Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 247




Chương 247: Em họ cứu anh

Hạ Nhược Vũ không nói lời nào
nhìn đại sảnh đông đúc trước mặt.

Không sai, chỉ vì một câu nói của
cô mà ba cô đã ném cô đến buổi tiệc
thương nghiệp tối nay.

Mỹ kỳ danh viết(*) là để cô quen
biết thêm nhiều người, mà trên thực tế
là muốn vứt cô vào đây để làm quen
với nhiều động vật giống đực hơn, đã
sớm biết rõ mong ước được gả con gái
đi của ông ấy.

(*) Tìm một danh nghĩa tốt đẹp cho

một hành động nào đó, để che giấu
mục đích thật sự.

Nhưng trên đầu của cô vẫn còn
mang tấm bảng “đã kết hôn”.

“Phượng Cửu, tôi có thể đi trước
được không”

Tàn nhẫn nhất là ba cô còn đưa
Phượng Cửu đến để giám sát cô.

“Không thể” Phượng Cửu mặt
không cảm xúc đáp.

Nhìn dòng người chen chúc xô đẩy,
ánh đèn giao thoa trong buổi tiệc, Hạ
Nhược Vũ bày ra một gương mặt
không có chút hứng thú nào, loại tiệc
tùng như thế này cô thật đã tham gia
đến chán ngấy rồi, không hề có một
chút ý nghĩa gì, chẳng qua chính là nhà
giàu phất lên muốn soát độ tồn tại mà
thôi.

Chỉ tiền để tổ chức một buổi tiệc
rượu khổng lồ miễn phí ăn, uống và vui
chơi.

Những người đàn ông tự cao tự
đại đó luôn vui vẻ tham dự, đơn giản là
trong bữa tiệc làm quen vài người phụ
nữ, ngày hôm sau còn có thể khoe
khoang với đám bạn bè một phen.

Hừ, đàn ông đều không phải thứ
tốt lành gì.

Cô cực kỳ nhàm chán nhìn quanh
hội trường, đột nhiên ánh mắt dừng lại,
trong mắt loé lên một tia không dám
tin, đợi đi tới xem thì thấy bóng dáng ấy
đã biến mất bên ngoài hành lang.

“Làm sao thế” Phượng Cửu nhạy
bén phát hiện ra được sự ngạc nhiên
trong mắt cô.

Hạ Nhược Vũ ngây người vài giây,
trở lại bình thường, lắc đầu nhẹ giọng
nói: “Không có gì.”

Có thể là do bản thân cô đã nhìn
lầm rồi, làm sao có thể nhìn thấy bóng

dáng của Linh Linh được chứ?

Thấy cô không muốn nói thêm,

Phượng Cửu cũng không tiếp tục hỏi,
chỉ là trong vô hình tăng cường cảnh
giác.

Thời gian sau đó Hạ Nhược Vũ
luôn trong trạng thái có tâm sự nặng
nề, ngay cả ngoài cửa truyền đến âm
thanh náo động cũng không có phản
ứng lại.

“Ôi trời ơi, người của nhà họ Mạc
vậy mà cũng tới:

“Có gì kỳ lạ đâu, đối tác của bữa
tiệc lần này là người của nhà họ Tô,
quan hệ giữa hai người là họ hàng vậy
nên không phải rất bình thường sao.”

“Người đứng bên cạnh Tô Thành

không phải là cô hai của nhà họ Mạc

sao?”

Mạc Du Uyên đã sớm quen với việc
được mọi người chú ý đến, cho nên
cũng không quan tâm lắm đến ánh
mắt của người khác, ánh mắt quan sát
xung quanh, rất nhanh đã khóa chặt
trên một người phụ nữ vẫn đang còn
đứng ngẩn ngơ, khóe miệng khẽ nhếch
lên.

Thiên đường có lối cô không đi, địa
ngục không lối thì cô cứ muốn đâm
đầu vào, đáng đời hôm nay cô gặp xui

xẻo.

“Anh họ, nhìn thấy người phụ nữ đó
rồi chứ”

Cô ta dùng cằm hất về hướng Hạ
Nhược Vũ, nói với giọng điệu mà chỉ đủ

cho hai người có thể nghe thấy.

