Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 190




Chương 190: Giám sát cậu ta

Lục Hằng cười lạnh: “Tôi quá xem
thường cậu rồi, cậu quả nhiên rất thông
minh.”

“Nếu đã biết tôi thông minh, chỉ
bằng lùi một bước, chỉ cần anh tha cho
tôi một đường sống, tôi đảm bảo sẽ
giữ kín miệng.” Tiền Phong gắt gao siết
chặt điện thoại trong tay, vốn cũng
không hoàn toàn nắm chắc.

Sự ghê gớm của Lục Hằng, trong
khoảng thời gian này cậu ta đã tận mắt
chứng kiến, càng đi vào sâu cậu ta
càng cảm thấy Lục Hằng thâm hiểm
khó dò, bên ngoài ra vẻ đạo đức nhưng
thực chất lại làm những việc không
bằng cầm thú.

Đương nhiên bản thân cậu ta cũng
chẳng tốt lành gì, cho dù có chết cậu ta
cũng phải giết Mạc Du Hải trước rồi
mới chết được.

Mặc dù Lục Hằng không tránh né,
nhưng thần sắc cũng không hề có chút
khẩn trương, giống như đoán chắc
Tiên Phong sẽ không nổ súng, loại
người liêu mạng như thế này hắn gặp
nhiều rồi, giọng điệu tùy hứng còn
điềm tĩnh hơn cả Tiên Phong: “Muốn
giữ mạng?”

“Muốn” Tiên Phong cắn răng đáp
lại: “Anh Hằng tôi rất biết ơn anh lúc đó
đã cứu giúp tôi, nhưng tôi tự biết như
vậy chưa đủ, trên người tôi còn mối thù
của vợ con, không báo thù tôi không
phải là người”

“Cho nên cậu vẫn muốn giết Mạc
Du Hải báo thù?” Lục Hằng có vẻ hứng

thú hỏi.

Tiên Phong dùng sức gật đầu một
cái, trong mắt tràn đầy phẫn hận ý:
“Đúng, không giết được hắn, tôi không
làm người.”

Lục Hằng có thể cảm nhận được
Tiên Phong căm hận Mạc Du Hải sâu
đến mức nào: “Nếu đã vậy, cậu thả tôi
ra trước, chúng ta nói chuyện.”

Tiền Phong có hơi do dự, nếu thả
Lục Hằng ra, thuộc hạ của Lục Hằng
thẳng tay nổ súng, cậu ta sẽ bỏ mạng
ở đây, nhưng nếu không thả Lục Hằng
cậu ta cũng chạy không thoát, dứt
khoát đánh cược một phen, cậu ta
buông súng trong tay ra.

Vừa được tự do, Lục Hằng trở tay
bẻ ngược cổ tay Tiền Phong, chỉ nghe
Tiền Phong hét lên một tiếng, súng
trong tay đã rơi vào tay Lục Hằng, hắn

lại vung chân đá văng cậu ta xuống
đất, lạnh lùng nhìn cậu ta.

“Lục Hằng, anh lại giở trò lật lọng!”
Tiên Phong vừa đau vừa tức, không
quan tâm đến vết thương trên tay.

Đáp lại là một cú đá trực tiếp vào
mặt, người đá không phải Lục Hằng
mà là thuộc hạ của hắn, cú đá này so
với cú đá vừa rôi của Lục Hằng còn
hung hãn hơn mấy phần, đau đến nỗi
cậu ta thở không ra hơi.

Chỉ thấy tên đàn ông khinh thường
liếc mắt một cái, rẻ rúng nói: “Thứ đồ
rác rưởi như mày mà cũng dám gọi tên
của anh Hằng sao?”

“Được rồi, lui xuống trước đi”

Lục Hằng nhận lấy chiếc khăn
sạch người phụ nữ đưa qua, lau lau hai
tay, rôi tùy tiện nhét chiếc khăn lên bộ
ngực đầy đặn của người phụ nữ, vẻ

mặt của người phụ nữ từ đầu đến cuối
vẫn không thay đổi, như thể hành động
của Lục Hằng chỉ là chuyện bình
thường hằng ngày.

