Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé!

Chương 49




Ra giêng trời trở nên ấm áp hẳn. Gọi là nóng thì đúng hơn. Mấy năm trở lại đây cứ toàn nghe đồn nào là khí hậu Trái Đất đang nóng lên vì cái này cái nọ. Chắc từ nay phải kêu gọi gia đình, bạn bè, đồng hương đồng chí phải tranh thủ bảo vệ môi trường để sống nốt kiếp này chứ mới ra xuân mà trời cứ hừng hực như này chắc sang hè phát nữa chỉ có ăn rồi ngồi trong phòng hít hà hơi thở của cái điều hòa cũng nên ấy chứ. Còn con cháu thì đời nó khoa học công nghệ phát triển hơn, khắc nó tìm ra cách giải quyết.

Nhẽ ra giờ này là đi tuần trăng mật về rồi cơ mà đến bây giờ vẫn chưa được đi. Sự cố ngoài ý muốn xảy ra nên phải đợi vợ phục hồi sức khỏe, cộng thêm áp lực từ hai phía gia đình nên chờ ra năm mới đi cho…nó máu!!!

Mồng 1, 2, 3 tết năm nay ăn tết ở quê không ở thành phố. Lâu lắm rồi mới được về quê ăn tết. Cái tết gần đây nhất tôi đón ở quê cách đây chắc cũng tầm 16 17 năm rồi là ít. Bây giờ lại thấy nó là lạ làm sao đó. Không khí nó khác hẳn, vui vẻ, ấm cúng hơn nhiều so với tết ở thành phố. Ra đến mồng 4, mồng 5 còn thấy tết đến là vui.

Được cái sướng vợ đẹp, nên đi đâu cũng có người khen ngợi, trộm vía, phủi phui cái mồm khen nhiều mà không sợ kiêng cữ gì. Tôi cứ gọi là nở hết cả mũi. Cứ cái độ này dăm ba bận nữa mà lên thành phố ô tô xe máy thi nhau chui qua lỗ mũi thông hầm ấy chứ (._.”) Em nó khéo léo, làm gì cũng đâu ra đấy, rồi lại nết na thùy mị, ngoan hiền, gọi dạ, bảo vâng…người gì mà yêu thế không biết nữa. Đúng là vợ mình có khác. Mà ức nhất là cái tụi trai làng, cứ thấy em nó ra đường đi lễ với bà gì là lại xúm vào trêu này trêu nọ, gái đã có chồng rồi đấy, ngon ngon cái đầu tụi mày ấy. Thích thì về lấy vợ mà ngắm, đi ngắm vợ của ông, ông bực.

Nói không phải phép, có nhiều đứa con gái thành phố về quê lại hay sợ này sợ nọ. Chứ nông thôn làm gì có được sạch sẽ, tiện nghi nhiều như thành phố, gặp cái gì cũng eo eo…thấy ghét. Nhưng mà vợ mình nó khác. Ngày ba bữa ăn uống, ngủ nghỉ ngon lành. Thế mới càng yêu, càng quý, càng tôn trọng vợ. Gì thì gì cũng gái thành phố, nhỏ giờ đâu biết đắng cay khổ cực. Biết con trâu đồng cỏ như nào đâu mà, về đây lại biết thêm nhiều cái lạ cái mới chứ không phải như nàng tưởng “con bọ ngựa với con bọ gậy nó là một”. Rõ là khổ cơ mà.

Dẫu sao thì hôm nay cũng chuẩn bị lên Sapa đi hưởng tuần trăng mật. Tranh thủ vợ chưa phải đi học đi chơi cho nó mái thoải tâm hồn. Ra tết chắc giờ trời chỉ gọi là mát mẻ chứ không thể lạnh để mà có tuyết được nữa. Nhưng mà vợ tôi thích đến Sapa, vì nghe bảo ở đấy có nhiều cảnh đẹp, nhiều cái để chơi. Trước cả hội cũng đang tính đi phượt lên đấy vào mùa đông năm nay, nhưng đó là ý định khi tôi còn là zai tân cơ đấy, còn bây giờ có vợ rồi thì vợ là số một, vợ đi đâu, chồng theo đi đấy.

Không có máy bay lên thẳng trên đấy nên phải đi bằng ô tô khách. Cơ mà vợ cũng thích đi xe khách để tiện ngắm nghía dọc đường, đang mùa xuân hoa nở nhiều, cảnh đẹp, lãng mạn…bla bla…

Đi đường dốc, ngoằn nghèo dễ sợ mà vợ tôi vẫn nhí nhảnh như gì ấy, hết chụp hình rồi cảm thán…tôi ngồi một bên ngủ cũng không yên thân. Muốn cáu, ngồi dậy đạp ột phát bay đi đâu thì bay luôn.

- Vy ơi…

- Dạ?

- Em có cho anh ngủ không hả?

- Cảnh đẹp như này mà anh nỡ ngủ hả? Ngồi dậy xem đi, lâu lâu mới có cơ hội xem một lần, đâu phải ngày nào cũng thấy đâu.

