Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Chương 70: Ngoại truyện về Quý Bạch & Hứa Hủ- VĨ THANH




1. Câu chuyện cầu hôn

Một tháng sau khi kết thúc vụ án Lâm Thanh Nham, tất cả lại đâu vào đấy. Hứa Hủ cũng mang thai hơn sáu tháng. Quý Bạch bắt đầu chuẩn bị lần cầu hôn thứ tư.

Từ trước đến nay, Quý Bạch vốn không tin thần phật và số mệnh. Một ngày ăn cơm cùng Triệu Hàn, khi anh đề cập đến chuyện ba lần cầu hôn của mình, lần nào cũng bị "thi thể" xen ngang ngay trước lúc mở miệng (lần thứ hai là Hứa Hủ nói thẳng không muốn kết hôn, Quý Bạch tất nhiên không nói thật với Triệu Hàn), Triệu Hàn tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Sếp, anh phải đổi vận may mới được!"

Quý Bạch chau mày: "Thế nào là đổi vận may?"

Triệu Hàn ngẫm nghĩ, mắt chợt sáng lên: "Vậy đi, cuối tuần này em và Mạn Mạn đi chùa La Hán ăn cơm chay. Chùa La Hán rất linh thiêng, anh đưa cả Hứa Hủ đi cùng." Triệu Hàn cất giọng nghiêm túc: "Sếp, thà tin rằng có còn hơn không."

Quý Bạch suy tư vài giây, sau đó anh mỉm cười gật đầu.

Ngày cuối tuần, Triệu Hàn, Mạn Mạn cùng Quý Bạch và Hứa Hủ đi chùa La Hán. Trong chùa cây cối um tùm, hoa nở ngát hương, sân chùa lát gạch màu xanh, khói trắng lượn lờ trên không trung. Bên tay phải điện thờ Phật là một bãi đất trống, ở đó đặt một cái bàn, một hòa thượng ngồi sau bàn, trên bàn bày đầy túi thơm.

"Đây là lá bùa cầu nguyện." Mạn Mạn giải thích: "Mọi người nhất định lấy một cái."

Túi thơm trông rất tinh xảo, làm bằng vải gấm có hoa văn hình con cá, sợi dây vàng cuộn xung quanh. Bên trong là một tờ giấy thơm phức mùi đàn huơng, dùng để viết tâm nguyện.

Hứa Hủ bụng to không thể cúi xuống. Cô vỗ vai Quý Bạch, ra hiệu anh quay người. Cô đặt tờ giấy lên lưng anh, nghiêm túc viết từng nét bút bốn từ "Đầu bạc răng long".

Quý Bạch quay lưng về phía Hứa Hủ, gương mặt anh thư thái, khóe miệng ẩn hiện ý cười.

Đợi cô viết xong, Quý Bạch ngoảnh đầu hỏi: "Em viết gì vậy?" Hứa Hủ nhanh chóng gấp tờ giấy, cất giọng nghiêm túc: "Anh không nghe Mạn Mạn dặn à? Nói ra miệng sẽ mất thiêng. Anh viết xong chưa?"

Quý Bạch cười cười, lấy cây bút trong tay Hứa Hủ, viết mấy chữ lên tờ giấy rồi nhét vào túi thơm.

Chùa La Hán có mấy bức tượng Phật lớn, Triệu Hàn và bạn gái dạo quanh một lúc rồi đi vái Tống Tử Quan Âm. Quý Bạch và Hứa Hủ dừng lại ở điện chính. Bởi vì vẫn còn sớm, trong điện chẳng có mấy người. Một pho tượng Phật màu vàng đứng ở giữa điện, trông rất trang nghiêm.

"Anh đỡ em vái Phật đi." Hứa Hủ lên tiếng.

Quý Bạch đỡ cô từ từ quỳ xuống tấm đệm cói ở chính giữa. Hứa Hủ chắp tay, nhắm mắt niệm thầm: xin hãy phù hộ bố con, anh trai con và anh ba khỏe mạnh. Tiếp theo, xin phù hộ con của con bình an ra đời, lớn lên mạnh khỏe. Thứ ba, con cầu nguyện thành phố Lâm năm nay ít vụ huyết án lớn. Ừm, hình như không còn nguyện vọng gì nữa.

Quý Bạch đứng bên cạnh, cúi đầu ngắm gương mặt nhỏ trắng ngần của cô.

Đại điện vô cùng yên tĩnh, ánh nắng chiếu xuống mặt đất ở bên ngoài, hương khói lững lờ trong không trung, đằng sau đại điện hình như có tiếng giọt nước chảy tí tách. Thời gian phảng phất ngừng trôi, chỉ còn lại anh và cô, cầu xin nguyện vọng tươi đẹp trước Phật tổ.

Tâm nguyện của Quý Bạch đương nhiên là...

Hứa Hủ vái xong đứng dậy, Quý Bạch mới quỳ xuống. Anh khấu đầu lạy ba lạy, chắp tay nhắm mắt, im lặng một lúc. Đến khi Quý Bạch mở mắt, Hứa Hủ tưởng sẽ đi ra ngoài. Ai ngờ anh không đứng dậy mà ngẩng đầu nhìn cô: "Hứa Hủ, anh vừa cầu một tâm nguyện trước Phật tổ."

