Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả Đời

Chương 201: Còn Cái Gì Sau Này Chúng Ta Từ Từ Nói






Trong lịch sử, thành phố Hòa Vânnày chỉ có ba lần tuyết rơi, một lần gần đây nhất là thời phong kiến cáchbây giờhơn 300 năm.
Thời Ngọc Minh nhìn trang web hiện ra trên màn hình điện thoại của mình, không khỏi cười khổ.
Cô đúng thật là ngốc, rõ ràng cực kỳ muốn gả cho anh ấy, lại còn ngốc nghếch dùng danh sách ước nguyện lúc 20 tuổi đến lấy cớ cho sự xấu hổ.
Lần tiếp theo thành phố Hòa Vâncó tuyết rơi còn không biết phải tới lúc nào, nếu như vẫn luôn không có tuyết chẳng phải hai người cả đời đều không kết hôn được à?
Cô thật là ngốc, đào hố cho mình.
“Cô Thời, đây là danh sách các khách hàng lớncủa những công ty khác, tôi đã soạn xong rồi.”Giám đốc đem đặt xấp tài liệu ở trước mặt cô.
Thời Ngọc Minh gật đầu: “Có tin tức gì của cậu tôi không?”
“Có,”Giám đốc có chút chần chừ: “Nhưng mà…”
“Không có việc gì, chú nói thẳng đi.”
Giám đốc lúng túng cười cười: “Tổng giám đốc Tônbây giờ đang mở party trên du thuyền ở Địa Trung Hải, dùng máy bay tư nhânđón mấy ngôi sao nữ cùng mấy người nổi tiếng trên mạng, đã leo lên trang đầu khắp các báo rồi.”
Thời Ngọc Minh kinh ngạc: “Chuyện từ khi nào?”
“Tin tức từ sáng sớm hôm qua, ngày hôm qua cô không tới công ty, trong công ty đều nổ tung, rất nhiều nhân viên đều đã nộp đơn xin thôi việc.

Đây là danh sách nhân viên xin thôi việc, cô xem một chút đi.”
Thời Ngọc Minh có chút đau đầu:“Để phòng nhân sự nghĩ cách tuyển người đi, thoáng cái nhiều người xin nghỉ việc như vậy, hoạt động của công ty sẽ có vấn đề.”

Giám đốc thở dài nói: “Cô Thời, tôi nói thật với cô, trước đó lúc bố của cô còn làm tổng giám đốc, công ty vẫn luôn hoạt động tốt đẹp, các công nhân viên rất ít xin nghỉ việc, trái lại còn có rất nhiều người tốt nghiệp trường danh giá nộp đơn xin làm.

Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.com | N h ảy hố*truyện hay.

Thế nhưng hiện tại… Mấy năm này tổng giám đốc Tôn đã làm danh tiếng công ty giảm sút khá nhiều, chẳng những không có ứng viên chất lượng mà tần số xin nghỉ việc còn không ngừng bay lên.

Hiện tại tổng giám đốc Tôn lại gây ra tin tức này, cổ phiếu công ty vẫn luôn giảm xuống, căn bản không tuyển được người.”
“Nâng cao lương lên cũng không tuyển được à?”
Nói lên tiền lương, giám đốc chỉ cười khổ: “Những công ty khác đều là không ngừng tăng lương, chỉ có công ty chúng ta phải không ngừng giảm lương.

Công ty kinh doanh không được, không kiếm được tiền, tổng giám đốc Tônliên tục giảm lương của nhân viên, hơn nữa… Bởi vì hạng mục đá quý trước đó, tài chính công ty liên tục xảy ra vấn đề, tiền lương tháng này cũng không phát nổi nữa.”
Thời Ngọc Minh không khỏi thầm mắng Tôn Bảo mấy trăm lần ở trong lòng.
Bố cô dùng nửa đời người mới kinh doanh được công ty, bị ông ta dùng sáu năm đã xuống dốc thành thế này, trong này còn phải cộng thêm cả nhà họ Phong nữa.
Trình độ phá sản của ông ta, dù có cho ông ta một cái thung lũng Silicon thì cũng sớm muộn có thể mất sạch.
(Trên thị trường đã có một số người bán tống bán tháo một số lượng lớn cổ phần tập đoàn Thời Thị, anh đã phái người mua hết với giá chạm đáy, tạm thời không nên đẩy mạnh vào bất kỳ hạng mục gì, không phá thì không có lập.)
giám đốc này là người theo bố làm việc từ trước, trong sáu năm này mặc cho Tôn Bảo chơi đùa thế nào, ông ấy cũng vẫn ở lại công ty, tiền lương liên tục bị cắt giảm cũng không đi, đã coi như rất có tình nghĩa rồi.
“Như vậy đi, chú đến phòng tài vụ lĩnh một năm tiền lương, coi như làm cháu giúp bố cháu bồi thường cho chú.”
“Cảm ơn cô Thời.”
Thời Ngọc Minh nói: “Chúng ta lưu phương thức liên lạc cá nhân đi, sau này nếu như tình hình công ty chuyển tốt, lúc nào cũng chào đón chú trở về.”
Giám đốc có chút cảm động: “Cô Thời, vừa rồi lúc cô nói câu nói này, thần thái cùng động tác thực sự rất giống bố của cô.”
“… Vậy ư?”
“Tôi theo ông ấy nhiều năm như vậy, đối với ông ấy không thể quen thuộc hơn nữa.”Giám đốc có chút động lòng: “Cô Thời yên tâm, nếu như sau này cô cần tôi, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi nhất định trở về giúp cô.”
“Được.”
Sau khi giám đốc đi ra ngoài, Thời Ngọc Minh có chút mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.
Cô vẫn không tới kịp ngăn cơn sóng dữ.
Tâm huyết của bố, cuối cùng đều thua tất cả ở trong tay Tôn Bảo.
Tinh tinh tinh…
“A lô?”

