Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1862: Dị biến




Ngay khi Mạnh Hạo phải uống bầu rượu kia, đột nhiên, xa xa có một vầng cầu vồng, với tốc độ kinh người, nổ vang đến, không phải xông vào Mạnh Hạo mà nhắm vào lốc xoáy bí cảnh Thương Mang kia.

Khi nhìn đến thân ảnh kia trong nháy mắt, tay Mạnh Hạo run lên, chợt đứng lên, xa xa nhìn lại, hắn thấy được một nam nhân trung niên tóc tai bù xù, nhưng lại có một lực uy nghiêm từ bên trong cơ thể ầm ầm bùng phát, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đụng vào vách ngăn bí cảnh Thương Mang.

"Ầm" một tiếng, long trời lở đất, nổ quanh quẩn, nam nhân trung niên phun ra máu tươi, trong mắt lộ ra ánh sáng đỏ, lại ngửa mặt lên trời cười to.

- Ngăn lại Thương Mang, không cho người vào, với vách ngăn cản trở, thì có ích lợi gì!

- Lão phu đã trở về cát bụi vô tận năm tháng, dựa vào một ngụm Nghịch Linh, cho dù tử vong, cũng vẫn bất khuất, ngươi điều khiển hồn ta, ý đồ lừa gạt nghĩa tử ta, chuyện này... không có khả năng! Nam nhân trung niên cười to, thân thể lùi về sau, quay đầu nhìn Mạnh Hạo.

Khi nhìn Mạnh Hạo trong nháy mắt, trong đầu Mạnh Hạo như nổ vang, bỗng nhiên kinh thiên.

- Cha... Mạnh Hạo thất thanh.

Nam nhân này không phải cha ruột Phương Tú Phong của hắn mà là nghĩa phụ của hắn, Kha Vân Hải... của Đệ Cửu Sơn Hải, Chí Tôn của Yên Tiên Cổ Tông!

Hai người quen biết trong viễn cổ Chân Linh Dạ, ở đó Mạnh Hạo đã từng cho rằng là giả dối, nhưng cuối cùng phát hiện là trong thế giới chân thật, hắn lần đầu tiên cảm nhân được tình thương của cha.

Kha Vân Hải biết Mạnh Hạo không phải Cửu Tư nhưng vẫn mang tình yêu cho Mạnh Hạo!

Cảnh tượng trong ký ức kia trực tiếp nổ vang trong đầu Mạnh Hạo, càng thêm rõ ràng, Mạnh Hạo run rẩy, thế giới trước mắt dường như đang vặn vẹo trong lúc này.

Trên mặt Kha Vân Hải lộ ra nhu hòa, sau đó truyền ra tiếng cười.

- Hạo nhi, nhìn cho rõ, đây là một âm mưu, ta nếu như chỗ này là âm mưu, ta nếu như không chết chỗ này vẫn là âm mưu, bởi vì ta... từ rất nhiều năm trước cũng đã tử vong! Kha Vân Hải bỗng nhiên xoay người, khi thân thể Mạnh Hạo run lên, một đầu đánh về phía vách ngăn, lần này tốc độ va chạm nhanh hơn, thậm chí bùng phát ra lực lượng của toàn bộ sinh mạng. Trong tiếng nổ vang, khoảnh khắc hắn va chạm vào vách ngăn, trong vách ngăn giống như tràn ra lực lượng kinh thiên, ầm ầm cản trở.

Khi cản trở, cũng có một luồng lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra, trực tiếp đánh vào trên người Kha Vân Hải, trong nháy mắt, toàn thân Kha Vân Hải tan vỡ, máu thịt bầy nhầy, văng khắp nơi.

Trước khi chết, tiếng cười Kha Vân Hải bỗng nhiên truyền ra.

- Hạo nhi, nghĩa tử của ta, nhớ thiên đạo hữu khuyết, nơi đây không hoàn mỹ, thế giới không có thứ gì không thể đánh hạ, hết thảy đều ở trong lòng ngươi! Thế nhân đều nói lão phu phân không rõ, ta đích xác phân không rõ, tình nguyện chết đi, đến lượt ta thấy rõ chân tướng!

Lấy cái chết đổi lấy chân tướng!

Lấy cái chết vì Mạnh Hạo, xốc lên màn che!

Lấy cái chết để chứng mình mình đúng!

Mạnh Hạo ném bầu rượu, thân thể bùng phát tốc độ cao nhất. "Ầm" một tiếng xuất hiện ở nơi nam nhân trung niên tử vong, nhìn sương đỏ tươi bốn phía, bên tai quanh quẩn thanh âm nam nhân trung niên tử vong, thân thể hắn run lên, hai mắt hắn đỏ thẫm, hình như có một luồng khi tức, bùng phát trong cơ thể hắn.

- Cha... Mạnh Hạo run rẩy, nước mắt chảy xuống, giờ phút này, trong đầu hắn thỏa hiệp lúc trước trong nháy mắt tan vỡ, hắn nghi ngờ thế giới này lúc này càng thêm mãnh liệt, mãnh liệt này làm cho hắn hô hấp dồn dập, làm hắn run rẩy, cảm thụ được sương đỏ tươi bốn phía, cảm thụ được Kha Vân Hải, nước mắt chảy xuống.

