Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 288




Chương 288: Dẫn một đứa nhóc theo

“Đau, đau, đau chết mất, đại ca,

cứu em với!”

Lúc này, một thanh niên to con cao
một mét tám như anh Cẩu mà lại đau
đến gào khóc kêu to, thân mình càng
ngày càng hạ thấp xuống, chỉ kém vài
mét nữa thôi là trực tiếp quỳ trên mặt
đất.

Người đàn ông có hình xăm nhìn
mọi thứ đang diễn ra phía trước. Trong
mắt hắn ta, ông già họ Dương kia chỉ là
đang kéo dài thời gian, dùng chút sức

lực để phản kháng. Không cần hắn ta
ra tay, bất kỳ ai dưới trướng hắn ta
cũng có thể đập cho lão già đó một
trận tơi bời.

“Các anh em, xông lên cho tao,
đánh chết cả lão già mặt dày không

biết xấu hổ này lẫn thằng nhóc con kia:

Những người khác ngây người nhìn
hắn ta, khi vừa nghe lệnh, tất cả đều
phục hồi tinh thần lại, nhưng ngay
trước mặt lão già họ Dương là anh em
của bọn chúng đang bị đánh bầm dập
sắp tàn phế, trong nháy mắt bọn chúng
lại có chút lo lắng.

“Lão già dám ra tay với anh em bọn
tao, ông chán sống rồi hả?”

“Tao đánh chết thằng nhóc con

nhát gan nhà mày.”

Vẻ mặt của chú Dương và Hạc
Minh đều bình tĩnh. Trên mặt không hề
xuất hiện một chút hoảng sợ nào,
dường như họ đều chắc chắn những
người này không thể đụng chạm tới
bọn họ.

Mà thực tế thì đúng là như vậy.

Những người này còn chưa kịp lại
gần, Hạ Nhược Vũ đã lớn tiếng ra lệnh
cho Tỉnh Giang xử lý đám côn đồ này

sạch sẽ.

Ngoài cửa vang lên những tiếng
rên rỉ, kêu la cầu xin tha thứ thảm thiết.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ an tâm
khi thấy Tinh Giang ra tay không chút
nương tay.

“Chú Dương, chúng ta đi trước đi,
nơi này giao cho cậu ta là được rồi”

Chú Dương không nói gì, xoay
người nhìn tình huống bên kia một chút
rồi rời đi. Ngay từ giây phút đầu tiên
nhìn thấy người đàn ông kia đứng phía
sau Hạ Nhược Vũ, chú Dương đã lập
tức biết người này cũng có chút võ
thuật phòng thân, cũng không lo lắng
là cô sẽ bị thương.

“Chú Dương, chú vẫn còn muốn

tiếp tục sao?”

Tuy là Hạ Nhược Vũ hỏi lại, nhưng
mà giọng nói lộ vẻ cực kỳ không ủng
hộ.

Cũng may là chuyện xảy ra đúng
lúc bọn họ đang có mặt ở đây. Nếu
như không có ai, cho dù thân thể chú
Dương có mạnh đến đâu, thân thủ tốt
như thế nào, trong chốc lát cũng sẽ
không ngăn được nhiều người như vậy.
Cô lại nhìn sang cậu bé nhỏ gầy kia.

Không nghĩ là con của chú Dương
lại nhỏ như vậy.

“Tôi chỉ có một điều kiện”

Chú Dương cũng không lòng vòng
quanh co, nói thẳng ra mục đích của

mình: “Tôi có thể giúp cô, nhưng điều
kiện là cô phải bảo vệ cho con tôi thật
tốt, không để nó bị chút tổn thương

nào dù chỉ là nhỏ nhất”

Hạ Nhược Vũ nhìn về phía Hạc
Minh, Hạc Minh trừng mắt nhìn cô,
mang theo vẻ chống đối lẫn sự đề
phòng: “Ba, con không cần cô ta bảo
vệ đâu. Con biết lần này con nhất thời
nông nổi, con hứa lần sau sẽ không tái

phạm nữa.’

Thật là một cậu nhóc có sự phòng
bị cao, y như con nhím vậy. Hạ Nhược
Vũ nhún vai, tỏ vẻ sao cũng được.