Hắn vung tay ra hiệu cho tên đàn
ông lui xuống.

Tên đàn ông không dám trái lời, gật
đầu đứng sang một bên.

Lục Hằng đứng trước mặt Tiền
Phong, nhìn xuống Tiền Phong đang
nằm thở hổn hển dưới đất: “Lúc trước
tôi có thể cứu cậu, bây giờ cũng có thể
giết cậu, tuy Lục Hằng tôi chẳng phải
người tốt gì, nhưng nói lời thì vẫn phải
giữ lời”

Biết trong lòng Tiền Phong vẫn
muốn giết Mạc Du Hải, hắn lập tức
thay đổi ý định giết Tiền Phong.

Tiền Phong ôm ngực không nói gì,
cậu ta biết Lục Hằng vẫn còn chuyện

muốn nói.

Quả nhiên Lục Hằng thong thả
chậm rãi nói: “Tôi có thể không giết
cậu, nhưng cậu phải để người của tôi
giám sát, theo dõi động tĩnh của cậu
mọi lúc, đề phòng cậu làm ra chuyện gì
đó không có lợi cho cả đôi bên”

Ngừng một chút, hắn cười khế một
tiếng, vẻ mặt kia giống hệt như vẻ ôn
nhu hiền lành thường ngày, nhưng Tiền
Phong nhìn vào mắt lại thấy cực kỳ
đáng sợ.

Chính là khuôn mặt nhìn có vẻ như
thân thiện với tất cả mọi người này, lừa
gạt tất cả mọi người, lòng dạ độc ác
đen tối hơn bất cứ ai trên đời.

“Về phần cậu muốn làm gì tôi
không quan tâm, cho dù cậu muốn tự
sát, tôi cũng sẽ không cản”

“Chỉ như vậy?” Tiền Phong cho

rằng sẽ không dễ dàng trốn thoát như
vậy, không ngờ Lục Hằng lại đưa ra
một yêu cầu không hẳn là yêu cầu,
điều này khiến cậu ta có cảm giác bất
an trước giờ chưa từng có.

Lục Hằng thu hồi biểu cảm trên
mặt, lạnh lùng nói: “Tiền Phong, cậu
cho rằng cậu vẫn còn tư cách thương
lượng với tôi sao”

Quả thực, cậu ta bây giờ chính là
một con chó nhà có tang, là con cá
trong chậu, cậu ta làm sao có tư cách
thương lượng với Lục Hằng, nghiến
răng nghiến lợi nói: “Anh Hằng, tôi biết
phải làm gì rồi”

“Ừm” Lục Hằng hất cằm một cái,
người phụ nữ liên đỡ Tiền Phong dậy,
thân hình quyến rũ quấn quanh người
Tiền Phong, giống như không nhìn thấy
bộ dạng nhếch nhác của cậu ta, vẫn nở

nụ cười đầy mê hoặc như trước: “Ôi,
anh Phong, vết thương này chắc đau
lắm, có cần đến nhà em bôi thuốc
không?”

Tên đàn ông bên cạnh vừa cười
vừa chửi: “Lý Hồng, sao mới mấy ngày
không có đàn ông đã chịu không nối
vậy, loại hàng này mà cô cũng thích
được.”

Trên mặt Tiền Phong không có
biểu cảm gì, nếu hận thù có thể khiến
người ta trưởng thành, thì nhục nhã có
thể kiến người ta tê liệt hết mọi cảm
xúc, tất cả nhục nhã hôm nay, sau này
nếu có cơ hội cậu ta nhất định trả lại
gấp mười gấp trăm lần.