Đầu óc hắn như muốn nổ tung, bên trong có vô số sợi tơ ầm ầm bùng phát, dường như muốn tràn ngập tinh thần, tràn ngập thân thể hắn, sương mù trước mắt xé mở, thậm chí trong cơ thể hắn mơ hồ có ánh sáng truyền ra, nhưng vào lúc này đây, chung quanh hắn, mảnh tinh không này xuất hiện uy lực.

Uy lực này vô thanh vô tức, phủ xuống, bao phủ toàn thân Mạnh Hạo, tạo thành áp chế, dường như áp chế vô số suy nghĩ thức tỉnh trong đầu Mạnh Hạo lúc này.

Loại thức tỉnh này cùng áp chế, với thân thể Mạnh Hạo vì chiến trường, ầm ầm bùng phát, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, thân thể lắc lư, hết thảy suy nghĩ trong đầu bị áp chế xuống.

Sắc mặt hắn tái nhợt, cúi đầu, hắn cảm nhận được ngực đau nhói, một lần nữa cảm nhận được nhiệt lưu của gương đồng, nhiệt lưu này sáp nhập vào toàn thân Mạnh Hạo, khiến cho Mạnh Hạo hít thở dồn dập, lúc ngẩng đầu, cặp mắt đỏ thẫm.

- Không nghĩ đến, không thể khôi phục nhất không ngờ không phải Mạnh Hạo mà là hắn...

- Đúng vậy, đây chính là kết quả không thể khôi phục, không phân rõ chân thật cùng hư ảo...

Một loạt tiếng thở dài, bốn phía nơi này truyền đến, mang theo hư vô, mang theo cảm khái, tất cả mọi người, bao gồm cả mập mạp, lúc này ánh mắt đều phức tạp.

- Mạnh Hạo, hắn điên rồi, ngươi không cần tiếp tục mê mang, hết thảy trong Thương Mang đều không có người thực sự, chỉ là một giấc mộng.

- Ngươi nếu tiếp tục mê mang như vậy, thần thức sẽ nứt ra!

- Mạnh Hạo thức tỉnh đi!

- Mạnh Hạo, ngươi vì cái gì còn không thấy rõ, người này là ai to không rõ lắm, nhưng ta biết, hắn chìm quá sâu vào trong giấc mộng, thế nên không thể tiếp nhận thực tế, ta hiểu ngươi, có lẽ quan hệ của các ngươi rất sâu, nhưng ngươi không thể bị ảnh hưởng!

- Mạnh Hạo, nhìn tình cảm của chúng ta trong giấc mộng, ta nhắc nhỏ ngươi lần nữa, nơi này mới là chân thật!

Tất cả mọi người tựa hồ đều nói, thanh âm của bọn họ truyền ra, rơi vào trong tai Mạnh Hạo, trong đầu Mạnh Hạo ù lên, càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng, lực lượng áp chế cùng ý nghĩa thức tỉnh lần nữa bùng phát, Mạnh Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu.

- Câm miệng! Thanh âm hắn truyền ra, giống như sấm sét, nổ vang bốn phía, trên người hắn có khí tức cửu nguyên ầm ầm khuếch tán, bao phủ bốn phía, những thanh âm kia dường như còn ở, Mạnh Hạo nổi điên, hai tay hắn đặt trên đầu mình, ngửa mặt lên trời rống lớn.

- Câm miệng!

- Câm miệng!

- Câm miệng!

Hắn ngửa mặt lên trời rống lớn, thanh âm hóa thành đánh sâu, xen lẫn lực lượng cửu nguyên, rầm rầm bùng phát, khiến cho sóng âm nháy mắt khuếch tán, những nơi đi qua, tất cả thiên thạch trong chớp mắt tan vỡ trở thành tro bụi, từng thân ảnh kia, trong chớp mắt này, dường như thế nào cũng không nghĩ tới Mạnh Hạo nơi này bùng phát, khi va chạm vào sóng âm, từng người một run rẩy, thân thể ầm ầm vỡ nát.

Mập mạp, Sở Ngọc Yên, Lý Linh Nhi, Phàm Đông Nhi, Phương Du, Tôn Hải... Từng thân ảnh trong trí nhớ của Mạnh Hạo, toàn bộ trong chớp mắt này, thân thể ầm ầm vỡ nát, trở thành tro bụi.

Khi những người này tử vong, hư vô bốn phía méo mó, mơ hồ dường như có tiếng rống giận ở trong hư vô truyền ra, hô hấp dồn dập, dường như không nghĩ đến Mạnh Hạo nơi này sẽ đối với những người này ra tay diệt sát.

Cho đến phạm vi vô tận, hết thảy tồn tại đều tiêu án, Mạnh Hạo lần nữa phun ra ngụm máu tươi, tóc tai bù xù, chậm rãi ngẩng đầu, hắn nhìn hư vô bốn phía, nhìn tro bụi mọi người sau khi tử vong, hắn khàn khàn nở nụ cười, tiếng cười kia là cười thảm, là thê lương.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vách ngăn lốc xoáy, thân thể ầm ầm chạy lên, chạy thẳng tới va chạm vào vách ngăn.