Tỉnh Giang đứng bên cạnh nhìn
thấy ánh mắt ghét bỏ của cô, cố gắng

kìm nén để không trợn trắng mắt. Cô
chắc là đã quên, bản thân mình cũng
từng có sự đề phòng như thế, thậm chí

còn cao hơn cả cậu nhóc này.

Năm mươi bước cười một trăm
bước.

Nghĩ đến cậu chủ còn đang đợi tin
tức của mình, tâm trạng anh ta có chút
xúc động…

“Câm miệng. Chú Dương lạnh lùng
quát một tiếng.

Cậu nhóc bướng bỉnh không chịu
thua, hé miệng rồi lại im lặng, cho thấy
rõ dù thế nào cậu cũng tôn trọng ba

mình.

Hạ Nhược Vũ không khỏi liếc mắt
nhìn cậu ta, tuy là tính tình hung dữ
một chút, nhưng nếu được đào tạo thì
tuyệt đối sẽ là một nhân tài kiệt xuất.
Với điều kiện là cậu ta không lầm
đường lỡ bước.

“Cô Nhược Vũ” Khuôn mặt chú
Dương hoàn toàn bình tĩnh lại khi nói
chuyện với cô, dường như đang chờ cô
trả lời.

Thật sự là Hạ Nhược Vũ không
muốn đồng ý một chút nào, chính bản
thân cô cũng đang cần người khác bảo
vệ cơ mà. Đồng ý đi kèm với trách
nhiệm, năng lực có hạn, làm sao vừa
bảo vệ mình vừa bảo vệ cậu nhóc này

được?

Cô cười khổ: “Không dám giấu gì
chú, chính bản thân tôi còn không thể
tự bảo vệ mình cho tốt thì làm sao có
thể chăm lo cho con của chú chứ, nếu
không tôi tìm đến chú làm gì?”

“Nhưng người chống đỡ cho cậu ta
thì có thể” Tâm mắt lợi hại của chú
Dương dừng lại vài giây trên người Tinh
Giang.

Hạ Nhược Vũ ngạc nhiên: “Vì sao
chú lại chắc chắn như vậy?”

Chẳng lẽ Tinh Giang nhìn thật sự
giống thuộc hạ của một người có máu

mặt sao?

“Ánh mắt”

Một người bình thường sẽ không
có cái nhìn lạnh lẽo như vậy. Thời điểm
đi cùng Hạ Nhược Vũ, anh ta sẽ luôn
duy trì khoảng cách nhất định, không
quá xa cũng không quá gần. Lúc nào
cũng trong tình trạng đề phòng, chú ý
quan sát xung quanh, điều này khiến
cho anh ta dù ở trong bất kỳ tình huống
nào cũng sẽ có thể phản ứng kịp thời

để bảo vệ cô.

Có thể đào tạo được một người có
khả năng nhạy bén như vậy, năng lực
chắc chắn không bình thường.

Tỉnh Giang nghe chú Dương nói
xong cũng không có phản ứng gì, tựa

như lời ông ta nói không liên quan gì

đến anh ta cả.

Hạ Nhược Vũ học chú Dương, nhíu
mi nhìn Tinh Giang từ đầu xuống chân,
chẳng thấy điểm nào kỳ quái, không
phải chỉ là mặt đơ thôi sao?

“Chú thật sự muốn cậu ta bảo vệ
con mình hả?”

Nếu cô thương lượng việc này với
Mạc Du Hải, thì việc này cũng khó mà
thành. Lỡ như anh cho người đi điều
tra thì mọi kế hoạch sẽ đổ sông đổ

biển hết.

“Không nhất thiết, chỉ bảo vệ một
thời gian ngắn thôi.” Chú Dương thu lại

ánh mắt, người đó chắc chắn sẽ bảo
vệ chu đáo cho Hạ Nhược Vũ, cho nên

con ông ta sẽ càng an toàn.

Chú Dương trả lời khiến Tinh Giang
có chút kinh ngạc. Ánh mắt người này
thật sự sắc bén, cậu Hai thật sự để ý
Hạ Nhược Vũ còn nhiều hơn cả anh ta.
Đứa nhóc kia nếu ở cạnh Hạ Nhược Vũ,
thì không cần lo lắng về vấn đề an toàn
nữa.

