Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách

Chương 64: 64: Chương 63





Lương Tân Hòa cũng không biết mình ngủ lại khi nào, lúc mở mắt ra, trên giường chỉ còn lại mình cô.
Cô đứng dậy duỗi người, ngồi một lúc, nhìn xung quanh bỗng phát hiện có điểm khác thường, hóa ra bản thân lại nằm trên gối của Ninh Hi.
Cô cười ngây ngô, nhưng rồi lại trề môi.
Thôi kệ, ít nhất cũng được ôm ngủ.
Dù sao thì thẳng đến lúc cô ngủ, Ninh Hi cũng không hề tới gần ôm cô.

Trải qua chuyện lần trước, dù cô rất muốn nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cô rời giường, cầm điện thoại đi ngang qua toilet, nhìn qua phòng khách một cái.

Phòng khách không người, Ninh Hi đang bận rộn trong phòng bếp.
Cô ngắm vài lần rồi quay về, đi vào toilet rửa mặt.
Cô trầm ngâm nhìn gương mặt của bản thân trong gương, thở dài.
Chẳng lẽ Ninh Hi và người yêu cũ yêu đương theo thuyết tình yêu của Plato sao, chỉ chú trọng cảm giác hòa hợp giữa tâm hồn, chứ không quan tâm giao lưu thể xác sao? Hay là cô ấy là người vô tính???
*Thuyết tình yêu của Plato hay còn gọi là Platonic love /pləˈtɑːnɪk lʌv/ (danh từ) chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình d*c giữa hai người.

Platonic love được đặt tên theo vị triết gia thời Hy Lạp cổ - Plato.
Lương Tân Hòa mở điện thoại, bắt đầu tìm kiếm các từ khóa liên quan.
"Người theo thuyết tình yêu Plato có hôn môi không?"
"Vô tính luyến ái gồm những hành vi này?"
"Bỗng dưng phát hiện người yêu mình rất Platonic love thì phải làm sao?"
......
Tìm tới tìm lui, lông mày Lương Tân Hòa nhăn tít lại, không nhiều thông tin hữu ích lắm, làm cô tìm kiếm đến phiền lòng cáu giận.
Tuy rằng đã nói là cứ từ từ, cô cũng có thể thông cảm, nhưng ngay cả ngủ chung mà còn không có tý "Vượt rào" nào, thì cũng hơi quá rồi chứ?
Nhưng mà, rõ ràng khi hôn môi vẫn khá ổn, rất nhập tâm.
Khi Lương Tân Hòa đi ra lần nữa, Ninh Hi đã ở trong phòng khách

"Vừa định đi gọi em rời giường......" Bên ngoài không có ánh mặt trời làm phòng khách có vẻ âm u.

Nhưng Ninh Hi đứng ở đó, lại giống như sương mát đầu ngày, nụ cười của cô ấy phảng phất là ánh sáng, "Đến ăn sáng đi em."
Nhịp tim Lương Tân Hòa rộn ràng, khẽ ừ một tiếng.
Bữa sáng gồm sữa bò, nước chanh nóng, bánh mì nướng ngon lành, trứng thì có hai món trứng luộc, trứng ốp và beefsteak, khoai lang tím hấp, ngoài ra còn có bánh óc chó và bánh bao thịt.
"Có cả cháo nữa."
"Hình như hơi nhiều thì phải?" Lương Tân Hòa cũng chưa từng ăn một bữa sáng đa dạng đến vậy, "Hai đứa mình sao ăn hết được?"
Ninh Hi khẽ cười: "Chị quen nấu bữa sáng nhiều một chút, không ăn hết thì để trưa ăn."
"À, chị đang bận viết truyện mà......" Lương Tân Hòa ngồi xuống.
"......!Cũng không phải, trước giờ vẫn nấu như vậy," Ninh Hi ngồi xuống đối diện cô.
Ý cô ấy là cô ấy cũng hiếm khi nấu ăn sao? Trừ bỏ nấu ăn cho cô thì cô ấy cũng rất hiếm khi nấu nướng tỉ mỉ.
Lương Tân Hòa rũ mắt cười cười, uống một ngụm sữa bò, cầm bánh óc chó ăn.
Ninh Hi cũng uống một hớp nước chanh.
"Tối hôm chị ngủ ngon không?" Lương Tân Hòa nhìn thức ăn trên bàn.
"......!Cũng được." Động tác cầm ly của Ninh Hi hơi khựng lại, tầm mắt cũng nhìn lên bàn.
Haizz~~
Lương Tân Hòa thầm thở dài, cúi đầu ăn sáng.
Ninh Hi vô thức cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng môi cô hơi mấp máy rồi lại nuốt xuống cổ họng.
Sự trầm mặc đột nhiên bao phủ lấy hai cô.
Trong khoảng thời gian này cả hai đều muốn bắt chuyện, nhưng một khi sự yên lặng kéo dài thì cảm xúc cũng không thể nói rõ bằng lời, thế là bầu khí tĩnh mịch này cứ kéo dài không thể kiểm soát được.
May là điện thoại Lương Tân Hòa để trên bàn rung lên, là tin nhắn WeChat của Hàn Khai Lượng: "Em đang đâu đó?"
"Em trả lời tin nhắn của lão Hàn, chắc là chuyện công việc." Tân Hòa nói với cô.
"Ừ, em trả lời đi." Ninh Hi nhẹ giọng gật đầu.
"Hôm nay em làm việc tại nhà, chị thì sao?"
"Chờ mưa nhỏ hơn chị sẽ ra ngoài một chuyến, đúng rồi, có chuyện này chị nghĩ nên nói với em một tiếng.


