Nếu Như…

Chương 32: Em muốn được cùng anh ngắm bình minh… vào một ngày nào đó…




Gian phòng dành cho bữa tiệc của Vinpearl Luxury Đà Nẵng khá sang trọng và ấm cúng với những chùm đèn pha lê toả ánh vàng, những bức tranh tĩnh vật, bản nhạc không lời vang lên một cách êm ái. Mỹ Kim gặp những đối tác từ những công ty khác, bên cạnh họ luôn là những cô gái xinh đẹp.

Những gương mặt trẻ có lẽ là cùng một độ tuổi với cô nhưng trông họ có vẻ khá là khó gần. Môi trường kinh doanh không phải là nơi kết bạn thâm giao, chỉ là những nụ cười giả tạo, những cái bắt tay hờ hững, những cái ôm giả vờ của những ông sếp cho tới cô trợ lý đi kèm. 

Lần nào dự tiệc thế này Mỹ Kim cũng tiếc sao mình không trốn đi, phố xá ngoài kia nhộn nhịp và hứa hẹn nhiều trò hấp dẫn hơn. Nhưng cô cũng biết ơn sếp cô vô cùng bởi chính họ đã tạo cho cô một môi trường làm việc với sự cạnh tranh khốc liệt đến thế.

Mỹ Kim hôm nay quả là nhân vật đáng chú ý nhất ở đây. Chính cô cũng đang phục sát đất về sự tài năng cũng như tinh tế trong từng mẫu váy mà Phương Nhi thiết kế. Chiếc váy xanh navi cô đang mặc không những sang trọng mà còn cực kì khiêu khích. Mỹ Kim có một chiếc cổ cao thanh tú cùng bờ vai gợi cảm, vì thế nên chiếc váy này lại khá rộng phần cổ và phô được hết những thế mạnh của cô. 

Điểm chú ý là đường xẻ tà chạy dài từ đùi đến chân váy khiến đôi chân cô lúc nào cũng trong trạng thái lấp ló. Và không hiểu sao, với niềm tin mà ai đó tạo cho, Mỹ Kim đã tự tin diện chiếc váy và sánh bước bên Thành Nam.

Ngay từ khi thấy Mỹ Kim bước ra từ trong thang máy, Thành Nam đã ngây người tới vài phút. Anh quả thực rất thích cũng như rất ghét chiếc váy này. Anh thích vì sự táo bạo cũng như sexy mà nó mang lại cho chủ nhân của nó. Nhưng lại ghét ở chỗ nó quá hở, quá phô trương khiến da thịt của Mỹ Kim như đang lộ ra hết. 

Chính vì thế nên những ánh mắt của mọi người nhìn cô làm anh khó chịu. Nhất là những lão già đáng tuổi cha cô và những ánh mắt chẳng mấy tử tế. Anh muốn mắng cô một trận cho hả dạ. Trước kia đi với anh, cô luôn ăn mặc có chừng mực. Tuy không phải là toàn đồ hiệu nhưng lúc nào cũng kín đáo. 

Dù là lúc cô ăn mặc gợi cảm nhất thì cũng là bộ cánh khoe vừa đủ. Giờ thì sao? Ai cho phép cô ăn mặc quá lộ liễu như thế? Tham gia tiệc thì sao? Đâu nhất thiết phải mặc những bộ váy như thế này để gây chú ý?

Nhưng nghĩ cho cùng thì anh có quyền gì mà làm thế. Anh đã rời bỏ cô như cô nói. Cô nói anh đã bỏ mặc cô trong lúc cô cần anh nhất. Anh đã chẳng thể làm gì cho cô cả. Anh cho cô được những gì mà lại đi hành hạ cô như thế? Thứ anh đem lại cho cô chỉ là đau khổ cũng như sự dày vò trong tâm hồn. 

