Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1761: Sơn Hải giới khác




-Chỉ là, nguyện vọng này chỉ có thể hứa hẹn lần sau, sau lần này, bổn linh sẽ ngủsay, trôi đi vạn vạn giới tinh không, lần nữa thức tỉnh... mới có thể hứa hẹn ýnguyện thứ hai! Gương đồng rực rỡ, Anh Vũ cao cao tại thượng kia, nhàn nhạt lêntiếng, thanh âm truyền khắp bốn phương tám hướng, vang vọng tinh không mênhmang. 

Giờ khắc này, trên thân nó tràn ra uy áp, khiến Tiên Thầnđại lục run rẩy, khiến Ma Giới đại lục chấn động, tất cả tu sĩ bốn phía đều hôhấp dồn dập, tâm thần không ổn định, mạnh như cửu nguyên đều cố áp chế tu vi,mà cường giả nội tình ở trên hai đại lục, từ đầu đến cuối hoặc là trầm mặc, hoặclà truyền ra ý chí kia, thời khắc này cũng đều trong lòng chấn động. 

Bọn họ cảm nhận còn rõ ràng hơn, trên thân Anh Vũ, trêngương đồng, lúc này bọn họ đã nhận ra một tia... ý chí của tinh không, đó là ýchí chỉ sợ ngay cả bọn họ đều không thể lay chuyển, đó là tinh không chỉ có...Siêu Thoát mới có thể đo lường! 

Mà Siêu Thoát, bao nhiêu năm rồi, trong thiên địa, trongtinh không mênh mang, bốn đại giới cũng vậy, vô số giới cũng thế, cũng chỉ cóít ỏi mấy người như vậy làm được...

Còn lại, đều không thể Siêu Thoát, chỉ có thể nhìn lên. 

Theo lời nói của Anh Vũ truyền ra, Tiên Thần đại lục cùngMa Giới đại lục, khí tức của tất cả mọi người trong một chớp mắt này, mơ hồ xuấthiện ý đối địch! 

Nguyện vọng, chỉ có một! 

Anh Vũ không có nói sai, trên thực tế với nội tình củaTiên Thần đại lục và Ma Giới đại lục, có thể lừa gạt bọn họ vốn là khả năngkhông lớn. Sau phút trầm mặc ngắn ngủi, nội tình của Tiên Thần đại lục và Ma Giớiđại lục, lập tức tản ra ý chí, dường như đang trao đổi với nhau.

Kết quả sau cùng là gì, rất nhiều người đều không thể biếtđược, chỉ biết là, ba ngày sau: gương đồng tiêu tán, hóa thành vô số điểm sáng,như một lốc xoáy ánh sáng bay vào tinh không mênh mang, biến mất, không thấybóng dáng. 

Mà lốc xoáy chỗ con bướm chở theo hy vọng của Sơn Hải Giớinày, cũng có Chí Tôn cửu nguyên không cam lòng, muốn đi vào, nhưng không cócách nào xông vào bên trong... không thể không rời khỏi lốc xoáy kia. 

Thậm chí Thế Giới Điệp của Ma Giới đại lục, cũng có bayra, mô phỏng theo Sơn Hải Giới, muốn đi vào trong lốc xoáy, nhưng chẳng biết tạisao đều thất bại. Vả lại trọng yếu nhất là bên trong hắc động lốc xoáy này,trên đường đi thông tới chỗ quan tài xanh, tồn tại thời gian loạn lưu vô tận,bước chân vào bên trong, năm tháng trôi qua bất đồng với ngoại giới. Như vị đạihán tráng kiện kia, vừa bước chân vào chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, lạidường như vượt qua vạn năm, khiến cho hắn vô cùng hoảng sợ lập tức thối lui ra. 

Mặc dù là tồn tại cổ xưa của hai đại lục, cũng đều tản rathần thức tra xét, sau đó vứt bỏ ý định đuổi giết, đồng thời báo cho tất cả mọingười: "Chỗ này... không phải Siêu Thoát, không thể đi vào!" 