“Đang đau lòng à?”Tiên Sinh nói: “Nói cho em biết một tin tốt, Tôn Bảo dưòng như đã không chịu nổi, bắt đầu bán tháo cổ phần công ty trong tay.”
Thời Ngọc Minh nắm chặt điện thoại di động: “Ông ta bắt đầu bán?”
“Đúng, hiện tại cổ phiếu của tập đoàn Thời Thị tụt dốc, rất nhiều hộ nhỏ lẻ đã không chịu nổi bán tháo số lượng lớn, dường như Tôn Bảo đang muốn chạy trốn.”
“Vậy… Chúng ta có thể nhân cơ hội mua lại, sau đó em có thể lấy lại hoàn toàn công ty của bố, đúng không?”
“Không phải chúng ta, là em,”Phong Đình Quân nói: “Anh giúp em mở một tài khoản ở Châu Âu, bên trong có bảy con số, hiện tại giá cổ phiếu của tập đoàn Thời Thị tụt dốc không phanh, cũng đủ để em mua đứt tất cả cổ phần công ty trên tay Tôn Bảo.

Vốn trên tay em có 25%, nếu như mua của Tôn Bảo nữa, lại cộng thêm anh còn đang không ngừng mua số lượng cổ phiếu của các hộ nhỏ lẻ đang bán ra, tổng cộng chung vào một chỗ, em có thể đoạt được quyền tuyệt đối ởtập đoàn Thời Thị.”
Những lời phía sau cô không nghe lọt.
Cô chỉ nghe thấy Tiên Sinh nói câu kia…
“Anh giúp em mở tài khoản, bảy con số?”
“Hơi ít một chút, thời gian vội vàng, tạm thời anh chỉ có thể kiếm được như vậy, nếu như cần nữa anh sẽ nghĩ cách…”
“Đủ rồi đủ rồi! Thực sự đủ rồi!”Thời Ngọc Minh có chút kích động đến run rẩy: “Tiên Sinh…”
“Ngọc Minh, anh biết nem muốn nói gì nhưng bây giờ còn không phải lúc nói những lời này, việc cấp bách là lấy được công ty vào đây, còn có gì thì sau này chúng ta từ từ nói, được không?”
“… Được.”
“Cố gắng lên, tài khoản cùng mật mã anh đã gửi em, em mau chóng làm đi, miễn cho Tôn Bảo phát hiện lại đổi ý.”
“…Được.”
Thời Ngọc Minh căn cứ tài khoản cùng mật mã Tiên Sinh gửi tới để nhập vào, quả nhiên thấy có một chuỗi chữ số ở số dư tài khoản.
Hơn nữa…
Là đồng Euro.
Nếu đổi ra, số tiền này xa xa không chỉ là bảy con số!

Cô lập tức đóng màn hình, mở trang web cổ phiếu ra, nhìn chằm chằm hướng đi cổ phiếu của tập đoàn Thời Thị.
Thật là một mảnh xanh biếc thê thảm mà lại đang không ngừng tụt xuống.
Vừa vào lúc này, quả nhiên có một số lớn cổ phần công ty bị bán tháo đi ra, nhưng bây giờ ai còn dám mua?
Cô vững vàng, nín hơi ngưng thần, lẳng lặng chờ đợi.
Lúc trước cổ phiếu tập đoàn Thời Thị là một trăm tám mươi nghìn đồng một cổ bây giờ hạ xuống ba chín nghìn một cổ, tụt vô cùng thê thảm, nhưng còn đang không ngừng tụt xuống.
Dường như Tôn Bảo thực sự sợ hãi, trực tiếp bán tháo ra tất cả cổ phần công ty cầm trên tay, treo ở trên sàn giao dịch.
Thời Ngọc Minh nhắm ngay thời cơ, lập tức mua toàn bộ, click vào nút giao dịch.
Tiền trong tài khoản trong nháy mắt giảm xuống, mà cổ phần công ty tập đoàn Thời Thị đã gần như bị cô mua hết.
Ngay một phút cuối cùng kết thúc mua bán, giao dịch hoàn thành.
Tất cả các nút ấn trên màn hình biến thành màu xám, không thể thao tác nữa.
Cuối cùng tất cả đã không thể thay đổi.
Tập đoàn Thời Thị, sau khi xa cách sáu năm, rốt cục lại một lần nữa danh chính ngôn thuận trở về nhà họ Thời.
Trái tim của cô đang đập cuồng loạn, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Reng reng reng… nhanh nhất tại N hay*ho.com | Nhảy*hố
“Ngọc Minh, bây giờ con đang ở đâu?”.