- Trời ơi, trên mạng thiếu gì hình đẹp cho vợ xem mà vợ cứ phải loi choi chui ra ngoài cửa sổ làm gì cho nguy hiểm hả vợ?

- Trời, nói như chồng thì trên thế giới này có chỗ nào em chưa đặt chân đến đâu, đồ con heo.

- Vậy vợ im lặng chụp đi, để yên anh ngủ. Cứ lâu lâu đánh vào người anh như thế anh chịu không nổi. Huhu

- Đồ con heo. Dậy đi, ngắm cảnh với em, tối để cho chồng ngủ không bắt chồng dẫn đi chơi đâu.

- Có bắt cũng không đi.

- Được lắm. Có dậy không hả?

- Hứ…thích vậy kêu bố mẹ xây ột cái nhà trên này ngày nào cũng đi đi về về cho vợ ngắm cảnh đã đời lun á.

- Chịu cho vợ đi hả? Vậy mai mốt ra trường vợ xin lên trên này dạy trẻ em dân tộc nhá.

- Mơ đi. Đừng có dọa anh. Đấm cho giờ.

- Vậy dậy đi.

- Ừ thì dậy. Nhất vợ đó.

- Tất nhiên. Anh biết Sapa ở độ cao bao nhiêu không?

- Ông nội anh có sống lại cũng không biết nói gì đến anh chứ. Anh học vẽ chứ có học đo đạc đâu hỏi anh mấy cái đó.

- Ngốc. Nó cao 1500m đến 1650m lận đó.

- Ờ, nó chả liên quan gì tới cuộc đời của anh cả.

- Vậy anh biết Sapa có những danh lam thắng cảnh nào nổi tiếng không?

- Chịu_tôi nhún vai, ngày xưa đi học địa lý toàn trốn học đi chơi chứ học hành gì đâu biết.

- Thật là gà quá đi. Anh có biết đỉnh núi cao nhất nó nằm ở đâu không?

- Ở Sapa hả?

- Chứ còn sao nữa?_đoán vậy mà đúng hehe thực ra hỏi thế thì chắc là thế rồi, hỏi bằng thừa.

- Anh ngốc thật đấy. Sa Pa có đỉnh Phan Si Păng trên dãy Hoàng Liên Sơn. Dãy Hoàng Liên Sơn có nhiều loài gỗ quý và chim thú như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương. Trong khu rừng quốc gia Hoàng Liên Sơn còn có đến 136 loài chim, 56 loài thú và 553 loài côn trùng. Có 37 loài thú được ghi trong sách đỏ Việt Nam. Như là…

- Trời ơi, chóng mặt với vợ quá_tôi chen ngang, mặt mày xây xẩm_Rồi, vợ giỏi, huhu tha cho chồng, chồng không thích nghe mấy cái đó. Chồng chỉ muốn…ngủ thôi. Chồng mệt sắp chết rồi nè. Vợ không có chồng ngủ bây giờ chồng bệnh không có ai đi chơi với vợ thì đừng có trách nhá. Chồng say xe, chóng mặt quá đi. Buồn ói nữa. Chồng chết vợ coi này!!!

- Thôi được rồi, em thương chồng nà nà. Chồng ngủ đi chồng ngốc_khổ thân quá. Lấy phải vợ giỏi, vợ thông minh cũng là một cái tội >.

Nhưng mà ổn rồi, được tha bổng rồi. Tốt quá. Tôi thở phù nằm xuống. Mặc kệ cho em cứ bấm máy ảnh tách tách bên tai, lâu lâu lại reo lên khe khẽ “đẹp quá!” “thích quá!”…thôi thì trời không phú cho cái tâm hồn nghệ sĩ để chiêm ngưỡng cái đẹp của tạo hóa thì đành chịu vậy. Biết chiêm ngưỡng gái đẹp thế là ổn rồi. Với một thằng đàn ông thì thiết nghĩ vậy là đủ, yêu nhiều thứ một lúc quá lại đâm ra nó lãng mạn, lãng mạn quá lại lãng xẹt.

Đến 5h chiều xe mới tới nơi. Cái cảm giác đầu tiên khi bước xuống xe là lạnh. Và rất yên bình. Yên bình nhưng không trần trụi và hoang vắng. Sương đang xuống lúc một nhiều hơn. Phải công nhận là Sapa đẹp quá! Tôi giục vợ bắt taxi về khách sạn để tắm rửa, thay đổi thời tiết lại dễ bệnh. Dù sao nó đẹp hôm nay, và ngày mai nó vẫn thế đâu có phải bức tranh đâu mà mang cất đi được. Vợ phụng phịu rồi cũng chịu leo lên taxi đi.

Một chặng đường dài ê hết cả mình mẩy. Tôi chỉ muốn ngâm mình trong cái bồn tắm ngập tràn nước ấm và dầu thơm nhưng vợ tranh tắm trước. Thôi thì nhường vậy.

Tự nhiên nảy ra ý định đen tối. Bật ra khỏi giường chạy lại phòng tắm cười nham nhở:

- Vy ơi…nhanh đi…lâu thế?