“Liên quan gì đến mày chứ, Tang
Cẩu, cút đi liếm chó mẹ của mày đi, tao
thích anh ta đấy có được không” Lý
Hồng lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, lúc

quay đầu nhìn sang Tiền Phong lại là
gương mặt quyến rũ phong tình, giơ tay
rút chiếc khăn trên ngực xuống, lau lau
vết máu trên trán cậu ta.

Nếu cậu ta nhớ không lầm, chiếc
khăn này chính là chiếc khăn vừa rồi
Lục Hằng lau tay rồi vứt đi, bây giờ
dùng để lau mặt cho cậu ta, đây chính
là đánh thẳng một bạt tai lên mặt, còn
Lục Hằng thì ở bên cạnh vừa nhìn vừa
cười lạnh.

Đọc full tại truyen.one nhéCậu ta không dám từ chối,

chỉ có thể cứng rắn chịu đựng.

Lý Hồng đứng gần cậu ta nhất, một
tia tàn độc lướt qua đáy mắt Tiền
Phong, quả thật dọa cô ta giật này,
nhưng cô ta mặt không biến sắc nhịn
xuống, cũng bỏ khăn tay xuống.

“Con đàn bà thối tha, mày muốn
chết hả” Tang Cẩu bị mất mặt đến

mức phát hỏa, thì ra hắn cũng vừa mắt
Lý Hồng, nhưng con đàn bà này lại
không biết xấu hổ từ chối hết lần này
đến lần khác, nhưng vì ngại một số
chuyện, hắn cũng chẳng làm gì cô ta.

Nhưng hôm nay thấy Lý Hồng thà
dụ dỗ một thằng rác rưởi, cũng không
thèm đoái hoài tới hắn, sao hắn có thể
không tức giận.

Nói xong liền muốn tiến lên dạy
cho Lý Hồng một bài học.

Trong mắt Lý Hồng chỉ có Tiền
Phong, giống như không hề sợ Tang
Cẩu sẽ làm bừa.

“Tang Cẩu” Lục Hằng xem chán
cảnh này rồi, giọng điệu không nặng
không nhẹ gầm lên một tiếng.

Tang Cẩu lập tức giống hệt một
con chó chết ngoan ngoãn cụp đuôi lùi
ra sau, Lục Hằng tàn nhẫn như thế nào,

đám thuộc hạ bọn chúng đều biết, từ
trước đến nay không có kẻ nào dám
làm trái lời Lục Hằng, nếu có thì đã
sớm chết rục xương từ lâu rồi.

Hơn nữa những người trong giới
này đều có một vài quy tắc, không
được tùy tiện tổn hại người nhà, nhưng
Lục Hằng thì khác, hắn luôn có khả
năng sử dụng cái giá thấp nhất, để đạt
được lợi ích lớn nhất.

Ví dụ như khống chế người bên
cạnh mà đối phương quan tâm nhất,
đây cũng là cách cơ bản vừa hiệu quả
vừa ít tốn kém nhất.

Lấy danh nghĩa hỗ trợ chăm sóc
người nhà đối phương, để đối phương
không còn vướng bận lo lắng, thực
chất cũng là để cảnh cáo đối phương,
làm việc gì cũng phải cân nhắc một
chút, đừng liên lụy người nhà không

được chết yên ổn.

“Đưa cậu ta về trước đi” Lục Hằng
xua tay nói, đêm nay hắn vẫn còn
chuyện chưa làm.

Lý Hồng cung kính đáp lại một
tiếng, đỡ Tiền Phong từ từ biến mất
giữa màn đêm.

“Anh Hằng, tôi không hiểu sao lại
tha cho thằng rác rưởi đó, hắn căn bản
không có chút tác dụng nào cả” Tang
Cẩu thật sự không hiểu ý đồ của hắn.

Lục Hằng liếc nhìn bóng lưng bọn
họ dần biến mất, sắc mặt mơ hồ khó
đoán: “Mày không cần hiểu, làm tốt
chuyện của mày là được rồi”

“Dạ, anh Hằng” Tang Cẩu không
dám hỏi tiếp, ngoan trả lời.