Theo ánh mắt Tô Thành nhìn thấy
người phụ nữ vẫn chưa phục hồi tinh
thần, mắt sáng rực hẳn lên, mái tóc dài
đến eo của người phụ nữ tùy ý buông
xoã trước ngực, chiếc váy dạ hội màu
đen bó sát tôn lên dáng người hoàn mỹ
của cô, dưới ánh đèn làn da cô trắng

sáng đến mức lấp la lấp lánh.

Đôi mắt linh hoạt ngấn nước long
lanh như quả hạnh, chỉ là đứng tại chỗ
cũng tự nhiên trở thành phong cảnh.

Lầm bầm nói: “Thảo nào anh họ lại
thích như thế”

Hắn nhìn đều cảm thấy ham muốn
khó dập tắt được.

Mặc dù ý định ban đầu của Mạc
Du Uyên là làm cho Tô Thành có hứng
thú với Hạ Nhược Vũ, nhưng khi thật sự
thấy Tô Thành nhìn Hạ Nhược Vũ đến
chảy nước miếng, trong lòng cô ta lại
có chút không sảng khoái.

Ánh mắt của mấy tên đàn ông đó
có phải là có vấn đề gì hay không, tại
sao đều thích thứ đồ sao chổi như Hạ
Nhược Vũ.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, thuận
tiện cho cô ta làm việc.

“Đi thôi, em đưa anh đi làm quen

một chút” Nụ cười trên khóe miệng
của Mạc Du Uyên mang theo một tia
ác ý.

Đọc full tại truyen.one nhé Trong lòng của Tô

Thành đã gấp không chờ nổi nữa, vội vàng gật đầu:
“Được thôi, bây giờ anh sẽ qua đó.”

Hạ Nhược Vũ còn đang suy nghĩ về
chuyện của Minh Thư, thì bỗng nhiên
cảm nhận được một ánh mắt ác ý
đang nhằm vào mình, vừa ngẩng đầu
liền nhìn thấy Mạc Du Uyên đang dẫn
theo một người đàn ông gầy gò đi đến,
ánh mắt người đàn ông nhìn cô làm

cho cô vô cùng khó chịu.

Không đợi cô bước đi, Phượng Cửu
đã đứng trước mặt cô, ngăn lại ánh

mắt càn rỡ của người đàn ông kia.

“Hạ Nhược Vũ, thật là trùng hợp
không ngờ có thể gặp cô ở chỗ này, có
phải chúng ta rất có duyên hay không”
Hạ Nhược Vũ liếc mắt nhìn thấy
Phượng Cửu vẫn không có biểu cảm gì,
bình tĩnh nói.

Tô Thành không thể cùng lúc
thưởng thức được nhiều như vậy, một
người là tiên nữ thuần khiết không tì
vết, một người là nữ thần lạnh lùng
nóng bỏng, nếu như cả hai có thể cùng
nhau hầu hạ hắn, vậy nhất định sẽ
sướng như lên trời.

Đọc full tại truyen.one nhé “Ý cô nói là nghiệt

duyên sao?” Hạ Nhược Vũ lạnh lùng đáp lại.

Trong lòng Mạc Du Uyên đã có ý
kiến với cô, cho dù cô có làm gì đi nữa
thì cũng không có cách nào thay đổi
được thành kiến của Mạc Du Uyên đối
với cô, dứt khoát như vậy cô cũng nhẹ
nhõm, không phải kiêng nể nhiều.

“Hạ Nhược Vũ đừng có cho mặt
mũi mà không muốn” Dù sao Mạc Du
Uyên cũng còn trẻ, không có một phần
trầm ổn như Lục Khánh Huyền, trong

chốc lát đã bộc lộ bản tính của mình.

Mà Tô Thành thì lão luyện hơn
nhiều, vành mắt xoay tròn giảo hoạt,
cười ha ha hoà giải: “Em họ em cần gì
phải tức giận như vậy, dù sao thì cô
Nhược Vũ cũng là bạn của anh họ

không phải sao?”

Nói xong như có thâm ý mà nói với
Hạ Nhược Vũ: “Cô nói đúng không cô
Nhược Vũ?”