Về phần vì sao Thế Giới Điệp của Sơn Hải Giới, có thể bướcchân vào bên trong, điểm này, không ai có đáp án chính xác, mà cách nói duy nhất,dường như... Nơi đó, có người nào đó chào đón Sơn Hải Giới đi vào. 

Hai đại lục dừng lại bên ngoài lốc xoáy không lâu, sau đónơi này lần nữa xuất hiện 33 đại lục, hóa thành 33 Thiên, giống như Sơn Hải Giớilúc trước, phong ấn chỗ này, trấn áp ở bên trong. 

Lưu lại một phần tu sĩ của Tiên Thần đại lục và Ma Giới đạilục, còn có những dị tộc còn sống sót trong trận chiến Sơn Hải Giới kia, lần nữatrú đóng ở nơi này.

Ngoài 33 Thiên, Đạo Phương sắc mặt có chút phức tạp, cũngcó khẽ thở dài, yên lặng khoanh chân ngồi xuống, trước mặt đặt một cây trườngcôn. Trên mặt thương tang cổ xưa của hắn, từ từ nhắm nghiền hai mắt, hắn tiếp tụctrấn thủ tại chỗ này. Trong tương lai, sẽ nhất nhất chém chết bất kỳ tu sĩ SơnHải nào có ý đồ bay ra ngoài 33 Thiên... 

Mà ở ngoài Đạo Phương, lần nữa bố trí Vô Lượng Kiếp, lanrộng ra bốn phía, sáp nhập vào tinh không mênh mang, khiến cho nơi này, trởthành một... Sơn Hải Giới mới... 

Giống như có thủy có chung, giống như là một vòng tuầnhoàn.

Không ai có thể đi vào, tu sĩ Sơn Hải Giới cũng không thểđi ra! Không lâu sau, Tiên Thần đại lục cùng Ma Giới đại lục rời đi, trở về lạikhu vực thuộc về bọn họ... Rốt cuộc là Tiên Thần chiếm được nguyện vọng, hay làMa giới hoàn thành ý nguyện hứa hẹn? Điểm này, có lẽ chỉ có chính bọn nó mới biếtđược! 

Về phần Mạnh Hạo bị truyền tống đi, Tiên Thần đại lụccùng với Ma Giới đại lục, cũng không quan tâm lắm! Mạnh Hạo ở trong mắt bọn họxem ra là đã chết rồi! Mặc dù là truyền tống đi, giờ này có lẽ cũng chỉ là trởthành một khối thây khô trôi lơ lửng trong tinh không mênh mang mà thôi.

Mặc dù như thế, nhưng vẫn có một đám tu sĩ Tiên Thần đạilục và Ma Giới đại lục, được mỗi bên phái ra, đi vào tinh không mênh mang tìmkiếm thi thể Mạnh Hạo! 

- - - - - - - - - - - - 

Thời gian trôi qua, tinh không vẫn như cũ... 

Dường như hết thảy chuyện xảy ra, đối với cả tinh khôngmênh mang mà nói, chỉ là một sự kiện bé nhỏ không đáng kể, chỉ là một cái giớitan vỡ, chỉ là một thiên địa dịch chuyển.

Tinh không mênh mang vẫn là tinh không mênh mang, lốcxoáy vẫn là ánh sáng xanh, vô số chủng tộc, vẫn dựa theo tồn tại từ xưa tớinay, có quy tắc đi săn thú thì đi sinh hoạt, Tiên Thần và Ma Giới đại lục, vẫnngang dọc như trước. 

Dường như thế giới, đích xác sẽ không vì một người biến mất,mà bị biến đổi. 

Cho đến mười năm, trăm năm, ngàn năm... Thời gian như nướcchậm rãi trôi qua, trừ đi hồi ức của rất nhiều người, cũng phủ lên suy nghĩ củarất nhiều người...

