Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1759: Sao có thể nhắm mắt




Tronglốc xoáy mờ mịt, một phiến hỗn loạn, vô số khí tức từ Tiên Thần đại lục, từ MaGiới đại lục ầm ầm tràn ra, bao phủ bốn phía. Trước đó, Tiên Thần đại lục cùngMa Giới đại lục hiển lộ ra lực lượng, nhìn như rất mạnh, nhưng chỉ là một phầnnhỏ mà thôi. 

Thời điểm này, dưới Sơn Hải Giới tự bạo, dường như dao độngvượt qua cửu nguyên bình thường, dẫn động lực lượng nội tình chân chính tronghai phe thế lực này. 

Trong thần thức tràn ra, có mấy đạo không kém chút nào sovới bàn tay to che trời của lão già Ma Giới đại lục kia!

Dường như trong hai phe thế lực này nội tình rất thâmsâu, sâu không lường được, có lực lượng kinh thiên mà người thường không cáchnào tưởng tượng. Mà đây cũng chính là chỗ kinh khủng của họ, cũng là nguyênnhân làm cho Cửu Phong năm đó chiến lực vượt qua cửu nguyên nửa bước, cũng đềubại vong. 

Thời điểm này tuy rằng hỗn loạn, mọi người ở phía trước MạnhHạo cũng đều bị liên lụy trong đó, nhưng vẫn còn có hai người dựa vào tu vi cườnghãn, cộng thêm cũng không ở ngay chỗ trung tâm Sơn Hải vỡ tan, cho nên mạnh mẽđánh ra! 

Một vị là đại hán thô kệch của Ma Giới đại lục, một... vịkhác, là nữ nhân băng hàn bị Mạnh Hạo cắn trên trán một mảnh máu thịt... haingười này, vốn là người mạnh nhất trong tám người, thời khắc này chạy ra, liềncông kích về phía Mạnh Hạo. 

Nhưng ngay khoảnh khắc hai người này đánh tới, Mạnh Hạo bỗngnhiên giơ tay vỗ trên túi trữ vật, lập tức một thân ảnh một nữ nhân, bị hắn cầmlấy cổ giơ lên. 

- Ngươi còn tới gần, ta giết nàng này! 

Đại hán thô kệch vừa nhìn thấy nữ nhân này trong mắt chợtco rút lại, theo bản năng dừng chân, hắn mở to mắt, dường như mang theo giậtmình kinh ngạc, mắt nhìn về phía nữ nhân kia, có chút không thể tin là thật. 

- Ngươi... 

Nữ nhân này chính là Tô Yên... năm đó Mạnh Hạo bắt được...Khi nhìn thấy đại hán này thi triển Thần Thất Đạp, Mạnh Hạo liền đoán được: TôYên nhất định có liên quan với Ma Giới đại lục. 

Nhưng nữ nhân băng hàn của Tiên Thần đại lục, thì khôngcó dừng lại chút nào. Nếu Mạnh Hạo không thể cản trở nàng này, có thể tưởng tượngmột khi nàng ta xông vào bên trong hắc động, đối với con bướm chở tu sĩ Sơn Hải,chính là nguy cơ sinh tử. 

Mà giờ khắc này, con bướm xuyên qua trong khe nứt khắpnơi, đã sắp biến mất trong hắc động, mà lúc này nữ nhân băng hàn kia, trên ngườihàn khí ngập trời, trong nháy mắt ngưng tụ thành một bàn tay băng hàn to lớn, địnhcách không chộp tới. 

Mạnh Hạo đã không có gì để cản trở, thời khắc này hắnngay cả đứng đều không vững, trước mắt đã mơ hồ, sinh mạng đều sắp khô cạn, nếukhông nhờ có một ngụm yêu khí chống đỡ, thì đã vỡ nát rồi. 

Nguy cơ trước mắt, Mạnh Hạo cười, thân thể hắn bay nhanhvề phía sau, trong mắt nhảy lên ngọn lửa điên cuồng. Chung quanh hắn, ngay tứcthì tất cả Hồn Đăng, ầm ầm toàn bộ xuất hiện! 

