Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 180




Chương 180: Chuyện này cứ giao cho ba

Tiễn Mạc Du Uyên đi.

Sắc mặt của Lục Khánh Huyền
không những không cải thiện, mà càng
thêm ảm đạm.

“Cốc cốc cốc.”

Có tiếng gõ cửa, giọng của trợ lý
vang lên: “Chị Khánh Huyền, ngài Lục
bảo chị lấy bản tài liệu buổi sáng đem
lên.

“Tôi biết rồi, cô ra ngoài trước đi”
Lục Khánh Huyền dừng trong giây lát
gọi người lại: “Cố vấn Hàn hai ngày nay
không ở công ty sao?”

Trợ lý nghĩ một hồi sau đó trả lời

một cách cung kính: “Gần đây Cố vấn
Hàn đang điều hành các dự án ở khu

vực phía nam của thành phố, rất hiếm
khi ở công ty.”

Giờ đây thân phận của Lục Khánh
Huyền đã không còn như xưa, những
người dưới trướng cô ta cũng kính
trọng và dè chừng cô ta hơn.

Trong mắt Lục Khánh Huyên loé
lên một tia thâm trâm, phất tay ra hiệu
cho cô ta ra ngoài, trợ lý gật đâu một
cái, lúc này mới xoay người rời đi.

Quyền lực quả thực là một thứ tốt,
nhưng Hàn Công Danh thật sự là một
tên ngốc, nếu như tiếp nhận tâm ý của
Mạc Du Uyên, việc thăng chức đương
nhiên sẽ rất nhanh, có điêu như vậy
cũng tốt, không thích Mạc Du Uyên mới
có thể dễ dàng cho cô ta lợi dụng.

Sau khi lấy tài liệu Lục Khánh

Huyền trực tiếp đến văn phòng của Lục
Hằng, sau bữa tiệc nhận người thân,
Lục Hằng đối với cô ta đã tốt hơn, thái
độ đối đãi như một người trưởng bối,
không có gì quá phận.

Nó thậm chí còn khiến cô ta cảm
thấy mình thực sự là con gái của Lục
Hằng.

Có điều từ trước đến nay cô ta
luôn rất linh hoạt, sẽ không thật sự lún
sâu vào trong đó.

“Khánh Huyền, lại đây, ngồi đi, ăn
cơm chưa?” Lục Hằng ra hiệu cho cô
ta đến.

Lục Khánh Huyền lấy lại tinh thần
đi tới: “Tôi ăn rồi, cảm ơn ông Lục đã
quan tâm, đây là tài liệu ông muốn”

“Khánh Huyền, tại sao con vẫn gọi
ta là ông Lục” Lục Hằng thở dài nói.

Lục Khánh Huyền khẽ cúi đầu, cắn
chặt môi, thì thầm: “Ba”

Lục Hằng hiển nhiên rất vui vẻ,
nhưng ông ta cũng hiểu không nên quá
ép buộc cô ta: “Khánh Huyền, ba biết
con nhất thời có chút không quen với
cách xưng hô này, từ từ thôi, chủ yếu là
ba muốn con hiểu, bây giờ con là con
gái của ba, hình thức xưng hô trong
công ty không cân quá mức gò bó”

Điều này có nghĩa là muốn ủy
quyền sao? Lục Khánh Huyền có hơi
ngạc nhiên nhìn Lục Hằng, nhận được
cái gật đầu khẳng định của ông ta, cô
ta thiếu chút nữa kích động không biết
nên làm cái gì, cô ta cho rằng có thể
mượn danh nghĩa của Lục Hằng đã
không tệ, không nghĩ tới lại có thể có
được quyên lực thực sự trong công ty.

Cô hơi do dự mở miệng: “Ba, điều này

không tốt cho lắm”

Cô ta không khỏi choáng váng
trước chiếc bánh từ trên trời rơi xuống.

Lục Hằng thích tính cách làm việc
tỉ mỉ và thận trọng của Lục Khánh
Huyền, vỗ về nói: “Con bây giờ là con
gái của Lục Hằng ba, đương nhiên con
có quyền thay ba quản lý công ty.”

Dừng một chút biểu tình càng thêm
ôn hòa hỏi: “Con cảm thấy nhân viên
trong công ty người nào không tệ, có
thể đề bạt và trọng dụng”

Cảnh Minh chỉ là công ty rửa tiền
của ông ta, thứ quan trọng nhất của
ông ta là sợi dây độc dược ở Đông
Nam Á, cũng không thèm để ý đem cái
công ty vỏ rỗng này cho cô ta quản lý,
ông ta cũng được coi là người có tâm
nhìn xa, tuy không khác gì một kẻ buôn
người, nhưng từ bạo lực đến ma túy,

vẫn ghi dấu ấn của ông ta ở thành phố
Đà Nẵng.

Lục Khánh Huyền nghĩ về điều đó
và nói: “Con cảm thấy Hàn Công Danh
khá tốt.”

“Ồ, phải không? Sao con lại nói
thế.” Trên mặt Lục Hằng lộ ra một tia
hứng thú, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.

Lục Khánh Huyền gật đầu nói:
“Hàn Công Danh chắc chắn không có
nhiều kinh nghiệm, nhưng cậu ấy thắng
ở chỗ đầu óc linh hoạt, tính cách táo
bạo và cẩn thận, những lợi nhuận gần
đây của công ty cũng có thể cho thấy
khả năng hiểu biết và tư duy của những
sinh viên tài năng đi du học quả thực
cao hơn người thường rất nhiều, chỉ
cần tăng cường bồi dưỡng thì chắc
chắn sẽ là một nhân tài kinh doanh của
công ty.