Vì thế ngày hôm nay, anh có quyền gì mà tức giận với cô. Cô ăn mặc thế nào là quyền của cô. Anh đâu thể phủ nhận rằng cô thực sự đẹp và anh cũng như bao thằng đàn ông khác cũng muốn lên giường với cô. Sự ích kỉ của đàn ông là người con gái đã từng là của anh ta dù anh ta không có tình cảm thì cũng không bao giờ muốn người con gái đó là của ai khác ngoài mình. Ngay cả khi đã chia tay.

- Thành Nam! Anh cũng có mặt ở đây à?

- Minh Thư?

Cô gái có tên Minh Thư ấy nhanh như cắt tiến tới và ôm chầm lấy Thành Nam trước bao con mắt ngạc nhiên cũng ngỡ ngàng. Thành Nam hơi bất ngờ nên không kịp phản ứng. Anh nhìn về phía Mỹ Kim thấy nụ cười nửa miệng của cô cùng cái quay đầu đầy lạnh lùng, anh biết cô đã hiểu lầm. Thành Nam nhanh chóng kéo Minh Thư ra khỏi mình trước khi biến những ánh mắt tò mò cũng như những suy nghĩ của họ quá xa.

- Anh cũng không ngờ là sẽ gặp em ở đây.- Thành Nam cười gượng nhìn Minh Thư đang vui mừng hớn hở.

- Em là người tổ chức sự kiện này nên tất nhiên phải có mặt ở đây rồi.

- Vậy à…- Thành Nam gật gù. Mắt anh bắt đầu nhìn quanh khán phòng để tìm Mỹ Kim nhưng không thấy bóng dáng cô đâu cả. Chết tiệt. Cô xuất hiện thì thu hút vậy mà lúc biến mất không hề để lại dấu vết gì. Có lẽ cô ra ngoài rồi cũng nên.

- Sao vậy? Anh tìm ai à?- Mình Thư ngó quanh.

- À không!

- Lâu lắm không gặp rồi. Mình đi đâu nói chuyện đi.

Nói là làm, Minh Thư kéo tuột Thành Nam ra ngoài, cũng may là bữa tiệc cũng sắp tàn. Đứng đó không xa, Mỹ Kim cố gắng nép mình để không ai nhận thấy. Bóng tối bao trùm lấy cô khiến cô càng thêm đau đớn cùng mệt mỏi. Cô khẽ cười gượng, bàn tay nắm chặt lấy chiếc váy bỗng buông thõng. 

Cô lại quá đề cao mình trong lòng Thành Nam rồi. Cô không hiểu sao tới giờ mình vẫn có cảm giác với Thành Nam nhưng bảo cô khóc khi nhìn thấy anh đi với người phụ nữ khác thì cô không làm được. Cô cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam nhưng cô thì không hề yếu đuối. Cô rời khỏi nơi mình đang đứng và đi dạo quanh khách sạn. Giờ về phòng cô cũng không biết phải làm gì cho hết chán nên chi bằng đi dạo có lẽ sẽ tốt hơn.



Tiếng nhạc ầm ĩ, tiếng người nói râm ran cứ dội thẳng vào tai Thành Nam khiến anh khó chịu. Bình thường anh là người rất hay tới bar để xả stress nhưng hôm nay không hiểu sao anh lại không có hứng. Trong đầu anh toàn là hình ảnh của Mỹ Kim lúc cô mỉm cười và quay đi. Anh đã nghĩ là cô hiểu lầm và mình cần phải giải thích nhưng… Mỹ Kim sẽ tin anh sao? Cô còn có thể tin người đã từng hai lần không tôn trọng cô và thản nhiên đi với người con gái khác?

- Anh sao thế? Anh không vui à?

Minh Thư tiến lại gần, chiếc áo rộng cổ khiến cô khoe được bộ ngực căng đầy khiến bất cứ thằng đàn ông nào cũng rung động. Làn da mềm mại ấy chạm vào anh, đưa đi đưa lại trước mắt anh khiến anh không thoải mái. Anh cười trừ rồi uống hết chỗ rượu trong cốc.