Hứa Hủ không có phản ứng: "Thế à?"

Quý Bạch cất giọng từ tốn: "Nghe nói Phật tổ ở chùa La Hán rất linh thiêng, chi bằng chúng ta nghiệm chứng xem tâm nguyện của anh có lập tức trở thành hiện thực hay không?"

Hứa Hủ cúi đầu ngắm gương mặt tuấn tú của anh, trái tim cô dường như đập nhanh một nhịp, ý cười không thể kiềm chế, dần dần lan rộng khóe môi.

Lúc này, Quý Bạch quay người, quỳ một chân trước mặt Hứa Hủ. Anh ngước nhìn cô, đồng thời nắm tay cô, nhẹ nhàng đưa lên môi hôn. Đôi mắt đen của anh lặng lẽ nhìn Hứa Hủ.

"Gả cho anh, Hứa Hủ. Anh sẽ yêu thương chăm sóc em suốt đời."

Phật tổ linh thiêng, xin hãy khiến cô ấy đồng ý gả cho con, trọn đời trọn kiếp.

Sống mũi Hứa Hủ cay cay, viền mắt ươn ướt. Cô giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương lắc lắc trước mặt Quý Bạch: "Sao anh lại cầu xin Phật tổ chuyện mười phần chắc chín? Em chưa từng tháo chiếc nhẫn này bao giờ."

Ý cười trên mặt Quý Bạch càng sâu hơn. Đôi mắt đen của anh được phủ một lớp ánh sáng rực rỡ, rung động lòng người.

"Ờ." Quý Bạch đứng dậy nhìn Hứa Hủ. Hứa Hủ cũng mỉm cười, gương mặt cô đỏ ửng. Quý Bạch cầm tay cô đưa lên môi hôn. Anh vẫn không rời mắt khỏi Hứa Hủ, tiếp tục hôn tay cô. Hứa Hủ bị anh hôn đến mức nhột nhột, muốn rút tay về, nhưng anh càng nắm chặt hơn.

Sau đó, Quý Bạch lại quỳ xuống vái Phật tổ mới đứng lên ôm Hứa Hủ đi ra ngoài. Bấy giờ, trong sân đã đông người, ánh mặt trời rực rỡ và ấm áp khiến con người mềm lòng. Hứa Hủ tựa vào người Quý Bạch, mỉm cười hỏi: "Vừa rồi anh lại xin Phật tổ điều gì vậy?"

Quý Bạch vốn cầu xin con trai ra đời bình an, nhưng nghe cô hỏi vậy, anh lập tức mỉm cười: "Chẳng phải em nói không cần xin những chuyện đã chắc ăn hay sao? Vì vậy anh đổi nguyện vọng khác."

Hứa Hủ ngước nhìn Quý Bạch. Quý Bạch cúi đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Em đã nhận lời gả cho anh, tối nay chúng ta phải chúc mừng mới được. Chúng ta lâu lắm không thân mật rồi. Tuy em có thai không thể xxoo, nhưng vẫn có thể xx, hay là oo..."

Mặt Hứa Hủ nóng ran, cô đẩy lồng ngực Quý Bạch, khóc cười không xong: "Không ngờ anh lại nghĩ đến chuyện đó trước mặt Phật tổ."

Quý Bạch cười cười, nói từ tốn: "Thực sắc tính dã, Phật tổ sẽ không trách tội đâu. Anh bắt nhiều kẻ xấu như vậy, Phật tổ sẽ phù hộ anh, sẽ cho anh đạt tâm nguyện nhỏ bé này." (Thực sắc tính dã: Thực (ăn uống) và Sắc (chuyện nam nữ) là bản tính của con người)

Buổi tối về nhà, Quý Bạch đi tắm, Hứa Hủ một mình ở thư phòng. Cô tìm quyển hộ hẩu, để cùng một chỗ với quyển hộ khẩu Quý Bạch đã chuẩn bị từ lâu.

Trong lòng Hứa Hủ vô cùng ngọt ngào. Đi ra phòng khách, cô nhìn thấy cái túi thơm bị rơi xuống đất ở chỗ giá treo quần áo. Hai người đều treo áo khoác trên giá, không biết cái túi thơm là của ai. Hứa Hủ lập tức nhặt lên, mở ra xem.

Trên tờ giấy có bốn chữ "Đầu bạc răng long". Ờ, thì ra là của cô.

Vừa định nhét vào túi áo, Hứa Hủ đột nhiên ngẩn người. Cô lại mở tờ giấy ra kiểm tra. Nét chữ trên tờ giấy màu vàng nhạt cứng cỏi đầy sức mạnh, rõ ràng là của Quý Bạch.

Hứa Hủ lấy túi thơm trong túi áo của cô, đặt hai tờ giấy cùng nhau, cô không nhịn được cười.

Cô và anh tâm linh tương thông như vậy, không có lý nào không gả cho anh.

