Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách

Chương 40: 40: Chương 39





"Em, em, em rất thích ăn khoai sọ......" Khuôn mặt Lương Tân Hòa ửng đỏ, nhịn không được phải hỏi, "Chị tinh tế quá, chú ý được ngay."
Ninh Hi hơi khựng lại, cụp mắt: "......!Tôi cũng chỉ là trùng hợp mà thôi."
Lương Tân Hòa không nhớ rõ lần trước ở siêu thị mình có đề cập đến việc thích ăn khoai sọ không, hình như bản thân có cầm khoai sọ lên, không ngờ chỉ một hành nhỏ như vậy đã bị Ninh Hi chú ý đến.
Khuôn mặt cô càng nóng hơn, dù có dùng một tay che lại cũng không xua tan được nhiệt độ này.

Cô đưa mắt, dừng lại, lén lút tập trung nhìn cô ấy.
Cô cho rằng những gì trong mắt mình cũng phải lặng đi, nhưng những gì trong mắt cô ấy truyền tải đến lại quá mức với chân thật.

Làm cho bản thân Lương Tân Hòa cũng không biết là thật hay không, Ninh Hi cũng không chắc những gì mình tiếp nhận liệu có phải là thực chất, nhưng không hiểu sao cô ấy cũng cảm thấy mất tự nhiên.

Cô ấy mím môi, muốn nói gì đó nhưng rồi lại cũng không biết nói cái gì.

"......!Thế," Lương Tân Hòa cũng đã nhận ra bầu không khí quỷ dị, cô thầm nuốt nước bọt, nhẹ giọng hỏi, "Thế, nếu chị bị dị ứng, vậy lúc chế biến khoai sọ có bị gì......"
Ninh Hi trả lời còn nhanh hơn cô nghĩ: "Không, không hề, tôi mua khoai sọ đã được chế biến trước, đã được gọt vỏ và đóng gói hút chân không rồi."
"Ồ, vậy, vậy là tốt rồi." Lương Tân Hòa cụp mắt và ăn, "Rất là bùi."
"Tôi mua khoai sọ Lệ Phổ, hẳn là ăn ngon hơn các loại khác."
"Dạ, ăn ngon lắm! Nếu chị không ăn được khoai sọ vậy thì có thể ăn được thịt hầm không? Chứ không mình em không ăn hết cả bàn này được đâu."
"Được."
"......!Muốn uống rượu thanh mai không?"
"Oh no, em vừa mới uống xong một bát canh cá viên, tạm thời uống không nổi." Lương Tân Hòa khựng lại, nhìn cô ấy, "Hay là chờ cơm nước xong rồi uống một ít......"
Ninh Hi yên lặng, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Khóe môi Lương Tân Hòa lập tức cong lên, rồi lại nhanh chóng đ è xuống, cố gắng giả vờ bình tĩnh.
Hai người vô thức ăn xong bữa cơm, cuối cùng đều đồng thanh nói ăn no rồi.
"Để em đi rửa chén." Lương Tân Hòa giành trước cô ấy một bước.
Ninh Hi cười cười: "Có máy rửa chén mà."
"Vậy cũng phải có người xử lý sơ qua chén đũa chứ, yên tâm đi, chút việc này em vẫn biết làm," Lương Tân Hòa cười nói, "Chị mau đi nghỉ đi, bận rộn hồi lâu rồi."
Ninh Hi chớp chớp mắt, còn chưa phản ứng lại là đã bị Lương Tân Hòa đẩy nhẹ một cái, lại ngơ ngác đi ra ngoài, rồi lại ngẩn ngơ nhìn bóng dáng Lương Tân Hòa ở trong phòng bếp bận rộn.
Trước kia toàn là một mình nấu cơm, một mình rửa dọn, cô có nhịp điệu của riêng mình, xem đó như một phương thức để thư giãn và giảm bớt lo âu.

