Nếu Được Làm Lại Một Lần Nữa, Tôi Vẫn Quyết Định Hận Anh

Chương 7: Chương Cuộc Gặp Mặt Bí Mật - Cuộc Điện Thoại Và Nỗi Nhớ





Sáng chủ nhật
- Chào buổi sáng - nó vẫn chào hắn như thường lệ
-...- đáp lại nó là một sự lạnh lùng
- Bác hôm nay con ko ăn ở nhà nên bác khỏi phải nấu - hắn nhìn bà quản gia nói
- Ừ cậu chủ đi cẩn thận - bà quản gia nói
-----------------------------------------------------------
Tại một quán cafe
- Chào cô Tôi là Nhật Bảo Hoàng Dương rất vui đc gặp cô - hắn mỉm cười với 1 cô gái
- Chào anh tôi là Nguyễn Kiều Tâm Đoan rất vui đc gặp - Đoan mỉm cười nhìn hắn
- Vậy anh muốn gặp tôi để bàn về chuyện làm ăn của ba tôi ư - Đoan cười
- Rất thẳng thắn đó - hắn thấy Đoan thú vị nói

- Tất nhiên nhưng đổi lại tôi muốn anh là chồng của tôi - Đoan nói
- Tại sao - hắn hỏi vì đây là lần đầu tiên hán gặp cô
- Chắc anh sẽ tin vào tia sét ái tình nhỉ - Đoan nói
- Tôi ko tin vào điều đo - hắn cười
- Vậy thôi đc tôi có thể nói là bạn thân của Băng người có hôn ước với anh - Đoan nói
- Vậy....- hắn hỏi
- Vậy an chắc cũng phải biết trong mấy buổi paty tôi có đi cùng cô ấy và tôi găp anh và ảnh chắc nhớ anh đã giúp tôi khi tôi bị lạc chứ nhỉ - Đoan nói
- À - hắn chỉ à vì đó là 1 kí ức khá mỏng manh
- Vậy tôi đồng ý nhưng mà cô phải đợi đến khi tôi lấy Băng đã, có thể sau 1,2 tuần sẽ li hôn - hắn nói bình thản
- Vậy trong khoảng thời gian đó chúng ta sẽ là người yêu chứ - Đoan nói rồi vươn người ra đặp lên môi hắn 1 nụ hôn

- Đương nhiên - hắn cũng hôn đáp lại
-----------------------------------------------------------
Ở nhà
- Alo mẹ à - nó vui khi nhận đc đt của mẹ
- Ừ con à sống bên đó có tốt ko - mẹ nó hỏi
- Có mẹ anh ấy rất tốt với con - nó nói nén đau trong tim
- Thế à - mẹ nó vui mừng
- Thế ăn uống có điều độ ko - mẹ nó hỏi
- Có ạ đầu bếp của nhà anh áy làm món ăn rất đúng sở thích cả con và mọi người trong nhà đều tốt với con - nó nói
- Thế à mẹ cứ lo cho con sẽ ko ăn đc nhiều vì con khá kén ăn nhưng nghe con nói vậy mẹ mừng lắm - mẹ nó nói
- Vâng vậy con cúp máy đây - nó có ìm nước mắt mình lại nói
- ừ vậy thôi nhé - mẹ nó nói rồi cúp máy
- hức.....hức...huhuuhhu - nó khóc, nó nhớ mẹ lắm, nhớ khi mà mẹ nấu cháo cho nó ăn mỗi khi mà nó làm hỏng chuyện gì mẹ đều ko mắng mà chỉ an ủi nó, nó nhớ lắm