Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 170




 

Lần này Hạ Nhược Vũ phản ứng rất
nhanh, kéo cái quần, không để Mạc Du Hải
có cơ hội sàm sỡ.

Mặc dù có chút đáng tiếc,Mạc Du Hải
cũng biết trêu nhiêu đây là được rồi, nếu cứ
tiếp tục chọc giận cô thì nói không chừng
sẽ nổi đóa thật ấy chứ.

Không thể không nói Mạc Du Hải thật
sự rất hiểu tính cách của Hạ Nhược Vũ, Hạ
Nhược Vũ vẫn đang chờ Mạc Du Hải ở trêu
mình lần nữa, thêm chút lửa nữa là trực tiếp
thiêu anh luôn. Nhưng đợi trong chốc lát,
người ta cũng rất giữ ý giữ tứ mà không

 

đụng vào sợi tóc nào của cô cả.

Vậy lại làm cô hơi ngại trực tiếp nồi
giận, cứ như một ngọn lửa ngọn lại ngang
cổ họng, nửa vời đến mức cả chính cô cũng

thấy khó chịu.

Nằm lên giường một lần nữa, Hạ
Nhược Vũ lập tức mệt mỏi đến không nâng
được chút tinh thần nào, đều là do Mạc Du
Hải làm cô tức giận.

Cô nhịn không được ngáp dài một cái:

“ Mạc Du Hải, em muốn đi ngủ rồi.”
Ngụ ý chính là anh có thể cút di.

Người phụ nữ này quả thật là qua cầu
rút ván, Mạc Du Hải gật đầu một cái, không
nói gì, bắt đầu cởi áo blouse trắng trên
người ra.

Hạ Nhược Vũ nhìn thấy Mạc Du Hải có
xu hướng muốn cởi tiếp, cô vội vàng nói:
“Đêm hôm khuya khoắt anh cởi quần áo là
có ý gì!”

Nói xong lại cảm thấy những lời này
nghe kỳ quái thế nào ấy, có một tia ám chỉ
theo phương diện nào đó, lập tức sửa
miệng lại: “Mạc Du Hải anh phải đi về, cũng
không cần ngồi ở chỗ này cởi quần áo.”

“Đêm hôm khuya khoắt cởi quần áo
tất nhiên là đi ngủ rồi.”

“Anh có nhầm không vậy, đây là phòng
bệnh của em cơ mà.” Hạ Nhược Vũ nhìn
thấy người đàn ông này đã tháo hết hai cái
cúc áo sơ mi, để lộ ra phần xương quai
xanh khêu gợi, còn có cơ ngực mơ hồ tràn
ngập sức bật kia nữa.

Mạc Du Hải cũng không để ý tới cô, rất
tự nhiên mà cởi bỏ cúc trên tay áo, vươn
tay đèn tắt đi, ngay lập tức, trong phòng tối
đen xuống.

Cô không nhìn thấy rõ cái gì cả, cô chỉ
cảm thấy giường bỗng lõm xuống, thân
hình cao lớn của anh lập tức chen lấn lên,
cánh tay dài chụp tới, người cô theo đó mà

gần sát vào thân thể nóng bỏng của anh.

Chiếc giường một thước năm lập tức
nhét vào một người đàn ông cao lớn gần
một thước chín, lập tức có vẻ chen lấn nhỏ
hẹp đáng kể, thân thể hai người phải dựa
sát vào nhau mới không bị rớt xuống
giường.

“Mạc Du Hải, em còn là bệnh nhân!
Anh đi xuống cho em, đi xuống.” Hạ Nhược
Vũ sửng sốt vài giây, sau đó ra sức muốn
đem đầy người đàn ông này xuống giường,
đừng nói lúc cô không sinh bệnh còn đầy
không nhúc nhích được, hiện tại bị thương,
muốn đẩy anh càng giống như đang làm
điệu bộ đưa đầy.

Quả nhiên đôi mắt của anh tối sầm lại,
thân hình hoàn mỹ dán lên người của cô, để
cô cảm nhận được chỗ nào đó của anh
đang phát nhiệt nóng bỏng, giọng nói của
anh cũng biến thành khàn khàn trầm thấp:

“Còn muốn nhúc nhích không?”

Cô không biết anh đã nhịn vất vả đến
mức nào sao, nếu không phải biết cô đang
bị thương, anh cũng đã làm trong phòng
tắm rồi.

Cảm nhận được nhiệt độ cùng độ
cứng như cái bàn ủi dưới mông mình, mang
tai của Hạ Nhược Vũ lập tức đỏ bừng lên,

thân thể cô cứng đờ, giọng nói cũng mang
theo tia kinh hoảng: “Mạc Du Hải anh thật
là vô liêm sỉ!”

Vậy.. vậy mà anh lại có phản ứng,
người đàn ông này còn biết xấu hổ là gì
không vậy!

Giọng nói tuyệt đẹp của Mạc Du Hải
vang lên sau tai của cô: “Nếu em còn lộn
xôn, anh cũng không ngại biến chuyện này
thành sự thật đâu.”

Vừa nghe lời nói của anh, cả người Hạ
Nhược Vũ như bị điểm huyệt, vẫn không
nhúc nhích cứng lại ngay tại chỗ, hiếm khi
cô nghe lời như vậy,Mạc Du Hải còn có
chút tiếc hận mà nói: “Hôm nay ngoan
vậy.

