Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 241




Chương 241: Phượng Cửu

Lúc Hạ Nhược Vũ một mình trở về
công ty thì đã là gần mười giờ.

Mất tích một thời gian rất dài, bây
giờ bỗng đột nhiên xuất hiện nên
không tránh khỏi bị rất nhiều người chú ý.

An Nguyên nhìn thấy cô thì giống
hệt như là con cún nhỏ nhìn thấy cục
xương có nhiều thịt, chỉ còn kém là
chưa có chảy nước dãi ra mà thôi, tuy
hình dung cảnh tượng có hơi khoa
trương, nhưng biểu cảm đó của cô ấy
hoàn toàn khó có thể che giấu được
cảm xúc kích động cùng với vui sướng.

“Giám đốc, cuối cùng thì chị cũng

đã đến rồi, tôi nhớ chị muốn chết”

“Phải không, sao tôi lại cảm thấy
cô càng thích tôi không có ở đây để cô
có thể trộm lười biếng một chút” Hạ
Nhược Vũ đùa giỡn nói.

An Nguyên hận không thể nhào
đến trên người cô mà khóc lóc thảm
thiết: “Giám đốc, chị không biết đâu,
hôm qua, có một đồng nghiệp vô cùng
đáng sợ đến làm việc trong văn phòng
của chúng ta, làm việc còn liều mạng
hơn cả chị nữa, được tổng giám đốc
đặc biệt xem trọng.”

Cô ấy là muốn nhắc nhở giám đốc
một chút, vị trí của giám đốc sắp bị

người ta thay thế rồi.

Hạ Nhược Vũ không những không
có không vui, ngược lại còn cảm thấy
rất có hứng thú mà hỏi cô ấy.

“Oh, người đó thật lợi hại, lát nữa
cô đưa đến phòng làm việc của tôi để

tôi nhìn xem một chút.”

Có người có thể giúp cô gánh vác
một phần công việc cho ba của cô, cô
vui mừng còn không kịp nữa là, làm

sao sẽ để ý những điều này.

An Nguyên gật đầu đáp ứng với vẻ
mặt như là đang khóc tang: “Giám đốc,

tôi biết rồi”

Ngừng một chút, cô ấy làm bộ vô
cùng đáng thương nói: “Giám đốc, chị
thật sự là không cân nhắc đến việc
đưa cô ấy đến bộ phận khác sao?
Năng lực của cô ấy thật sự là rất mạnh,
để cô ấy ở lại phòng thư ký của chúng
ta, thì hơi có chút dùng dao mổ trâu để
giết gà (dùng người tài không đúng
chỗ)”

Trước đây, những người thư ký bọn
họ chỉ cần làm một ít công việc văn
thư, sắp xếp, bố trí công việc của lãnh
đạo, duy trì mối quan hệ và tình cảm
giữa khách hàng với công ty, ngoài
nhiệm vụ hàng quý ra thì căn bản

không còn có việc gì nữa.

Nhưng sau khi cô gái đó đến, thì cả
văn phòng giống hệt như là chiến
trường, mỗi người đều làm việc giống
như là được tiêm máu gà vậy (trạng
thái hưng phấn, sức lực tràn đầy),
thành tích đều sắp sửa đuổi kịp nhân
viên ở bộ phận tiêu thụ rồi.

Còn không có người nào dám thả
lỏng, lơ là, bởi vì người ta có cả đống
bản lĩnh khiến cho bạn phải ngoan
ngoãn làm việc.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ càng
thêm tò mò về cô gái này: “Nếu như
năng lực của cô ấy thật sự tốt như vậy
thì tôi sẽ suy xét, cân nhắc một chút.”

“Thật tốt quá, giám đốc, vậy bây
giờ tôi đi gọi cô ấy đến”

Cô còn chưa có mở miệng đáp, thì
An Nguyên đã chạy đi giống như là
một cơn gió, cái dáng vẻ đó giống như
thể là cô đã đồng ý yêu cầu này của cô
ấy rồi vậy.

Hạ Nhược Vũ cũng chỉ có thể lắc
đầu với vẻ bất đắc dĩ, rồi đẩy cửa bước
vào phòng làm việc của mình.

Trước kia, nếu như một tuần cô
không đến thì trên bàn làm việc thể
nào cũng chất đầy văn kiện, tài liệu chờ
cô xử lý, nhưng lần này, mặt bàn lại rất
sạch sẽ, ngay cả một tờ giấy trắng
cũng không có.