Ngoại trừ có đôi khi sẽ uể oải và thất vọng, đó là vì đồ ăn được tỉ mỉ chuẩn bị lại không được Chương Ni Tư thưởng thức, thì những thời điểm khác cô rất hạnh phúc và hưởng thụ.
Đương nhiên, giờ phút này tâm trạng không thể nói là có hưởng thụ hay không, nhưng cũng không thể gọi là bài xích, đó là một cảm giác rất xa lạ.
Không, cũng không phải rất xa lạ.
Cô cảm nhận được một tình cảm bí ẩn, mơ hồ......!Giống như nhiều năm trước, cô ở trong phòng học trên lầu, nhìn thấy......!Chương Ni Tư.

Cô cau mày, có vài giây suýt chút nữa đã thở không nổi, cô vội xoay người, không nhìn tiếp nữa.
Lúc Lương Tân Hòa đi ra, cô thấy Ninh Hi đang đứng trước kệ sách, trông không giống như đang lựa sách, ngược lại như đang thất thần vậy.
Ánh đèn rơi xuống người cô ấy nhưng nước đọng lại, trong giây lát Lương Tân Hòa thế mà lại không muốn mở miệng phá vỡ không gian yên lặng này.
Cô cứ đứng ở nơi xa ngắm cô ấy.
Có lẽ vì thời gian yên lặng quá dài, cũng có lẽ là do bầu không khí quá mỹ diệu nên đã đánh thức người đang thất thần trước mặt, cô ấy xoay người, "làn nước" đọng trên người cũng đong đưa theo, như có một làn nước vô hình lắc lư trên gò má cô ấy.
Tim Lương Tân Hòa rung lên, không khỏi mở miệng hỏi: "Chị sao vậy?"
Hình như trên đôi mắt bị hàng mi dài phủ lên của Ninh Hi có một lớp sương mù, cô ấy hé môi, nói gì đó với bản thân.

Vài giây trước Lương Tân Hòa không nghe rõ cô ấy đang nói gì, bởi vì tất cả lực chú ý của cô đã dồn hết vào thần thái của Ninh Hi khi đang nói chuyện.
Tuy là khi nói chuyện thì nhìn về phía mình, nhưng Ninh Hi lại như đang không nhìn cô.

Chờ đến khi cô nghe được mấy chữ sau, lại bổ sung ý nghĩa của câu nói, lúc này cô mới hiểu ra hình như Ninh Hi đang đuổi khách.
Hình như cô ấy đã nói: "......!Tân Hòa, thật ngại quá nhưng tôi có công việc cần phải làm gấp."
Nói xong cô ấy vẫn không nhìn mình mà lại quay qua một bên.
Lương Tân Hòa hiểu ngay, chắc hội chứng sợ xã hội của người này lại phát tác rồi.


Dù cho không hiểu sao bây giờ hai cô đã thân quen đến thế rồi mà còn đột nhiên phát tác, thì Lương Tân Hòa vẫn rất thức thời.
"À, được rồi, vậy em đây về nhà trước nằm chơi vậy." Cô cười nói, hơn nữa nói đi là đi, "Bye bye."
Ninh Hi quay đầu, ngẩn ngơ nhìn Lương Tân Hòa đi ngang qua mình, cổ tay áo phồng lên của cô ấy nhẹ nhàng lướt qua không khí, dường như cũng làm tim cô nhấc lên theo: "......!Trái cây, em mang về ăn đi?"
"Hả......" Lương Tân Hòa ngoái đầu nhìn lại, cười một cái rồi lắc đầu, "Để chị ăn mà."
Cô ấy nhanh chóng đi hết hành lang, Ninh Hi cũng theo sau.
Lương Tân Hòa đi tới ngăn tủ huyền quan, đổi giày xong, ngẩng đầu thấy Ninh Hi đã đi đến trước mặt, bây giờ cô ấy đang nhìn cô.

Ý thức được điều này, cô chợt cong cong môi.
"Được rồi, em đi nhé," Lương Tân Hòa nhìn cô ấy, ý cười trong mắt mang theo vài phần trêu đùa, "Thấy chị cũng phải tăng ca làm lòng em thoải mái nhiều lắm."
"Tạm biệt ~".