Hạ Nhược Vũ nhịn không được mà
trợn trắng mắt, nếu không ngoan, ai biết
anh có làm ra chuyện cẩm thú gì hay
không, nhưng ngoài miệng cô vẫn giận dữ
nói: “Mạc Du Hải, giường nhỏ như vậy, anh

không biết mình cao bao nhiêu hay sao, em
sắp bị anh lấn ngã xuống đất luôn rồi đây này.

Anh không lên tiếng trả lời, cô không
thuận theo không bỏ cuộc mà nói: “Anh
mau mau trở về ngủ đi, một lát nữa cái
giường bị anh đè sập luôn đó, không khí
của em hít thở cũng bị anh đoạt đi rồi.”

Mạc Du Hải sau lưng bỗng nhiên khẽ
thở dài một cái, thanh âm khàn khàn mang
theo một tia mệt mỏi không thể nói rõ:

“Ngoan, để anh ôm trong chốc lát.”

Tiếng thở dài kia của anh như một
tiếng trống làm cô ngơ ngác đi, nhớ tới anh
đã ba ngày liên tục không được nghỉ ngơi
chút nào, cô mím môi, không nói nữa, trong
lòng mô hồ dâng lên một tia đau lòng.

Tiếng ngáy của cô cũng không lớn,

càng giống như tiếng kêu rừ rừ thoải mái
phát ra trong cổ họng chú mèo con, mang
theo một chút đáng yêu.

Mà người đàn ông vốn đang ngủ say
kia mở bừng mắt ra, trong con ngươi u ám
nào có một tia buồn ngủ nào, anh cần thận
chuyển thân thể cô tới trước mặt mình,
chỉnh chỉnh lại cánh tay, để cô nằm ở khuỷu

†ay của mình. Chàng Rể Cực Phẩm

Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua tấm
thủy tỉnh chiếu xuống khuôn mặt nhỏ nhắn
xinh đẹp tỉnh xảo của cô, đôi môi căng
mọng phản xạ một tia ánh sáng trong suốt
dưới ánh trăng, lông mi thật dài như quạt
hương bồ, làm xuất hiện một cái bóng mờ,
những sợi tóc dài tán loạn rũ ở trên trán.

Nhìn thấy nét mặt ngủ say mang tính
trẻ con của cô, Mạc Du Hải bỗng nhiên cúi
người hôn nhẹ một cái lên vầng trán trơn
bóng của cô, lấy một tư thái bảo vệ mà
quấn người này vào trong ngực, sau đó
chậm rãi nhắm mắt lại.

Anh thật sự mệt mỏi, ôm con vật nhỏ
này trong ngực, trong lòng đột nhiên cảm
thấy yên ổn đến lạ thường, anh nhanh
chóng rơi vào giấc ngủ say.

Hạ Nhược Vũ nín thật lâu ngay cả hô
hấp cũng không dám lớn tiếng, rất sợ đánh
thức người đàn ông đang ngủ, lúc đó cô

thật sự đang ngủ, nhưng mà gần đây do
quá hoảng loạn sợ hãi, chỉ một chút tiếng
gió thổi cỏ lay cũng sẽ làm cô bừng tỉnh, cô
có thể cảm giác được hơi thở của Mạc Du
Hải phun lên trên mặt mình.

Cô đang khẩn trương không dám lộn
say của anh, gần gũi quan sát làn da của
anh mới phát hiện da tay anh đẹp đến làm
người ta ghen tị, lỗ chân lông nhỏ đến mức
không thấy được, cặp mắt màu tối lạnh
nhạt kia đã nhắm lại, lại tô điểm thêm một
tỉa bình dị gần gũi, không có lực sát thương
quá mức như bình thường.

Đôi môi mỏng nhẹ nhàng mím lại, nhìn
lâu lại có xúc động muốn hôn lên.

Hạ Nhược Vũ đỏ mặt, ngũ quan của
Mạc Du Hải thật lập thể, đường cong hình
dáng rõ ràng, không giống như nét âm nhu
của các minh tinh bây giờ, anh chỉ thuần
túy lộ ra khí chất mạnh mẽ của một người
đàn ông.

Mỗi một hô hấp đều cực nóng như vậy,
không biết vì cái gì cô nhìn đến mức mê man.

càng miễn bàn đến mở mắt, đột nhiên
hơi thở của anh từ từ áp gần, tay cô lập tức
siết chặt lại, sau đó chỉ cảm thấy cái trán
chợt lạnh, đôi môi mỏng mềm mại đã ấn lên
làn da cô, cô chưa kịp cảm nhận thì cảm
giác mát lạnh trên trán đã dời đi.

Đó là nụ hôn không giống với dĩ vãng,
một cái hôn không mang theo chút tình
dục nào, chỉ mang theo sự dịu dàng và yêu
thương.

Hạ Nhược Vũ bị suy nghĩ của mình làm
giật bắn cả người, Mạc Du Hải biết rồi sao?

Bên tai cô chỉ có tiếng nhịp đập kinh
hoàng của con tim, hốt hoảng không thể

kiểm soát được.

Hạ Nhược Vũ len lén mở mắt ra, phát
hiện người đàn ông kia thật sự đang ngủ,
mới dám trợn mắt đánh giá gương mặt ngủ

 

Nếu, nếu anh không dây dưa không rõ
với Lục Khánh Huyền, có phải tình trạng
của bọn họ sẽ không như thế này không.

Chỉ là không ai trả lời cô, cơn buồn ngủ

lại dần dâng lên, Hạ Nhược Vũ không biết

khi nào thì mình cũng đã rơi vào giấc ngủ.