Trước hết cũng phải xin lỗi em."
Lương Tân Hòa thấy cô ấy nói có phần nghiêm trọng, chợt ngồi thẳng lên, nhắn: "Chị nói đi."
Động tác của Lương Tân Hòa thay đổi, cũng khiến ánh mắt Ninh Hi đanh lại, rốt cuộc cũng mở miệng: "Tân Hòa......"
"Dạ?"
Lương Tân Hòa lên tiếng, đuôi mắt liếc qua câu "Hôm qua chị mắng cô Ninh một trận", đầu còn chưa ngẩng lên hết, "Sao lão Hàn lại mắng chị......"
"Cô ấy nói cho chị biết hôm qua là ngày giỗ của mẹ em." Ninh Hi nhìn cô.
Lương Tân Hòa sửng sốt vài giây, ánh mắt giao nhau, thông tin xoay vòng trong đầu, chải chuốt đầu đuôi câu chuyện rồi mới im lặng gật đầu.
Tâm tư Ninh Hi xoay chuyển, chậm rãi nói: "Hòa này, thật ra chuyện quan trọng như vậy em có thể nói cho chị biết."
"Em, em nghĩ chị muốn tập trung viết......" Lương Tân Hòa chớp chớp mắt, hiện tại nhớ lại thì lúc ấy có lẽ cô đã có ý định nói với Ninh Hi, nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua.
"Chị......" Lồ ng ngực Ninh Hi phập phồng, chăm chú nhìn cô: "Chị hy vọng có thể ở cạnh em những ngày như thế này, chứ không phải để em bơ vơ một mình."
Lương Tân Hòa trầm tư một lúc rồi mới nói: "Thật ra công việc của em nếu không bận thì sẽ qua nhanh, trái lại ngày giỗ năm nào em đi cũng đều là vội đi vội về."
Cô khẽ thở dài: "Bình thường đi thăm mẹ chỉ thấy mẹ còn tại trần thế, nhưng vào ngày giỗ lại từ phút từng giây nhắc em là bà đã rời xa rồi."
Ninh Hi đưa tay nắm tay cô.
Lương Tân Hòa cười cười với cô ấy, chần chừ một lúc vẫn là nói ra: "Hôm qua vốn cũng không về muộn đến thế, là do em gặp phải Chu Yến."
Lông mày Ninh Hi giật giật: "Cô ta cũng đi......"
"Dạ, thật ra vị trí mộ mẹ em là do cô ấy chọn giúp em, nên cô ấy biết chỗ......" Lương Tân Hòa rũ mắt nên không thấy được biểu cảm khẩn trương của Ninh Hi.
"Lần trước em nói với chị là cô ta đã chia tay với cô người yêu mới, giờ lại tìm em?"
"Dạ," Lương Tân Hòa thật sự không muốn nói nhiều về Chu Yến, "Bản chất cô ấy vốn là người như vậy......"
"Tìm em muốn quay lại sao?" Ninh Hi ngập ngừng.
"......!Hẳn là có ý đó," Lương Tân Hòa nhìn cô ấy, "Nhưng em từ chối rồi."
"Ừm......"
Hai người lại im lặng không tiếp tục đi sâu vào chủ đề này, chỉ yên lặng dùng xong bữa sáng.
Ăn xong, Ninh Hi dọn dẹp bàn ăn, cũng không cho Lương Tân Hòa phụ giúp: "Để chị dọn được rồi"
Cô quay lưng lại bận rộn bền bồn rửa, bóng lưng tinh tế giản dị, tựa như một cây bạch trà.