Minh Thư dựa vào người Thành Nam, bàn tay cô khẽ vuốt ve anh như cô đã từng làm với anh trước đây. Là một manager của một công ty tổ chức sự kiện, với vẻ ngoài hấp dẫn cô thừa sức “cua” được giai tốt. Nhưng Thành Nam lại là một mục tiêu khá thú vị đối với cô. Anh là một người gia thế có, sự nghiệp có, tính tình thì khỏi phải bàn. Đây là lần đầu tiên cô muốn nắm được một ai đó cho mình. 

Thành Nam dù xuất hiện ở đâu, trong tình huống nào cũng làm cô chú ý và muốn có tới phát điên lên. Cũng như lúc này, dù anh lạnh lùng không quan tâm tới cô, nhưng cô dám chắc một điều đã là đàn ông thì không ai thoát khỏi sự quyến rũ của cô được cả.

- Mình tới chỗ nào đấy yên tĩnh hơn nhé!

Minh Thư thì thầm vào tai Thành Nam và chờ đợi cái gật đầu từ anh. Thành Nam vốn ga lăng, lịch thiệp nên chẳng bao giờ anh từ chối một lời đề nghị như vậy từ một cô gái hấp dẫn như Minh Thư. Nhưng hôm nay thì khác. Anh quả thực không có tâm trí đi đâu cả. Giờ anh chỉ muốn về khách sạn và xem Mỹ Kim đã về chưa thôi.

- Anh hơi mệt. Em bắt taxi về được không?

Minh Thư ngớ người nhìn Thành Nam. Anh đã không những từ chối cô mà còn không thèm đưa cô về nữa. Rốt cuộc là do anh có vấn đề hay cô đã không còn sức hút?

Thành Nam đứng dậy và rời khỏi quán bar. Anh bắt taxi và về thẳng khách sạn, trong lòng cứ có cảm giác gì đó rất lạ. Kể từ khi gặp lại Mỹ Kim, anh lúc nào cũng bị hình ảnh của cô vây hãm. Anh cũng nhiều lúc tự hỏi mình muốn gì ở cô. Anh đã lôi những quá khứ đáng lẽ phải được chôn vùi, khơi gợi những câu chuyện khiến cô mệt mỏi. Những cái cách cô hành động quả thực khiến anh cũng rất sốc, rất bất ngờ. Nó quá khác với hành động của một Mỹ Kim anh đã từng biết. Phải chăng chính vì cô cứ lạnh nhạt và hờ hững như vậy nên anh mới muốn tìm hiểu và kéo cô lại gần…



- Ra đây, ra đây. Làm ơn đợi chút…

Mỹ Kim nhanh chóng phi ra từ nhà tắm. Cô buộc phải ra mở cửa vì thực sự là cô không thể nghe thêm tiếng chuông inh ỏi này nữa. Cánh cửa vừa mở ra, Thành Nam đã sừng sững trước mặt cô. Hóa ra anh chính là cái kẻ điên khùng bấm cửa chuông phòng cô trong suốt 10 phút đó sao?

- Anh làm gì trước cửa phòng tôi thế?

Mỹ Kim nhìn Thành Nam rồi gắt. Sao giờ nay anh lại ở đây? Cô cứ nghĩ tới sáng mai anh mới về chứ? Đã vậy trông anh còn chẳng có biểu hiện gì của việc vừa đi với cô nàng kia về cả.

- Em đã đi đâu vậy?- Thành Nam hỏi ngược lại Mỹ Kim. Anh đã đứng đây được hơn nửa tiếng rồi. Nghĩ cho cùng thì anh vẫn muốn nhìn thấy cô nên đã bất giác hỏi cô câu chẳng liên quan đó.

- Sao tôi lại phải nói với anh?

