Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 184




Chương 184: Hộp bưu kiện

 

Đây chính là trò đùa trần trụi nhằm
để tán tỉnh đây mài

Nhược Vũ nhìn động tác buồn nôn
của anh ta, lúc này sống lưng cô ấy
giống như có một dòng điện tê dại
chạy qua, ngón tay trắng nõn, nhẫn
nhụi như thông bạch, run run rẩy rẩy
chỉ vào mặt anh †a, mãi mà chẳng thể
nói hoàn chỉnh một câu: “Anh, anh…”

“Ngoan nào, một lát nữa lại chơi
với em” Du Hải bao lấy ngón tay của
cô ấy, ánh mắt trầm tĩnh giống như
đang trấn anh một con mèo đang
hoảng sợ.

Nhược Vũ giật nảy mình, lùi vê sau

một bước, suýt nữa ngã xuống, lại vẫn
là Du Hải kéo cô ấy lại, thuận tay kéo
cô ấy lao vào trong lòng mình.

“.” Cô ấy có một sự bất mãn
không biết có nên nói ra hay không?

“Gấp gáp như vậy ư, chỉ bằng
chúng ta lên trên giường nhé..” Du Hải
giống như rất thích biểu cảm của
Nhược Vũ, mỗi lần anh ta đều muốn
trêu chọc đến khi cô ấy xù lông thì mới
thôi.

Quả nhiên Nhược Vũ bỗng chốc
chạy khỏi lồng ngực của anh ấy, trên
mặt vẽ lên chữ “phẫn nộ” và “đề
phòng”: “Mạc Du Hải, anh đừng có quá
đáng”

Dù sao đi nữa ba mẹ cô ấy cũng ở
dưới lầu, nếu chạy lên đó, nhìn thấy họ
đang vật lộn ở trên giường, chắc chắn
sẽ xấu hổ mà không có cái lỗ nào chui

xuống mất.

Lúc này cô ấy lại không muốn từ
chối, mà đang nghĩ khi bị phát hiện sẽ
cảm thấy bị mất thể diện, đều tại Du
Hải, hại cô ấy trở nên như vậy.

Du Hải lại chững chạc đàng hoàng
nói: “Em đang nghĩ cái gì thế, anh chỉ là
nói có muốn ngồi lên giường bôi thuốc
trước không, lẽ nào em…”

Sự bỡn cợt trong ánh mắt của
người đàn ông, rõ như ban ngày vậy, rõ
ràng hơn nữa là Nhược Vũ hận không
thể nhảy lên đâm một cái, nhưng lại
nhắm mắt vào, nói với bản thân không
cần phải tính toán với anh ta, nếu
không sớm muộn gì cô ấy nhất định sẽ
bị tức chết!

“Anh rốt cuộc có xem không, không
xem là em tự mở”

Cô ấy có chút hờn dỗi đưa tay ra

mở chiếc hộp.

Du Hải biết cô ấy như vậy là đang
tức giận, cũng không trêu đùa cô ấy
nữa, kéo cô ấy ra sau, nhẹ nhàng nói:
“Đứng ở phía sau đi”

Nhược Võ chỉ “ừ” một cái rồi không
nói gì nữa, mà nghe lời chạy ra sau
đứng, hồi hộp nín thở xem anh ấy mở
ra.

Bên trong phủ một lớp bọt biển
xốp, không thể lập tức nhìn thấy thứ đồ
bên trong là gì, cô ấy bất giác tiến lại
gần, cái cổ ngó lên, từ xa nhìn nhưng
vẫn có phần sợ hãi.

Du Hải đưa tay vào sờ thử, sắc mặt
liền thay đổi, ngữ khí nặng nề: “Anh
khuyên em đừng hiếu kỳ nữa”

“Sao anh lần mò lâu như thế, mau
lấy ra cho em xem với.” Nhược Vũ đứng
bên cạnh sốt ruột, vò đầu bứt tai.

Du Hải nhìn cô ấy rồi hỏi: “Em chắc
chứ?” Đọc full tại truyen.one nhé

Nhìn vẻ mặt của Du Hải giống như
đó không phải là thứ gì tốt, Nhược Vũ
run lên: “Thứ đồ trong hộp khi xem rồi
sẽ khiến người khác không muốn sống
sao?”

“Gần đúng như em nói” Du Hải có
lẽ đã đoán được bên trong là thứ gì rồi.

Nhược Võ nuốt nước bọt, nghĩ đến
cuộc gọi khiến người khác sởn hết gai
ốc đó, đối phương là đang nhắm đến
cô ấy sao, không lý gì mà cô ấy không
thể xem, tự mình cổ vũ, nuốt nước bọt
nói: “Anh cứ lấy ra đi, nếu không được
xem, đêm nay em sẽ tò mò đến mất
ngủ đó”

“Được thôi” Du Hải giống như sớm
đã biết rằng cô ấy sẽ nói như vậy, cô ấy
vừa nói xong, anh ấy chìa tay đưa túi

đồ đó ra.
Một tiếng kêu sợ hãi đến vỡ cổ
họng: “AI”

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng gõ
cửa liên tục: “Nhược Vũ, có chuyện gì
thế, con mau mở cửa đi”

“Nhược Vũ”

Nhược Vũ che miệng nén lại âm
thanh sợ hãi ở nơi đầu lưỡi, Du Hải thấy
bộ dạng kinh ngạc của cô ấy, lập tức
bỏ đống đồ mềm mềm đó ném lại vào
trong hộp, có chút hối hận khi đã lấy nó
ra.