33 Thiên ngoài lốc xoáy quan tài xanh, tu sĩ trên đó quacác thời đại, cũng dần dần quên mất nơi này, đã từng có một người gọi là Mạnh Hạo. 

Quên mất nơi này, đã từng có một thế giới tan vỡ; quên mấtnơi này, đã từng phát sinh chuyện cũ, chỉ nhớ là bọn họ phải trấn thủ con bướmtrong lốc xoáy kia... mọi người gọi con bướm là... Sơn Hải Điệp. 

Chỉ có một số người không nhiều lắm, sau đó nhớ lại từnghình ảnh ngàn năm trước, rồi lại khẽ thở dài. Đạo Phương, chính là một ngườitrong đó, khi hắn thức tỉnh, khi thì nhìn con bướm trên quan tài xanh trong lốcxoáy, khi thì ngẩng đầu nhìn về phía tinh không mênh mang, khi thì... nhớ lạiAnh Vũ kia cam nguyện lau đi ký ức; nhớ lại Bì Đống cam nguyện chết đi; nhớ lạichó ngao màu máu kia che chở... nhớ lại... người kia... một người vì thế giớimà điên cuồng tự bạo! 

- Thế giới của chúng ta, gọi là... Sơn Hải Giới! Bêntrong lốc xoáy, trên quan tài màu xanh, trong một con bướm gần như dừng lại, tồntại hai đại lục, trên đó dựng một pho tượng nam nhân, được vô số người quỳ lạy. 

Có thanh âm phát ra tại rất nhiều địa phương trên hai đạilục này, từ rất lâu luôn nói lên như vậy, nói cho hậu nhân biết tên của thế giớibọn họ...

- Mà Sơn Hải Giới, vào rất nhiều năm trước, là Chí TônTiên Giới, thống lĩnh ba ngàn hạ giới... 

- Lần đầu tiên hạo kiếp, là ở vào rất nhiều rất nhiều nămtrước, vạn vạn năm... 

- Khi đó, ba ngàn hạ giới làm phản, có hai thế lực bênngoài xâm lấn, Cửu Phong Chí Tôn quật khởi, cùng Hải Mộng Chí Tôn, Tiên Cổ ChíTôn liên hiệp rất nhiều cường giả, cùng chung sức chống lại, bảo vệ quê hương củachúng ta! 

- Trận chiến ấy, Chí Tôn Tiên Giới tan vỡ, chí bảo Sơn HảiGiới của Cửu Phong Chí Tôn luyện chế, xua tan ngoại địch, hóa thành thế giới,trở thành quê hương của hậu nhân! 

- Mà đó, chỉ là trận chiến đầu tiên... 

- Trận chiến thứ hai, phát sinh ở một ngàn năm trước, thếlực bên ngoài đã từng tiêu diệt Chí Tôn Tiên Giới, lần nữa phủ xuống, mà bangàn hạ giới làm phản năm xưa hóa thành 33 Thiên, khai chiến cùng Sơn Hải Giới! 

- Trận chiến ấy, Thủy Đông Lưu Chí Tôn, với mưu lược kinhthiên, tính ra sinh cơ!

- Trận chiến ấy, Hải Mộng Chí Tôn vì Sơn Hải Giới, bỏ rasinh mạng tìm được phương hướng! 

- Mà trọng yếu nhất... là trận chiến ấy, Chí Tôn củachúng ta, Mạnh Hạo Chí Tôn, ngang trời xuất thế, thu được truyền thừa của ThủyĐông Lưu, thu được tạo hóa tuyệt thế, trở thành người chủ Sơn Hải Giới, ngàimang theo chúng ta, tấn công ra ngoài! 

- Phương gia của ngài, chính là gia tộc chí cao vô thượng,là vị trí của chúng ta giờ này! 

