Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1881: Bay vọt tầng tầng lớp lớp đại lục




Đại lục tầng thứ tư, nhìn ra xa, một vùng phế tích, thậm chí trình độ bỏ phí nơi này đã vượt ra khỏi đại lục tầng thứ ba, nhưng ở nơi này, Mạnh Hạo thấy được chút hài cốt!

Mặc dù đã khô héo rất lâu, thậm chí còn không hoàn chỉnh nhưng vẫn có thể thấy được hài cốt rải rác, tuy rằng nhận không rõ nam nữ già trẻ, cũng không nhìn ra tu vi gì khi còn sống, nhưng những hài cốt khiến người nhìn thấy mà giật mình, khiến Mạnh Hạo đang bay giữa không trung nhớ lại hình ảnh diệt thế ở tràng La Thiên hắn đã từng thấy.

- Trên đại lục tầng thứ ba, chỉ có phế tích, không có hài cốt, còn từ đại lục tầng thứ tư bắt đầu có thể thấy những hài cốt này, cái này cũng không tính gì, càng về phía sau, hài cốt càng nhiều, chờ đến tầng thứ năm thứ sáu, ngươi sẽ thấy... hài cốt khắp nơi, thậm chí bảo tồn vô cùng hoàn chỉnh. Lão nhân chưởng giáo mang theo phức tạp, nhẹ giọng nói, mấy trăm năm qua nhiều lần bước chân vào nơi này, kết hợp một chút điển tịch, hiểu biết của lão với Minh Cung dĩ nhiên đã đạt đến trình độ nhất định.

- Thậm chí một vài pháp bảo, vật phẩm, cũng bảo tồn rất tốt, nhưng mà Mạnh đạo hữu không thể nổi lên tham niệm, tất cả vật phẩm nơi này, một cái cũng không thể động...

- Chúng ta lần đầu tiên thấy bảo vật, cũng từng dâng lên ý tham, kết quả đưa tới trả giá mãnh liệt, đó là bài xích kinh khủng của Minh Cung, còn người ham bảo vật trước mặt chúng ta hóa thành một vũng máu. Thiếu niên áo bào vàng bên cạnh nhắc nhở một câu, có thể nhìn thấu kiêng kỵ của hắn, vẫn còn vừa ý với bảo vật nơi này nhưng đáng tiếc không cách nào lấy đi.

Mạnh Hạo gật gật đầu, thần thức ầm ầm tản ra, cảm nhận được vô số quỷ hồn trên đại lục tầng thứ tư này, đây là lần đầu tiên hắn bước chân vào đại lục tầng thứ tư, ngay khi thần thức hắn tản ra, đột nhiên, trên mặt đất những hài cốt rách nát kia toàn bộ động đậy, ngay sau đó, từng luồng hồn từ những hài cốt kia bay ra, lơ lửng từ mỗi nơi phế tích. Đến cuối cùng, cả đại lục tầng thứ tư giống như sống lại, chấn động.

Cảnh tượng này khiến ánh mắt đám người chưởng giáo co lại, nhưng lại ngoài ý muốn, bọn họ cảm thụ được chấn động bốn phía, cảm thụ được khí tức băng hàn lập tức bạo tăng vô biên.

Trong chớp mắt, thiên địa nổ vang, thế giới lắc lư, vô số quỷ hồn trên đại lục tầng thứ tư, sau khi nhận ra thần thức của Mạnh Hạo, từ mờ mịt dần dần thanh tỉnh cho đến khi trong mắt lộ ra tôn sùng.

- Khí tức Đại Đế...

- Là Đại Đế...

Những quỷ hồn tồn tại ở đại lục tầng thứ tư toàn bộ bay ra, hướng về Mạnh Hạo, trong nháy mắt đã tới. Bầu trời run lên, ý băng hàn long trời lở đất, ánh mắt Mạnh Hạo lóe sáng, vung tay áo, không dừng lại, chạy thẳng đến trước gào thét.

Khi đi về phía trước những quỷ hồn đại lục tầng thứ tư toàn bộ vọt ra bốn phương tám hướng, sau khi thấy được Mạnh Hạo ở xa xa, bọn chúng lập tức kích động cúng bái, sau đó gia nhập trong biển quỷ hồn, khiến cho biển quỷ hồn của Mạnh Hạo số lượng chiếm khắp cả đại lục, hắn đã đi đến trước vách ngăn đại lục tầng thứ năm.

Nơi này có một pho tượng to lớn, pho tượng này cao chừng mấy vạn trượng, long trời lở đất, giống như một ngọn núi lay trởi, cản trở mọi người bước chần vào đại lục tầng thứ năm.