Mỹ Kim nói, giọng có chút bực dọc. Tại ai mà cô đang tắm gội, người đầy xà bông mà phải rửa nhanh để rồi ăn mặc mất lịch sự thế này chứ. Đầu cô lúc này thì quấn khăn, người thì cũng chỉ dùng khăn tăm quấn lại một vòng. Những giọt nước còn vương lại trên gương mặt cô, ngay đến cả cơ thể cũng chưa được lau khô do cô đang vội vã. Hương thơm tỏa ra từ cô khiến đầu óc Thành Nam mụ mị. Quả thực là cô khiến người bình thường nhìn cũng không giữ được bình tĩnh chứ đừng nói tới Thành Nam đã uống vài ly rượu.

- Không phải anh đi với cô nàng nào đó sao? Sao giờ lại ở đây quấy rối tôi thế?

Chẳng nói chẳng rằng, Thành Nam tiến lại gần và ôm lấy Mỹ Kim, mỗi lúc một xiết chặt hơn. Mỹ Kim đứng sững và mở to mắt. Thành Nam… anh ta đang làm cái gì vậy?

Thấy bóng người vừa đi qua, Mỹ Kim giật thốt. Cô vùng khỏi Thành Nam và kéo anh vào trong sau đó lao thẳng tới cánh cửa và đóng sầm lại.

- Anh làm cái quái gì vậy hả?

Mỹ Kim hét lên đầy giận dữ. Anh có biết cô đang ở trong hoàn cảnh nào không? Anh cứ thế mà ôm cô đứng đấy sao? Người ngoài trông vào thì sẽ nghĩ gì chứ?

- Anh nhớ em…

Không màu mè hoa mĩ, cũng chẳng cần dùng từ gì đó đặc biệt. Ba chữ thôi cũng đủ làm Mỹ Kim hóa đá tại chỗ. Cô mở to mắt nhìn anh, cô liệu có đang nghe nhầm không? Anh nhớ cô ư? Anh vừa gặp cô cách đây có vài tiếng, đã thế anh lại còn vừa cùng người con gái khác vậy mà dám bảo nhớ cô sao? Bốn năm trước cô chưa hề được nghe anh nói ba từ ấy ở vị trí mặt đối mặt như thế này. Giờ nghe xong cảm thấy có chút kì lạ cùng khó hiểu.

- Đừng có đùa.- Mỹ Kim bật cười, vẻ mặt mang một chút chế giễu cùng chán ghét. Cô bước qua anh và đi vào trong.- Anh không thấy buồn cười sao.

- Thực sự là anh rất nhớ em!

Thành Nam kéo cô lại và ôm lấy cô từ phía sau. Tim Mỹ Kim lúc ấy đã đập nhanh tới mức không thể kiểm soát nổi. Cô không hiểu, thực sự không hiểu. Nỗi nhớ này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu? Tại sao anh lại luôn hành động kì quái như thế. Anh cứ phải dày vò cô như thế này thì anh mới thỏa mãn sao?

- Đừng hành hạ tôi nữa.- Mỹ Kim gạt tay Thành Nam ra và đối diện với anh.- Xin anh đấy… tôi không muốn trở lại thời gian đó… Xin anh…

“- Tha cho em đi… em mệt mỏi lắm rồi…”

Đó cũng là câu nói mà cách đây 4 năm cô đã đứng trước anh và cầu xin trong làn nước mắt. Mỹ Kim nhìn anh với ánh mắt van nài. Trước đây khi cô khổ sở về tình yêu này, cô đã từng nghĩ nếu anh chán cô tại sao không buông tha cô, tại sao không nói chia tay với cô. Nếu anh thực sự nghĩ cho cô anh đã làm thế. Nhiều lúc cô muốn cầu xin anh tha cho mình, cầu xin anh hãy dứt khoát một lần. Thà cô đau lúc ấy rồi thôi chứ cứ níu kéo dai dẳng thế này, sẽ có ngày cô chết trong đau khổ. Và cuối cùng cô cũng phải tự mình rời bỏ anh chứ nào phải anh buông tha cô. Giờ cũng thế, anh lại muốn gì ở cô mà hành động như vậy chứ?

