Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1766: Tế luyện chí tôn thi




Thần thức vô cùng kinh khủng này có thể so với lão già thăng trầm kia Mạnh Hạo cảm nhận được ở đại lục Ma Giới, tuy rằng là cửu nguyên, nhưng lại là đỉnh phong cửu nguyên!

Đỉnh phong như vậy, có thể đánh sâu vào tồn tại của Đạo Nguyên, chỉ có điều người có phách lực như thế cũng ít khi thấy, dù sao bao nhiêu năm rồi có thể trở thành người đỉnh phong cửu nguyên vô cùng hiếm có, mặc dù là tông môn Thương Mang Phái như vậy, cũng chỉ có bốn người thôi.

Bốn người này đi ra một bước nữa chính là Đạo Nguyên.

Đáng tiếc, từ xưa đến nay người có thể bước ra bước này vô cùng hiếm thấy, cả Thương Mang vô số năm qua, có lẽ chỉ có hai ba người làm được, bước ra một bước kia... thành công!

Còn lại đều là tan xương nát thịt mà chết.

Nếu không lựa chọn bước ra một bước kia, thọ nguyên của cửu nguyên đỉnh phong đã là vô tận, không nói cùng đồng thọ thiên địa, cũng không kém sâu trong nội tình lại kinh khủng, vả lại tu hành càng lâu, càng cường hãn. Chỉ có điều kiếp thương mang mười ngàn năm mới xuất hiện một lần, một lần lại kinh khủng hơn so với một lần, cho đến khi người độ kiếp diệt sát.

Có thể nói cửu nguyên đỉnh phong trong cảnh giới này trừ phi là căn nguyên đặc thù, nếu không, mạnh yếu lẫn nhau thường thường tích lũy năm tháng ở cảnh giới tu hành này.

Lúc này, luồng thần thức cường hãn bao phủ trên người Mạnh Hạo, dường như muốn sát nhập vào cơ thể hắn, tra xét từng nơi, bảy người kia ở bốn phía, thần sắc đều nghiêm nghị.

Thời gian trôi qua cho đến nửa nén hương, thần thức cường hãn kia mới chậm rãi thu hồi, một thanh âm thăng trầm quanh quẩn bốn phía.

- Khi còn sống bị người truyền thừa đạo pháp, cưỡng ép tăng lên cảnh giới cửu nguyên nhưng lưu lại rất nhiều tai họa ngầm, mặc dù không chết, cuộc đời này muốn tiến thêm, khó khăn càng lớn, có thể so với nghịch thiên.

- Khi còn sống, đã từng trải qua bi thống chí cực, đã trải qua trường hạo kiếp, hẳn là tự thân bị giới hủy diệt nơi này, mọi người tử vong, duy chỉ có hắn trốn thoát, nhưng lại cửu tử nhất sinh, chỉ còn tàn hồn.

- Oán niệm rất nặng, chấp niệm vẫn còn tồn tại, ngộ tính rất mạnh, lực lượng thân thể càng thêm cường đại, vả lại nắm giữ một vài pháp căn nguyên lão phu nhìn không thấu, có chút thú vị.

- Những điều này không phải trọng điểm, trọng điểm là khí tức trên người bất đồng với tiên, bất đồng với ma, bất đồng với Thương Mang, đó là.. một dạo động chưa từng xuất hiện trước đây.

- Lão phu nói nhiều như vậy, có lẽ các ngươi đã đoán được, hắn là ai! Thanh âm thăng trầm chậm rãi nói, quanh quẩn bốn phía, trong bảy người bao gồm lão già áo bào vàng sậm, giống như đang suy nghĩ, rất nhanh, một tu sĩ trung niên tóc trắng trong đó bỗng nhiên cặp mắt lóe sáng, bình tĩnh nói: - Ngàn năm trước, ở Sơn Hải Giới, Mạnh Hạo!

Lời hắn vừa nói ra, mấy người bốn phía đều chớp mắt, lão già trường bào vàng sậm kia lại liếc thi thể Mạnh Hạo lần nữa.

- Có lẽ là hắn, ngàn năm trước đại lục Tiên Thần cùng đại lục Ma Giới xuất động, diệt đi Sơn Hải Giới do Chí Tôn Tiên Giới trong quá khứ biến thành, nghe nói có một Thế Giới Điệp bay ra, đi vào trong Thanh Quan Tuyền, còn Mạnh Hạo bị truyền đạo trở thành cửu nguyên kia bị thương nặng sắp tử vong, bị truyền tống rời đi.

- Nếu là người này, vả lại đại lục Tiên Thần cùng Ma giới còn có người tìm tòi trong Thương Mang, chúng ta...

- Không sao, chúng ta muốn chính là thân thể con người, cũng không phải giúp thi thể này thức tỉnh!

Mọi người cười cùng nhau, thần thức cường hãn kia tản ra lần nữa, thanh âm thăng trầm mang theo lạnh lẽo, chậm rãi truyền ra.

