Nếu Như Có Một Ngày

Chương 64-4




“Các anh định làm gì?” Lúc này Trác Lan tiến lại gần, đẩy Long Nữ về phía sau, ngẩng đầu lên hỏi người đàn ông cao lớn, không thèm nhìn tên còn lại bởi hắn ta còn thấp hơn cả cô. Tư thế và thái độ của Trác Lan không hề thua kém đàn ông chút nào.

“Chẳng muốn gì cả, chỉ muốn chơi một ván với hai em xinh đẹp thôi mà, không nể mặt các anh sao?” Khẩu khí của tên cao to không giống khi nãy nữa, người vây quanh càng lúc càng đông. Hai tên được xem như hội rắn độc có tiếng ở khu này. Khi nãy vừa nhìn thấy hai cô gái lạ mặt bước vào thì đã lập tức theo dõi, chúng cũng không ngờ hai cô lại có thể phản ứng như thế.

“Xin lỗi nhé, bọn này phải đi rồi, không chơi nữa.” Nói xong Trác Lan kéo tay Long Nữ đi ra phía khu nghỉ ngơi, tay với lấyáo khoác trên tường toan rời đi.

“Ái chà, xem ra không nể mặt anh đây rồi, hai đứa mày có biết ông đây là ai không? Dám gây chuyện ở địa bàn này hả?” Tên lưu manh này đứng chặn trước hai cô nàng ngay chỗ quầy bar không cho đi.

“Thế tụi mày có biết bọn tao là ai không? Cả gan chọc vào thì bọn tao cũng không để cho mày yên đâu!” Cơn giận của Trác Lan ào ào ập đến, thứ đàn ông rác rưởi này bình thường cô cho một cái bạt tai là xong luôn, nhưng hôm nay lại mang theo Long Nữ nhát gan nên không thể kích động như mọi khi.

“Ha ha ha...hai đứa này ngon đây, anh mày thích!” Bọn đàn ông làm như câu chửi bới doạ nạt vừa rồi của Trác Lan nực cười lắm, chúng cười hô hố sống sượng, lại còn đưa tay ra vuốt mặt Trác Lan.

Trác Lan vung tay cho một cái tát. Mặt mũi hắn ta tối sầm lại. Đứa con gái này quả thực không phải hạng tầm thường. Lúc đó một đám đàn ông đã vây xung quanh hai người bọn họ. Trác Lan che chắn cho Long Nữ phía sau, mắt đảo xung quanh, xác định không có chỗ để chạy nữa nên bình tính nói: ‘Chúng mày biết Giang Đông chứ? Bọn tai là người của anh ấy, bọn mày dám động vào thì liệu hồn.”

Nghe đến tên Giang Đông, mấy tên kia im ắng trong giây lát. Nhưng dạo gần đây Giang Đông cũng chẳng thể can thiệp chuyện xảy ra ở Thành Nam, lại không biết chừng hai đứa này võ mồm là giỏi nên vòng vây từ từ càng lúc càng chặt lại. Trác Lan thấy rõ Long Nữ đang run lên, bàn tay cô đang nắm chặt tay Long Nữ đã ướt đẫm mồ hôi.

Long Nữ nhìn vào nửa chai bia trên tay mình, rồi nhìn khuôn mặt đang chảy máu đầm đìa của tên kia, nhìnTrác Lan ngồi trên mặt đất đôi mắt đầy sợ hãi. Nhìn bộ dạng đáng sợ của những người xung quanh, bèn vứt vội nửa cái chai xuống đất, cảm tưởng nó như quả bom chuẩn bị phát nổ đến nơi.

Cô không tin nổi mình vừa dùng cái chai đấy đánh vsof đầu người ta. Cô chỉ biết là mấy người bọn họ muốn tách cô với Trác Lan ra. Trác Lan kịch liệt chống lại, sống chết cũngnắm chặt lấy tay cô. Nhưng sức phụ nữ thì chẳng bao giờ hơn được bọn đàn ông. Trác Lan vung chân đã vào háng của hắn, nhân lúc hắn đang đau quá nhảy choi choi lên liền lôi Long Nữ định chạy. nhưng vẫn bị tóm trở lại. Một đứa khác giang tay tát Trác Lan một cái làm cô ấy ngã sóng soài trên mặt đất. hắn còn giơ chân tính giẫm đạp lên người Trác Lan. Ngay lúc đó, đầu óc Long Nữ chẳng còn suy nghĩ gì, cô cầm chai bia ngay bên cạnh phang vào đầu hắn. Không gian xung quanh lập tức im phăng phắc, tất cả ánh mắt đổ dồn vào cô. Tới lúc này cô mới nhận ra mình vừa làm gì, thật khủng khiếp!