“Ba, mẹ, con, con không sao, chỉ là
lúc bôi thuốc có hơi đau, bố mẹ đừng
vào” Nhược Vũ run rẩy trả lời hai người
bên ngoài.

Minh Viễn vẫn không yên tâm khi
hai người bọn họ ở riêng trong phòng,

mới giả vờ đi lên tìm đồ, Hồng Xuân vì
không biết suy nghĩ của ông ấy, chỉ
cảm thấy có chút buồn cười, nên đi lên
cùng.

Nghe thấy cô ấy nói như vậy, bọn
họ cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào,
ngay sau đó nghĩ đến những hành
động đen tối của, ho “khụ” một tiếng
chẳng có một chút độ tin cậy nói một
câu: “Bác sĩ Du Hải, Nhược Vũ, hai
người đừng vội vàng, cứ từ từ, hai bác
chỉ là muốn lên hỏi hai đứa có muốn
ăn mì không”

Tiếng bước chân càng ngày càng
nhỏ.

Tâm trạng Nhược Vũ vẫn đang
trong sự kinh ngạc, cái túi trong suốt
máu thịt be bét mà Du Hải vừa lấy ra, là
một con mèo bị mổ bụng, đầu đã bị cắt
bỏ, lông bị nhổ lưa thưa.

Hình ảnh đó bây giờ nghĩ lại, trong
dạ dày như có một trận dâng trào,
không kiềm nổi “ọe” một tiếng.

Du Hải lập tức dìu cô ấy ngồi lên
ghế, ngữ khí đáng trách và thương tiếc:
“Không phải bảo em đừng xem nữa
hay sao, nhất định phải bướng bỉnh
như vậy sao, bây giờ thì sợ rồi chứ”

Cô ấy thở hổn hển một lúc, giọng
nói mới trở về ban đầu: “Ai biết người
đó lại biến thái như vậy, ọe..”

“Được rồi, đừng nghĩ nữa, chuyện
này giao cho anh xử lý” Dám gửi cho
cô ấy thứ đồ khiến người khác ghê tởm
để đùa giỡn như vậy, Anh ấy tuyệt đối
khiến người đó nếm mùi sống không
bằng chết.

Anh ấy làm việc xưa nay chú trọng
“lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt”, bọn
họ đến bắt nạt tận nơi rồi, nếu không

cho bọn họ biết tay, chúng hình như
quên rằng tính cách ngày trước của
anh ấy ra sao.

Nhược Vũ vẫn còn kinh hãi liên tục
võ ngực: “Rốt cuộc là có mối thù gì,
mối hận gì, mà phải tàn nhẫn giết một
con mèo gửi cho em cơ chứ, vì đe dọa
tôi hay là vì ghét bỏ em?”

“Bên trên không có chữ gì hay là
một lá thư cả” Ở trong phim không
phải cũng như vậy sao? Nếu muốn gây
phiền phức cho cô ấy thì cũng phải
đường hoàng lấy thân phận thật ra, tối
thiểu cho cô ấy biết người mình chọc
giận là ai.

Nhưng cô ấy nghĩ mãi cũng không
nghĩ ra người mình chọc giận gần đây
là ai, ngoại trừ Minh Thư ra…

Tuy rằng chuyện đó không liên
quan đến cô ấy, nhưng Minh Thư đã

xác nhận là do cô ấy làm rồi.

“Cái gì cũng không có, chỉ có một
bưu kiện” Du Hải dường như đoán
được cô ấy muốn nói gì, chủ động nói:
“Ngày mai anh trở về hỏi, tình hình của
Minh Thư”

“Ừm” Từ lúc bắt đầu hoảng sợ đến
bây giờ tâm trạng của Nhược Vũ cũng
dần dần bình tĩnh lại, vẻ mặt có chút
hỗn độn nhìn người đàn ông bên cạnh,
cô ấy biết những thay đổi của bản thân
đều là do anh ấy ở bên.

Càng như vậy, trong lòng càng rối
bời. Đọc full tại truyen.one nhé

Du Hải thấy tâm trạng cô ấy đột
nhiên suy sụp như vậy cũng chẳng hỏi
nhiều, chỉ bình tĩnh nói: “Em cởi áo ra
đi”

“.” Lần này Nhược Vũ không có sự
hiểu nhầm đáng xấu hổ nào, mà ngoan

ngoãn cởi áo choàng xuống, rồi tuột
hai dây váy ở trên vai ra một bên, để
cho anh ấy dễ dàng bôi thuốc.

Trong suốt quá trình bôi thuốc
không ai nói gì cả, nên có thể yên tĩnh
nghe rõ hơi thở của đối phương.

Nét mặt Nhược Vũ quả nhiên toát
ra vẻ đoan trang, trong lòng sớm đã rối
như tơ vò, cầm chặt quần áo trong lòng
bàn tay đồng thời cũng đã đổ mồ hôi
nhễ nhại.

Khoảng cách của hai người rất
gần, cô ấy không muốn ngửi thấy mùi
cơ thể anh ấy, nhưng suy nghĩ của cô
ấy vẫn luôn bị anh ấy lay động.