Điều này làm cho Hạ Nhược Vũ có
hơi không thích ứng, xem ra An Nguyên
cũng không có thổi phồng, phóng đại,
cô gái này có vẻ là thật sự rất có năng lực.

Thảo nào cô không đi làm lâu như
vậy mà ba cô cũng không có nói gì.

Hạ Nhược Vũ chưa đợi được bao
lâu thì An Nguyên đã mang theo vẻ
mặt nghiêm túc dẫn một cô gái cao

gầy tiến vào.

Cô đưa mắt quan sát một chút,
chiều cao của cô gái này tối thiểu cũng
phải một mét bảy, cao hơn cô gần nửa
cái đầu, trên sống mũi cao, thẳng còn
chống đỡ một gọng kính màu đen, che
đi một chút đôi mắt sắc sảo, mái tóc

dài uốn lượn được cô ấy vén ở sau tai.

Trên người mặc một bộ vest màu
đen, những thư ký bình thường đều sẽ
mặc váy bó sát, dài đến đầu gối, lộ ra
vẻ xinh đẹp, trang nhã, nhưng cô gái
này thì không mặc như vậy, cô ấy mặc
một chiếc quần dài, ống rộng, màu đen,
trông vô cùng già dặn, bảo thủ.

Sự không hề qua loa, cẩu thả của
cô ấy khiến cho cô vô thức ưỡn thẳng
sống lưng.

An Nguyên còn nháy mắt ra hiệu
với cô: “Giám đốc, quản lý Phượng đã
đến rồi ạ”

“Ừ, cô đi ra ngoài đi” Ngừng một
chút, lại nói thêm một câu: “Mang hai ly

cà phê vào đây nhé”

“Vâng. An Nguyên nhanh chóng
quay người rời đi.

Hạ Nhược Vũ thấy biểu hiện chỉ sợ
không kịp trốn tránh của cô ấy thì có
hơi buồn cười, nhưng mà khi nhìn thấy
vẻ mặt nghiêm túc của cô gái đang
đứng ở trước mặt mình thì cô cũng có
chút không cười ra được, cô hắng
giọng một cái rồi nói.

“Phượng…

Cô vừa định gọi tên của cô ấy thì
chợt nhớ ra, cô hoàn toàn không biết

tên của đối phương, An Nguyên cũng
không có giới thiệu tên đây đủ của cô ấy.

Lúc này, không khí có chút xấu hổ,
lúng túng.

“Phượng Cửu. Phượng Cửu chủ
động nói tiếp lời của cô.

Nhưng mà giọng nói này còn lạnh
hơn cả thời tiết tháng mười hai, cũng
khó trách mấy người An Nguyên bọn
họ sẽ luôn miệng kêu khổ, ngay cả cô
cũng có hơi không thích ứng được,

cánh tay hơi run lên một chút.

“Cô ngồi đi, tôi nghĩ đây hẳn là lần
đầu tiên chúng ta gặp mặt” Vẻ mặt

Đọc full tại truyen.one nhé Phượng Cửu lạnh

nhạt, nhìn cô chằm chằm, không hề chớp mắt.

“..

.. Dáng vẻ này của cô ấy khiến
cho Hạ Nhược Vũ rất gượng gạo, lúng
túng, cô là đang gặp phải phiên bản nữ
của Mạc Du Hải đây sao? Khí tràng này
(phong độ của một người sinh ra ảnh
hưởng đối với những người xung
quanh) tuyệt đối có thể giết toàn bộ
đàn ông đang ở ngoài cửa trong nháy

mắt.
Thật đáng sợ.

Nhưng với tư cách là cấp trên của
cô ấy, Hạ Nhược Vũ cảm thấy bản thân
không thể kinh sợ được.

“Tôi nghĩ cô đã hiểu rõ công việc
kinh doanh của công ty rồi, nghe nói
mấy ngày nay tôi không có ở đây, cô đã
xử lý, sắp xếp các công việc từ trên
xuống dưới của công ty rất tốt, không
biết tại sao cô lại muốn đến công ty

chúng tôi làm việc.”

Tiền lương của nhân viên quản lý
phòng thư ký tuy là không tồi, nhưng
đối với một người có năng lực rất tốt
mà nói thì mức lương này có hơi thấp,
Phượng Cửu giỏi giang như vậy, thì sẽ
có rất nhiều sự lựa chọn, hẳn là có rất
nhiều công ty tốt hơn mong muốn nhận
một người tài năng như cô ấy về công

†y mình làm việc mới đúng.