Trong lúc Hứa Hủ mải suy nghĩ, Quý Bạch đã tắm xong. Thân dưới anh chỉ quấn chiếc khăn tắm, anh phấn chấn đi về phòng ngủ.

Quý Bạch ngồi tựa người vào đầu giường, gối hai tay sau gáy, thân hình duỗi thoải mái. Anh cất cao giọng: "Bà xã, mau vào đây thực hiện nguyện ước."

Hứa Hủ phì cười. Cô bỏ hai túi thơm xuống, thong thả đi về phòng ngủ: "Em đến ngay đây."

2. Câu chuyện đăng ký kết hôn

Sáng sớm ngày hôm sau, Quý Bạch và Hứa Hủ đi cục dân chính. Khi mỗi người cầm một quyển sổ nhỏ màu đỏ tươi đi ra ngoài, bọn họ chỉ mỉm cười, không ai lên tiếng.

Lên xe ô tô, Quý Bạch nói: "Anh gọi điện cho bố mẹ báo tin vui."

Hứa Hủ: "Vâng."

Quý Bạch đã sớm thông báo với người nhà, vài hôm nữa sẽ đăng ký kết hôn. Hôm nay cuối cùng cũng toại nguyện, ngữ khí của anh không che giấu niềm vui: "Mẹ, con và Hứa Hủ vừa đi đăng ký. Vâng, gần đây còn không bận mấy, sức khỏe vẫn tốt. Hứa Hủ cũng khỏe ạ. Bố đâu rồi? Con muốn nói chuyện với bố."

Một lúc sau, anh đưa máy di động cho Hứa Hủ: "Bố muốn nói chuyện với em."

Hứa Hủ mỉm cười cầm điện thoại: "Cháu chào bác."

Ông Quý còn chưa lên tiếng, Quý Bạch đã giơ tay nhéo mũi Hứa Hủ: "Em nên đổi cách xưng hô đi."

Hứa Hủ đỏ mặt. Đùng một cái chuyển sang gọi là bố, cô không được tự nhiên. Ông Quý cũng nghe thấy câu nói của Quý Bạch, ông cười: "Cứ từ từ, tiểu Hứa gần đây khẩu vị có tốt không? Có chuyện gì để Quý Bạch giải quyết, con hãy giữ gìn sức khỏe..."

Hứa Hủ đáp khẽ: "Vâng...thưa bố. Mọi người cũng bảo trọng."

Ông Quý: "Ừ."

Hứa Hủ đang trò chuyện với bố Quý Bạch, điện thoại của cô bỗng đổ chuông. Cô rút ra xem, là Hứa Tuyển gọi tới. Cô đưa cho Quý Bạch, ra hiệu anh bắt máy.

Quý Bạch cầm điện thoại, cất giọng vang vang: "Anh, em là Quý Bạch, Hứa Hủ đang bận nói chuyện điện thoại."

Ở đầu kia điện thoại, Hứa Tuyển ngây người. Nên biết Quý Bạch và Hứa Tuyển cùng độ tuổi. Từ trước đến nay, Quý Bạch chỉ gọi anh là "Hứa Tuyển". Hôm nay ăn phải thứ gì mà Quý Bạch tự nhiên chuyển sang gọi là "anh"? Nhưng Hứa Tuyển phản ứng rất nhanh, lập tức buột miệng hỏi: "Hai người đi đăng ký rồi à?"

"Vâng, chúng em vừa nhận giấy kết hôn."

Lúc này, Hứa Hủ cúp điện thoại, Quý Bạch cười cười đưa điện thoại cho cô. Sau khi Hứa Hủ báo cáo với Hứa Tuyển chuyện đi đăng ký kết hôn ngày hôm nay, Quý Bạch ôm vai cô: "Em mau gọi điện cho bố chúng ta đi."

Hứa Hủ ngẩn người, chẳng phải vừa nói chuyện với bố anh hay sao? Nhưng cô lập tức định thần, là bố cô. Quý Bạch gọi bố mà không hề ngượng mồm.

Hứa Hủ đặt điện thoại xuống, giơ tay ôm mặt Quý Bạch, nhẹ nhàng kéo má anh. Cô gật đầu: "Quả nhiên dày hơn em nhiều."

Quý Bạch nắm lấy bàn tay không an phận của cô. Khóe mắt anh ẩn hiện ý cười: "Phu nhân quá khen."

Sau đó, anh không nhịn được, đóng chặt cửa sổ xe ô tô, hôn Hứa Hủ một lúc mới buông người cô.

Hứa Hủ cười híp mắt: "Anh ba, chúng ta đi ăn nhà hàng ở bến tàu..."

Quý Bạch cắt ngang lời cô: "Em gọi anh là gì?"

"...Ông xã!"

"Ơi." Quý Bạch đáp khẽ một tiếng. Đôi mắt anh sáng như sao trời, giọng nói trầm thấp của anh vô cùng dịu dàng và mê hoặc: "Gọi lại một tiếng xem nào."

Trong lòng Hứa Hủ rung động. Cô không rời mắt khỏi gương mặt tuấn tú của anh: "Ông xã!"

