Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 182




Chương 182: Nhận chuyển phát nhanh

 

“Chuyện của tôi không liên quan
đến cô.” Hàn Công Danh nhanh chóng
khôi phục vẻ xa cách hờ hững.

Lòng Mạc Du Uyên thấy khó chịu,
cô lớn như vậy cũng chưa từng bị đàn
ông tỏ thái độ đó, nhưng cô ta thích sự
kín kẽ, tức giận cũng không chạy lấy
người: “Anh không phải đến thăm con
điếm đê tiện kia hả?”

“Cô gọi ai là con điếm đê tiện cơ?”

Mạc Du Uyên giật mình hoảng sợ,
chưa từng có ai dám hung dữ với cô ta
như vậy, ngay cả anh trai cũng hiếm
khi: “Tôi gọi Hạ Nhược Vũ là con điếm
đê tiện thì đã sao? Nếu ả ta không phải

con điếm đê tiện thì sao cả đám các
người từng người từng người một đều
bị ả ta mê hoặc thần hồn điên đảo?”

“Tôi không cho phép cô nói Nhược
Vũ như vậy!” Vẻ mặt Hàn Công Danh
lập tức trầm xuống.

Tính tình Mạc Du Uyên bị kích
động: “Tôi nói, tôi chính là muốn nói,
Hạ Nhược Vũ chính là…”

Lời còn chưa nói xong, một bóng
người khác đã quay lại bước đến,
giọng nói còn lạnh lùng hơn Hàn Công
Danh: “Mạc Du Uyên, em dám sao?”

“Anh..” Mạc Du Uyên nhìn ánh mắt
phẫn nộ trên mặt Mạc Du Hải, sợ hãi
co rúm lại, nhưng nghĩ đến việc anh trai
lại vì con con điếm đê tiện kia ra mặt,
cô ta không thể giữ bình tĩnh.

Hàn Công Danh đã như vậy, anh
trai mà cô ta kính yêu nhất cũng như

vậy, Hạ Nhược Vũ, lại là Hạ Nhược Vũ.

Nếu không có Hạ Nhược Vũ, Hàn
Công Danh sẽ là bạn trai cô ta, anh trai
cô ta cũng không hung dữ với em gái
như vậy, đều là lỗi tại Hạ Nhược Vũ.

“Hai người càng bênh vực ả ta, tôi
càng muốn làm cho ả ta đẹp mặt”

“Nếu cô dám động vào Nhược Vũ,
tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cô” Hàn
Công Danh lớn tiếng quát.

Mạc Du Uyên chau mày, lạnh lùng
mở miệng: “Đi về tự giam mình suy
nghĩ đi, không nhận sai thì không được
ra khỏi nhà”

“Dựa vào đâu chứ? Trong nhà còn
ông nội, không đến phiên anh làm chủ
đâu” Mạc Du Uyên thật tức tối, cái gì
cũng dám nói, đợi đến lúc phát hiện
mình nói gì, trong mắt lướt qua một tia
hối hận, nhưng lòng tự trọng khiến cô

ta dựng thẳng lưng đối đáp.

Mạc Du Hải càng bình tĩnh thì
chứng minh là anh càng tức giận, cười
thay vì giận: “Em nói đúng, trong nhà
không đến phiên anh làm chủ, em
muốn làm gì anh cũng không quản
được”

Giọng anh thay đổi, lạnh lùng băng
giá: “Một khi đã vậy thì vê sau em cũng
tự học cách tay làm hàm nhai đi”

Cả Thịnh Hoa đều do anh quản lý,
mỗi một chi nhánh của nhà họ Mạc
đều là do anh tự tay kiếm về, nếu biết
lần trước cô đi làm ở chỗ Lục Khánh
Huyền là vì tên cặn bã Hàn Công Danh,
anh tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Xem tình huống này hẳn là có một
đoạn thời gian vui vẻ.

Cô ta núp sau cửa lớn, anh đã sớm
biết, nhưng mà muốn nhìn xem cô ta

định làm gì, không ngờ lại để anh nhìn
thấy cảnh như vậy.

Đọc full tại truyen.one nhé“Dựa vào cái gì?

Công ty lại không phải là của một mình anh” Mạc Du
Uyên lúc này bùng nổ.

Mạc Du Hải nhếch miệng, nói ra lời
lạnh lùng: “Muốn biết anh dựa vào cái
gì, trước tiên hãy tự mình đủ lông đủ
cánh mới nói đi, có chuyện gì bất mãn
thì để ông nội nói chuyện với anh, nếu
ông không đồng ý miếng cơm của anh,
vậy thì cứ lấy lại công ty tự mình quản
lý”

“Anh, anh vì một người phụ nữ mà
đối xử với em gái mình như vậy sao?
Anh có còn là anh trai của em không
vậy?” Mạc Du Uyên không nghĩ đến
Mạc Du Hải vì Hạ Nhược Vũ mà đi đến
bước này, trong lòng sợ vừa tức.

Một tia u ám bí ẩn hiện lên trong

mắt Mạc Du Hải làm người ta không
kịp nắm bắt, sau liền trở lại như cũ,
thản nhiên nói: “Là anh ngày xưa
nuông chiều em, để em ngày càng coi
trời bằng vung”

Nhân cơ hội lần này giáo huấn đứa
em gái kiêu ngạo ương ngạnh, cũng tốt.

