gần 9 giờ tối, không biết cửa hàng đó còn mở hay không. Vừa hay, bà chủ cửa hàng đang chuẩn bị đóng cửa.

Khúc Yêu Yêu chạy đến: "Bà ơi, chờ cháu chút, cháu muốn mua vài thứ."

Bà chủ cửa hàng gù lưng, đẩy cánh cửa sắt ra: "Vào đi con."

"Cảm ơn bà."

Khúc Yêu Yêu ngửi thấy mùi hương trong cửa hàng: "Mùi này không được, mùi này cũng không đúng..." Cô chọn mãi mà không tìm được thứ mình muốn.

"Cháu muốn mua loại hương nào?"

"Bà ơi, chỉ có những loại hương này thôi ạ?"

Bà chủ cửa hàng suy nghĩ một lát rồi nói: "Chỉ có những loại này là nguyên bó, còn loại bán lẻ thôi, cháu muốn mua không?"

"Cho cháu xem thử ạ."

Bà chủ đi vào trong nhà, lấy ra loại hương mà gia đình bà dùng để cúng Phật: "Chỉ có những loại này thôi."

Hương trong túi nilon đỏ phần lớn chỉ còn nửa đoạn, thậm chí có vài cây đã vụn nát. Khúc Yêu Yêu đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, hai mắt sáng lên: "Chính là nó, bà ơi, cháu lấy hết những loại này."

Cô lại lấy thêm một ít giấy tiền, đặt lên quầy để thanh toán, tất nhiên là do Lê Thiệu trả tiền.

Nhìn những mẩu hương vụn, Lê Thiệu cảm thấy Khúc Yêu Yêu có thể bị lừa: "Chỗ kia không phải còn có mấy cái còn nguyên vẹn ư?"

Khúc Yêu Yêu lắc đầu: "Anh Lê không hiểu rồi, những nén hương nguyên vẹn đều được tổng hợp từ bột hương, mùi không chính tông, muốn cúng bái quỷ thần, phải dùng loại hương nến không pha trộn này."

Bà chủ cửa hàng không khỏi nhìn cô thêm một lần: "Cô bé này quả thật có hiểu biết."

"Đều là bà cháu dạy."

Cầm một túi đồ, hai người trở về nhà. Trên ghế sofa, Cố Hề đang kêu gào đau đớn, Khúc Yêu Yêu thậm chí còn không cởi giày đã chạy vào.

Cô lấy ra bàn thờ đặt trước mặt Cố Hề, bẻ vụn những nén hương gãy mua từ cửa hàng hương nến và đặt lên bàn thờ. Sau đó, cô lấy ra giấy vàng, dùng chu sa đỏ trong túi vẽ lên đó những hình thù.

Lê Thiệu đứng ở cửa không bước vào, nếu con quỷ này xảy ra biến đổi gì, anh đã sẵn sàng chạy trốn.

Khúc Yêu Yêu khoanh chân ngồi trên thảm, đốt hương, tay cầm bùa chú niệm kinh.

Cố Hề lúc thì lạnh, lúc thì nóng, cảm giác như cơ thể sắp nổ tung.

"Đau quá!" Giọng cô thê thảm, Khúc Yêu Yêu bị sóng âm làm cho chao đảo cơ thể.

Lê Thiệu nhanh tay đỡ lấy cô mới không ngã xuống đất.

Khúc Yêu Yêu không kịp cảm ơn, tiếp tục niệm kinh. Thấy thời cơ đã chín muồi, cô ném bùa chú vào lư hương cùng với tàn hương, Cố Hề ngửa mặt lên trời hét lên một tiếng, sau đó mới bình tĩnh lại, nằm trên ghế sofa nhắm mắt.

"Nghỉ ngơi hai ngày là sẽ ổn thôi."

Quỷ cũng cần nghỉ ngơi sao? Lê Thiệu lại học thêm được một kiến thức mới.

Khúc Yêu Yêu đã tiêu hao quá nhiều sức lực, đầu óc có chút choáng váng, cô yếu ớt nói: "Anh Lê, anh có thể giúp tôi một việc được không?"

"Nói đi."

"Cho tôi ăn thêm một miếng bánh kem."

Lê Thiệu cạn lời, hóa ra cô chỉ muốn ăn bánh kem!