20 ngọn đèn tắt, 13 ngọn đèn cháy! 

Giờ khắc này, hắn lựa chọn không phải tắt đèn, mà... dùngHồn Đăng tự bạo, ý đồ làm trì hoãn nữ nhân băng hàn kia. Hắn phất tay một cái,những Hồn Đăng chạy thẳng tới nữ nhân băng hàn. 

- Bạo! Mạnh Hạo quát lên, thanh âm khàn khàn, trong suynhược còn mang theo ý dữ tợn.

Chiến đến lúc này, Mạnh Hạo đã sức cùng lực kiệt, thủ đoạncó thể sử dụng, gần như toàn bộ dùng ra, trận chiến đấu này bạo phát thời giankhông lâu, thậm chí có thể nói rất ngắn, nhưng trong thời gian ngắn ngủi, lạibùng phát ra thảm thiết kinh người. 

Chí Tôn Kiều vỡ nát, Dương Cung vỡ nát, nhiều thần thôngcủa Mạnh Hạo, đều bị đánh tan, cấm pháp quy nhất, Phong Thiên Quyết, đủ loại hếtthảy, đều tiêu tan... thậm chí ngay cả Sơn Hải Giới, cũng đều tan vỡ trong tinhkhông, rốt cục khiến cho Mạnh Hạo, một lần lại một lần cản trở bước chân của mọingười, giúp cho con bướm kia, giờ khắc này ở trong hắc động, cấp tốc bay tớitrước, khoảng cách quan tài xanh càng ngày càng gần.

Thậm chí, đã sắp tới trình độ khiến người ta bất lựckhông thể xoay chuyển trời đất. 

Mà trước mắt, Mạnh Hạo sao có thể để hết thảy những nỗ lựcnày của mình thất bại như vậy, nữ nhân băng hàn này, Mạnh Hạo không biết tên gọilà gì, nhưng cho dù chết đi... hắn cũng không cho phép đối phương đi qua nơinày! 

Thanh âm của hắn vang vọng, Hồn Đăng của hắn ngay khoảnhkhắc này tất cả tắt, toàn bộ trong tiếng nổ "ầm ầm" đều vỡ vụn, đồngloạt tan vỡ, nổ tung!

Hồn Đăng tự bạo lúc này, giống như Mạnh Hạo tự bạo tu vi,tiếng nổ ngập trời, hóa thành lực xung kích cuốn về phía nữ nhân băng hàn, ý đồngăn cản. Nữ nhân này sắc mặt biến đổi, hừ lạnh một tiếng cắn răng, cất bước, lậptức ngoài thân thể tạo thành lớp lớp băng lạnh lẽo. Đó là băng màu lam, mới vừaxuất hiện, nữ nhân này không có dừng lại chút nào, trực tiếp ào tới đụng chạm vớilực lượng tự bạo 20 ngọn Hồn Đăng của Mạnh Hạo. 

"Rầm rầm..." Cho dù là Sơn Hải Giới tan vỡ trướcđó, thời khắc này bốn phía hỗn loạn, nhưng lực lượng tự bạo của Hồn Đăng va chạmcùng nữ nhân băng hàn này, tạo thành thanh âm như cũ quanh quẩn bốn phương támhướng, rất nhiều người nghe được, nhìn lại. 

Lớp băng vỡ vụn "rắc rắc", nữ nhân băng hànphun ra máu tươi, nhưng thân thể của nàng, lại cố gượng chống cự lại Hồn Đăng tựbạo của Mạnh Hạo, cất bước tức khắc chạy ra. 

- Còn chưa có nổ xong, ngươi không đi được! Mạnh Hạo trướcmắt sớm đã mơ hồ, khóe miệng lộ ra nụ cười như chế giễu, như khóc như khôngkhóc, trong mắt chớp chớp 13 ngọn Hồn Đăng mất đi hồn hỏa, thiêu đốt trong u sắckia! 

- Bạo!