"Ơi." Quý Bạch đáp rất dứt khoát. Anh khởi động xe, lại quay sang Hứa Hủ: "Em mau gọi vài tiếng nữa đi."

Hứa Hủ không nhịn được cười: "Ông xã, ông xã, ông xã...anh đã hài lòng chưa?"

Ô tô dần tăng tốc, hòa dòng xe cộ không ngừng nghỉ trên đường. Phóng tầm mắt về phía xa xa, thành phố Lâm chìm trong ánh nắng rực rỡ, những tòa nhà cao tầng san sát, trăm hoa đua nở. Cảnh sắc vừa trong lành vừa phồn vinh. Quý Bạch mỉm cười, chuyên tâm lái xe. Hứa Hủ tựa đầu vào vai anh, ngắm nhìn trời xanh mây trắng. Cô bất giác chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngày xuân thật tuyệt, em và anh quyến luyện tựa vào nhau. Chúng ta không sợ tương lai mưa máu gió tanh, cũng sẽ không phụ thâm tình như biển sâu trong cuộc đời.

3. Câu chuyện sinh con

Đầu mùa hè thời tiết nóng dần, Hứa Hủ sắp trở dạ nên chuyển đến một bệnh viện phụ sản tư nhân trước mấy ngày. Ông Hứa gần như cả ngày ở bên con gái. Hứa Tuyển và Quý Bạch mở máy di động 24 giờ, đi làm về lập tức thay nhau vào viện trông nom.

Xương chậu của Hứa Hủ rất nhỏ, được cái đầu thai nhi cũng không lớn. Vì vậy bác sỹ nói vẫn có thể đẻ thường, chỉ là sản phụ vất vả một chút. Hứa Hủ đương nhiên không sợ vất vả.

Nửa đêm ngày thứ hai sau khi nhập viện, phòng bệnh yên tĩnh vô cùng, phảng phất tất cả mọi người đều ngủ say.

Hứa Hủ bị đánh thức bởi cơn đau co tử cung kịch liệt. Lúc này, Quý Bạch đang ngủ trên ghế sofa ngay cạnh giường, gương mặt anh vô cùng mệt mỏi. Hứa Hủ không vội đánh thức anh mà nhìn đồng hồ treo tường. Cô cố nhịn đau, bình tĩnh đếm số lần co tử cung. Theo như cô biết, chỉ khi nào tử cung co rút đạt đến tần suất nhất định, có nghĩa cô sắp sinh.

Một lúc sau, cảm thấy dấu hiệu trở nên rõ ràng, Hứa Hủ mới giơ tay vỗ nhẹ lên đầu Quý Bạch: "Ông xã, tỉnh dậy đi, em sắp sinh rồi."

Lúc mở mắt, Quý Bạch vẫn còn mơ màng. Ở giây tiếp theo, anh lập tức bật dậy. Bác sỹ và y tá nhanh chóng tới nơi. Sau khi kiểm tra xong, Hứa Hủ được đẩy vào phòng đẻ.

Chỉ có một người nhà được phép ở bên cạnh sản phụ trong quá trình sinh nở. Ông Hứa và Hứa Tuyển sau khi nhận được tin lập tức tới bệnh viện, nhưng bọn họ đành phải ở bên ngoài chờ đợi. Lúc vào phòng đẻ, bắt gặp sắc mặt lo lắng của bố và anh trai, Hứa Hủ cười nói với bọn họ: "Bố và anh đừng lo. Thời gian sinh con có thể ngắn cũng có thể kéo dài, hai người khỏi cần đợi ở đây cho mất công. Bố và anh hãy đi phòng bệnh nghỉ ngơi đi. Hai người ngủ một giấc là con có lẽ sinh xong rồi."

Hứa Hủ nói dứt câu, bác sỹ và y tá ở bên cạnh đều cười. Ông Hứa và Hứa Tuyển vừa xót xa vừa buồn cười. Cô y tá nói: "Trạng thái tâm lý của Quý phu nhân rất tốt, chắc không có vấn đề gì đâu."

Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ, cất giọng dịu dàng: "Em đừng lo nghĩ nhiều. Bố và anh cả biết chăm sóc bản thân, chúng ta chuyên tâm sinh con là được."

Hứa Hủ liếc nhìn anh. Gương mặt Quý Bạch hết sức căng thẳng, lòng bàn tay anh rịn mồ hôi. Xem ra anh cũng rất khẩn trương.

Hứa Hủ vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh: "Em nhất định sẽ sinh con thuận lợi, anh yên tâm đi."

Quý Bạch: "...Em không cần lo cho anh."

Buổi tối hôm đó, bệnh viện còn có một sản phụ khác trở dạ, nằm ở phòng đẻ kế bên, cách một bức tường. Ở bên này có thể nghe thấy tiếng hét đau đớn của sản phụ đó: "Ông xã...em đau quá! Em đau chết đi được! Trời ơi..."

Hứa Hủ hoàn toàn ngược lại. Từ đầu đến cuối cô không kêu một tiếng. Khi cơn đau ập đến, cô chỉ nghiến răng. Thậm chí toàn thân run rẩy, cô cũng không phát ra âm thanh.