“Mày chán sống rồi phải không?” Tên vừa bị cô đánh mặt mũi đầy máu, từ từ tiến lại gần cô. Hai mắt cô mở to, bước từng bước một lùi dần về phía sau đến khi chạm vào quầy bar, môi run rẩy.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Long Nữ yếu ớt nói, nước mắt từ trong đôi mắt to tròn sắp tuôn ra như suối đến nơi.

Hắn không chút thương xót dáng vẻ đáng thương của Long Nữ, mắt mũi vẫn bặm trợnchằm chằm nhìn vào cô. Không hiểu tại sao Trác Lan bỗng thấy đau bụng, muốn đứng dậy mà không đứng nổi, không biết phải làm sao, vừa nhăn nhó đau đớn, vừa cố sức gào to: “Này đó là vợ của Giang Đông, mày mà động vào thì chết chắc!”

Hắn ta gần như phát điên không kiểm soát được nữa, bất chấp mọi thứ, vung bàn tay lên cao. Long Nữ lập tức nhắm nghiền mắt lại, toàn thân run lên bần bật, nhưng đợi mãi mà vẫn chưa thấytay tên kia hạ xuống. Cô mở mắt ra, Giang Đông đứng ngay trước mặt cô, một tay đang nắm chặt lấy tay của tên kia.

Đôi mắt của tên kia chuyển từ dữ tợn sang bất ngờ, rồi run sợ. Lúc này không chỉ có Long Nữ đang run rẩy mà tên lưu manh cao to vạm vỡ kia hình như cũng đang sắp khóc đến nơi. Ban nãy hắn không tin Trác Lan, nhưng giờ Giang Đông đã xuất hiện, vậy là lời của con nhỏ đó là đúng chứ còn gì nữa. Hắn ta tự biết mình coi như xong rồi. Ai cũng biết hiện tại Giang Đông không đích thân nhúng tay vào việc gì, nhưng một khi anh đã ra tay thì kẻ đó không chết thì sống cũng không bằng chết. Lời đồn là như thế, hắn có thể không sợ sao?

“Anh Đông.” Những người có máu mặt đều biết đến Giang Đông, lập tức đứng thành hàng, gọi to tên anh ta. Kiểu đứng dàn thành hàng thế này Long Nữ chưa thấy bao giờ. Cô đứng im thin thít, lúc này đã chạy tới đỡ Trác Lan dậy. Giang Đông khoát tay, ngồi dựa vào bàn billiard, đưa mắtnhìn Long Nữ, khuôn mặt nhỏ của cô xanh lét, xem ra cô đã sợ lắm rồi. Cũng đúng thôi, người như cô chỉ hợp đứng một chỗ la quang quác, lúc thực sự xảy ra chuyện thì chưa đánh đã vội đầu hàng. Lúc nãy nếu không phải có người kịp gọi điện báo là nhìn thấy người rất giống Long Nữ đang ở đây, anh thật không biết sự tình sẽ đến mức nào nữa. Lúc mới vào đã thấy tên kia đang ép cô sát vào góc tường, đôi măt cô giàn giụa nước mắt, toàn thân run bần bật. Người phụ nữ của anh đã từng phải chịu đối xử tàn tệ như thế bao giờ chưa? Thằng kia chết là cái chắc!