- Ngọn núi này, không thể kháng lại, lúc trước chúng ta ở nơi này hao tốn thời gian rất lâu, mới lục lọi được phương pháp đi vào đại lục tầng thứ năm, chúng ta cần ở nơi này ước chùng nửa năm.

- Dựa theo tính toán của lão phu, nửa năm sau, ngọn núi này sẽ từ từ thu nhỏ, chờ đến khi trăm trượng trái phải, nguy hiểm nhỏ nhất, chúng ta mới có thể thuận lợi vượt qua. Còn nếu như xông vào, gặp tức giận của núi này, mặc dù tu vi của chúng ta, cũng không gây nguy hiểm sinh mạng nhưng dù sao ngọn núi này là nơi huy hoàng nhất, được những người năm đó sáng tạo ra, uy lực vô cùng... Mạnh đạo hữu, chúng ta hay là chờ nhất đẳng đi. Chưởng giáo nhìn ngọn núi, mặc dù không phải lần đầu tiên thấy, nhưng vẫn bị to lớn gần như không thấy đầu cuối này làm cho rung động.

- Nửa năm, ta không chờ được lâu như vậy. Mạnh Hạo trầm mặc, nhìn núi, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói, không thể chưởng giáo nói tiếp, trong mắt Mạnh Hạo lóe sáng, nhấc tay lên, chỉ về ngọn núi này.

- Dời núi này cho ta! Hắn thản nhiên nói, câu nói này cùng với thần thức truyền ra, quanh quẩn trong tinh thần mỗi quỷ hồn trong toàn bộ bốn phía, khiến cho cả biển quỷ hồn lập tức gầm thét sôi trào, tất cả quỷ hồn đều gào thét, khí thế ngập trời, một luồng khí tức khiến da đầu chưởng giáo tê dại lập tức bùng phát ra.

Dưới ngón tay của Mạnh Hạo, vô số quỷ hồn trong biển quỷ hồn kia đồng loạt chạy ra, chạy thẳng đến ngọn núi mấy vạn trượng này, tiếng sấm lập tức long trời lở đất, ngọn núi này lập tức chấn động, rất nhanh đã lắc lư run rẩy.

Đám người chưởng giáo thấy cảnh tượng này, đều hít sâu, bọn họ hoảng sợ phát hiện khi ngọn núi này lắc lư, không ngờ... dường như từ từ bay lên không!

Mặt đất run lên, dường như sẽ bị tách ra cùng liên tiếp của mặt đất.

Trong mắt Mạnh Hạo, lúc này biển quỷ hồn vô biên vô tận, đã quấn quanh ngọn núi này, tất cả quỷ hồn đều trong gào thét, bùng phát ra lực lượng kinh người, phải theo ngọn núi này, dựa theo ý muốn của Mạnh Hạo, dời đi nơi này!

Thiên địa nổ vang, run mãnh liệt, ngọn núi to lớn này lắc lư càng ngày càng nhanh, đám người chưởng giáo hít sâu, đã nâng lên độ cao mười trượng!

Cùng lúc đó, trong ngọn núi truyền ra gào thét, khi gào thét quanh quẩn, vô số đá vụn của ngọn núi này rơi xuống, không ngờ ở lớp ngoài ngọn núi, mở ra một đôi mắt lớn, lại lộ ra lỗ mũi, lộ ra miệng, từ xa xa nhìn lại, bất ngờ xuất hiện một khuôn mặt.

Gương mặt này già nua, mang theo cảm giác của năm tháng, khi mở hai mắt, có rống giận quanh quẩn.

- Là ai... quấy rầy ta nghỉ ngơi... Hửm?

Thanh âm kia với uy lực hoàn chỉnh, cũng có một phần uy nghiêm, dường như không dung tha dầy xéo, trong lời nói cũng có lực lượng quy tắc, dường như có thể biến đổi thiên địa, nhưng chưa kịp nói xong, thanh âm này đột nhiên dừng lại.

Khuôn mặt lớp ngoài ngọn núi kia lúc này đột nhiên mở to mắt, ngơ ngác nhìn vô số quỷ thần bốn phía, nhất là những quỷ hồn nó nhìn thấy, đột nhiên bùng phát hung tàn, đó là quỷ hồn số lượng đếm không xuể, đồng thời bùng phát ra hung tàn, dường như tạo ra một luồng ý chí, biến thành một câu nói!

- Ngậm miệng!

Thiên địa nổ vang, mặt đất run lên, ngọn núi lắc lư.

- Chết tiệt, những lệ quỷ thế nào đều ở nơi này! Khuôn mặt hiện lên ngọn núi lập tức mở to mắt, theo bản năng nói, lập tức biến sắc, trực tiếp ngậm miệng lại.