Quý Bạch đau lòng, nói nhỏ: "Nếu đau quá, em cứ kêu lên đi."

Hứa Hủ thở dốc: "Em kêu làm gì? La hét cũng chẳng đỡ đau, còn lãng phí thể lực."

Quý Bạch: "...Ờ, vậy để anh hôn em nhé!"

Hứa Hủ: "Đừng trêu em, em đang tức thở đây này!"

***

Khi tiếng khóc lanh lảnh của trẻ sơ sinh vang lên, Hứa Hủ thả lỏng toàn thân, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Cô y tá tắm rửa sạch sẽ em bé, quấn tã lót rồi bế lại gần. Quý Bạch cẩn thận đỡ lấy em bé, khóe mắt anh ươn ướt.

Anh đưa em bé đến trước mặt Hứa Hủ. Mái tóc ngắn của cô đã ướt đầm mồ hôi. Nhìn thấy con trai, gương mặt luôn bình thản của cô cuối cùng cũng để lộ ý cười dịu dàng và mệt mỏi.

Quý Bạch ôm cả Hứa Hủ và con trai vào lòng, nói khẽ: "Bà xã sinh con giỏi thật đấy."

Đâu chỉ giỏi bình thường mà là quá giỏi. Đến mức anh cảm thấy có người vợ như cô, anh còn cầu mong gì hơn?

Hứa Hủ và em bé cùng được đưa về phòng bệnh. Một lúc sau, cô chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng. Vừa quay đầu, Hứa Hủ liền thấy em bé đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ bên cạnh. Ba người đàn ông dường như không biết mệt mỏi, vây quanh em bé, thì thầm trò chuyện.

Hứa Tuyển: "Thằng bé này càng ngắm càng thấy giống con."

Ông Hứa quan sát kỹ gương mặt cháu ngoại, nhận xét: "Không giống con, trông đẹp trai hơn con, bố thấy giống Quý Bạch hơn."

Hứa Tuyển: "Còn nhỏ như vậy bố đã nhìn diện mạo đẹp trai?"

Quý Bạch cười cười mà không lên tiếng. Người chiến thắng trong cuộc đời, nên cười mà chẳng cần mở miệng.

Hứa Hủ cũng mỉm cười. Quý Bạch nhướng mắt, phát hiện cô đã tỉnh dậy, anh liền đi nhanh tới nắm tay cô: "Em có đói không? Có khó chịu ở đâu không?"

"Không." Hứa Hủ nhìn Hứa Tuyển và Quý Bạch. Một người thanh tú, một người cương nghị. Cô lại ngoảnh đầu ngắm con trai. Không biết có phải do ảnh hưởng bởi câu nói của ông Hứa, cô thấy gương mặt con trai có nét đẹp của Quý Bạch.

Sau này, trong cuộc đời của cô và anh có thêm một tiểu Quý Bạch. Cảm giác này quả thực...rất hạnh phúc.

***

Ba người đàn ông kiên quyết để Hứa Hủ nằm viện thêm vài ngày mới về nhà ở cữ. Hứa Hủ đương nhiên nghe theo sự sắp đặt của bọn họ.

Ban đêm, ngoài cô hộ lý tư nhân tiểu Lưu, Quý Bạch và Hứa Tuyển đều thay nhau ở bệnh viện trông nom Hứa Hủ. Buổi tối ngày thứ ba đến phiên Hứa Tuyển, Hứa Hủ ngủ đến nửa đêm, bị tiếng khóc của em bé đánh thức. Vừa mở mắt, cô thấy Hứa Tuyển bế em bé dỗ dành.

Đến khi em bé lại chìm vào giấc ngủ, đã là nửa tiếng đồng hồ sau. Hai anh em đều không buồn ngủ, thì thầm trò chuyện một lúc. Hứa Hủ ngáp dài, Hứa Tuyển vuốt tóc cô: "Được rồi, em mau ngủ đi."

Hứa Hủ nhắm mắt vài giây lại mở mắt. Hứa Tuyển vẫn ngồi nguyên một chỗ, nhìn em bé trên chiếc giường nhỏ. Trên gương mặt thanh tú của anh đầy ý cười dịu dàng.

"Anh thích trẻ con như vậy thì sinh một đứa đi." Hứa Hủ nói chậm rãi: "Anh cũng nên tìm một người bạn gái tử tế rồi."

Lúc này, Hứa Tuyển mới thả người nằm xuống ghế sofa, kéo chăn đắp ngang người, anh từ tốn trả lời: "Anh đang tìm, em mau ngủ đi, ngủ ngon."

VĨ THANH

Loáng một cái một năm đã trôi qua.

Hôm nay là tiệc kỷ niệm thành lập công ty Hứa Tuyển, tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố. Lúc thành phố mới lên đèn, phòng tiệc rộng lớn đã thắp đèn sáng choang. Khách khứa quần áo chỉnh tề, tiếng cười nói không dứt.

Quý Bạch và Hứa Hủ cũng có mặt để ủng hộ anh trai. Tối nay, họ tạm thời gửi con cho ông Hứa, ông Hứa đương nhiên vui vẻ ở nhà trông cháu.