Nghĩ đến đây bống nhiên Giang Đông bật cười, làm cho bọn đang đứng xung quanh lại càng thêm sợ. Ai cũng biết thà Giang Đông không cười còn hơn, anh càng cười chứng tỏ anh càng giận dữ. Kỳ thực anh không cười vì mấy chuyện đó, anhc ười vì chính bản thân mình. Long Nữ đã không còn thuộc về anh từ lâu, vậy mà anh vẫn cứ quẩn quanh không thể thoát ra được. Anh luôn cảm thấy Long Nữ vốn phải là của mình, cho đến hôm xảy ra chuyện ở nhà Đào Nhiên. Anh nói với cô rằng anh rất thất vọng, anh thật sự rất thất vọng, bởi vì thâm tâm anh chưa bao giờ thừa nhận cuộc hôn nhân của hai người đã đổ vỡ. Mặc dù biết là đã ly hôn nhưng anh vẫn chác chắn rằng họ sẽ quay lại với nhau. Nhưng đến lúc Đào Nhiên xuất hiện ở giữa, mọi chuyện bỗng thay đổi. Anh vừa mới đi công tác về, tự cảm thấy đã bình tĩnh hơn nhiều, sẵn sàng đối diện với việc Long Nữ không còn thuộc về anh nữa. Nói đến tương lai của hai người, đó là chuyện của tương lai, đến bước nào thì tính bước ấy. Nhưng vừa nghĩ được như vậy thì có điện thoại gọi đến nói cô đang gặp rắc rối. Anh lái xe như tên lửa, không đếm nổi đã vượt bao nhiêu cái đèn đỏ. Rồi lúc nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé của cô, anh đau đớn.

Không biết có phải do Trác Lan vừa va vào đâu không, nhưng bụng cứ đau, cố gắng dùng tay xoa xoa vào bụng thì bỗng cảm thấy có gì ấm ấm chảy ra. Cô quay đầu nhìn, hoảng hốt kêu lên: “Ôi máu!”

Long Nữ lúc này mới kịp định thần, vội vã chạy đến bên cạnh hỏi: “Làm sao, làm sao thế, bị thương ở đâu?”

“Mẹ kiếp, bụng đau quá đi mất, nhanh nhanh đưa tớ vào bệnh viện, nhanh không mất mạng đến nơi rồi,” Trác Lan đau đớn không chịu nổi, ôm chặt lấy tay của Long Nữ, lưng không thể đứng thẳng dậy được.

“Lâm Mạt, đưa bọn họ đến bệnh viện ngay đi.” Lúc này Giang Đông mới lên tiếng. Long Nữ lo lắng quá chẳng biết phải làm sao, cuống cuồng đứng giậm chân tại chỗ. Cô quên luôn cái chân heo của cô cũng đang thương tích chưa lành.

Lâm Mạt gật đầu với Giang Đông rồi bế Trác Lan ra xe. Long Nữ cũng khập khiếng chạy theo sau, lúc sắp ra khỏi cửa, cô quay lại nhìn Giang Đông. Dưới ánh đèn mờ mờ, mắt anh vẫn sáng ngời như thế, anh cũng nhìn cô, nhưng đây không phải là ánh mắt muốn chiếm hữu một cách cuồng nhiệt như trước kia, mà là ánh mắt rất bình tĩnh, thậm chí còn mang chút lạnh nhạt. Giang Đông hôm nay rất khác.

Long Nữ vừa đi khỏi, gương mặt Giang Đông lập tức lạnh xuống. anh không muốn cô nhìn thấy con người hiểm ác trong anh. Cô vốn nhát gan, trước đây anh mới chỉ hung dữ có vậy thôi mà cô đã bỏ chạy khỏi anh mất rồi, giờ nếu bị hoảng hốt thêm lần nữa chắc anh khỏi mong gặp lại cô luôn.

Giang Đông cầm chiếc gậy billiard trên mặt bàn lên, nghiêng người nhắm viên bi màu ở góc, đưa gậy, chạm bóng, vào lỗ, động tác vô cùng dứt khoát và hoàn hảo.

“Tao không muốn biếtđầu đuôi thế nào, nhưng, người phụ nữ cua rtao mà cũng dám động vào, hình như to gan lớn mật đấy nhỉ?” Giang Đông đi tới một góc khácnghiêng người chơi billiard, qua giọng nói không thể nghe ra anh đang có tâm trạng gì. Xung quanh im phăng phắc. Không khí này quá ngột ngạt, ngay cả thở mạnh cũng không ai dám. Chỉ nghe thấy duy nhất tiếng gậy chạm vào bi và tiếng bi rơi xuống lỗ.