- Mới có chút xíu mà, đợi em chút đi_em hét từ trong nhà tắm

- Nhưng anh không chịu được nữa. Nhanh đi cho anh nhờ.

- Anh bị cái gì?

- Đau chết mất, lẹ lẹ đi, anh hết chịu nổi rồi.

- Đợi em chút đi, ráng nhịn đi. Hứ…em đang tắm.

- Cho anh vào đi.

- Không được.

- Nhưng anh hết chịu nổi_tôi đập cửa ầm ầm

- Không là không. Nhịn đi.

- Anh chết cho em sống này. Huhu vợ ơi là vợ…

- Đau lắm hả?

- Đau chết đi sống lại được ấy.

- Ai kêu tham ăn cho lắm.

Vợ tôi mở cửa ra. Người choàng hờ chiếc khăn tắm lộ rõ mảng da thịt trắng ngần. Chưa kịp cho em nó nói gì tôi chạy vào đóng cửa cái rầm lại, cười nham hiểm.

- Anh làm cái gì đấy?_em nó phùng mang trợn má kéo chiếc khăn ghì chặt hơn

- Tắm chung với vợ anh chứ làm gì_tôi cười lột luôn cái áo đang mặc trên người

- Anh đi ra đi, ai cho tắm chung mà tắm_vợ méo mặt, nhìn rõ là thương.

- Vợ chồng tắm chung có sao đâu chứ, làm như người ngoài không bằng ấy.

- Em không quennnnnnnnn, anh đi ra điiiiiiiiiiiiiii_vợ hét lên, tôi cười lớn rồi lao về phía về vợ đang thu lu một góc phòng giống như con mèo con nhưng chụp hụt, vợ né qua một bên.

- Lại đây nào vợ bé nhỏ, tắm chung với chồng chứ phải với ai mà ngại.

- Không có được nha, anh dê, ra đi. Nhanh đi……..

Hai vợ chồng tôi cứ vờn nhau i chang như mèo vờn chuột. Em nó chạy qua cái bồn tắm, tôi cũng chạy qua đó. Chủ yếu trêu vợ cho vui chứ tôi thừa biết là vợ tôi chả đời nào cho tôi tắm chung ấy. Từ hồi sẩy thai tới giờ cũng đã chịu cho tôi động vào người đâu chứ. Chắc vẫn đang ám ảnh chuyện cũ ấy…lấy vợ về mà chẳng khác không có vợ là bao. Haizzz

Số đen đủi thế nào vợ té nước từ bồn tắm lên mặt, cay xè mắt không đề phòng. Trong lúc đang đưa tay dụi mắt thì em xô tôi ngã cái bùm vào bồn tắm, uống thêm ngụm nước xà phòng nữa mới ngoi được đầu lên. Vợ tôi đứng bên cạnh cười như được mùa, tôi đau muốn váng cái đầu ra.

Nhởn nhơ lè lưỡi một cái nữa mới đi vào.

- Thôi em tắm đủ rồi, nhường chồng tắm đó, chồng yêu!!!

Trời ơi, vợ ơi là vợ…

Tôi tắm nhanh rồi đi vào. Nghĩ kỹ rồi, ôm cái thân hình mềm mại của vợ còn sướng hơn so với việc ngâm mình trong đống bọt xà bông này. Vợ tôi đang nằm đọc sách, thấy tôi vào còn chả thèm ngước mặt lên nhìn một cái.

Tôi nhảy lên giường dúi đầu vào cổ vợ thở mạnh, cái này lúc nào cũng khiến em cười vì nhột. Vợ tôi hét lên rồi ngồi dậy lấy khăn tắm lau khô đầu cho tôi. Vừa làm vừa bĩu môi:

- Cái đầu óc này là đen tối lắm đó. Lần sau mà dám trêu vợ, vợ không cho ngủ chung nữa đâu, nhớ chưa?

- Vậy chứ chồng ngủ đâu bây giờ?

- Ngủ sàn nhà chứ ngủ đâu.

- Mơ đi, lạnh chết đi, đi chỗ khác ngủ chứ tội gì.

- Chỗ nào?_em chu cái môi lên

- Chỗ này nè

Tôi ôm lấy khuân mặt bầu bĩnh của vợ rồi hôn lên đôi môi mềm mại đấy. Em đáp lại tôi một cách nồng nhiệt nhất rồi sau đó lại bẽn lẽn rúc vào ngực tôi thỏ thẻ:

- Ngủ đi chồng, mai dậy đi chơi nha.

- Ừ..vợ yêu ngủ ngoan!

Em quay lưng về phía tôi. Tôi vòng tay ôm trọn lấy cả thân hình bé bỏng đấy vào lòng. Lúc nào em cũng thích quay lưng để được tôi ôm từ đằng sau. Vì đơn giản như thế khiến em cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết. Và tất nhiên tôi sẽ làm tất cả những gì để khiến cho em cảm thấy luôn được an toàn khi ở bên cạnh người đàn ông của em.