Hắn liếc nhìn Mạnh Hạo, trong mắt có chần chờ cùng kiêng kỵ mơ hồ, trầm mặc một lát, dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, ngay cả khuôn mặt đều giấu trong lớp ngoài núi, không lộ ra nữa, tùy ý để những quỷ hồn kia nâng lên, dời đi về một bên.

Cảnh tượng này khiến cho chưởng giáo nơi đó mở to mắt, những Chí Tôn cửu nguyên bên cạnh khác đểu nhìn nhau, lúc này tinh thần bị đả kích, cùng nhau đi tới, thường thường bọn họ phải trả giá cực lớn để đi qua các nơi. Nhưng Mạnh Hạo nơi đó phần lớn còn không nhìn thẳng... cũng như cảnh tượng trước mắt này, một câu nói là kết thúc.

Thiếu niên áo bào vàng hít sâu, quan sát ngọn núi này, hắn không thể so sánh với ngọn núi đã từng trong trí nhớ hắn lần đầu tiên đến đây, mọi người xông lên mãnh liệt, điều đó làm bọn họ hoảng sợ, dường như có thể so với thiên uy.

Nhất là... ngọn núi này dường như lo lắng mình quá nặng, chủ động thu nhỏ lại, khiến cho những quỷ hồn kia nâng lên càng thêm thuận lợi, thiếu niên áo bào vàng không nói nên lời.

Sa Cửu Đông hít sâu, Bạch Vụ Trần triệt để dâng lên trong đầu ý nghĩ không cam lòng vì chuyện năm đó.

Không bao lâu, "ầm" một tiếng, ngọn núi này bị dời đi, rơi vào một bên, biển quỷ hồn lập tức quét ngang bốn phương tám hướng, trực tiếp lan tràn, xông vào đại lục tầng thứ năm.

Thần sắc Mạnh Hạo như thường, cất bước bay vọt, khi xuất hiện, bước chân vào đại lục tầng thứ năm, ở nơi này, hắn hít sâu, tiếp tục đi về phía trước.

Từ khi bọn họ đến, cho đến hiện tại, thời gian sử dụng ngắn, không đến mười ngày.

Lúc này khi bay nhanh, mấy ngày sau, đi qua thế giới đại lục đệ ngũ trọng thiên, chỗ này hoang vắng, nhưng thi hài lại nhiều không ít, ánh mắt Mạnh Hạo quét qua, tốc độ bay nhanh, ở đầu cuối đại lục tầng thứ năm, phía trước đại lục tầng thứ sáu, nơi đó có một vùng nước gợn, nước gợn này dựng lên, trở thành vách ngăn, cản trở hết thảy.

Lần này, chưởng giáo không nói, lão cảm thấy quỷ hồn vô tận tồn tại trước mặt Mạnh Hạo, bản thân phải làm chỉ có thể là theo phía sau.

Trên thực tế đích thật là như thế, Mạnh Hạo vung tay áo, lập tức biển quỷ hồn nổ vang, quỷ hồn ngưng tụ trên đại lục tầng thứ năm, biển quỷ hồn này càng thêm vô tận, lúc này trong tiếng nổ vang, gợn nước kia run rẩy, không thể cản trở, trong nháy mắt nứt ra một khe hở, Mạnh Hạo đạp lên biển quỷ hồn, bay thẳng lên, mọi người phía sau lập tức đi theo.

Rất nhanh, đại lục tầng thứ sáu, đại lục tầng thứ bảy, đại lục tầng thứ tám, khi Mạnh Hạo bay nhanh, mười ngày sau, hắn vẫn liên tục bay vọt!

Khi bay vọt, theo bước chân vào mọi nơi đại lục, biển quỷ hồn của Mạnh Hạo, lần nữa lớn lên, nhất là ở đại lục tầng thứ tám, quỷ hồn tới gần, khiến Mạnh Hạo tạo thành một lốc xoáy lớn bốn phía, lốc xoay này mãnh liệt, cho dù đám người chưởng giáo cũng có thể nhìn ra.

Thậm chí bọn họ còn thấy trong lốc xoáy này, vô số quỷ hồn ngưng tụ cùng nhau, tạo thành... từng đầu lệ quỷ vô cùng lớn, từ trong hư ảo quá độ hóa thành thực chất!

Nếu chỉ như thế thì không có gì, để đám người chưởng giáo khiếp sợ chính là trên đại lục tầng thứ tám, vô số hài cốt bảo tồn tốt trên mặt đất, từng cái đứng lên, thân thể bọn chúng vặn vẹo, nhưng trong chỗ trống hai mắt lại có lửa trắng đang cháy.

Tràn ngập mặt đất, hướng về đầu cuối đệ bát trọng thiên, lúc này, nơi Mạnh Hạo ở, chạy nhanh mà đi.