Hứa Tuyển dẫn theo cô thư ký xinh đẹp đi vòng quanh hội trường chào hỏi khách khứa. Vợ chồng Quý Bạch tìm cái ghế sofa ở góc khuất ngồi tâm tình thân mật. Đang lúc hết hứng với buổi tiệc, họ liền nhìn thấy một hình bóng cao lớn từ đại sảnh tiến lại gần, người chưa đến nơi đã nghe thấy giọng nói vui vẻ: "Quý tam, chị dâu, hai người trốn ở đây làm gì vậy?"

Là Thư Hàng.

Quý Bạch buông người Hứa Hủ, chạm cốc với Thư Hàng: "Cậu đến thành phố Lâm lúc nào thế?"

Thư Hàng cười cười: "Tớ đến đây chơi. Chị dâu, tôi mượn Quý tam một lúc, đi làm quen với mấy người bạn."

Hai người đàn ông như con thoi giữa đám đông. Một lúc sau, bọn họ ra ngoài ban công lộ thiên. Lúc này trời đã tối mịt, ánh sao lấp lánh. Quý Bạch cười cười: "Gần đây cậu và Diêu Mông tiến triển đến đâu rồi?"

Thư Hàng thở dài: "Chẳng đến đâu cả, tớ thôi không theo đuổi nữa."

Anh nói câu đó, Quý Bạch không tiếp tục truy vấn. Thư Hàng vất vả theo đuổi Diêu Mông gần một năm mà không có kết quả, bỏ cuộc cũng là lẽ bình thường. Hai người đàn ông im lặng uống rượu, Thư Hàng dõi mắt xuống vườn hoa bên dưới, anh đột nhiên đặt ly rượu: "Tớ đi nhà vệ sinh một lát, cậu vào trong cùng chị dâu đi." Nói xong, anh vội lao đi ngay.

Thị lực của Quý Bạch rất tốt. Vừa liếc qua, anh lập tức nhận ra biển số xe của chiếc xe ô tô đỗ ở lối đi phía xa xa, đó là xe của Diêu Mông.

Cái thằng này miệng nói không theo đuổi, nhưng vẫn bám đít người ta. Quý Bạch mỉm cười, quay vào trong tìm bà xã.

Công ty của Hứa Tuyển bây giờ cũng có danh tiếng trong cả nước. Rất nhiều phóng viên đợi ở cửa ra vào. Diêu Mông vừa xuống xe, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi.

"Diêu tổng, nghe nói tập đoàn của cô có ý định đầu tư vào công ty của Hứa Tuyển?"

"Diêu tổng, hôm nay cô đến đây để bàn chuyện hợp tác với Hứa Tuyển hay sao?"

Diêu Mông chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Vệ sỹ ở bên cạnh tách đám phóng viên, cô cúi đầu lặng lẽ đi vào trong.

Lúc này, có phóng viên đột nhiên hỏi sang vấn đề khác: "Diêu tiểu thư, tên giết người hàng loạt Phùng Diệp đã bị bắt vào ba tháng trước. Nghe nói cô cung cấp rất nhiều manh mối cho cảnh sát, tin đồn này có phải là sự thật không?"

Bước chân của Diêu Mông khựng lại. Nhưng cô không trả lời mà tiếp tục đi về phía trước. Đám phóng viên ở sau lưng phảng phất bị kích thích bởi câu hỏi mạnh dạn vừa rồi, không ngừng truy vấn Diêu Mông.

"Diêu tiểu thư, nghe nói Phùng Diệp ở trong tù nhiều lần đề nghị gặp mặt cô, nhưng cô đều từ chối. Tại sao cô không đi gặp hắn?"

"Phùng Diệp sẽ bị xử tử hình vào tháng sau. Liệu cô có đi gặp mặt hắn lần cuối không?"

Lúc này, Diêu Mông mới dừng bước. Cô từ từ quay người, bình thản trả lời: "Không, tôi sẽ không gặp anh ta."

Ánh đèn flash chớp liên tục. Diêu Mông quay người đi vào phòng tiệc, bỏ lại tiếng ồn ào huyên náo ở sau lưng.

Thư Hàng đứng cách mấy bước chân, lặng lẽ ngắm dung nhan lạnh lùng của Diêu Mông. Mấy tháng nay, công ty ở Bắc Kinh có việc, anh không thể đến thành phố Lâm. Ai ngờ xảy ra tin động trời, bạn trai cũ của Diêu Mông cũng là tên giết người hàng loạt. Sau hai lần gây án ở thành phố Lâm, hắn đã bị cảnh sát chú ý, trở thành kẻ tình nghi trọng điểm.

Về sự việc cụ thể, Thư Hàng cũng không nắm rõ. Anh chỉ biết đại khái, đúng là Diêu Mông phối hợp với đội cảnh sát hình sự của Quý Bạch và Hứa Hủ, tóm gọn Phùng Diệp.

Thư Hàng theo đuổi Diêu Mông gần một năm, đúng như Quý Bạch nói, tình cảm trong lòng anh đã nhạt đi nhiều. Nhưng vừa nghe tin tức, anh cấp tốc bay đến thành phố Lâm ngay.