- Cha mẹ của Mạnh Hạo Chí Tôn, hóa thành đôi cánh của SơnHải Điệp, mang chúng ta bay đến nơi này... 

- Trận chiến ấy, Mạnh Hạo Chí Tôn một người, chống lạihai thế lực lớn, chống lại tất cả tu sĩ để kéo dài thời gian, cho chúng ta tìmtới sinh cơ... 

- Trận chiến ấy, Hồn Đăng của ngài tắt vỡ nát, đạo pháp củangài vỡ ra, Sơn Hải Giới cũng tan vỡ... Trận chiến ấy, bên cạnh ngài có một conAnh Vũ, có một bộ khôi giáp, có một con Huyết Khuyển... 

- Trận chiến ấy, ngài đã đi xa, nhưng Sơn Hải Giới cònđây!

- Sơn Hải Giới, vĩnh viễn, vĩnh viễn, sẽ không mất đitruyền thừa! Chúng ta đã từng là Chí Tôn Tiên Giới, quá khứ chúng ta là Sơn HảiGiới, hôm nay... chúng ta là... thế giới của Mạnh Hạo! 

- Ngài không phải tiên, ngài là yêu, yêu của Sơn Hải Giới,Yêu Tôn của chúng ta!!! 

- Một ngày nào đó, Yêu Tôn sẽ trở lại, mang theo hứa hẹncủa ngài; mang theo điên cuồng của ngài; mang theo chúng ta... tiêu diêt 33Thiên, mang chúng ta... đánh tới quê hương của hai thế lực lớn kia; mang theochúng ta... Cho dù lật đổ cả tinh không mênh mang này, cũng phải... Báo Thù!!!

- Báo thù, báo thù, báo thù!!! 

Trong thế giới của con bướm, rất nhiều thời gian, rất nhiềukhu vực, thanh âm như vậy liên tục quanh quẩn, mỗi một tu sĩ Sơn Hải Giới, đềugiáo dục con cháu của mình như vậy, đều cắn răng, ngậm lệ nóng, nói ra chuyệnđã từng là máu và giết chóc! 

Trong những người này, mập mạp, Vương Hữu Tài, còn có ngườiđã từng là đồng bạn của Mạnh Hạo, dần dần trong thời gian một ngàn năm này, nhấtnhất nổi lên, bọn họ mang theo cừu hận, mang theo chấp nhất, ở trong thế giớiSơn Hải Điệp này, ẩn giấu hết thảy sát cơ, để tích lũy, để chờ đợi... tới mộtkhắc báo thù kia!

Chờ đợi Mạnh Hạo về tới, Yêu Tôn phủ xuống! 

Bọn họ không tin... Mạnh Hạo đã chết! 

Còn có một nữ nhân cũng không tin, nàng ở tại Phương gia,địa vị của nàng trong Phương gia, vô cùng tôn cao, nàng là Hứa Thanh, nàng làthê tử của Yêu Tôn! 

Nàng cùng Phương gia còn đây, thì tinh thần tu sĩ Sơn Hảiở thế giới này, vĩnh viễn tồn tại. 

Tinh thần này, là truyền thừa của một chủng tộc, là ngọnlửa bất diệt của tất cả mọi người. 

Mỗi một buổi tối, trên một ngọn núi chí cao vô thượngtrong Sơn Hải Điệp, đều có thể thấy thân ảnh của một nữ nhân dưới trăng sáng. 

Nàng luôn lặng lẽ nhìn bầu trời, dường như đang đợi... chờđợi... 

- Sau luân hồi, huynh đợi muội mấy trăm năm... Giờ này,muội chờ huynh thời gian dài đằng đẳng... 

- Mạnh Hạo... huynh đang ở đâu, huynh không có rơi xuống,đúng không... Muội có thể cảm giác, huynh... vẫn còn đâu đó!

Nữ nhân nhỏ giọng lẩm bẩm. 

Một năm, một năm, lại một năm nữa...