“Ba tưởng con không thích cậu ấy”
Lục Hằng thản nhiên hỏi, nhưng trong
mắt lại lóe lên một tia sáng mờ ảo.

Lục Khánh Huyền ngồi càng thêm
nghiêm chỉnh, biểu cảm trên mặt cũng
nghiêm túc vài phần: “Tuy rằng trong
quá khứ bọn con là quan hệ cạnh
tranh, nhưng bất kỳ công ty nào cũng
cần có cạnh tranh mới có tiến bộ, là
chủ quản công ty, không thể bởi vì
năng lực nhân viên tốt mà mai một
nhân tài”

“Chà, Khánh Huyền nói rất đúng, có điều…”

Lục Hằng dừng một chút không
giải thích ngay, ngược lại cầm chén trà
trên bàn lên, nhấp một ngụm vào
miệng, chậm rãi đặt xuống rồi mới nói:
“Hiện tại con đã là cao tâng trong công
ty, nhất định phải phân rõ quan hệ cấp

trên cấp dưới, nhân tài chúng ta đương
nhiên là phải trân trọng”

“Tuy nhiên đối với những nhân viên
không nghe lời hoặc khiêu khích cấp
trên, chúng ta không cần thiết phải giữ
họ lại, con nói xem có phải hay không?”

Lục Khánh Huyền sửng sốt, lập tức
hiểu được ý đồ của Lục Hằng, giọng
điệu càng thêm kính cẩn: “Con hiểu
được ạ”

Ông ta đang dạy cho mình cách
quản lý nhân lực, mặc dù cô ta không
biết tại sao Lục Hằng lại phải nói điều
này, nhưng trong lòng cô ta vẫn cảm
động, đó là niềm khao khát không có
cha từ khi còn nhỏ, cô ta cũng từng ảo
tưởng đến điều đó một mình giữa đêm.

Nếu cô ta có ba, có phải hay không
cô ta có thể ít đi đường vòng một chút?

“Khánh Huyền, con có tâm sự

sao?” Ông ta dùng một câu hỏi mà như
thể khẳng định.

Lục Hằng là một người đàn ông già
dặn và sắc sảo, liếc mắt một cái liền
nhận ra được từ lúc Lục Khánh Huyền
bước vào đến bây giờ nhiều lần nhìn
sang hướng khác.

“Không, không có ạ” Cô ta chỉ là
sững sờ một cái lại nghĩ đến những
việc cần giải quyết vào ngày mai nên
vội vàng bày ra phong thái chuẩn mực.

Lục Hằng vẫy vẫy tay, thản nhiên
nói: “Khánh Huyền con không cần phải
giả bộ trước mặt ba, bây giờ con là con
gái của ba, chuyện của con cũng là
chuyện của ba, còn có chuyện gì không
thể nói với ba sao”

“Không có chuyện gì…’ Lục Khánh
Huyền thật sự không có cách nào,
nhưng cô ta không dám tùy ý nói

chuyện với người khác, khi Lục Hằng
hỏi như vậy, trong lòng cô ta hơi dao
động.đọc thêm cha của cục cưng là một tổng tài full

Cô ta cũng không thể nói rõ đó là
loại cảm giác như thế nào, theo bản
năng trong lòng tin tưởng vào người
đàn ông trung niên trước mặt.

Lục Hằng nhìn cô ta khi thì thở dài,
đôi lúc lại rối rắm, thoáng nghĩ ngợi,
trong lòng nhất thời đoán được một
chút: “Là bởi vì Mạc Du Hải sao?”

Bởi vì ông ta cho người điều tra
thân thế của cô ta, nên vướng bận giữa
cô ta và Mạc Du Hải tự nhiên không
giấu giếm được, không ngờ con gái
của mình cũng có chút bản lĩnh, có thể
dính líu đến nhà họ Mạc, nhưng hiện tại
xem ra đã bị con gái nhà họ Hạ cản
đường rồi.

“Ba, làm sao ba biết được, không,

không phải anh ấy” Lục Khánh Huyền
không chú ý đến việc chính mình gọi
“Ba” gọi đến quen miệng, chỉ là khẳng
định một chút lại vội vàng lắc đầu, biểu
cảm ngạc nhiên trên gương mặt cũng
chưa phai nhạt.

Lục Hằng nhìn thoáng qua đã biết,
đôi mắt trải qua bao năm tháng lắng
đọng lại, giờ phút này nhàn nhạt nhìn
cô ta: “Khánh Huyền, trong khoảng thời
gian này ba đã đối xử với con thế nào,
trong lòng con biết rõ, ba thực sự xem
con như con gái ruột của mình, tất
nhiên nếu con không muốn nói, ba
cũng sẽ không ép buộc con. ˆ

Ngừng một chút, giọng nói dường
như có hơi thất vọng: “Ba chỉ muốn nói
với con, bất kể có phiền phức hay cần
gì, con đều có thể trực tiếp đến gặp ba”

Lục Khánh Huyền bị lời nói của Lục

Hằng làm cho sửng sốt, hồi lâu trong
lòng cô ta vẫn chưa bình tĩnh lại được,
lẳng lặng ngồi trên sô pha, ánh mắt rối
rắm và bị động, rốt cuộc vẫn không
sánh lại được với sự do dự và sợ hãi
trong lòng, đem sự tình cô ta đã lừa
dối Mạc Du Hải nói ra.

Đương nhiên, cô ta tự động lược
bỏ những chỉ tiết bất lợi cho mình, cô
ta biến mình thành một người phụ nữ
sỉ tình phạm phải sai lầm, mà Lưu Bình
là kẻ chủ mưu lớn nhất.