- Đề hắn ở nơi này, tổ bảo vừa rồi không hiểu sao chấn động, lão phu đang trấn áp, khó có thể phân thân, đợi tổ bảo ổn định, lão phu sẽ đích thân xuất thủ, trừ đi tàn hồn người này, rồi sau đó với tài nguyên Thương Mang Phái ta, luyện hóa thân thể này, chữa trị hết thương thế, củng cố thêm cho thân thể này, làm... thân thể của Chí Tôn thứ chín, tiếp dẫn Chí Tôn thứ chín phủ xuống.

- Còn đại lục Tiên Thần cùng đại lục Ma Giới, chớ nói bọn họ không tìm được nơi này, cho dù biết chuyện này, bọn họ muốn khai chiến với Thương Mang Phái sao? Thanh âm lão già bá đạo, quanh quẩn bốn phương tám hướng, dần dần tản đi, bảy người nhìn lẫn nhau, đều nở nụ cười, từng người ôm quyền, xoay người về nơi bế quan của bọn họ.

Còn thi thể Mạnh Hạo có chưởng giáo tự mình xuất thủ, bọn họ không cần lo lắng.

Cho đến khi bảy người tản ra, thi thể Mạnh Hạo lơ lửng giữa không trung, không nhúc nhích.

Còn hồn hắn lúc này giấu trong bấc đèn của đèn đồng thau trong cơ thể, tràn ra một chút là vì dụ cho người khác hiểu lầm, hắn là đánh cược, cược mình ở trong Thương Mang Phái này sẽ không bị phát hiện, đánh cược ở nơi này có thể khôi phục tu vi, thậm chí làm chỗ ẩn thân.

Hắn cần tiếp tục tu hành, tranh thủ để mình sớm bước chân vào Đạo Nguyên Cảnh Giới.

Hết thảy hy vọng này đều ở trong Thương Mang Phái.

Hắn cần mượn tài nguyên Thương Mang Phái trị thương, nếu có khả năng, hắn thậm chí hy vọng dẫn động Thương Mang Phái khai chiến cùng Tiên Thần và Ma giới, mặc dù không làm được, hắn cũng cần địa phương giàu có tài nguyên, có thể toàn thân toàn ý tu hành.

Trên thực tế, khi Mạnh Hạo vừa thức tỉnh, hắn không có quá nhiều cảm động và nhớ nhung Thương Mang Phái, hết thảy đây là trên phi toa trước kia, đến gần Thương Mang Tinh, trong chớp mắt cây đèn đồng thau trong cơ thể hắn đột nhiên run lên, tản ra một loạt dao động với Thương Mang Tinh, Mạnh Hạo mới hạ quyết tâm.

Cây đèn đồng thau thần bí khó lường, lai lịch Mạnh Hạo không biết, nhưng hắn mơ hồ cảm nhận được giữa cây đèn đồng thau cùng Thương Mang Tinh có tồn tại liên hệ nào đó.

Hồn hắn giấu trong bấc đèn, lão già áo bào vàng sậm kia không nhận ra chút nào, chỉ có vừa rồi, thần thức chưởng giáo Thương Mang Phái mới khiến Mạnh Hạo có cảm giác uy hiếp.

Thần thức đối phương tra xét tất cả khu vực trong cơ thể mình lần nữa, nhất là vị trí cây đèn đồng thau, nhiều lần tìm tòi, cũng may cây đèn đồng thau này mặc dù trong cơ thể Mạnh Hạo nhưng bất luận lão già áo bào vàng sậm kia hay chưởng giáo kinh khủng kia cũng không phát hiện, tia cố kỵ cuối cùng ở đáy lòng mới buông xuống.

Mấy ngày sau, thần thức kinh khủng đến từ lão già kia bùng phát từ trong mặt đất, bao phủ toàn thân Mạnh Hạo, lần nữa duy trì nửa canh giờ, xua tan sạch sẽ toàn bộ tàn hồn Mạnh Hạo bên ngoài cây đèn đồng thau.

Chuyện này giống như giết người, nếu Mạnh Hạo không có đèn đồng thau, vậy lúc này hắn vốn còn khả năng thức tỉnh, hoàn toàn bị tiêu trừ đi.

Sau nửa canh giờ, thần thức kia mới chậm rãi tản đi, thi thể Mạnh Hạo nhẹ nhàng rơi xuống, bị một luồng lực lượng mạnh mẽ cuốn lên, thẳng tới trên bình đài ở phương xa, nơi đó bày một đỉnh to lớn!

Đây là một dược đỉnh, cao chừng nghìn trượng, giống như núi lớn, dưới đỉnh có hỏa bảy màu bất diệt thiêu cháy, bên trong đỉnh có một vùng dược hải, Mạnh Hạo trực tiếp bị xoắn đến, ném vào trong đỉnh.

Cùng lúc đó, bên trong bảy người bao gồm lão già áo bào vàng sậm, từng người bay ra, tại miệng đỉnh kia, vung tay áo, ném toàn bộ dược thảo quý báu vào trong đỉnh, khiến cho nước thuốc trong đỉnh sôi trào.