Mạnh Hạo lên tiếng, đồng thời, Hồn Đăng thiêu đốt kia tựbạo nổ vang, ngọn Hồn Đăng thứ nhất, ngọn thứ hai, ngọn thứ ba, ngọn thứ tư...ngọn Hồn Đăng thứ 13, ngay lúc này, nối tiếp nhau tự bạo, những Hồn Đăng chưacó bị tắt này, lực lượng tự bạo càng kinh người hơn, hỗn loạn hơn, cuồng bạohơn... vả lại chúng tan vỡ làm thương tổn cho Mạnh Hạo, còn lớn hơn! 

Nhưng lúc này, Mạnh Hạo không cần thiết, đã đến nước nàyrồi, trừ con bướm của Sơn Hải Giới, cái gì hắn đều không cần thiết! 

"Rầm rầm..." Nữ nhân băng hàn biến sắc, phun ramáu tươi, không ngừng bấm quyết, thần thông khuếch tán, thuật pháp nổ vang, chốngcự lại với Hồn Đăng tự bạo của Mạnh Hạo... ngọn đèn thứ bảy, ngọn đèn thứ tám,ngọn đèn thứ chín... 

Tự bạo còn đang tiếp tục, khóe miệng Mạnh Hạo tràn ra máuđen, thất khiếu hắn đều đang chảy máu. Trong cơ thể hắn, thời khắc này cũngđang nổ vang, ngũ tạng lục phủ đều vỡ nát, sinh cơ đã đứt đi, chỉ còn lại có mộtngụm yêu khí, kiên cường chống đỡ bản thân không nhắm mắt! 

- Không nhìn thấy con bướm của Sơn Hải Giới an toàn, tasao có thể nhắm mắt! Mạnh Hạo hộc máu, nở nụ cười.

Trong tiếng nổ "ầm ầm", ngọn Hồn Đăng thứ 10,thứ 11, thứ 12, đồng thời nổ tung, khiến cho nữ nhân băng hàn rống giận, nàngliên tục bị ngăn cản, thời khắc này mắt thấy con bướm kia sắp biến mất trong hắcđộng, tiến vào bên trong khu vực người ta bất lực xoay chuyển trời đất, bất kỳkẻ nào cũng không thể cách không bắt trở về. 

- Tiên căn nhất thiết phải chặt đứt!!! Nữ nhân băng hànphát ra tiếng gào, toàn thân máu huyết vận chuyển, "ầm" một tiếng,tóc của nàng trở thành màu đỏ, cả người khí huyết tràn ngập, cưỡng ép áp chế lựclượng Hồn Đăng tự bạo của Mạnh Hạo, cất bước định đi ra.

Mạnh Hạo còn đang cười, thời khắc này tất cả Hồn Đăng củahắn, chỉ còn lại có một ngọn! 

Đó là... Hồn Đăng bổn mạng của hắn, là một cái trọng yếunhất trong tất cả Hồn Đăng, tuyệt đối không thể xuất hiện sự cố, nếu không, mộtkhi đèn này bị hao tổn, đối với tu sĩ chính là hạo kiếp sinh tử. 

Thậm chí có truyền thuyết, nếu Hồn Đăng bổn mạng còn, thìtu sĩ nếu có những Hồn Đăng khác vỡ nát, đều không phải là không thể tái hiện,Hồn Đăng bổn mạng này là rễ, là mầm móng, là hết thảy căn nguyên!

Nhưng trước mắt, Mạnh Hạo trong tiếng cười, ở khoảnh khắcnữ nhân băng hàn khí huyết ngập trời kia muốn cưỡng ép chạy ra, trong mắt MạnhHạo nhoáng lên vẻ tàn nhẫn, Hồn Đăng bổn mạng của hắn... vào lúc này, ầm ầm nổtung!!! 

Hồn Đăng bổn mạng, tự bạo!!! 

Hồn Đăng bổn mạng này nổ tung, uy lực của nó cực lớn, vượtqua tất cả Hồn Đăng trước đó. Trong tiếng nổ "ầm ầm", trực tiếp xé mởhư không, tạo thành một lực lượng hủy thiên diệt địa, trực tiếp bao phủ nữ nhânbăng hàn ở trong đó.