“Anh là ai?” Hạ Nhược Vũ không hề
thừa nhận, vừa nhìn đã biết hắn ta là
tên bại hoại của giới nhà giàu mới nổi,
cô không biết trong đầu hắn nghĩ cái gì,
cũng không nghĩ lăn lộn trong cái giới
này.

Sắc mặt của Tô Thành trở nên
cứng đờ, nói thế nào đi nữa thì ở thành
phố Đà Nẵng hắn cũng được tính là
một nhân vật có tiếng tăm, thế mà Hạ
Nhược Vũ chưa nghe qua tên tuổi của
hắn, nghĩ đến quan hệ với Mạc Du Hải,

hắn lần nữa nhịn xuống.

Nhưng trong lòng lại bốc lên ngọn
lửa tức giận, người phụ nữ khốn nạn
này đừng tưởng được Mạc Du Hải
chống lưng thì có thể không thèm để ý
đến tôi.

Từ nhỏ đã bị Mạc Du Hải dẫm đạp
dưới chân, lúc nhìn thấy Hạ Nhược Vũ
có chút gì đó từ đáy lòng tuôn trào ra.

Chỉ cần ngủ với nữ nhân của Mạc
Du Hải, có phải sẽ đồng nghĩa với việc
thắng nó một lần hay không?

Nghĩ đến khả năng này, Tô Thành
không khỏi cao hứng hẳn lên.

“Cô Nhược Vũ, tôi là Tô Thành, anh

họ của Du Uyên, và cũng là một trong
những người tổ chức bữa tiệc lần này”

Khuôn mặt Tô Thành đắc ý chờ đợi
Hạ Nhược Vũ đến nịnh nọt lấy lòng, mà
đợi rồi lại đợi, vẫn không đợi được âm
thanh kinh ngạc cùng sùng bái của
người phụ nữ.

Còn nghe thấy hai người phụ nữ đó
thảo luận ăn cái gì xem như bên cạnh

không có người.

“Phượng Cửu, chúng ta đi qua bên
đó xem thử đi, cái bánh pudding đó

nhìn có vẻ rất ngon”

“Ừm”

“Bánh mousse kia hình như cũng
không tồi, tôi đều muốn ăn”

“Ừm”

Đây là lần đầu tiên có người không
nể mặt Tô Thành, còn là ở nơi đông
người như vậy, sau này làm sao anh ta
còn dám lăn lộn trong giới này nữa?
Lúc đến còn thề thốt bảo đảm với em
họ, chắc chắn sẽ tóm được người phụ
nữ này.

“Đừng nghĩ cứ thế mà rời đi” Hắn
nghĩ cũng không thèm nghĩ, giống như

trước giờ vẫn hay làm thô bạo nắm lấy

cánh tay mảnh mai của người phụ nữ.

Mạc Du Uyên ở bên cạnh nhìn thấy
liền vui sướng trên nỗi đau của người

khác.

Đáng tiếc là vẫn chưa nhìn thấy Hạ
Nhược Vũ gặp xui xẻo, thì đã nghe
tiếng la hét như heo bị thiến của Tô
Thành vang lên: “A… Tay của tôi sắp
gấy rồi, mau, mau buông ra.”

Thì ra ngay lúc Tô Thành duỗi tay
ra, Phượng Cửu đã kịp thời phản ứng,
thuận thế đem cổ tay của hắn vặn vào
trong lòng bàn tay, thuận thế bẻ xuống,
Tô Thành lập tức mất đi sức chiến đấu.

Tô Thành không ngờ người phụ nữ
xinh đẹp lạnh lùng ở bên cạnh Hạ
Nhược Vũ lại có thân thủ nhanh nhẹn
như vậy, nếu là một người phụ nữ bình
thường, hắn đã dễ dàng thoát ra,

nhưng tay của một người đàn ông cao
†o như hắn lại bị một người phụ nữ có

vẻ yếu ớt nắm lấy, dù hắn có dùng sức
như thế nào đi nữa thì cũng không thể
vùng vẫy ra được.

Người phụ nữ này quả thật là có
sức mạnh phi thường mài!

“Mau, mau buông tôi ra, tay tôi sắp

gấy rồi, em họ mau đến cứu anh”