Tại sao cô ấy lại đến công ty của

bọn họ làm việc?

Vẻ mặt của Phượng Cửu vẫn
không thay đổi: “Không phải là xử lý,
sắp xếp rất tốt, mà là thành tích tăng
lên gấp đôi”

“.” Có thể đừng đả kích người lãnh
đạo trực tiếp là cô có được hay không
hả? Nhưng mà năng lực của người ta
đặt rõ rành rành ra đó, cô có muốn nói
gì đó cũng không thể nói ra được.

“Cô ứng tuyển từ chỗ nào?”

Đọc full tại truyen.one nhé “Trang web” Phượng

Cửu nhíu mày, trả lời một cách lưu loát, nhanh
gọn.

Hạ Nhược Vũ giật giật khóe miệng,
không biết nên nói gì tiếp, cười khan
hai tiếng.

“Cô thật là tùy tính đó.”
“Ừm” Vẫn là một từ đơn giản.

Hạ Nhược Vũ có hơi cảm thấy
muốn phát điên với tính cách tiếc chữ
như vàng của cô ấy, nhưng trên mặt

vẫn nhịn xuống.

“Lấy năng lực của cô thì đi làm
quản lý ở bộ phận tiêu thụ cũng không
có vấn đề gì, để cô làm việc ở bộ phận
của tôi thì có hơi giống dùng dao mổ
trâu để giết gà, không biết cô có hứng
thú.”

Cô còn chưa có nói hết, Phượng
Cửu đã ngắt lời, nói thẳng: “Tôi có thể
hạ thấp năng lực của mình xuống một
chút”

Đấn lý do cự tuyệt cũng kỳ lạ như
vậy, quả thật là làm cho người ta hít thở
không thông, Hạ Nhược Vũ không nhịn
được phải hít sâu một hơi để giữ bình
tĩnh, trên thế giới thật sự là có người
cứng nhắc, cố chấp như thế này sao?
Trước kia không biết, nhưng bây giờ cô
đã gặp phải một người rồi.

“Cô muốn ở lại phòng thư ký, tôi
đương nhiên là không phản đối, chỉ là
mức lương…”

Cô đã quen tiên lễ hậu binh, nhưng

lời nói khiến người ta khó chịu vẫn là
phải nói ở phía trước thì hơn.

Lần này, vẻ mặt của Phượng Cửu
không còn là không có cảm xúc gì như
lúc trước nữa, bây giờ, trên khuôn mặt
cô ấy là biểu cảm tràn đầy ghét bỏ.

“Tùy ý”
Biểu cảm đó giống như là đang
nói, cô có trả mức lương nào đi nữa thì
cũng vẫn không đủ để nhét kẽ răng của

tôi.

Hạ Nhược Vũ cảm nhận được sự
vô cùng ghét bỏ của cô ấy, tại sao cô
lại có một cấp dưới kiêu ngạo như vậy,
nhưng cô vậy mà lại không hề chán

ghét một chút nào, còn cảm thấy cô ấy

thật có cá tính.

“Vậy được rồi, cô đi ra ngoài làm

việc đi”

Người ta không cần tiền lương,
không muốn đòi hỏi điều kiện, năng lực
làm việc lại rất tốt, cô còn có chỗ nào

không hài lòng nữa đâu chứ?

“Tôi có một yêu cầu” Những nhân
viên bình thường muốn đưa ra yêu cầu
đều sẽ đợi thêm một khoảng thời gian
nữa, làm việc một thời gian lâu rồi mới
uyển chuyển, khéo léo mà nói ra,
nhưng Phượng Cửu người ta thì không
làm như vậy, trực tiếp, thẳng thắn mà

nói ra luôn.

Hạ Nhược Vũ lại rất vui vẻ, đối với
những người có năng lực làm việc rất
tốt nhưng lại không có đưa ra bất kỳ
một yêu cầu nào thì cô lại không dám
trọng dụng, có nói rõ yêu cầu của mình
thì chính là muốn ở lại trong công ty
làm việc lâu dài.

“Cô nói, cô nói đi”

“Ở bên cạnh cô” Ánh mắt của
Phượng Cửu không tránh, không né mà

nhìn thẳng vào cô.

Đây là mục đích mà cô ấy đến đây,

cũng là nhiệm vụ của cô ấy.