Nữ nhân băng hàn phát ra tiếng gào thê lương... Khi hếtthảy tiêu tan, nữ nhân băng hàn toàn thân vỡ nát, hồn của nàng chạy ra, nhưng mắtthấy cũng sắp bị liên lụy vỡ nát, đột nhiên một luồng sáng từ Tiên Thần đại lụctràn ra, khoảnh khắc bao phủ hồn của nàng, bảo vệ an toàn, đồng thời, hồn nữnhân này nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo. 

Nàng nhìn thấy, là Mạnh Hạo mất đi sát ý trong mắt. 

Khóe miệng Mạnh Hạo không ngừng tràn ra máu tươi, HồnĐăng toàn bộ vỡ nát, đại biểu tu vi của hắn, sinh mệnh của hắn... cũng đều vỡnát, nhưng hắn còn đang cười, bởi vì một khắc này, con bướm đã vào sâu trong hắcđộng, không một ngoại nhân nào có thể chụp bắt ra.

Hắn không biết có phải ảo giác hay không, thậm chí nhìnthấy con bướm chở tất cả thân nhân bằng hữu của hắn, đã rơi vào trên quan tàixanh... được thời gian nơi đó bao phủ, tản ra màu sắc sặc sỡ. 

Vào giờ khắc này nụ cười của Mạnh Hạo, cũng đổi thành nhuhòa, hắn mệt mỏi, hai mắt của hắn dường như mất đi sức lực mở ra, dần dần muốnkhép kín. 

Bốn phía nổ vang, rống giận, dường như biến thành rất xaxôi... 

Cho đến một thanh âm bén nhọn, mang theo thê lương, mangtheo gào thét, quanh quẩn bên tai hắn, quanh quẩn bốn phía, hắn mới nhớ tới, đólà... thanh âm của Anh Vũ, tim của hắn run lên, thanh âm này buồn rầu, khiến hắnrun rẩy, trong mơ hồ hắn nhìn thấy Anh Vũ. 

Trong trí nhớ, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy vẻ mặtAnh Vũ như vậy, bi thương như vậy... 

Anh Vũ toàn thân lông đều dựng lên, thân mình nó lộ rathê lương, trong mắt có huyết lệ chảy xuống, truyền ra tiếng kêu bén nhọn trongtinh không, làm cho lòng người ta đau đớn. 

Giống như là tuyệt vọng đến cực hạn, giống như là bithương đến điên cuồng.

Anh Vũ, không biết từ khi nào bay ra, thời khắc này gươngđồng cũng xuất hiện trong tinh không, tiếp theo chớp mắt một cái, đã bị tất cảcường giả của Tiên Thần đại lục và Ma Giới đại lục nhìn thấy. 

Bọn họ nhìn thấy gương đồng, nhìn thấy Anh Vũ, ngay khoảnhkhắc này trong mắt của bọn họ lóe ra ánh sáng kỳ dị. 

Cùng lúc đó, Bì Đống cũng xuất hiện, nó vừa khóc, vừa hóathành áo giáp, bao phủ Mạnh Hạo ở bên trong, không ngừng đưa sinh cơ của mìnhvào cơ thể Mạnh Hạo. 

- Mạnh Hạo đừng chết! Ngươi không nên chết a, ta còn chưacó nói đủ với ngươi đâu, ta còn có rất nhiều chuyện, rất nhiều câu muốn nói vớingươi, ngươi như vậy là không đúng, ngươi như vậy là thất đức, ngươi như vậy làsai lầm... 

Chó ngao bị thương nặng, thời khắc này huyễn hóa ra, dùngthân thể kéo lại Mạnh Hạo, cho dù sinh cơ của nó cũng đang tiêu tán, nhưngtrong mắt chấp nhất, dường như cho dù mình chết đi, cũng không cho phép ai làmthương tổn chủ nhân của nó. 

Chó ngao như thế, Bì Đống như thế, Anh Vũ như thế!