Cũng không phải vì nguyên nhân khác, mà Diêu Mông khiến anh rất xót xa. Rõ ràng bị tên giết người biến thái hãm hại một lần, vậy mà cô còn dám hợp tác với cảnh sát? Lẽ nào cô không biết câu "chỉ lo thân mình" hay sao?

Diêu Mông một mình đi vào cửa phòng tiệc, gương mặt ẩn hiện nụ cười hoàn hảo không một chút tì vết, Thư Hàng uống sạch ly rượu trong tay, rảo bước nhanh theo cô: "Diêu Mông, tình cờ thật đấy."

Đương nhiên không phải tình cờ. Anh bay mấy ngàn cây số đến đây, tham gia buổi tiệc chẳng liên quan đến bản thân nhưng có khả năng cô sẽ xuất hiện. Nếu không gặp được cô, chắc anh sẽ thổ huyết mất.

Diêu Mông quay đầu nhìn Thư Hàng, ánh mắt cô lộ vẻ phức tạp, cô gật đầu: "Chào anh." Nói xong, cô liền bỏ đi. Thư Hàng vội

đi theo: "Em đừng đi, sao cứ gặp tôi là em bỏ chạy thế?" Nào ngờ anh vô tình giẫm phải gấu váy Diêu Mông. Mặt đất lát đá hoa trơn láng, Diêu Mông bước vội vàng nên mất thăng bằng, cả người ngã xuống đất.

Thư Hàng lập tức ngồi xổm xuống, đỡ cánh tay cô: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi."

Diêu Mông định đứng dậy nhưng mắt cá chân đau nhói, cô kêu rên một tiếng. Thư Hàng chẳng để ý đến phép lịch sự, vén gấu váy, giơ tay bóp mắt cá chân cô: "Chắc là bị trật khớp chân rồi."

Diêu Mông cúi đầu, liền nhìn thấy bàn tay trắng trẻo ấm áp của anh đang nắm cổ chân cô. Gương mặt trầm tĩnh của anh hơi cúi xuống. Dù lúc này sắc mặt anh tương đối khó coi nhưng khóe miệng vẫn cong lên, phảng phất nơi đó vĩnh viễn là ý cười vui vẻ.

Đang trong lúc thất thần, Thư Hàng nhướng mắt nhìn cô, anh đứng dậy bế ngang người cô: "Tôi đưa em đi phòng y tế của khách sạn xử lý vết thương."

"Không cần...Anh mau bỏ tôi xuống." Diêu Mông lên tiếng phản kháng.

Lúc này, vệ sỹ và trợ lý của Diêu Mông đến nơi. Bọn họ biết Thư Hàng, định đỡ Diêu Mông: "Thư tổng, hãy để chúng tôi chăm sóc Diêu tổng."

Thư Hàng xoay người, không cho bọn họ chạm đến Diêu Mông: "Không cần, chữa trật khớp là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, tôi rất có kinh nghiệm, các anh đi theo giúp đỡ là được."

Người trợ lý và vệ sỹ đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng được đào tạo chuyên nghiệp chứ không phải gà mờ.

Không đợi Diêu Mông mở miệng, Thư Hàng đã ôm người đẹp, hỏi giám đốc ở đại sảnh vị trí phòng y tế rồi sải bước dài đi về nơi đó.

Bị trật khớp chân, tuy rất đau nhưng không đến mức phải đi bệnh viện. Thư Hàng đặt Diêu Mông ngồi xuống giường bệnh, để bác sỹ trực ban kiểm tra kỹ lưỡng: "Không sao, thoa rượu thuốc là được." Vừa nói, anh ta vừa lấy lọ thuốc trong tủ. Thư Hàng giơ tay cầm lọ thuốc: "Để tôi, anh cứ đi làm việc đi."

Bác sỹ tinh ý, gật đầu bỏ ra ngoài.

Vệ sỹ và người trợ lý đã bị Thư Hàng đuổi ra khỏi phòng với lý do người đông không tiện. Sau khi bác sỹ đi khỏi, phòng y tế nhỏ chỉ còn lại Thư Hàng và Diêu Mông. Thư Hàng mỉm cười với Diêu Mông, thong thả nâng gót chân trắng nõn như ngọc của cô, nhẹ nhàng bôi rượu thuốc cho cô.

"Tôi chỉ là làm việc nghĩa, em đừng nghĩ ngợi nhiều cũng đừng đề phòng tôi. Lúc nhỏ, tôi rất nghịch ngợm nên thường bị ngã. Ông nội tôi hay bôi thuốc cho tôi, lâu ngày thành nghề. Tôi không nói khoác đâu, tay nghề của tôi rất điêu luyện. Hồi học đại học, tôi là bác sỹ của đội bóng trong khoa..."

Thư Hàng lẩm bẩm, bàn tay xoa bóp rất thành thạo. Trong lúc xoa bóp, anh hơi thất thần. Bàn chân này, làn da này, cảm giác rất tuyệt...