- Bắt đầu đi, hồn thân thể này đã hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn lại khối thể xác, tu bổ thương thế, sau khi thân thể hoàn mỹ, có thể sử dụng làm tiếp dẫn. Trong mặt đất truyền ra thanh âm thăng trầm, bảy Chí Tôn ở đỉnh đều nghiêm túc, đồng thời thi triển tu vi, khí thế tản ra, với gia trì tu vi, khiến cho Mạnh Hạo trong dược đỉnh, tất cả lông tơ trên thân thể lúc này toàn bộ mở ra, vô số dược liệu tinh hoa lúc này sáp nhập thẳng vào thân thể hắn.

Trong tiếng nổ vang, hồn Mạnh Hạo trong cây đèn đồng thau này, không cảm thụ được nóng bỏng ngoài thân thể, nhưng lại có thể cảm nhận được thương thế bên trong cơ thể nhanh chóng lành lặn!

Hắn mừng rỡ lại càng thêm cẩn thận.

Thời gian trôi qua mười chín ngày, nước thuốc trong đại đỉnh càng ngày càng ít, đến cuối cùng gần như khô cạn, còn Mạnh Hạo nơi này giống như lốc xoáy hắc động, cắn nuốt vô hạn tinh hoa trong dược thảo, đến lúc này, thân thể chỉ khôi phục ba phần.

- Quả nhiên không bình thường, những thảo dược này không ngờ không thể làm hắn khôi phục?

- Không quan hệ, sâu trong nội tình Thương Mang Phái ta gần như vô hạn, hắn có thể hút bao nhiêu cứ hút bao nhiêu, hắn hút càng nhiều, nói rõ tiềm lực thi thể càng lớn! Mọi người cười ha ha, không để ý đều bay lên, từng người lấy ra dược thảo lần nữa ném vào bên trong đỉnh.

Trong tiếng nổ vang, nước thuốc tăng lên lần nữa, che mất Mạnh Hạo bên trong, thân thể Mạnh Hạo ầm ầm chấn động, hấp thu lần nữa, thương thế của hắn thật nhanh lành lặn, thân thể hắn càng thêm cường hãn, tất cả truyền thừa từ Thủy Đông Lưu trong cơ thể hắn vì lúc trước thức tỉnh trước thời hạn mà tạo thành tai họa ngầm, đang được đền bù một chút.

Hồn Mạnh Hạo giấu trong bấc đèn lúc này liếm môi, bất tri giác, lại xấu hổ, dường như cảm thấy ngượng ngùng.

Lại qua đi một tháng...

- Còn không khôi phục? Không sao không sao tiếp tục để hắn hút!

- Đây là Thiên Hoa Thảo lão phu bồi dưỡng hơn ba mươi ngàn năm, là để dành cho Chí Tôn thứ chín sau khi phủ xuống!

- Lão phu nơi này năm đó cùng người khác chiến đấu sinh tử mới cướp được Vân Long Cốt... Thôi thôi, phủ xuống của Chí Tôn thứ chín này đối với Thương Mang Phái rất mấu chốt!

Trong bảy Chí Tôn bao gồm lão già áo bào vàng sậm, sắc mặt lúc này có chút khó coi, nhưng vẫn cắn răng đem ra địa bảo thiên tài của chính mình ném vào trong đại đỉnh, tiếp tục luyện hóa.

Còn thân thể Mạnh Hạo lúc này gần như đã khôi phục rất nhiều, những tai họa ngầm kia giờ phút này cũng được đền bù hơn phân nửa, nhưng trong cơ thể hắn còn có cây đèn đồng thau người ngoài không thấy được, ngọn đèn đồng thau này chính là nguyên hắc động!

Gần như hơn phân nửa địa bảo thiên tài hóa thành nước thuốc đều bị nó hấp thu, khi hấp thu, ánh lửa nó càng ngày càng sáng, làm Mạnh Hạo nơi này cảm nhận rõ ràng được ngọn đèn đồng thau này dường như đang thức tỉnh!

Dần dần, lực hút này càng ngày càng lớn, đến cuối cùng, đại đỉnh trong tiếng nổ vang, lực lượng thiên địa bốn phía đều cuồn cuộn đến, sáp nhập vào trong đại đỉnh.

- Sắp thành công rồi, đã bắt đều hấp thu lực lượng thiên địa, đây là biểu hiện sắp kết thúc.

- Tuy rằng hao phí không ít nhưng đổi lại một khối thi thể Chí Tôn cường hãn, phối hợp với phủ xuống của Chí Tôn thứ chín, hết thảy cũng đáng.

Bảy Chí Tôn này cười ha ha, đều buông lỏng, mấy ngày nay bọn họ không lúc nào không rót tu vi vào, đối với thân thể tiêu hao không nhỏ, lúc này nhẹ nhàng thở ra, chỉ chờ kết thúc.

Nhưng thời gian trôi qua, một tháng, tháng tiếp theo, ba tháng...