Lẳng lặng đứng im, âm thầm nở rộ, lại khiến người khác không cách nào bỏ qua.
Lương Tân Hòa nhìn bóng dáng của cô ấy, chợt thấy buồn lòng.
Cô không hề để ý, khi Ninh Hi quay lưng lại với mình, dưới tiếng nước chảy róc rách từ vòi, mí mắt cô ấy rũ xuống che đi cảm xúc phức tạp.
Rất nhiều ký ức dâng lên trong lòng.
Nhớ lại lúc cô và chị họ đi xem nhà, từng ngóc ngách căn nhà đó đều chứa đựng tâm tư của Tân Hòa khi thiết kế, như tủ giày được làm cẩn thận chỗ lối vào, phòng để quần áo......
Hai người họ đã từng cùng nhau mua nhà, cùng nhau bàn bạc chi tiết về cuộc sống sau này, cùng nhau lo liệu tang lễ cho người mẹ đã mất của Tân Hòa.
Cô đã từng gặp Chu Yến tại buổi triển lãm nghệ thuật, trông người đó ngập tràn khí phách hăng hái, trông rất ưu tú, vừa nhìn đã biết là người được nhiều cô gái yêu thích.
So với cô thì tính tình của bản thân tệ hại, không biết biểu đạt, hơn nữa cũng không làm được gì cho Tân Hòa.
Ninh Hi cảm thấy máu huyết mình chạy chậm lại, có một cảm giác chua chát khó hiểu dâng lên trong lòng.
Cô chậm chạp dọn dẹp máy bao lâu, thì Lương Tân Hòa cũng đứng ở sau ngắm cô bấy lâu.
Chờ Ninh Hi quay người lại, đối diện với cô là một đôi mắt trong vắt chứa muôn ngàn ngôn từ trong đó.
Ninh Hi khẽ giật mình, lòng cô bỗng thấy nghèn nghẹn.
Chưa bao giờ hai cô đối mặt với nhau mà lại có khoảng cách lớn đến vậy, cả hai không ai nói chuyện, im lặng hơn mười mấy giây, rốt cuộc Ninh Hi vẫn không kiềm lòng được: "Hòa, em sao vậy?"
"Em chỉ muốn hỏi......" Lương Tân Hòa hít sâu một hơi, hốc mắt hơi ửng hồng, "Nếu không phải do lão Hàn nói thì có phải chị sẽ không đi tìm em......"
Ninh Hi ngẩn ra, vội vàng nói: "Không phải như thế......!Chị......"
Cô muốn nói là mình tìm không thấy cô ấy mới phải gọi điện cho Hàn Khai Lượng, còn muốn nói là căn bản cô không cảm thấy lão Hàn đang mắng mình.
Nhưng rồi cô khựng lại
Nói không nên lời.
Điều này thật sự không đáng để nhắc tới, sao cô có thể không biết xấu hổ nói với Tân Hòa để chứng minh cho bản thân mình đây?
Đôi mắt Lương Tân Hòa ảm đạm dần.
Trong khoảnh khắc trống rỗng này, có thể là vài giây, cũng có thể là vài phút, Ninh Hi thật lòng không biết nên làm gì, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Lương Tân Hòa vội vàng chùi khóe mắt, khẽ cười: "Em......!Em lên lầu làm việc nhé."
Ninh Hi trơ mắt nhìn cô ấy rời đi, ngây ngốc một lúc lâu.