Đang lúc nghĩ đông nghĩ tây, Thư Hàng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Anh lập tức ngẩng đầu, Diêu Mông đang nhìn anh chăm chú, đôi mắt trong veo của cô đẫm nước, trên gương mặt cô đầy giọt lệ, không biết cô lặng lẽ khóc từ bao lâu?

Thư Hàng nhói đau trong lòng, anh định ôm cô theo phản xạ có điều kiện, nhưng hai tay anh đều là rượu thuốc nóng rát. Hai người nhìn nhau vài giây, nước mắt Diêu Mông tuôn ra như mưa. Thư Hàng bất chấp, ôm Diêu Mông vào lòng. Anh siết chặt vòng tay, không cho cô giãy giụa: "Đừng khóc, đừng khóc nữa...phấn son nhòe nhoẹt cả rồi kia kìa...Đừng khóc nữa, tất cả sẽ tốt thôi. Hãy tin tôi...em hãy tin tôi..."

***

Lúc Quý Bạch bị Thư Hàng gọi ra ngoài, Hứa Hủ đứng dậy đi tới phòng ăn lấy đồ ăn, đúng lúc gặp Hứa Tuyển. Ở những bữa tiệc kiểu này, Hứa Tuyển không thể không uống rượu, mặt anh đã hơi đỏ ửng. Anh bảo cô thư ký bên cạnh đi trước. Cô thư ký cất giọng nhỏ nhẹ: "Hứa tổng, tôi đợi anh ở đại sảnh. Lát nữa còn phải đi chào hỏi Tào tổng của tập đoàn Tân Á."

Hứa Tuyển gật đầu.

Đợi cô thư ký đi xa, hai anh em ngước nhìn bầu trời đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ. Một lúc sau, Hứa Hủ nói: "Lúc em sinh con, anh nói đang tìm bạn gái. Bây giờ đã một năm rồi, anh, tuổi tác của anh không còn nhỏ nữa."

Hứa Tuyển hơi say, anh nheo mắt nhìn em gái: "Em tưởng việc tìm người thích hợp dễ lắm hay sao? Em xem cả phòng tiệc này đi, gần như đám tiểu thư của cả thành phố Lâm đều có mặt ở đây, có người thích hợp với anh không? Không có, anh tìm không ra."

Hứa Tuyển nói câu này, Hứa Hủ đương nhiên tỏ ra tích cực. Cô quay người quan sát phòng tiệc. Vài giây sau, cô lên tiếng: "Có mấy người không tồi, cũng có cô gái thích hợp với anh đấy. Trước đây anh nói với em thế nào? Phải tích cực, lẽ nào anh định để bố già rồi còn suốt ngày lo lắng cho anh?"

Hứa Tuyển ngây ra, anh nhếch miệng: "Được, em thử nói xem ai thích hợp?"

Hứa Hủ chỉ tay về phía một cô gái mặc bộ váy dài màu xanh da trời trong đám đông: "Cô gái đó không tồi. Em thấy cô ấy hòa nhã thân thiện, ánh mắt trong trẻo, cử chỉ đúng mực, lại không có đàn ông đi cùng. Quan trọng hơn, vừa rồi cô ấy liếc anh mấy lần."

Hứa Tuyển đang định lên tiếng, Quý Bạch từ ngã rẽ hành lang đi vào: "Bà xã, không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."

Hứa Hủ gật đầu, cô phải về nhà trông con. Cô quay sang Hứa Tuyển: "Anh, bọn em về đây. Anh hãy suy nghĩ nghiêm túc lời em nói."

Hứa Tuyển lười biếng trả lời: "Anh sẽ dùng hành động để bày tỏ sự quyết tâm. Bây giờ anh sẽ đi làm quen với người ta ngay, em yên tâm đi."

Quả thật Hứa Hủ chờ mong Hứa Tuyển có thể thoát khỏi quá khứ, bắt đầu lương duyên mới. Thấy anh trai cầm ly rượu đi thẳng về phía cô gái đó, Hứa Hủ mềm lòng, cô không định tiếp tục can thiệp mà mỉm cười với Quý Bạch: "Chúng ta về thôi."

Hứa Tuyển đi đến giữa phòng tiệc. Trước mặt anh là cô gái Hứa Hủ đề cập. Đúng như lời Hứa Hủ, mặc dù cô gái đang nói chuyện với người khác, nhưng khi phát hiện anh tiến lại gần, gương mặt nghiêng của cô ửng đỏ, mắt sáng lấp lánh, dáng vẻ trở nên thẹn thùng.

Hứa Tuyển quay đầu, thấy Hứa Hủ và Quý Bạch đã đi xa. Anh cầm ly rượu uống cạn, đồng thời đi lướt qua cô gái, không hề dừng bước.

Đêm đã về khuya, cuộc vui sắp tàn, khách sạn vẫn sáng rực ánh đèn điện.

Hứa Tuyển đứng ngoài ban công của phòng tiệc, anh ngước nhìn bầu trời đầy sao sáng, uống rượu một mình.

Lúc ngà ngà say, anh mơ màng có ý nghĩ: đúng vậy, em gái nói rất đúng, đời người còn rất dài, mình cũng nên bắt đầu cuộc sống mới.

Hết