Hạ Nhược Vũ cũng nghe ra ý trên
mặt chữ, cô ngần ngừ hỏi: ‘Chú Dương,
chú không đi cùng chúng tôi sao?”

“Ba, nếu ba không đi, con cũng
không muốn đi” Hạc Minh vừa nghe
Hạ Nhược Vũ nói xong, nóng nảy nói.

“Hạc Minh, ba không sao đâu, ba

sẽ đi tìm con”

Mắt chú Dương hơi đỏ lên, cầm lấy
tay của Hạc Minh, ngập ngừng muốn
nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể thở dài
một tiếng: “Ba sẽ ổn thôi, con à. Xong
việc ba sẽ quay lại đón con.”

Đọc full tại truyen.one nhé Hạc Minh vẫn cố chấp

không buông, muốn mở miệng thì lại bị ánh
mắt của chú Dương làm cho không nói

lên lời.

“Việc này cứ quyết định như vậy
đi” Một câu, trực tiếp xác định mọi

chuyện.

Nhưng Hạ Nhược Vũ vẫn cảm thấy

kỳ quái: ‘Không, không, chú Dương, chú
trả lời vấn đề của tôi trước đã. Vì sao
chú không đi cùng, một mình chú ở
chỗ này làm gì?”

Chỉ cần bọn họ rời khỏi, đám côn
đồ kia không tìm ông ta tính sổ mới là
lạ.

“Tôi có chút chuyện cần phải làm.”
Cảm xúc trên khuôn mặt chú Dương
không ngừng thay đổi.

Hạ Nhược Vũ thật sự không hiểu
nổi ông ta. Có chuyện gì so với việc
con mình được an toàn còn quan trọng
hơn ư? Hơn nữa lại còn đi khi đang bị
thương nữa.

Đọc full tại truyen.one nhé Tựa hồ biết cô đang

nghĩ gì, chú Dương chủ động nói: “Chuyện này có
liên quan đến cô”

Không đợi cô mở miệng, ông ta
tiếp tục nói: “Chuyện này chỉ một mình
tôi đi thôi, những người khác không thể
nhúng tay.”

Người ta đã nói như vậy, cô làm
sao nói được gì nữa. Chỉ có thể gật
đầu đồng ý: “Được, nhưng tôi hy vọng

có chuyện gì chú có thể đến tìm tôi.”

Cô nhìn cậu nhóc gầy gò mím môi
không nói gì ở bên cạnh, khẽ thở dài:
“Đừng quên, còn có người chờ chú trở

vê”

Chú Dương nhìn cậu nhóc thật lâu

rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Nhưng mà khi hai người ngồi
chung một xe, Hạ Nhược Vũ nhìn thiếu
niên bên cạnh, ánh mắt cậu ta hung
hăng như muốn đánh người, bỗng
nhiên lại có chút hối hận. Lúc nãy cô
đã quyết định nhanh chóng đến mức
hơi qua loa rồi.

Tình cảnh hiện tại giống như cô
đang nuôi ong tai áo, y như thể loại
đem kẻ thù đến bên cạnh vậy, hơn nữa

còn lo ăn chăm uống cho cậu ta.

Vì để sau này có thể gặp người
khác cũng có thể ngẩng cao đầu
không sợ hãi, lần này cô cần phải ra
oai lấy uy một chút. Hạ Nhược Vũ hắng
giọng, chuẩn bị mở miệng phá vỡ bầu

không khí xấu hổ này.

Ai dè Dương Hạc Minh mở lời
trước, phẫn hận nói: “Cô nghĩ tôi sẽ
ngoan ngoãn nghe lời cô sao? Đều tại
cô, nếu không phải do cô, ba tôi cũng
sẽ không đá tôi ra ngoài.”

Tuyệt… Cô vốn dĩ đang muốn bắt
chuyện mà. Ấy vậy mà tên nhóc này lại
đã ghi thù cô trước rồi. Ok, không nhất
thiết phải nhiều chuyện nữa.