- Có phải hay không định lấy cái chết để chứng minh! Mạnh Hạo nhức đầu, cười thảm đánh tới, trong chớp mắt đã va chạm vào vách ngăn, tiếng động rầm rầm trong nháy mắt ngập trời.

Trong chớp mắt, hắn đã đánh vào vách ngăn này, nổ long trời lở đất, trong nổ vang, trong vách ngăn kia truyền ra phản chấn mãnh liệt, trực tiếp đánh trên người Mạnh Hạo, xương cốt trong cơ thể hắn trong nháy mắt nát ra, máu thịt của hắn trực tiếp tách rời, cả người bỗng nhiên ngược lên.

Nhưng hắn vẫn chưa tử vong...

Mạnh Hạo vùng vẫy đứng lên, lần nữa sắp va chạm, bỗng nhiên, tiếng gầm giận dữ truyền từ phía sau đến, đó là Trần Phàm còn có sư tôn của hắn, còn có mọi người Thủy Đạo Tông, còn có thê tử của hắn.

Mạnh Hạo bị Trần Phàm kéo lại, thê tử của hắn ôm lấy Mạnh Hạo, nước mắt chảy xuống.

- Mạnh Hạo, ngươi điên rồi phải không! Trần Phàm rống giận, những tu sĩ Thương Hải Tông khác, cũng đều tiến lên, cản trở Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo nhìn những người trước mắt này, nhìn thê tử, nhìn sư tôn, nhìn đồng môn, cuối cùng nhìn Trần Phàm, hắn muốn nói cái gì, nhưng vừa mở miệng, chưa kịp nói ra, liền phun ra máu tươi, cả người đã hôn mê.

Chờ hắn lần nữa tỉnh lại, hắn đã về trong Thương Hải Tông, thê tử của hắn vừa bảo vệ, trong mắt có tiều tụy, có lo âu, cũng có lo lắng.

Mạnh Hạo trầm mặc, hắn sau khi thức tỉnh, cả ngày trầm mặc, bất kể người nào đến thăm hắn, trong mắt hắn đều là ảm đạm, không có bất kỳ lời nói nào, có lúc hắn thích đứng ngoài ốc xá, nhìn trời đất, không có ai biết hắn suy nghĩ gì.

Chỉ mình hắn biết, gương đồng ở ngực hắn, nhiệt lưu từ ban đầu một tháng xuất hiện một lần, cho đến hiện tại, giữa ngày đã xuất hiện mấy chục lần. Còn thế giới trước mắt hắn lúc thì vặn vẹo, giống như sắp bị vỡ ra.

Nhiệt lưu này sáp nhập vào trong cơ thể hắn, nhưng không đối với thương thế tiến hành chữa trị chút nào, Mạnh Hạo cũng không thèm để ý thương thế, hắn lặng lặng nhìn thiên địa xa xa.

Hắn diệt sát đám người mập mạp, hậu quả xuất hiện, những tông môn đối với chuyện này bạo nộ đã liên hiệp cùng nhau, đè ép Thương Hải Tông gọi ra Mạnh Hạo.

Thương Hải Tông không thỏa hiệp, bởi vậy triển khai chiến tranh.

Trong khoảnh thời gian này, chiến tranh bùng phát, tinh tú nổ vang trong Thương Hải Tông, vô số đệ tử tử vong, trong thảm thiết, những tông môn liên hiệp chúng với nhau, đã sắp đánh tới trong Thương Hải Tông.

Ngoại giới nổ vang, Mạnh Hạo không thèm để ý, đến từ ánh mắt thê tử cùng đồng môn của hắn, hắn không thèm để ý, trong những ánh mắt kia có ân cần lo lắng, có sầu lo, có oán trách, thậm chí còn có oán hận.

Đối mặt những cái này, Mạnh Hạo trầm mặc như trước.

Dần dần, trong tông môn đã có thanh âm,phải giao ra Mạnh Hạo nhưng sư tôn của hắn, còn có Trần Phàm, còn có đồng môn thề sống chết không đồng ý, cảnh tượng này, sau khi Mạnh Hạo, tuy rằng trầm mặc nhưng trong lòng nổi lên dao động, chỉ là dao động này bị hắn hung hăng đè xuống, tiếp tục trầm mặc.

Hắn muốn nhìn một chút, rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Cho đến một tháng sau, những tông môn liên hiệp ở nơi kia, mở ra đại môn Thương Hải Tông, lúc sát nhập vào, Mạnh Hạo thấy được thê tử của hắn trước mặt mình, vì bảo vệ hắn mà bị thương nặng, còn có một thanh kiếm xuyên qua ấn đường con trai hắn, trước khi chết, đứa bé kia lầm bầm phụ thân, Mạnh Hạo không thể tiếp tục trầm mặc, thân thể hắn run lên, trong mắt hắn lộ ra bi thương.

- Đủ rồi, đủ rồi... Mạnh Hạo cười thảm.