Mạc Du Uyên thấy tủi thân, lại
không còn cách nào, dậm chân khóc
lóc chạy đi.

Trên Thiên Thai chỉ còn lại hai
người, Hàn Công Danh cũng ngạc
nhiên khi thấy Mạc Du Hải nói với Mạc
Du Uyên như vậy, nhìn thấy vẻ lạnh lùng
của Mạc Du Hải, không biết vì sao anh
ta lại có chút không dám đối mặt: “Tôi
không có…”

“Tôi biết, Du Uyên nó tùy hứng
không phải ngày một ngày hai” Mạc
Du Hải biết Hàn Công Danh muốn nói

gì, về mặt này anh không giận cá chém
thớt, vốn dĩ là Mạc Du Uyên quấn lấy
người ta.

Tuy rằng không thích Hàn Công
Danh nhưng anh vẫn phân biệt được rõ
ràng.

Hàn Công Danh không biết nói gì,
Mạc Du Hải căn bản không định để ý
anh ta, Mạc Du Uyên vừa đi thì anh
cũng xoay người đi theo.

Còn lại một mình Hàn Công Danh
không thốt nên lời, đánh giá thái độ
của Mạc Du Hải với Mạc Du Uyên,
không thể không thừa nhận Mạc Du
Hải thật sự quan tâm đến Nhược Vũ.

Ít nhất là làm tốt hơn anh ta, nếu
người thân của anh ta không thích
Nhược Vũ, anh ta sẽ như thế nào, nghĩ
đến khả năng đó thì nhất thời anh ta
không thể trả lời được.

Đứng thêm mười phút nữa, Hàn
Công Danh mới xuống khỏi sân
thượng, lái xe trở về công ty.

Xuất viện liền như chim sổ lồng, Hạ
Nhược Vũ ở nhà vui muốn điên.

“Vẫn là ở nhà tốt hơn”

Đường Hồng Xuân nghe cô cảm
thán, cười mắng: “Nếu cảm thấy ở nhà
tốt, sao không thấy con thường xuyên
về nhà?”

“Mẹ xem này không phải con đã về
rồi sao?” Hạ Nhược Vũ biết mẹ mình
hay nói đùa, cũng hi hi ha ha đáp.

“Con đó, để mẹ xuống bếp bưng
con gà mái đang ngồi chồm hổm trong
nồi đem lên cho con” Đường Hồng
Xuân bất lực lắc đầu.

Hạ Nhược Vũ sờ bụng cười hắc
hắc: “Vừa hay con cũng đang đói bụng”

Về phần ba cô không biết nhận
cuộc điện thoại của ai đã đi rồi, không
hiểu sao lòng cô có một dự cảm không
lành, lúc ba nghe điện thoại thì sắc mặt
ông cũng không tốt, còn khó coi hơn
cô từng thấy.

Vốn muốn hỏi một chút, nhưng
nhìn thấy biểu cảm liền biết chuyện đó
không có chỗ cho cô nhúng tay vào.

Chỉ có thể nhàm chán dựa vào sô
pha, vắt chéo chân, cầm điều khiển từ
xa giết thời gian.

Chiếc điện thoại bên cạnh rung lên
mấy lần, cô thuận tay cầm lên, tay kia
vẫn đang chuyển kênh.

Chính là đợi cô bắt máy lên thì bên
kia lại không có tiếng động, Hạ Nhược
Vũ a lô vài tiếng cũng không có ai trả
lời, cô hoài nghi nhìn điện thoại hiện
lên, vẫn thấy đang trong cuộc gọi, lại

thấy dãy số lạ, là số không được hiển
thị.

Mày liễu hơi chau lại, lần nữa đặt di
động lên tai, thu hồi lại vẻ thờ ơ, giọng
trầm xuống: “Rốt cuộc là ai vậy, nếu bị
tôi bắt được thì chết chắc, tôi đếm ba
lần, nếu không nói lời nào thì tắt máy.

“Bạ”

“Hai”

Khi cô sắp đếm đến một, thì có
một âm thanh phì phò phì phò thở dốc,
chứng minh là điện thoại chưa tắt máy.

“Hạ Nhược Vũ nhận chuyển phát
nhanh”

Chỉ bảy chữ ngắn ngủn như âm
thanh cưa gỗ, làm người ta dựng tóc
gáy nổi da gà.

Hạ Nhược Vũ còn chưa mở miệng,
đối phương đã tắt điện thoại.

“Nhược Vũ, sao mặt con tái mét
vậy?” Đường Hồng Xuân vừa bưng
canh gà ra, thấy Hạ Nhược Vũ ngồi đó
cứng đờ, sắc mặt cũng tệ, không khỏi
lo lắng hỏi.

Hạ Nhược Vũ nắm chặt di động,
mặt giả bộ như không có chuyện gì:
“Đâu có sao, con thấy điều hòa hơi
lạnh!”

“Vậy để mẹ tăng nhiệt độ lên một
chút”

“Dạ được” Hạ Nhược Vũ lơ đễnh
trả lời, đầu óc vẫn dán vào cuộc điện

thoại quái lạ.