Này Nữ Phụ! Em Chạy Đi Đâu

Chương 21: Trêu Chọc Đến Khóc






Nhà ma này không hổ danh là đệ nhất kinh dị.

Từ cách thiết kế đường đi tới âm thanh, ánh sáng, hình nộm, tất cả đều rất chân thật.
Âm thanh hầu hết là có nhân viên trực tiếp làm chứ không phải phát qua loa, hình nộm với nhân viên hoá trang không thể nào phân biệt nổi, những trò tóm chân, nhảy ra từ trong gương, đột ngột hiện ra trên tủ âm tường quả thật đủ làm cho người khác sợ chết khiếp.
Mà ai đó bình chân như vại vô cùng thoả mãn trong lòng.

Mỗi khi có tiếng "ma" r3n rỉ la hét vang lên là cô gái kia sẽ nắm tay anh chặt hơn, nếu có người tóm chân hay nhảy xổ ra, kiểu gì cô cũng nhảy dựng lên ôm chặt lấy anh.
Càng đi, anh còn càng luyến tiếc con đường này sao mà ngắn thế.
Tới ngã rẽ cuối cùng, một "con ma" bất ngờ lao ra tách hai người, sau đó một "con ma" khác lôi chàng trai đi mất.
Không ngờ nhà ma này lại chơi lớn thế.
Khi hoàn hồn lại, Thiện Vũ Linh chỉ còn một mình trơ trọi đứng giữa ngã ba đường.
Lúc nãy Diệp Vũ nói theo bản đồ thì một trong hai con đường này là lối ra, hướng còn lại sẽ dẫn họ đi đâu thì không biết.
Ngay từ ban đầu, cô sợ đến mất hết ý trí, hoàn toàn dựa dẫm vào anh, nào có để ý tới bản đồ gì đó.

Hiện giờ cô không biết phải đi về đâu, chỉ đứng yên như trời trồng.
Đứng hết mười phút, vẫn không thấy anh quay lại, cô càng sợ hãi, bắt đầu mò mẫm theo linh cảm, dùng giác quan thứ sáu chọn đáp án 50-50.
Nhưng có vẻ một người lụi bừa đáp án trắc nghiệm không bao giờ đúng như cô rất xui xẻo, càng đi con đường càng vắng vẻ và vẫn tối om, thi thoảng le lét ánh đèn xanh lục.
Lúc nãy bị doạ, cô làm rơi cả túi nên anh đã đeo hộ cô.


Bây giờ điện thoại không có trong người, cô không thể gọi cho anh.

Cũng không biết anh bị "con ma" kia dẫn đi đâu rồi.
"Diệp Vũ, anh ở đâu?" Giọng cô run run cất lên.
Nhưng chẳng có ai trả lời, chỉ có tiếng cô vang vang, đập vào thành hang động rồi dội lại.
Khi còn đang đờ đẫn không biết phải làm gì, từ cuối con đường xuất hiện một bóng trắng như ma nữ lả lướt.

Thiện Vũ Linh kinh hoảng hét lớn:
"Á, Diệp Vũ, cứu."
Rồi cô quay đầu chạy trối chết về đường cũ, vừa chạy vừa la tên anh:
"Diệp Vũ, Diệp Vũ."
Một bóng người ngược hướng chạy đến ôm chầm lấy cô.

Thiện Vũ Linh hoảng hốt đẩy ra thì đã nghe giọng anh trầm ấm:
"Là tôi đây.

Đừng sợ."
Nghe được âm thanh quen thuộc, tìm được hơi ấm gần gũi, trái tim đập loạn xạ của cô dần dần bình tĩnh lại.

Nhưng mà vẫn tủi thân muốn phát khóc.
Từ bé đến giờ cô chưa bao giờ hoảng sợ như thế này.

Anh lôi cô vào đây, cuối cùng lại để lạc cô, báo hại cô lang thang một mình, còn bị doạ cho tái xanh mặt mũi.

Đều là lỗi của anh.
Cô sụt sịt, cố kìm tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng.

Anh dắt tay cô theo lối khác ra bên ngoài.

Lúc này, ngoài trời đã tối hẳn, cửa lối ra le lói ánh đèn đường.
Vừa ra ngoài, cô nhóc ngay lập tức quăng tay anh đi không chút kiêng nể.

Diệp Vũ thấy cô "ăn cháo đá bát" quay đi không đoái hoài gì đến mình liền sán lại hỏi:
"Em sao thế? Giận tôi để lạc em à?"
Thấy cô không quay lại cũng không trả lời, được đà tiến tới, anh đặt tay lên vai cô, xoay người cô lại, cười khúc khích chọc ghẹo:
"Khi nãy là ai vừa nắm tay tôi vừa ôm lấy tôi thế? Giờ lại không thèm quan tâm người ta à?"
Cô vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ bừng bừng, nước mắt tủi thân kìm nén từ nãy bất chợt lăn khỏi mi.

Diệp Vũ liền luống cuống.

Anh chỉ định trêu chọc cô một chút, sao đã khóc thành thế này rồi?
"Tôi...!tôi đùa thôi mà.