- Có nhiều người hơn tôi, hãy đi tìm họ đi.- Mỹ Kim đưa tay lên trán.- Cái cô Minh Thư gì đó nữa… Sao anh có thể… sao có thể vừa cùng người khác rồi lại đi tìm tôi và nói những lời này chứ…

- Em nghe đây.- Thành Nam giữ lấy Mỹ Kim.- Anh với cô ta không có gì cả, không có gì cả em hiểu không?

- Anh muốn gì ở tôi?- Mỹ Kim gào lên.- Chẳng phải anh cũng muốn tôi như bao thằng đàn ông khác?

- Phải! Anh muốn em…- Thành Nam gằn giọng.- Muốn em tới phát điên lên, muốn em tới mức muốn nhập em vào chính cơ thể mình.

Thành Nam cúi xuống hôn lên đôi môi đang ngỡ ngàng của Mỹ Kim. Mặc cho cô vùng vẫy, mặc cho cô đẩy anh ra, cánh tay anh mạnh mẽ mỗi lúc một xiết chặt hơn. Lý trí… lý trí… Lúc ấy, Mỹ Kim đã hoảng loạn tìm kiếm thứ gọi là lý trí trong mình nhưng không thấy đâu. Sự phản kháng của cô dần dần bị nụ hôn mạnh mẽ, da diết của Thành Nam đánh đổ. Và quả thực sự vùng vẫy ấy cũng không kéo dài được bao lâu. 

Hai cánh tay ban nãy đã đẩy anh ra lúc này cũng vòng qua ôm lấy anh. Nỗi nhớ ư? Cô cũng đã không thể chịu đựng thêm nữa. Cô đã nhớ anh biết bao, nhớ nụ hôn này biết bao, nhớ cái ôm ấm áp này biết bao. Một lần nữa cô đã bị tình cảm đánh gục lý trí. Bốn năm trôi qua như hư vô, nó chỉ làm cô thêm yêu anh mà thôi. Cô hận anh ư? Phải, cô hận anh nhưng cô yêu anh còn nhiều hơn thế…

Thành Nam hôn lên từng xentimet trên cơ thể Mỹ Kim. Anh quả thực muốn cô là của mình, là của riêng mình anh. Cơ thể nóng bừng của anh cuốn lấy cơ thể nhỏ nhắn mà mát lạnh phía dưới. Từng chút, từng chút một anh muốn biến cô một lần nữa trở thành người phụ nữ của mình.

- A…

Mỹ Kim bật thốt khi Thành Nam ngang nhiên cắn vào bả vai cô. Nhưng rồi như chợt tỉnh mộng từ cơn mê, Mỹ Kim ngây ra nhìn lên trần nhà. Cô đang làm gì thế này? Cô lại đi theo vét xe đổ trước đây sao? Giờ cô chỉ muốn thỏa mãn dục vọng của bản thân? Cô yêu anh? Ừ thì sao? Anh liệu có yêu cô? Cô lại muốn ràng buộc mình với anh? Ràng buộc mình bằng những cuộc tình một đêm?

- Anh… lại muốn chiếm lấy tôi… để thỏa mãn dục vọng của anh sao?- Nước mắt theo đó cũng chầm chậm chảy xuống từ khóe mi.

Mỹ Kim vừa dứt lời, những nụ hôn ướt át cũng đã dừng lại. Thành Nam ngồi dậy nhìn cô. Những giọt nước mắt lăn dài chảy xuống làm ướt đẫm hai gò má của Mỹ Kim. Những giọt nước mắt ấy… đây là lần thứ hai anh nhìn thấy. Và tự dưng tim anh nhói lên một cách đau đớn. Nụ cười nhạt của cô hiện trên môi. Nụ cười ấy đang khinh bỉ, giễu cợt anh.

- Sao lại dừng lại?- Cô hỏi.- Chẳng phải anh muốn tôi sao? Sao lại dừng lại?

