Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 235




Chương 235: Giám sát đến rồi

Còn về chuyện kia, may mắn sao
Mạc Du Hải đã trấn áp được, bằng
không đã ồn ào náo loạn, bọn họ nhất
định sẽ biết.
Nghĩ đến người đàn ông kia, trong
lòng Hạ Nhược Vũ có chút phức tạp.
“Nhược Vũ hôm nay con có ở lại
không?” Đường Hồng Xuân cười nhìn
hai ba con họ.

Hạ Nhược Vũ cũng muốn ở lại
nhưng: “Mẹ, một lát con còn phải đi”
“Trễ như thế này còn đi, chẳng lẽ
nhà mình không có chỗ cho con hay
sao?” Vẻ mặt Hạ Minh Viễn vừa ôn hòa
thì lại tối đen.
Hạ Nhược Vũ lại bắt đầu nói dối:
“Ba, con đã hứa với Thu Phương, cô ấy
ngủ một mình sẽ sợ lắm, con hứa với
ba sau ngày mai đều sẽ về ăn cơm,
ngày mai con sẽ đến công ty làm”

“Con còn biết phải đi làm à?” Hạ
Minh Viễn chua ngoa, trong sự nghiêm
túc vẫn có chút dễ thương.
Ông không cự tuyệt, vậy xem như
đồng ý rồi? Hạ Nhược Vũ chờ ông
đồng ý mới nói: “Cảm ơn ba, cũng trễ
rồi con về trước, ba mẹ nghỉ ngơi sớm
một chút đi”
“Thật sự phải đi sao?” Đường
Hồng Xuân có chút luyến tiếc.
Hạ Nhược Vũ bất đắc dĩ thở dài:
“Mẹ, con chỉ không ngủ lại buổi tối,
cũng không phải đi đâu xa nhà”
“Được rồi con đợi một chút, mẹ lấy
ít bánh cho con” Đường Hồng Xuân ra
vẻ muốn đi.
Hạ Nhược Vũ nhanh tay giữ chặt
bà: “Mẹ à, không cân lôi thôi như vậy
đâu, ngày mai con trở lại”
“Tốt hơn là mang theo một ít đi,
buổi tối đói bụng biết làm sao” Hạ
Minh Viễn trực tiếp quyết định thay cô.
“Được” Đường Hồng Xuân đều là
ông nói gì nghe nấy.
Hạ Nhược Vũ đành đồng ý, không
ăn cũng có thể mời Thu Phương một ít,
làm khó cho cô ấy đã phải chạy theo
cô lâu như vậy.
“Một lát ba để chú Lý đưa con về”
Hạ Minh Viễn thấy cô muốn nói gì đó
liên giành nói trước: “Không được từ
chối, nếu không thì đừng mong được
về.”
“Ba, con không muốn từ chối đâu,
con là cảm thấy ba của con rất quan
tâm con.” Hạ Nhược Vũ nịnh nọt.
Trên mặt Hạ Minh Viễn đã chứng
tỏ lòng ông rất hưởng thụ, nhưng nói
chuyện vẫn nghiêm túc: “Con lớn như
vậy sao vẫn giống một đứa con nít?”
“Đúng mà đúng mà, con không
phải là con gái bé nhỏ của ba mẹ sao?”
Hạ Nhược Vũ biết ba cô thích điêu này.
Quả nhiên biểu hiện của ông cũng
bắt đầu nhẹ nhàng hơn, nhưng để cô
không phát hiện, cố ý đi đến hướng
phòng bếp, ngoài miệng còn oang
oang: “Nhớ đem canh gà hôm nay nha,
tôi còn nhớ lần trước bà mua tổ yến
không có làm lạnh đó, cũng lấy gói
theo luôn đi thôi.”

“Biết rồi, không cần ông nhắc, tôi
chuẩn bị sẵn rồi” Đường Hồng Xuân
cáu kỉnh, nói cho cùng không phải chỉ

có mình ông quan tâm đến con gái, bà
thì không hả?

Ánh mắt Hạ Nhược Vũ ẩm ướt
nghe tiếng nói truyền đến từ phòng
bếp, cô hy vọng đời này, bọn họ đều có
thể tiếp tục như vậy.

Một lát sau, Hạ Minh Viễn mang ra
một bịch lớn, Hạ Nhược Vũ nhanh
chóng gạt đi nước mắt: “Ba, ba đang
muốn dọn trống nhà bếp sao?”

“Đây đều là mẹ con chuẩn bị, con
mang theo đi” Hạ Minh Viễn làm bộ
như không để ý đến.

Đường Hồng Xuân bên cạnh cười
cười, không nói gì, rõ ràng vừa mới chỉ

huy đem đồ ăn này nọ là ông, vậy mà
bây giờ lại nói đều là bà chuẩn bị.

Đàn ông, có đôi khi giống một đứa
con nít.

“Sao con có thể đem hết nổi?” Hạ
Nhược Vũ lớn giọng.

Hạ Minh Viễn thúc giục nói: “Có
liên quan gì, không phải có xe sao, để
chú Lý đưa con đi”

Cũng chỉ có thể như vậy.

Ngồi trên xe, Hạ Nhược Vũ tựa vào
cửa sổ, nhìn thấy ánh đèn phản chiếu
cửa lớn đang mở, kéo bóng của ba mẹ

cô dài ra dài ra, chạm đến tim cô.