Em đừng khóc."
Anh bối rối đưa tay lau hàng mi cô ươn ướt.
"Anh...!quá đáng."
Hạt châu cứ từng giọt từng giọt rớt xuống theo tiếng nấc nghẹn ngắt quãng của cô.

Đôi má không biết vì ngại ngùng hay tức giận mà hồng hồng, đến chóp mũi cũng đỏ ửng cả lên, đôi môi cong cong mím chặt khiến tiếng nấc mắc nghẹn trong cổ họng.
Cô khóc, sao lại vẫn đáng yêu và xinh đẹp như vậy chứ?
"Thương em chết mất thôi!"
Anh ôm ôm lấy cô, vỗ vỗ lên lưng an ủi.

Nhưng người con gái như được nước, không những không nín mà còn càng mít ướt hơn.
Bỗng, anh bất ngờ cúi xuống, làn môi khẽ đậu lên môi cô, rất nhẹ nhàng, rất êm, như sợi lông tơ khẽ an ủi, hơi ấm chầm chậm lan toả, không hề có một chút ý tứ xâm lược bất nhã nào.
Nhưng đôi môi anh đào ấy làm anh mê say quá, sau khi khóc còn nóng ấm và mọng đỏ hơn bình thường.
Không kiềm chế được, anh khe khẽ di chuyển, m*t lấy cánh môi mềm mại vài lần, nhưng vẫn vô cùng nhẹ nhàng cẩn thận, lo lắng sẽ làm cho cô sợ.
Môi cô rất ấm, rất mềm, rất ngọt.

Anh tham lam m*t lấy, dây dưa không muốn buông ra.
Sự xúc động này khiến anh to gan hơn, đưa đầu lưỡi ấm nóng của mình quét lên làn môi mọng đỏ của cô.

Cảm giác trơn trượt ngọt ngào khiến anh như sa vào tơ nhện chập chùng, cả người như lơ lửng tận mây xanh.
Sau vài giây, anh kìm lại d*c vọng cùng hơi thở gấp gáp của mình, rời khỏi môi cô, đưa bàn tay lên lau vệt nước mắt còn đọng trên má người con gái.
Một nụ hôn thành công khiến cô ngừng khóc.
Thiện Vũ Linh ngước đôi mắt còn ánh nước lên nhìn anh với vẻ không thể tin.

Rõ ràng anh đã hứa sẽ không cưỡng ép cô.

Nhưng hình như...!thế này cũng không tính là ép uổng.

Vì anh đã rất dịu dàng, dịu dàng đến nỗi cô còn ngây ra không kịp phản ứng.
Diệp Vũ quay mặt đi, không muốn cô nhìn thấy vẻ mặt ngại ngùng cùng trái tim đang đập thình thình trong lồ ng ngực, cũng không dám nhìn vào đôi môi cô bóng nhẫy còn đọng lại dấu vết của mình.

Anh sợ bản thân sẽ không khống chế được mà tiếp tục hôn cô, làm cô tức giận.

Anh giả vờ ho khan một tiếng.
"Tôi...!tôi chỉ là...!Thấy em khóc, tôi muốn dỗ em mà."
Trên đời này còn có kiểu dỗ dành như thế này sao?
"Hơn nữa, hôm nay em đến muộn, đó là hình phạt của em.

Không phải tôi dùng bạo lực với em đâu nhé."
Cô còn chưa kịp hỏi tội thì anh đã biện minh rồi, lại còn làm ra vẻ rất hợp tình hợp lý.

Thế thì cô còn nói gì được nữa.
Thiện Vũ Linh một mạch lau nước mắt, cướp lại túi từ trên người anh rồi quay lưng đi thẳng.
Anh lẽo đẽo theo sau kéo tay áo cô.
"Đừng có giận tôi mà.

Nhé? Em muốn chơi vòng đu quay không? Tôi đưa em đi nhé."
"Không chơi."
"Vậy tôi mua kem cho em, chịu không?"
"Không ăn."
Bị cô phũ phàng, Diệp Vũ vẫn vô cùng chân chó bám theo:
"Tối rồi, em đói không? Mình đi ăn đi."
"Không đói.

Ai thèm đi ăn với anh?" Cô tức giận đối đáp.
Lời vừa dứt, bụng cô đã reo lên rọc rọc.

Tình huống cũ rích này đúng là làm người nói xấu hổ đến muốn độn thổ.

Chơi cả buổi chiều cộng thêm việc trong nhà ma đã làm cô tiêu hao hết năng lượng.
Diệp Vũ nhanh chóng tinh ý nắm tay cô kéo đi, khoé miệng không khỏi nhếch lên nhưng vẫn cố giấu trong giọng nói đầy nhiệt tình:
"Đi, tôi biết một quán quen rất ngon, chắc chắn em sẽ rất thích."
Trong góc tối, một bóng dáng đứng lặng chứng kiến màn tình tứ của hai người với ánh mắt căm hận, đôi tay vò nhàu nhĩ một mảng áo..