- …

Thành Nam im lặng. Anh muốn cô tới thế ư? Anh muốn cô tới mức cắn cô tới thâm lại thế kia ư? Anh lại muốn cô đau khổ như trước đây sao? Mỹ Kim bật cười trong làn nước mắt. Cô lúc này cảm thấy như mình đang bị rút hết không khí. Con tim cô thậm chí chẳng hề nhói lên, không đau đớn, không cảm giác. Phải chăng cô đã đau tới mức không còn cảm giác nữa rồi?

Cánh cửa đóng sầm lại. Mỹ Kim đã chẳng buồn nhìn theo bóng dáng ấy khi lướt qua mình. Cô không lạnh nhạt bởi vì cô lúc này rất muốn ở bên anh. Nhưng bảo cô chạy theo anh, kéo anh lại thì cô không làm được. Cô hoàn toàn có tư cách làm điều đó, nhưng giữ anh lại rồi thì chẳng khác nào cô đang vứt hết lòng tự tôn của mình. Trước đây cô đã từng như vậy, vì thế cô không thể lặp lại sai lầm thêm ấy nữa.

…..

“Em muốn được cùng anh ngắm bình minh… vào một ngày nào đó…”

Thời tiết lành lạnh vào sáng sớm nhưng làn nước biển lại ấm tới lạ lùng. Mỹ Kim bước đi dọc bãi biển, để in lên đó dấu chân của mình. Cô biết rằng rồi những dấu chân ấy

cũng sẽ bị cát lấp vùi và dường như cô không muốn dấu chân mình mãi hằn in như thế.

Đã lâu lắm rồi cô mới ra biển vào sáng sớm, cảm giác thật trong trẻo và thoải mái. Cô đã luôn mong muốn sẽ có bàn tay ai đó nắm lấy tay cô, đi cùng cô trên bờ biển dài này. Cô đã luôn mong muốn một bờ vai rộng lớn để cô tựa vào và cùng cô ngắm mặt trời lên. Điều ấy phải chăng là quá xa xỉ? Cô thực chất chỉ mong muốn được là một cô gái bình thường mà thôi. Và cô cũng chỉ muốn yêu và được yêu bởi một người con trai rất đỗi bình thường mà thôi.

Tình yêu ấy giống như một trò đùa bởi nếu em bước tới một bước, anh sẽ lùi lại một bước. Cũng có khi anh nhấc nhẹ chân, em lại sợ hãi lùi ra xa. Cả hai vốn dĩ chưa bao giờ cùng bước tới và chạm vào trái tim của nhau. Và sự cố gắng ấy cũng không xuất phát từ cả hai người… Giống như em cảm thấy mỗi lần mình cố gắng thì chính anh lại là người khiến em gục ngã. Đôi chân em giờ đã mỏi mệt và thực sự không muốn bước thêm bước nào nữa. Dù là trái tim em đang từng phút thổn thức được sưởi ấm.

Nhưng có lẽ là em cần anh, anh yêu à… thời gian dù đã 4 năm trôi qua nhưng em chưa một giây phút nào quên anh. Hình ảnh anh vẫn cứ mãi ám ảnh em. Đã có những đêm em cầu nguyện hình ảnh anh sẽ phai nhòa trong em nhưng những điều đó chỉ làm em càng nhớ và yêu thương anh hơn. Và dường như em đã mặc định trong tâm trí mình rằng “anh vẫn ở đây” và em đã sống với sự mách bảo đó…

Vì vậy mà phải chăng lúc này… anh đang tiến đến gần em để bù đắp cho lỗi lầm của mình…

Bàn tay anh ấm áp khẽ chạm vào gương mặt cô, mát lạnh. Đôi mắt cô ngước lên ngỡ ngàng nhìn anh. Vì sao ư? Vì cô đã đứng chờ anh bước tới bên mình. Sau ngần ấy năm, anh mới bước tới và đứng trước cô như thế này.

- Anh xin lỗi…

Mặt trời bắt đầu lên cao và tỏa nắng. Ánh nắng làm những giọt nước trên gương mặt cô lóe sáng rực rỡ.