Trong nháy mắt đó, cô thật sự

muốn nói không đi nữa, con ở lại,

nhưng mà lí trí bảo rằng cô không thể.

Xe chậm rãi di chuyển, nước mắt
theo hai bên khóe mắt chảy xuống đôi
gò má.

Hạ Nhược Vũ thì thầm nói với bên
ngoài cửa sổ không một bóng người:

“Ba, mẹ, con xin lỗi!”

Trần Hạ Thu Phương nghe thấy
tiếng gõ cửa, bật người nhảy dựng lên
mở cửa, nhìn đến một đống đồ trên tay
Hạ Nhược Vũ, ngây ngốc hỏi: “Nhược
Vũ, cậu đi cướp ở đâu vậy?”

“Đúng đó, cướp từ trong nhà, cậu
có muốn hay không?” Hạ Nhược Vũ trở

về dáng vẻ như cũ.

Cô thở hổn hển dọn đồ vào, nhìn
thấy cô ngốc đứng trước cửa, tức giận
nói: “Còn đứng nhìn, không giúp tôi
một tay đi”

“Được, đến ngay.” Cô và Trần Hạ
Thu Phương cùng nhau đem đồ dọn
lên bàn, thấy Hạ Nhược Vũ tháo dây
cột, rồi đem từng món từng món bày
ra, không khỏi tấm tắc: “Tay nghề của
dì Xuân vẫn tốt như vậy, bào ngư, hốc
mắt cá, thạch bong bóng cá, sao cái gì

cũng có vậy.”

Đọc full tại truyen.one nhé “Cậu hâm nóng canh

gà đi, mấy món còn lại, cậu xem rồi xử lý đi” Dù
sao cô cũng không xuống bếp.

Trần Hạ Thu Phương vừa nghe có
ăn là lập tức đi hâm canh, miệng không
quên nói: “Nhược Vũ thân mến, có
muốn tôi dạy cậu nấu ăn không, tục
ngữ nói đúng, để nắm được trái tim
người đàn ông thì phải nắm được dạ
dày của anh ấy”

“Vì sao phải nấu ăn, mời đầu bếp
không phải tốt hơn sao?” Hạ Nhược Vũ
nói như đúng rồi.

Trần Hạ Thu Phương lại bị ném đá
vạn lượt, cô ấy hít một hơi, tự nhủ
người kia là bạn tốt của mình, đừng
xúc động chặt chém người ta, như vậy
không tốt.

Cùng ở chung chỗ với bạo chúa thì

nhất định trong lòng phải phát tâm
theo Phật.

“Đầu bếp nấu và bản thân nấu
không giống nhau, tâm ý không giống”

Cô ấy tự tìm một lý do hoàn mỹ
cho sự nghèo túng của mình.

Hạ Nhược Vũ hờ hững nhún vai:
“Có liên quan gì đâu, mời một đầu bếp
đẳng cấp ba sao là tốt thôi!”

“.ư

Trần Hạ Thu Phương từ chối trả lời
vấn đề này.
Đem canh đã hâm nóng đến: “Cậu

có chắc là không ăn?”

“Ừm, nấy tôi ăn no rồi, không đói
bụng” Hạ Nhược Vũ lắc đầu nói.

“Vậy tôi không khách sáo đâu.”
Trần Hạ Thu Phương ngửi mùi thơm
canh gà bốc lên, ngón tay đã sớm
động đậy.

Hạ Nhược Vũ thờ ơ đáp: “Ừm, cậu
ăn đi, tôi rửa mặt đi ngủ”

“Được” Trần Hạ Thu Phương vẫn
chăm chú vào bát canh gà, mặc kệ cô
nói gì.

Hạ Nhược Vũ vừa đi, cô ấy bắt đầu

chuẩn bị ngốn một miếng to.

Một cuộc điện thoại mạnh mẽ gọi
đến, Trần Hạ Thu Phương nội tâm cự

tuyệt, nhưng mà thấy trên màn hình
hiện ra ghi chú, cô ấy bật người liền sợ
hãi, căng thẳng như vậy nhìn về hướng
Hạ Nhược Vũ.

Xác định được cô đã đi vào nhà
tắm, mới cầm di động, lặng lẽ mò ra
ban công phòng khách.

Làm như kẻ trộm, bắt máy: “Bác sĩ
Mạc Du Hải ạ?”

“Cô ấy về rồi” Mạc Du Hải trong
trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến.

“Đúng, đúng vậy, vừa mới về” Trần
Hạ Thu Phương đang băn khoăn, làm
sao Nhược Vũ vừa mới về không lâu,
ông chủ như giám sát chặt chẽ gọi

điện thoại, giống như thần vậy.
“Ừm, biết rồi!”

Sau đó điện thoại bị cúp tàn nhẫn,
khiến Trần Hạ Thu Phương không thể
giải thích được, cô ấy có cảm giác
đang giúp người khác điều tra người vợ
đang lừa dối vậy.

Ông chủ trúng độc mất rồi!

Chỉ để xác nhận Nhược Vũ có phải
về đến nhà hay không, mà quấy rầy
bữa ăn của cô ấy, có quá trái đạo đức
không?

Nhưng cô ấy không dám nói, ai

bảo người ta cho nhiều tiền như vậy
chứ.