Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 224




Chương 224: Gặp được

Ánh mắt lạnh lùng của Mạc Du Hải
liếc tới Mạc Du Uyên một cái, lời của
Mạc Du Uyên đang định thốt ra lại nuốt
xuống, anh liền đưa tầm mắt trở về,
nâng cằm cô lên kiểm tra: “Anh xem

một chút.”

“Cũng không nghiêm trọng gì,
không cần nhìn” Cô chỉ cố ý nói cho
người ngoài cửa nghe, chứ không
muốn anh kiểm tra.

Ai biết Mạc Du Hải thật sự nghiêm

túc nhìn chằm chằm vào mặt cô, khiến

cô rất xấu hổ.

Hai người liếc mặt đưa tình không
coi ai ra gì, rơi vào trong mắt Lục
Khánh Huyền, không thể nghỉ ngờ như
vô số bàn tay tát vào mặt đến đau
nhức. Móng tay dài không biết đã ghim
vào lòng bàn tay từ bao giờ, làm rách
da thịt, nhưng cô ta lại không thấy đau

Cặp mắt ai oán kia gắt gao nhìn
chằm chằm gương mặt phiếm hồng
của Hạ Nhược Vũ, hận không thể chọc
thủng gương mặt của cô.

Cô ta đã lâu không gặp Du Hải,
hôm nay tình cờ đi cùng Mạc Du Uyên
tới, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này lại
khiến cô ta vừa đau lòng vừa muốn ăn

tươi nuốt sống Hạ Nhược Vũ.

Nhưng vì giữ hình tượng của mình,
cô ta đành phải kìm lại.

“Du Uyên, chúng ta đi ra ngoài
trước đã.”

Mắt Hạ Nhược Vũ lóe lên, lấy lùi
làm tiến, Lục Khánh Huyền đúng là cao
tay.

Quả nhiên, Mạc Du Uyên ngoan
ngoãn nói: ‘Chị Khánh Huyền, sao phải
đi, cô ta mới là kẻ không biết xấu hổ,
gia giáo nhà họ Hạ cũng chỉ thế mà
thôi, dám ở trong bệnh viện quyến rũ

người khác, đúng là không có liêm sỉ”
Cô có thể chịu được người khác

chửi rửa, nhưng không nhịn được việc
người khác mắng đến ba mẹ mình, dù
là em gái của Mạc Du Hải cũng không
được.

Nhưng có người còn phải ứng
nhanh hơn cô: “Mạc Du Uyên, anh cảnh
cáo em lần cuối, nếu còn không biết
giữ mồm giữ miệng, ăn nói lấc cấc như
vậy nữa, thì em ra nước ngoài học đào
†ạo chuyên sâu đi, chờ học được cách

nói chuyện thì hãy về.”

Tất cả mọi người đều sững sờ, bao
gồm cả Hạ Nhược Vũ, cô biết Mạc Du
Hải yêu thương cô em gái này đến
nhường nào, chẳng qua là bởi vì tính
cách của anh rất ít khi biểu lộ ra thôi,

nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy
giọng điệu như vậy.

Huống chỉ là Mạc Du Uyên, lúc này
nước mắt cũng muốn chảy ra: “Anh,
anh vì người phụ nữ này mà bắt em ra
nước ngoài, trong mắt anh có còn cô
em gái này không. Mẹ nhất định sẽ
không để cho hai người bên nhau.”

“Em cảm thấy anh sẽ quan tâm à?”

Mạc Du Hải lạnh lùng nói.

Mạc Du Uyên nhìn ánh mắt lạnh
lẽo của anh, không dám nói lại, sợ rằng
anh thật sự sẽ đuổi cô đi, nếu anh thực
sự đã quyết định thì ngay cả ông nội
cũng không ngăn được.

Trong trái tim cô giờ đều là hình
bóng Hàn Công Danh, sao bằng lòng đi
nước ngoài được.

“Du Hải, Du Uyển vẫn còn trẻ con…”
Lục Khánh Huyền lập tức kéo Mạc Du
Uyên ra sau, nhẹ nhàng an ủi: “Du Uyên
đừng tức giận, anh của em cũng chỉ
muốn tốt cho em thôi”

“Chị Khánh Huyền. Người khác
không nói thì thôi, vừa nhắc tới, cảm
giác tủi thân kia liền ào ra, không sao
nén lại được, Mạc Du Uyên lập tức
nhào vào lòng Lục Khánh Huyền, nhỏ
giọng nức nở.

Lục Khánh Huyền ra vẻ chị lớn nhẹ

nhàng an ủi.

Nhìn cảnh này, Hạ Nhược Vũ lại
thấy buồn cười, đây là coi mình mới là

kẻ ác à?

Cô vốn không muốn vạch mặt với
Lục Khánh Huyền, có điều sau mấy lần
“phát bệnh” trước, cô đã không muốn
giữ mặt mũi cho người này nữa rồi.