Cô cũng chẳng biết phải làm sao, nhưng trong người lại có một âm thanh vang vọng:
Đuổi theo đi, mau đuổi theo đi.
Không đuổi kịp thì sẽ mất đó!!!
Vì thế cô vội vàng chạy ra ngoài.
Chiếc thang máy di chuyển chậm chạp như thể đang vui sướng khi người khác gặp họa.


Cô chờ không được, bèn vội vàng chạy bộ lên cầu thang đến tầng 20, vừa đến nơi là cô vội vàng nhấn chuông: "Tân Hoà, Tân Hòa......"
Qua vài giây, Lương Tân Hòa mở cửa.
Chờ đến khi thấy cô ấy, Ninh Hi lại lập tức ngây người.
Lương Tân Hòa nhìn cô chằm chặp, cố tình xụ mặt: "Chị lên đây làm gì?"
"Em, em muốn chia tay với chị sao?" Ninh Hi tê dại đến mức lồ ng ngực không thở nổi, sống lưng lạnh buốt, tựa như quay lại tuyệt cảnh cãi vã vì tình yêu khi còn trẻ.
Khi đó, chỉ cần Chương Ni Tư không vui vẻ thì cô ấy sẽ lập tức nói lời chia tay.
Lương Tân Hòa cau mày: "Gì cơ? Chị muốn chia tay sao"
Ninh Hi đột nhiên lắc đầu: "Không không không, chị không muốn, chị chỉ sợ......"
"Vậy chị nói nhăng nói cuội gì thế!" Lương Tân Hòa thấy mặt mũi Ninh Hi trắng bệch, vội nắm tay cô ấy kéo vào trong nhà.
Vừa rồi vì đau lòng nên cô không đọc tin nhắn WeChat, đến khi vào thang máy cô mới nhấp vào voice chat của Hàn Khai Lượng: "Cô ấy gọi điện cho chị hỏi em đi đâu, chị bèn nói cho cô ấy biết hôm nay là ngày giỗ mẹ em.

Sao thế, em không nói cho cô ấy biết sao?"
"Chị mắng cô ấy gay gắt lắm, nếu như cô ấy bị chị mắng tới phát khóc, thì em cũng đừng trách chị nha, hihi......!Em đừng có mà thấy sắc quên bạn đó, huhu......"
Nghe xong tâm trạng cô cũng dịu đi rất nhiều, suýt chút nữa đã quay lại nhà Ninh Hi.

Nhưng thật tâm cô vẫn còn rất buồn, cũng không muốn dễ dàng quay lại, ít nhất cũng phải cho Ninh Hi nếm thử cảm giác nôn nóng lo âu, ít nhất cũng phải nửa tiếng!
Ít nhất lần này cô ấy phải chủ động đi tìm mình.
Tuy là có đi tìm rồi, nhưng phải thêm một lần mới được.
Cô cứ thế thuyết phục bản thân, nhưng mới mười phút đã khó mà tiếp tục kiên trì.

Khó khăn lắm mới được thêm năm phút thì chuông cửa đã vang lên.
Giờ phút này, nhìn Ninh Hi kinh hồn táng đảm, Lương Tân Hòa bỗng dưng mềm lòng.
"Chị vậy là không được rồi, tương lai nếu cãi nhau sau thắng em được?" Lương Tân Hòa cong cong môi, giận cô ấy liếc mắt một cái, tiếp tục nói, "Còn nữa, sao chỉ mới cãi nhau một tý đã nghĩ đến chuyện chia tay? Như thế cũng không đúng."
Ninh Hi từ từ bình tĩnh lại, bị Lương Tân Hòa liếc nhìn làm lòng cô bỗng có chút ngứa ngáy, như có mầm non mọc lên trong cơn mưa nhỏ, mềm mại, mịn màng.
Ánh mắt cô cũng dần bình tĩnh lại, lặng im không chút tiếng động đưa mắt nhìn qua.
Lương Tân Hòa bị cô nhìn chằm chằm đến mức tự thấy có lỗi, làu bàu: "Sao nào? Em giận tý cũng không được sao?"
Ninh Hi cầm tay cô ấy, nghiêng người về phía trước.
Khi môi Ninh Hi chạm vào, tim Lương Tân Hòa như được dòng suối ấm chảy qua, chóp mũi cả hai chạm vào nhau, ôm lấy nhau..