Bởi vì có vài người nể mặt rồi sẽ
muốn sĩ diện, có vài người lại không
cần, nếu kết quả giống nhau, sao cô
phải giữ mặt mũi cho loại người này.

“Mạc Du Hải, em qua đố trước”

Hạ Nhược Vũ nhẹ nhàng đẩy anh
ra rồi trượt xuống đất, ngón chân chạm
đất, mắt cá chân lập tức đau đến

nhướng mày, nhưng cô vẫn cố chịu
đựng, cùng lắm thì cắn răng đi ra

ngoài, tay vịn tường.

Ít nhất thì không thể mất mặt và khí
thế trước Lục Khánh Huyền.

Mạc Du Uyên nhìn cô bằng ánh
mắt tràn đầy tức giận, như muốn lập
tức thiêu chết cô. Nhưng cô ta cũng
phải nghe lời ông nội, cho Hạ Nhược
Vũ một cơ hội biểu hiện, người phụ nữ
này quả nhiên tâm địa độc ác, tuyệt
đối không thể để cho cô và nhà họ
Mạc nửa bước.

Nếu là người phụ nữ bình thường,
thấy cô em chồng tương lai khóc, kiểu
gì cũng sẽ nói vài câu hữu ích, nhưng
cô lại không nói lời nào, còn hại cô ta

bị anh trai mắng.

Mạc Du Hải không quan tâm
những người khác còn ở đây, hai tay
nhẹ nhàng đỡ lấy eo của cô nhấc lên,
Hạ Nhược Vũ cứ như một con búp bê
vải bị người ta xách, ngồi trên giường,

xụ mặt.

“Anh làm gì vậy!” Động tác cũng
mập mờ quá rồi.

Mặt Lục Khánh Huyền lập tức tái
mét, cho dù họ ở bên nhau trước đây,
Du Hải chưa bao giờ dùng hành động
thân mật như vậy với cô ta, nhưng anh
lại rất tự nhiên làm thế với Hạ Nhược
Vũ, như thể hai người đã biểu diễn qua

vô số lần.

Sự thân mật và ăn ý đó chưa từng
xuất hiện trong đoạn tình cảm của cô

†a và Du Hải.

Cô ta thừa nhận lúc này bản thân
có chút hâm mộ Hạ Nhược Vũ, nhưng
hận nhiều hơn, hận không thể giết chết

cô.

Người đàn ông trong mộng của cô
ta, đoạn tình cảm trân quý cả đời, động
lực cho cô ta kiên trì, nhưng lại bị Hạ

Nhược Vũ đáng chết chặn ngang.
Bảo cô làm sao mà buông tay!

Hạ Nhược Vũ đương nhiên thấy
được sự hận thù và ghen ghét lóe lên

trong mắt của Lục Khánh Huyền,
nhưng cô cũng không có cách nào, dù

Sao sức cô cũng yếu.

Được rồi, thực ra trong lòng cô
cũng thấy thoải mái.

Mạc Du Hải băng bó chân của cô
xong, cô nhìn mua bàn chân dày cộc
của mình thì ánh mắt có vẻ nghỉ ngờ:
“Mạc Du Hải, anh xác định mình không
phải lang băm đấy à?”

Đừng nói là xuống đất, ngay cả
giày cũng không đi nổi.

Mạc Duy Hải muốn chính là kết
quả này, gương mặt ra vẻ đương nhiên:
“Hoặc em muốn bó thạch cao.”

Cô chỉ bị sưng mắt cá chân, không
bị trật khớp, không phải gấy xương, gì
mà bó thạch cao? Nhưng cô không
dám nói gì, bởi vì người ta là bác sĩ có
tiếng trong bệnh viện, chỉ cần nói một
câu, đừng nói là bó thạch cao, bó cô
thành cái xác ướp cũng chỉ là chuyện
trong vài phút.

Cho nên cô lựa chọn nhẫn nhịn.

Không đi giày thì thôi, với độ dày
trong băng bó của anh cũng chẳng
khác nào đi giày rồi.

Mạc Du Uyên còn muốn nói vài
câu, đã bị Lục Khánh Huyền kéo lại,

dùng ánh mắt nhắc nhở cô ta không
nên xúc động. Mạc Du Uyên cũng biết

bây giờ Hạ Nhược Vũ được sủng, nếu
cô còn nó, thì người bị mắng vẫn là

chính mình.

Nhưng mà cô ta không nói cái này
thì có thể nói cái khác: “Chị Khánh
Huyền, có phải chị tới kiểm tra vết
thương không, đi thôi, đừng đứng đây
làm chướng mắt người ta”

Cô ta nghe nói chị Khánh Huyền vì
anh trai mà chịu tổn thương.

Lục Khánh Huyền cũng hiểu dụng ý
của cô ta, ánh mắt dịu dàng nhìn người
đàn ông cách đó không xa, trên mặt
anh không có biểu cảm dư thừa thì có
hơi thất vọng.

“Được, vậy Du Hải, bọn em đi trước
đây:

“Ừm” Trả lời cô ta chỉ có giọng điệu
thờ ơ của anh.